Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 87: NGOẠI TRUYỆN: ABO (5)


Ba ngày sau, kỳ mẫn cảm của Tiết Phùng Châu kết thúc.


Khi Tô Thầm mở mắt ra, cổ họng cậu hoàn toàn khô khốc. Trong ba ngày qua, Tiết Phùng Châu đã hôn cậu không biết bao nhiêu lần và gần như làm hết mọi thứ, ngoại trừ việc làm đến cuối cùng là cậu kiên quyết không cho Tiết Phùng Châu làm.


Phía sau gáy…Tô Thầm không kìm được đưa tay sờ lên cổ, cảm giác đau nhức khiến cậu không khỏi rùng mình. Cậu chắc chắn trên cổ mình hằn đầy vết răng của Tiết Phùng Châu. Cậu không thể ra ngoài gặp người khác với bộ dạng này được. Cậu cũng không dám đối mặt với Tiết Phùng Châu khi hắn đã tỉnh táo.


Tiết Phùng Châu không ở trong phòng sao? Anh ấy xuống lầu rồi à? Hay là đến công ty?


Vậy cũng tốt, cậu sẽ có thời gian bình tĩnh lại.


Cánh cửa khẽ hé mở, Tô Thầm theo phản xạ chụp lấy chăn trùm kín người, thậm chí giấu cả mặt.


Tiết Phùng Châu chậm rãi đi đến bên cửa sổ, giọng nói khàn khàn: “Triều Triều, em tỉnh chưa?”


Tô Thầm căng cứng người, khẽ ừm một tiếng.


“Mấy ngày qua…” - Tiết Phùng Châu để ý thấy chăn khẽ nhúc nhích, liền nói tiếp: “Là anh làm hơi quá.”


Tô Thầm: “....”


“Anh xin nghỉ phép cho em rồi, nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa rồi hẵng đi học lại. Tối nay anh gọi gia sư đến cho em nhé?” - Tiết Phùng Châu hỏi.


Tô Thầm khẽ đáp: “Vâng.”


Tiết Phùng Châu hơi cúi người: “Em muốn dậy ăn cháo không?”


Tô Thầm nói với giọng mũi: “Anh mang lên đi, lát nữa em sẽ ăn.”


“Triều Triều.” - Tiết Phùng Châu nắm lấy chăn nhưng không kéo mạnh, ánh mắt chớp động: “Được, anh rót cho em một ly nước rồi này, uống nước trước đi.”


Tô Thầm không nói gì.


Tiết Phùng Châu đặt ly nước lên tủ nhỏ cạnh giường, lùi lại vài bước rồi quay người rời khỏi phòng. Trước khi đóng cửa lại, hắn thấy cục chăn bông nhỏ trên giường vẫn bất động như cũ.


Cánh cửa đóng lại.


Tô Thầm chậm rãi ló đầu ra, khuôn mặt nhợt nhạt ửng đỏ. Cậu mím chặt môi, nhìn ly nước trên tủ đầu giường.


Chỉ là nước lọc bình thường trong một cái ly thủy tinh lấp lánh thôi mà…


Tô Thầm vươn tay lấy ly nước, nhưng sau đó cậu đột nhiên sững lại. Trên cổ tay trắng nõn của cậu in rõ mồn một dấu bàn tay và những vết răng sâu do Tiết Phùng Châu cắn. Nhớ lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, Tô Thầm không thể nào rũ bỏ cảm xúc bồn chồn, bất an trong lòng. Cậu nắm chặt ly nước, đưa lên môi, đôi mắt khẽ xao động.


Tô Thầm nhìn thoáng qua điện thoại thì thấy lớp trưởng gửi cho mình rất nhiều tin nhắn hỏi tại sao cậu lại xin nghỉ. Tô Thầm chậm chạp trả lời tin nhắn, sau đó vén chăn lên.


Nhìn thấy những dấu răng chi chít g*** h** ch*n, Tô Thầm im lặng vươn tay ra, nhưng rồi lại do dự, ngón tay khẽ run rẩy khi sắp chạm vào. Hình ảnh Tiết Phùng Châu giữ và cắn vào chân vẫn còn in đậm trong tâm trí Tô Thầm.


Vì không thể để Tiết Phùng Châu đi quá giới hạn, nên Alpha còn trong kỳ mẫn cảm đã ấm ức ôm lấy cậu và hỏi hắn được phép làm những gì.


Nhưng có thể làm cái gì?


Tô Thầm khi ấy đầu óc mơ mơ màng màng, chỉ nói: “Không được làm cái gì hết, chỉ được ôm.”


“Không muốn.” - Alpha kiên quyết phản bác: “Muốn hôn, muốn l**m, muốn cắn.”


