Thông tin truyện
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Tô Thầm xuyên về cuối thời nhà Tấn. Mặc dù mang cơ thể bệnh tật, ốm yếu nhưng cha mẹ rất yêu thương y, nếu được sống một cuộc đời bình yên như vậy thì cũng không tệ.
Cho đến một đêm, có người đột nhập phủ Thừa tướng. Sang ngày thứ hai, y chạm trán với một người đàn ông có ánh mắt u ám đang cưỡi trên lưng ngựa. Người đó chính là Đại tướng quân Tiết Phùng Châu được ghi trong sử sách, nổi tiếng tàn nhẫn, hung bạo.
Vào ngày sinh thần, Tiết Phùng Châu cầm theo bội kiếm hiên ngang vào phủ, ngồi xuống bên cạnh y.
Kể từ lúc đó, bất luận Tô Thầm đi đâu làm gì cũng đều bắt gặp Tiết Phùng Châu.
Khi tĩnh dưỡng ở chùa Bạch Mã, Tiết Phùng Châu xông vào phòng y lúc nửa đêm.
Đến đêm giao thừa, Tiết Phùng Châu đánh thức y từ trong mơ.
Tô Thầm muốn tránh né hắn, nhưng sau đó liền thấy hắn thân mặc khôi giáp, tay cầm trường thương đứng canh ở cổng lớn, sắc mặt tối sầm như thể muốn bắt y lại tống vào nhà giam.
Tiết Phùng Châu kéo y lên ngựa, phóng một đường về thẳng quân doanh. Tô Thầm nghĩ, không lẽ hắn muốn làm nhục mình ở thao trường. Tiết Phùng Châu quả nhiên lôi y tới đó dạy dỗ một phen, nhưng không hề giống như y tưởng tượng.
Y tức giận, dùng hết mọi lời chửi rủa mà bản thân có thể nghĩ ra để mắng hắn một trận đã đời, ai ngờ Tiết Phùng Châu lại nhìn y với ánh mắt rạo rực: “Tiểu công tử mắng nữa đi, ta thích nghe.”
Vị đại tướng quân này thật khác xa những gì được miêu tả trong sử sách, Tô Thầm hoài nghi không lẽ bản thân đã xuyên vào một cuốn đồng nhân văn.
—
Kiếp trước, khi Tiết Phùng Châu từ biên cương quay về kinh thành thì bị gian thần và thân tín mưu hại.
Sau khi sống lại, hắn trở nên tàn nhẫn, độc ác. Ánh mắt lạnh lùng quan sát những kẻ từng phản bội mình kiếp trước từng bước rơi vào cái bẫy tử thần do hắn vẽ ra. Mọi người nể hắn, hận hắn, sợ hắn, nhưng lại không thể không lấy lòng hắn, còn hắn thì cảm thấy hết thảy thật vô vị.
Cho đến khi hắn bắt gặp thiếu niên được người người yêu thích ở Thịnh Kinh, giữa chân mày y có nốt chu sa thánh thiện, đôi mắt vừa đa tình vừa mị hoặc. Ở trước mặt người này, Tiết Phùng Châu cố gắng thu liễm lệ khí đầy người mà dỗ dành thiếu niên đang ốm sốt uống thuốc, ôm lấy thiếu niên đang mê man kêu lạnh vào lòng, dung túng thiếu niên tức giận mắng chửi, còn hắn thì hôn nhẹ lên mắt cá chân y.
Nhìn gương mặt diễm lệ mà tái nhợt của thiếu niên cùng với đầu ngón tay run rẩy, nét mặt của Tiết Phùng Châu trở nên dịu dàng, lưu luyến.
Hắn hỏi: “Giữa ta và tiểu công tử là lưỡng tình tương duyệt, đúng không?”
Chương mới cập nhật
Danh sách chương
- Chương 51: TRỪNG PHẠT NHỎ (2)
- Chương 52: CUNG YẾN
- Chương 53: CUNG YẾN (2)
- Chương 54: VỌNG NGUYỆT CÁC
- Chương 55: VỌNG NGUYỆT CÁC (2)
- Chương 56: HỒ TẮM (*)
- Chương 57: HỒ TẮM (2)
- Chương 58: BÚT LÔNG
- Chương 59: BÚT LÔNG (2)
- Chương 60: ÁC MỘNG
- Chương 61: ÁC MỘNG (2)
- Chương 62: NO BỤNG CŨNG GIỐNG MANG THAI
- Chương 63: NO BỤNG CŨNG GIỐNG MANG THAI (2)
- Chương 64: CHỦ ĐỘNG
- Chương 65: CHỦ ĐỘNG (2)
- Chương 66: CHƠI CỜ
- Chương 67: CHƠI CỜ (2)
- Chương 68: MƯA TO
- Chương 69: MƯA TO (2)
- Chương 70: CHUÔNG VÀNG
- Chương 71: CHUÔNG VÀNG (2)
- Chương 72: ĐÊM TÂN HÔN (KẾT)
- Chương 73: ĐÊM TÂN HÔN (KẾT 2)
- Chương 74: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (1)
- Chương 75: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (2)
- Chương 76: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (3)
- Chương 77: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (4)
- Chương 78: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (5)
- Chương 79: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (6)
- Chương 80: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ -TỚ (7*)
- Chương 81: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (8)
- Chương 82: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (9*)
- Chương 83: NGOẠI TRUYỆN: ABO (1)
- Chương 84: NGOẠI TRUYỆN: ABO (2)
- Chương 85: NGOẠI TRUYỆN: ABO (3)
- Chương 86: NGOẠI TRUYỆN: ABO (4)
- Chương 87: NGOẠI TRUYỆN: ABO (5)
- Chương 88: NGOẠI TRUYỆN: ABO (6*)
- Chương 89: NGOẠI TRUYỆN: ABO (7*)
- Chương 90: NGOẠI TRUYỆN: ABO (8) - HẾT
