Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 57: HỒ TẮM (2)
Tuy đã từng hôn và ngủ chung giường với Tiết Phùng Châu, thậm chí những chuyện khác cũng từng làm qua, ngoại trừ bước cuối cùng, nhưng thành thật mà nói, Tô Thầm vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Y sờ lên tai, gật đầu.
Tiết Phùng Châu cười khẽ: "Ta đã chuẩn bị sẵn xiêm y cho tiểu công tử, lát nữa sẽ đi lấy cho ngươi."
Tô Thầm lại ừm một tiếng.
Tiết Phùng Châu múc nước đổ lên người Tô Thầm, giọng nói trầm thấp: "Phủ tướng quân đã được xây vài năm, ngoại trừ chi phí ăn uống, may mặc cho hạ nhân, ta chưa từng tiêu tiền vào thứ gì khác. Lần này cùng lắm chỉ tiêu hao chút ít tiền bạc để xây hồ nước này, phần lớn bổng lộc trước đây của ta đều dùng cho quân doanh."
Tô Thầm ngước lên nhìn Tiết Phùng Châu, những giọt nước nhỏ đọng trên mi mắt y khiến chúng nặng trĩu, y chớp chớp mắt: "Ngươi không có tiền riêng à?"
Tiết Phùng Châu cười nói: "Từ nay về sau, bất kể là lễ vật ban thưởng hay bổng lộc, đều sẽ thuộc về tiểu công tử."
Tô Thầm nói: "Không cần đâu, trước kia như thế nào thì ngươi cứ làm như thế ấy đi, không cần nhún nhường ta."
"Không phải nhún nhường." - Tiết Phùng Châu cúi xuống, hôn nhẹ lên má Tô Thầm: "Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ta biết dù ta nói gì thì tiểu công tử nhất định sẽ thuận theo ý ta, nhưng không cần thiết phải như vậy. Ta đã nói với Bệ Hạ ta muốn ở bên tiểu công tử, Trấn Quốc Quân vốn là quân đội của triều đình, triều đình đương nhiên phải chi trả lương bổng và cấp lương thực cho bọn họ."
"Huống hồ, ta còn muốn suy nghĩ đến tương lai với tiểu công tử."
Tiết Phùng Châu đặt khăn bông xuống, ôm lấy eo Tô Thầm ở trong nước: "Sau này khi chúng ta ở bên nhau, ta không thể để tiểu công tử chiều chuộng ngược lại ta được. Ta sẽ trồng thật nhiều hoa, cho dù có là mẫu đơn hay mai đỏ, ta đều sẽ chăm sóc thật tốt, ít nhất phải khiến chúng đẹp hơn những bông hoa ở chùa Bạch Mã và phủ Thừa tướng, để chứng minh rằng tiểu công tử không chọn sai người."
Tô Thầm lặng lẽ nhìn Tiết Phùng Châu, bàn tay ẩm ướt chạm lên mặt hắn, nói: "Ngươi đứng lên đi."
"Không tắm nữa à?"
Tô Thầm ừm một tiếng: "Không nên tắm lâu đâu."
Tiết Phùng Châu đứng dậy: "Ta đi lấy xiêm y cho ngươi."
Tầm mắt Tô Thầm dừng trên thân hình với làn da đen sạm, chi chít vết sẹo của Tiết Phùng Châu, ánh mắt hơi lảng tránh: "Được."
Chờ đến khi Tiết Phùng Châu quay lại, Tô Thầm đã khoác một chiếc áo mỏng trên người.
Mái tóc dài ướt đẫm xõa trên vai, từng giọt nước nhỏ xuống tí tách, lớp áo mỏng cũng bị thấm ướt đẫm và dán chặt vào cơ thể Tô Thầm. Vòng eo thon thả của y được phác họa rõ nét hơn, làn da mịn màng như ẩn như hiện càng khiến y trông vô cùng quyến rũ.