Tô Thầm: “Như vậy có khác gì b**n th** đâu chứ.”


Cậu chưa bao giờ phát hiện ra tính cách này của Tiết Phùng Châu…


“...” - Tiết Phùng Châu hôn lên gáy Tô Thầm một cách đáng thương: “Anh không thể đánh dấu em, anh không cảm thấy an tâm."


Alpha trong kỳ mẫn cảm rất cần cảm giác an toàn, Tô Thầm nhất thời không thể từ chối, cổ lại bị cắn một cái: “Nhưng em không phải Omega, em không có pheromone."


“Bảo bối thơm lắm.” - Tiết Phùng Châu thì thầm: “Rất thơm, dù không phải Omega thì vẫn rất thơm. Anh thích em lắm.”


Trái tim Tô Thầm run rẩy, cậu biết Tiết Phùng Châu đang trong kỳ mẫn cảm nên không suy nghĩ tỉnh táo, nhưng những lời này vẫn khiến cậu có chút bối rối. Hay nói đúng hơn không chỉ là cảm giác bối rối, trái tim đập loạn nhịp như đang nhắc nhở cậu về một thứ tình cảm mà cậu không dám đối mặt.


Tô Thầm cắn môi: “Anh, những lời như vậy không thể tùy tiện nói ra đâu…”


Alpha hôn bụng dưới của Tô Thầm, sau đó cắn mạnh vào đùi trong của cậu rồi chậm rãi l**m láp khiến Tô Thầm khẽ r*n r*, giọng nói nghẹn lại: “Chính là chuyện thích….”


Thích.


Cậu lại bị Tiết Phùng Châu làm…bối rối.


Alpha dùng sức c*n v** c* cậu, khiến cậu không khỏi rưng rưng nước mắt.


Sao anh ấy lại…



Lỗ tai Tô Thầm đỏ bừng, sao anh ấy lại có ý nghĩ này? Liệu anh ấy còn nhớ rõ những chuyện này không? Nếu anh ấy nhớ thì cậu làm sao đối mặt với Tiết Phùng Châu đây?


“Triều Triều.”


Tiết Phùng Châu không biết từ lúc nào đã bưng cháo vào phòng và đứng trước mặt Tô Thầm, ánh mắt rơi vào những dấu răng g*** h** ch*n cậu.


Tô Thầm: “...”


Tô Thầm cảm thấy xấu hổ không thôi, vội vàng rụt chân lại vào trong chăn, ho nhẹ một tiếng: “À…ừm.”


Cậu thậm chí còn không biết mình đang ừm cái gì.


Tiết Phùng Châu đặt bát cháo xuống bàn và vén chăn lên: “Để anh xem thử.”


“Không, không, không, không có gì đâu.” - Tô Thầm đè chăn lại, gượng cười: “Chỉ là vết cắn thôi mà, không có gì hết.”


Tiết Phùng Châu yên lặng nhìn Tô Thầm, đã trải qua kỳ mẫn cảm cùng nhau, hắn biết Tô Thầm dung túng với hắn như thế nào. Nếu bây giờ hắn ép buộc cậu để hắn nhìn, có lẽ Tô Thầm cũng sẽ không tức giận. Nhưng Tiết Phùng Châu vẫn đè xuống ý nghĩ này.


Hắn không muốn ép bức Tô Thầm, nhưng nếu Tô Thầm muốn quay lại mối quan hệ anh em đơn thuần như trước kia, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép.


Ngón tay Tiết Phùng Châu sờ lên gáy cậu. Trong mấy ngày trải qua kỳ mẫn cảm, hắn luôn cố gắng tiêm pheromone vào tuyến thể của Tô Thầm, nhưng trên người cậu giờ đây chỉ còn lưu lại mùi pheromone nhàn nhạt. Có lẽ vì lượng pheromone mà hắn tiết ra quá nhiều nên mới lưu đến tận bây giờ, nhưng chẳng bao lâu nữa mùi hương này sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cơ thể cậu.


Hắn không thể đánh dấu Tô Thầm.


Nhận ra điều này khiến hắn cảm thấy tuyệt vọng, Tô Thầm bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi, cậu sẽ không bị trói buộc bởi pheromone của hắn. Hễ cứ nghĩ đến điều đó là Tiết Phùng Châu lại cảm thấy sợ hãi và bất an.


Có đôi lúc, khi không thể đánh dấu Tô Thầm bằng bất kỳ cách nào, hắn lại nghĩ giá như Tô Thầm là một Omega, như vậy cậu sẽ vĩnh viễn thuộc về một mình hắn, vĩnh viễn ở bên cạnh hắn.


Những suy nghĩ cực đoan ấy khiến hắn cảm thấy bất an, hắn sợ mình sẽ làm tổn thương Tô Thầm.


Tô Thầm run rẩy khi những ngón tay của Tiết Phùng Châu chạm vào gáy cậu, nhưng cậu không dám nhúc nhích. Vẻ mặt của người đàn ông quá mức âm trầm, cậu sợ nếu mình cử động, những chiếc răng nanh sắc nhọn của hắn sẽ lại ghim vào cổ cậu.


Loại cảm giác này thật khó nói…


Tô Thầm run rẩy, khẽ dời những ngón tay của Tiết Phùng Châu ra, giọng có chút khàn khàn: “Anh.”


“Phía sau có khó chịu không?”


Tô Thầm bỗng ngước lên nhìn Tiết Phùng Châu, vẻ mặt của Alpha thản nhiên như thể không nhận ra câu hỏi của mình mập mờ đến mức nào.


Phía sau…


Tô Thầm lại cảm thấy đứng ngồi không yên, nhưng cậu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh và nói rằng không khó chịu.


Ánh mắt Tiết Phùng Châu lướt qua cổ và xương quai xanh của Tô Thầm, nơi nào cũng loang lổ những vết cắn của hắn. Giọng hắn khàn đi: “Vậy bảo bối, em có muốn tắm không?”


Mặt Tô Thầm không biểu lộ cảm xúc: “Tạm thời em chưa muốn.”


Cậu không muốn nhớ lại cảnh tắm rửa của mấy ngày qua đâu. Sau khi bị Tiết Phùng Châu l**m khắp người, cậu không nhịn được mà muốn đi tắm rửa, nhưng ngay cả khi đang tắm, Tiết Phùng Châu dường như vẫn không rời khỏi cậu một giây nào.


Trước khi vào phòng tắm, cậu đã nhẹ nhàng trấn an Tiết Phùng Châu, bảo hắn ngoan ngoãn chờ cậu. Nhưng chưa đầy hai phút sau, hắn đã đi vào phòng tắm và nhìn chằm chằm cậu với đôi mắt đen láy, khiến cho Tô Thầm không thể không tắm rửa nhanh chóng.


Tuy nhiên, đó chưa phải là kết thúc. Ngay sau đó, Tiết Phùng Châu lại bắt đầu l**m cắn cho đến khi Tô Thầm ướt đẫm, rồi lưỡi của hắn lại luồn sâu hơn vào bên trong…


Tô Thầm: “...”


Đừng nhớ lại nữa, nếu còn hồi tưởng nữa thì cậu sẽ…


“Bảo bối.” - Tiết Phùng Châu nói: “Anh đút cho em ăn nhé?”


Tô Thầm nhắm chặt mắt: “Không cần đâu!”


Ba ngày qua, đều là Tiết Phùng Châu đút cho cậu ăn!


Hắn đút một miếng là sẽ hôn cậu một cái, đút thêm một miếng thì sẽ cắn một cái. Ngay cả khi cậu không ăn, hắn vẫn sẽ hôn cậu, hoặc sau khi ăn xong, cậu vẫn sẽ bị hôn tiếp. Tô Thầm hoài nghi liệu mình có bị hôn đến mức rách hết da môi không.


Tô Thầm không biết những Alpha khác khi trải qua thời kỳ mẫn cảm có giống như vậy không, nhưng nếu Tiết Phùng Châu lại đến kỳ mẫn cảm tiếp theo…Tô Thầm nghĩ mình nhất định sẽ không ở chung phòng với Tiết Phùng Châu nữa, đồng thời nên đưa Tiết Phùng Châu đi khám bác sĩ càng sớm càng tốt.


“Triều Triều.”


Tô Thầm giữ chặt lấy chăn và ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu.


“Lần mẫn cảm này, anh nhớ rất rõ.” - Tiết Phùng Châu vừa nói vừa nhìn vào đôi mắt hổ phách lấp lánh những tia sáng dịu nhẹ của Tô Thầm.


Tô Thầm cứng người lại. Cũng…cũng đúng, Tiết Phùng Châu chỉ trải qua giai đoạn mẫn cảm, chứ đâu phải bị mất trí nhớ.


“Những gì anh đã làm với em…” - Tiết Phùng Châu dường như đang cân nhắc dùng từ cẩn thận: “Anh biết em bao dung như vậy là vì anh đang trong thời điểm dễ bị tổn thương.”


Tô Thầm hé miệng, muốn kêu Tiết Phùng Châu đừng nói nữa, chuyện đã qua thì để nó qua luôn đi.



“Anh, đừng nói nữa.”


Bàn tay Tô Thầm run rẩy che miệng Tiết Phùng Châu lại. Trong kỳ mẫn cảm, hai người họ đều ở trong căn phòng tối om, Tô Thầm có thể tự nhủ rằng những chuyện này không là vấn đề gì cả. Nhưng ngay lúc này, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, Tiết Phùng Châu ăn mặc chỉnh tề, đầu óc tỉnh táo nói với cậu những chuyện này khiến cậu cảm thấy vô cùng xấu hổ.


Tiết Phùng Châu nắm lấy cổ tay Tô Thầm, kéo thiếu niên đang run rẩy vào lòng: “Anh còn chưa nói gì mà Triều Triều đã làm ướt giường rồi.”


Tô Thầm: “...”


“Triều Triều không có mặc quần nhỉ, nhưng không mặc càng tốt, nếu không quần cũng sẽ bị ướt mất…Dù sao ga giường cũng cần phải thay rồi.”


Tô Thầm mở miệng, nhìn Tiết Phùng Châu với vẻ oán giận.


Mấy ngày nay cậu căn bản không thể mặc quần vào, mỗi lần thay đồ lót, Tiết Phùng Châu đều sẽ lột phăng nó ra một cách thô bạo. Nên ngay lúc này đây, khi bị Tiết Phùng Châu ôm chặt với phần th*n d*** tr*n tr**, nhất cử nhất động của cậu đều bị Tiết Phùng Châu cảm nhận vô cùng rõ ràng.


“Triều Triều nhạy cảm quá.” - Tiết Phùng Châu thì thầm vào tai cậu với giọng nói khàn khàn: “Đúng là bé ngoan d*m đ*ng.”


Cái...cái kiểu nói chuyện gì thế này! Sao có thể dùng chung từ ngoan và… để nói một lượt như vậy chứ?


Tô Thầm xấu hổ không dám nhìn Tiết Phùng Châu: “Anh mới d*m đ*ng.”


“Ừm, anh cũng dâm ~ đãng.” - Tiết Phùng Châu hít hà mùi hương trên người Tô Thầm, yết hầu bỗng nhấp nhô: “Bảo bối có khó chịu không?”


“...” - Tô Thầm nghiêng mặt tránh né: “Em, em ổn…Anh không cần lo lắng cho em đâu."


“Sao anh có thể mặc kệ em được? Bất cứ lúc nào em không thoải mái, anh đều sẽ ở bên cạnh em.” - Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn phần gáy của Tô Thầm. Tuyến thể của cậu chi chít những vết cắn lớn nhỏ, nhưng không hề lưu lại nửa phần mùi hương của pheromone.


“Triều Triều, anh đi lấy đồ chơi cho em nhé, hay là giống như trong kỳ mẫn cảm…dùng ngón tay?”


Nghe thấy hai chữ ‘ngón tay’, lông mi Tô Thầm run lên kịch liệt.


Thật ra có một vài chuyện Tô Thầm không nhớ rõ lắm, nhưng cậu nhớ như in những gì xảy ra sau khi Tiết Phùng Châu bắt đầu hôn từ chân cậu. Alpha cứ như vậy ngước mắt nhìn, ngón tay lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má cậu.


Sau đó…


Tóm lại, Tô Thầm có lẽ sẽ không bao giờ quên được cảm giác này.


Dĩ nhiên, đây không phải chuyện mà anh trai em trai có thể làm. Tô Thầm tự lừa dối bản thân rằng đó là vì Tiết Phùng Châu cần cậu trong kỳ mẫn cảm. Trên thực tế, cậu biết rất rõ nếu cậu phản kháng, Tiết Phùng Châu chắc hẳn sẽ dừng lại.


Cũng giống như việc Tiết Phùng Châu muốn cậu…Nhưng sau khi bị từ chối, hắn đã không tiếp tục nữa.


“Bảo bối.” - Bàn tay Tiết Phùng Châu đặt lên tay Tô Thầm, làn da trắng sứ của cậu như ẩn như hiện, giọng nói của hắn kéo Tô Thầm trở về thực tại: “Em muốn không?”


Ngón tay Tô Thầm nắm chặt lấy áo của Tiết Phùng Châu, hơi thở gấp gáp. Sau một lúc lâu cố gắng kìm nén h*m m**n của mình, cậu đáp: “Không, không muốn.”


“Cứ để như vậy sao?” - Môi Tiết Phùng Châu như có như không ngậm lấy vành tai Tô Thầm: “Khó chịu lắm đó, để anh giúp em.”


“Chuyện này…chuyện này không đúng.” - Giọng Tô Thầm rất khẽ: “Anh, kỳ mẫn cảm của anh qua rồi mà.”


Kỳ mẫn cảm của hắn đã qua rồi, Tô Thầm không còn lý do gì để bản thân tiếp tục dễ dãi như vậy nữa.


Tiết Phùng Châu đương nhiên hiểu ý của Tô Thầm, ánh mắt hắn trở nên ảm đạm. Sau một hồi im lặng, hắn khẽ đáp: "Được rồi."


Được, cứ từ từ thôi.


Nếu Triều Triều hiện tại không thể tiếp nhận hắn, vậy thì đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc vậy…Sau kỳ thi đại học, hắn sẽ làm Triều Triều chấp nhận hắn, cũng khiến cậu hiểu rằng bọn họ mới là người yêu thương nhau nhất trên đời.


Không ai có thể chia cắt họ, kể cả chính Tô Thầm.
___


Kỳ thi đại học rất nhanh đã đến.


Sau khi thi xong, Tô Thầm bước ra khỏi trường và ngay lập tức nhìn thấy Tiết Phùng Châu. Alpha với dáng người cao ráo và khuôn mặt điển trai, hiển nhiên nổi bật giữa đám đông toàn các chú, các bác.


Tô Thầm dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng nhào đến chỗ hắn: “Anh ơi.”


“Thi xong rồi, chúng ta đi thôi.” - Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm, lông mày hơi nhíu lại: “Tay em lạnh quá.”


Tô Thầm chớp chớp mắt: “À…Chắc là do em hồi hộp quá.”


Tiết Phùng Châu cười khẽ: “Trước khi thi anh đã hỏi rồi, em nói rằng mình không lo lắng mà.”


“Đó là lúc nãy, bây giờ thì khác.” - Tô Thầm bước lên xe.


Tiết Phùng Châu không hỏi bài thi của cậu thế nào, chỉ mỉm cười: “Thi xong là tốt rồi.”


Máy điều hòa trong xe hoạt động vừa đủ công suất, Tiết Phùng Châu thuận tay mở vách ngăn xe, rồi hỏi: “Bảo bối, em có lạnh không?”


Tô Thầm khẽ lắc đầu: "Vẫn ổn ạ."


“Có mệt không?” - Tiết Phùng Châu lại hỏi tiếp: “Nếu mệt thì nghỉ ngơi một lát đi. Khi nào đến công ty, anh sẽ đánh thức em."



Tiết Phùng Châu vươn tay kéo Tô Thầm vào lòng, giọng nói trầm ấm: “Ngủ một lát đi. Anh ôm em, như vậy sẽ không thấy lạnh nữa."


Được bao bọc trong mùi hương của Alpha, Tô Thầm dần thả lỏng cơ thể căng thẳng. Cậu nhẹ nhàng hít vào mùi hương trên cơ thể Tiết Phùng Châu, đáy mắt hiện lên chút bối rối thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất.


Anh trai của cậu…


Tô Thầm sau cùng vẫn ở bên cạnh Tiết Phùng Châu để giúp hắn vượt qua kỳ mẫn cảm, vì Tiết Phùng Châu đặc biệt bài xích với pheromone của Omega. Nhưng ngay cả khi đã qua kỳ mẫn cảm, Tiết Phùng Châu vẫn sẽ ôm hôn cậu. Nếu cậu vẫn không hiểu tình cảm của anh ấy dành cho mình, thì quả thật quá ngu ngốc.


Nhưng còn tình cảm của cậu thì sao?


Cậu đã suy nghĩ rất nhiều, có lẽ cậu…cũng không phải không có tình cảm với Tiết Phùng Châu. Nếu không, tại sao cậu lại để Tiết Phùng Châu làm những chuyện thân mật quá mức với mình hết lần này đến lần khác?


Chỉ là cậu vẫn chưa chắc chắn về mức độ tình cảm dành cho Tiết Phùng Châu.


Nghĩ đến đây, Tô Thầm dần dần chìm vào giấc ngủ.


Tiết Phùng Châu khoác áo choàng lên người Tô Thầm, che đi làn da hở bên ngoài quần áo. Hắn khẽ cúi nhìn khuôn mặt ngủ say của thiếu niên, nhìn chằm chằm hàng mi dài đậm của cậu, rồi ánh mắt dừng lại ở nốt ruồi son giữa hàng lông mày. Vẻ ngoài yếu ớt và mong manh của cậu thực sự khiến người ta sinh lòng thương tiếc.


Yết hầu của Tiết Phùng Châu nhấp nhô, đáy mắt lóe lên vẻ say đắm và d*c v*ng sâu thẳm, những ngón tay sau đó nhẹ nhàng ấn lên môi Tô Thầm.


Triều Triều của hắn.


Bảo bối của hắn.


Tiết Phùng Châu cúi đầu, chậm rãi ngậm lấy cánh môi mềm mại của Tô Thầm. Hắn l**m một cách dịu dàng, từng chút một xâm nhập vào trong cánh môi và m*t lấy đầu lưỡi của cậu, sau đó là từng đợt dây dưa quấn lấy.


Hắn ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của Tô Thầm.


Thiếu niên trong lòng ngực khẽ nhíu mày, r*n r* những tiếng khe khẽ, hai má hiện lên một tầng hồng nhạt, lông mi run rẩy như sắp mở mắt ra.


Tiết Phùng Châu có một suy nghĩ liều lĩnh: “Tỉnh lại đi, mở mắt ra đi, để Triều Triều biết anh trai của em có tình cảm gì với em, như vậy thì em sẽ không thể chạy trốn nữa.”


Triều Triều của hắn chỉ có thể tiếp nhận tình cảm của hắn.


Nhưng Tô Thầm không có mở mắt, Tiết Phùng Châu m*t lấy môi lưỡi cậu một cách tùy ý, cho đến khi nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào, Tiết Phùng Châu mới chậm rãi buông tha đôi môi cậu.


Ánh mắt hắn buông xuống, dán chặt vào đôi môi đỏ mọng ướt át của Tô Thầm, ngón tay hắn nhẹ nhàng lau đi dấu vết ẩm ướt ở khóe môi cậu.


Động tác này khiến Tô Thầm giật mình tỉnh giấc, lông mi chớp chớp. Đầu lưỡi dâng lên cảm giác tê tê quen thuộc, Tô Thầm nuốt nước bọt một cách khó khăn, khi nói chuyện, hễ đầu lưỡi chạm vào răng là cậu lại thấy nhức nhức: “Anh, chúng ta đến rồi sao?”


“Đến rồi.” - Thấy vẻ mặt ngơ ngác và hoang mang của Tô Thầm, đáy mắt Tiết Phùng Châu trở nên sâu thẳm: “Chúng ta đi lên thôi.”


Vừa về đến công ty, Tiết Phùng Châu không vội vàng làm việc. Thay vào đó, hắn lấy ra một cuốn cẩm nang du lịch và đưa cho Tô Thầm.


Tô Thầm ngước nhìn Tiết Phùng Châu.


“Em muốn đi đâu?” - Tiết Phùng Châu cúi người xuống và nhìn Tô Thầm: “Anh sẽ dẫn em đi.”


Tô Thầm nắm chặt cuốn cẩm nang trong tay: “Nhưng anh không phải đi làm sao?”


“Anh có thời gian đưa em đi chơi mà.” - Tiết Phùng Châu vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt tay lên gáy Tô Thầm: “Bảo bối, anh cố gắng làm việc như vậy là để cho em một cuộc sống tốt hơn, đi du lịch cũng là một phần cuộc sống mà.”


Môi Tô Thầm khẽ mấp máy, nhưng cậu không nói gì, chỉ mở cuốn cẩm nang ra.


Tiết Phùng Châu ngồi xuống bên cạnh Tô Thầm, mắt dõi theo những ngón tay của cậu rồi quay đi: “Triều Triều thích đến những nơi như thế nào?”


Tô Thầm hỏi: “Anh thì sao?”


“Triều Triều thích đi đâu thì anh sẽ đi đó.” - Tiết Phùng Châu nhanh chóng đáp lại: “Anh không có nơi nào đặc biệt yêu thích cả.”


Ngón tay Tô Thầm hơi khựng lại một chút: “Anh, anh không thấy mệt mỏi khi cứ phải ở bên cạnh em suốt sao?"


Tiết Phùng Châu kéo Tô Thầm vào lòng ngực, nhẹ nhàng hít hà mùi hương trên người cậu, ánh mắt hơi tối lại: “Được ở bên cạnh Triều Triều cả đời, anh cũng không thấy mệt."


Lông mi Tô Thầm khẽ run, nhỏ giọng nói: “Anh, nếu em muốn đi du lịch một mình..."


“Không được.” - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng ngắt lời Tô Thầm: “Bảo bối, em không biết thế giới bên ngoài nguy hiểm đến mức nào. Em chưa bao giờ ra khỏi nhà một mình trước đây, lỡ bị lừa thì sao?”


Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu: “Nhưng... em đã lớn rồi. Anh không phải vẫn luôn nói em đã trưởng thành rồi sao?"


“'Trưởng thành' mà anh nói khác với cái kiểu 'trưởng thành' em nói." - Ngón tay Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng chạm vào khóe môi Tô Thầm: “Bảo bối, dù em có lớn đến đâu thì vẫn cần anh ở bên cạnh khi đi xa nhà. Nếu không, anh sẽ không yên tâm."


Tô Thầm ngơ ngác nhìn Tiết Phùng Châu, cậu nghĩ mình hình như đang đến tuổi nổi loạn, vì lần này cậu không muốn nghe theo sự sắp xếp của anh trai nữa. Cậu muốn đi xa một mình, rồi nghĩ kỹ về mối quan hệ của mình với Tiết Phùng Châu.


“Triều Triều?”


Tô Thầm giật mình hoàn hồn, mỉm cười nhẹ: “Chuyến du lịch từ từ rồi tính, chúng ta có rất nhiều thời gian mà, bây giờ em chỉ muốn nghỉ ngơi một khoảng thời gian.”


“Cũng được.” - Tiết Phùng Châu đem cất cuốn cẩm nang du lịch: “Triều Triều ôn thi vất vả rồi, bây giờ phải nghỉ ngơi cho tốt. Anh đã dặn nhà bếp làm bánh kem, lát nữa trở về nhà, chúng ta ăn mừng nhé.”



“Cậu chủ, cậu chủ bỏ nhà đi rồi!” - Quản gia nhìn cánh cửa sổ tầng hai mở toang, nói với giọng sốt sắng.


“Vừa nãy, cậu chủ mang món tráng miệng yêu thích lên phòng. Tôi gõ cửa bao nhiêu lần cũng không chịu mở, sợ cậu ấy bị ốm nên tôi mở cửa vào trong xem thử. Kết quả nhìn thấy cửa sổ mở toang, chăn nệm được cột thành một đoạn dây thừng……Tôi xem lại camera an ninh thì thấy cậu chủ ném một chiếc vali xuống trước, chắc chắn cậu chủ muốn bỏ nhà đi xa!”


Quản gia kể một mạch không ngừng nghỉ, Tiết Phùng Châu cố gắng nắm bắt những từ trọng tâm, trái tim đập thình thịch liên hồi vì hoảng loạn.


Nhảy xuống từ lầu hai? Em ấy có bị thương không?


Tại sao lại muốn bỏ nhà chạy trốn? Bởi vì em ấy đã phát hiện ra tình cảm của hắn và cảm thấy ghê tởm sao? Vì không thể chấp nhận nên mới muốn chạy trốn khỏi hắn?


Rời bỏ…hắn?


Một màn sương mờ bao phủ đôi mắt của Tiết Phùng Châu, Triều Triều của hắn thật đúng là ngây thơ.


“Chú đã gọi điện cho Triều Triều chưa?” - Giọng nói của Tiết Phùng Châu lạnh lẽo.


“Tôi gọi rồi, nhưng bị cúp máy.”


Tiết Phùng Châu nhắm mắt lại, rồi mở điện thoại nhìn chấm đỏ đang di chuyển.
Hướng di chuyển là… sân bay Lâm Vận.


Bước ra khỏi taxi, Tô Thầm nhìn xung quanh sân bay rộng lớn, khẽ chớp mắt. Từ lúc có ký ức, đây là lần đầu tiên trong đời cậu đến sân bay. Sắp phải đi xa nhà, cậu có cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng.


Vali của Tô Thầm có vài vết xước, nhưng cậu không mấy bận tâm. Cậu xách vali lên và kiểm tra kỹ vé máy bay theo như những thông tin đã tìm hiểu trước đó.


Sau khi qua cửa an ninh, Tô Thầm lấy điện thoại ra nhắn tin cho Tiết Phùng Châu. Nhìn thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, Tô Thầm cảm thấy có chút áy náy và gọi lại cho hắn.


Tiết Phùng Châu ngay lập tức nhận cuộc gọi, giọng nói của hắn khàn khàn qua loa nghe: “Triều Triều, em đang ở đâu?”


“Anh, em chỉ đi chơi thôi, vài ngày nữa em sẽ về. Em biết anh sẽ không đồng ý cho em ra ngoài một mình, nên em đành làm thế này trước rồi mới nói cho anh biết.” - Tô Thầm nói một hơi, không cho Tiết Phùng Châu cơ hội ngắt lời: “Anh đừng lo, em tự chăm sóc bản thân được, vài ngày nữa gặp lại anh nhé.”


Sau khi dứt khoát ngắt điện thoại, Tô Thầm càng cảm thấy tội lỗi hơn. Nhưng nghĩ đến việc mình mười tám tuổi nhưng không được phép ra ngoài một mình, Tô Thầm lại cảm thấy tự mãn dâng trào. Cậu đâu phải sẽ không về nhà, có ai mười tám tuổi mà lại không có chút không gian riêng tư  chứ?


Quan trọng hơn là, cậu muốn nghiêm túc xem xét mối quan hệ giữa mình và Tiết Phùng Châu, hay đúng hơn là tương lai của họ.


Tuy nhiên, Tô Thầm vẫn hi vọng anh trai sẽ không quá tức giận.


Vừa đẩy cửa bước vào khách sạn, Tô Thầm bất ngờ nhìn thấy lớp trưởng nên không khỏi ngạc nhiên: “Cậu cũng đến đây à?”


Lớp trưởng cũng không ngờ sẽ gặp được Tô Thầm ở đây nên rất vui mừng, cậu ta nhìn Tô Thầm một lúc lâu rồi nói: “Tớ có việc nên đến đây, không ngờ lại gặp được cậu, trùng hợp thật.”


“Đúng là trùng hợp thật.” - Tô Thầm mỉm cười.


“Cậu đi một mình hay đi cùng anh trai?” - Lớp trưởng nhẹ giọng hỏi.


“Đi một mình.” - Tô Thầm đưa thẻ căn cước cho lễ tân.


“Lần trước cậu còn từ chối đi cùng tớ…”


Tô Thầm quay sang nhìn lớp trưởng: “Tớ muốn đi một mình, nếu đi cùng người quen thì tớ vẫn sẽ được chăm sóc. Tự mình trải nghiệm thì tốt hơn.”


Lớp trưởng nhìn xuống tay Tô Thầm: “Anh trai cậu đồng ý rồi à?"


Tô Thầm không nhắc đến việc mình chạy trốn khỏi nhà vì cảm thấy hơi mất mặt, cậu cũng không ngờ mình lại nổi loạn như thế nên chỉ mỉm cười: “Tớ đã nói với anh ấy rồi.”


Về chuyện chạy trước báo sau…Tô Thầm nghĩ trong lòng, dù sao anh trai cậu nhất định sẽ tức giận, chỉ cần không tức giận quá là được.


Lớp trưởng ồ lên một tiếng rồi nhìn Tô Thầm: “Chúng ta đã có duyên gặp nhau ở đây, ngày mai muốn đi chơi cùng tớ không?”


Từ lúc Tô Thầm xuống máy bay cho đến khi vào khách sạn, Tiết Phùng Châu không gọi lại lần nào nữa. Sau khi tắm xong, Tô Thầm cầm điện thoại lên nhìn thử, cửa sổ trò chuyện với Tiết Phùng Châu hiển thị tin nhắn hỏi cậu đang ở đâu.


Tiết Phùng Châu không trả lời tin nhắn khi Tô Thầm nhắn lại báo rằng cậu vẫn an toàn, cậu khẽ nhíu mày.


Anh ấy sẽ không tức giận đến mức ngất xỉu chứ…


Cậu do dự một lúc, rồi bấm điện thoại gọi cho Tiết Phùng Châu, nhưng lại nhận được máy bận.


Tô Thầm lướt tìm số điện thoại nhà, bên kia ngược lại trả lời rất nhanh chóng. Khi Tô Thầm hỏi tại sao Tiết Phùng Châu không nghe máy, quản gia không nói rõ mà chỉ nói: “Tiên sinh rất lo lắng cho cậu, ngài ấy…Dù sao thì, cậu chủ không cần lo lắng, tiên sinh vẫn ổn.”


Tô Thầm cảm thấy lời nói của quản gia có gì đó rất kỳ lạ, đối phương cúp điện thoại nhanh chóng khiến cậu càng thêm nghi ngờ…Thôi kệ, anh trai không sao là tốt rồi. Về chuyện giận dỗi, khi nào về cậu sẽ xin lỗi anh ấy một cách chân thành.


Nghĩ như vậy, Tô Thầm duỗi người và nằm nhoài xuống chiếc giường mềm mại.
Không gian và bầu không khí xa lạ khiến cậu trằn trọc khó ngủ, phải mất một lúc lâu cậu mới mơ màng ngủ thiếp đi.


Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Tô Thầm nghe thấy tiếng gõ cửa nên mơ màng ngồi dậy.


Tiếng gõ cửa ư? Ở đây cậu chỉ quen biết mỗi lớp trưởng tình cờ gặp được thôi mà.


Tô Thầm vặn tay nắm và mở cửa: “Có chuyện….”


Ánh sáng từ hành lang bên ngoài chỉ kịp chiếu vào trong chốc lát, cậu thậm chí không kịp nhìn rõ người bên ngoài là ai thì đã bị đối phương bắt lấy cổ tay, đẩy ngược lại vào trong căn phòng tối mờ.


Một mùi hương quen thuộc lập tức bao trùm lấy Tô Thầm, mang theo hơi lạnh và sự ảm đạm. Alpha cúi đầu, đôi môi nóng bỏng chạm vào khuôn mặt cậu: “Triều Triều, em định bỏ rơi anh để chạy trốn với tên Alpha phòng bên cạnh sao?”


Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Story Chương 87: NGOẠI TRUYỆN: ABO (5)
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...