Yết hầu Tiết Phùng Châu hơi giật, hắn đi đến gần Tô Thầm: "Tiểu công tử, tóc còn ướt, lau khô trước đã."
Tô Thầm gật đầu: "Được."
Tiết Phùng Châu nắm lấy mái tóc dài của Tô Thầm, cẩn thận lau khô từng chút một. Sau đó hắn cúi đầu, ngửi mùi hương tươi mát sau khi tắm trên người y, rồi hôn lên gáy y.
Tô Thầm quay đầu nhìn Tiết Phùng Châu, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh: "Hành Chu, đến giờ về rồi."
"......" - Tiết Phùng Châu vòng tay qua eo Tô Thầm: "Tiểu công tử đừng đi."
Lông mi Tô Thầm khẽ run lên, không hiểu sao hàm răng bỗng ê nhức một cách kỳ lạ: "Ta.....Vậy ngươi, ngươi......"
"Ta đã tìm hiểu chuyện đó kỹ rồi......." - Tiết Phùng Châu cắn nhẹ vào gáy Tô Thầm: "Tiểu công tử, ta yêu ngươi."
Cách một lớp quần áo, Tô Thầm có thể cảm nhận được vết sẹo dài trên lưng Tiết Phùng Châu, yết hầu của y giật giật, có chút khẩn trương: "Ừm."
Chỉ một tiếng đáp lại, Tiết Phùng Châu giống như được thiếu niên cho phép, chủ động hôn lên môi y. Hơi thở của hắn nóng bỏng, đôi môi ấm áp, đầu lưỡi thâm nhập sâu vào trong.
Rõ ràng chỉ là hôn môi, nhưng cảm giác lại khác hẳn trước đây. Tô Thầm không còn sức lực kháng cự, nhanh chóng bị nụ hôn của Tiết Phùng Châu làm cho quay cuồng, đầu óc trống rỗng.
Chiếc khăn bông dùng để lau tóc rơi xuống sàn, chiếc giường được lót nệm phát ra một tiếng "phịch" nặng nề.
Nụ hôn của nam nhân từ trên môi Tô Thầm dần di chuyển xuống dưới, hắn vừa hôn vừa cắn, đôi môi không thể dứt ra khỏi cơ thể ấm áp của đối phương.
"Tiết......" - Giọng nói Tô Thầm run rẩy: "Hành Chu."
"Hành Chu đây." - Tiết Phùng Châu mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một hộp thiếc nhỏ, giọng hắn trầm thấp nói: "Tiểu công tử đừng sợ."
Cơ thể nóng bừng của Tô Thầm đột nhiên cứng đờ khi cao dược mát lạnh được bôi lên.
"Tiểu công tử đừng lo lắng." - Tiết Phùng Châu hôn lên môi Tô Thầm để trấn an y: "Bôi cái này sẽ không bị thương."
Tô Thầm không phải hoàn toàn không biết gì cả, y cũng từng đọc sách liên quan đến phương diện này, nhưng điều đó không ngăn lại cảm giác muốn chạy trốn trong lòng y.
Ngày này sớm muộn gì cũng đến, Tô Thầm cố gắng thả lỏng và trấn an chính mình.
Có lẽ nó không đáng sợ như mình tưởng tượng đâu....hẳn là, hẳn là không đáng sợ đâu.
Đúng như Tô Thầm nghĩ, ngón tay của Tiết Phùng Châu rất dài, ngày thường nhìn thoáng qua cũng thấy.
Nơi chưa từng được chạm vào bỗng bị ngoại vật xâm lấn, Tô Thầm mở to mắt, đầu óc hỗn loạn, âm thanh kháng cự dần tan đi.
Tô Thầm hoảng hốt mà nhìn nét mặt Tiết Phùng Châu, gật đầu theo phản xạ.
Ngón tay Tiết Phùng Châu quả thực rất dài, khóe mắt Tô Thầm rơi xuống nước mắt, cánh tay đang chống đỡ cơ thể lập tức mềm nhũn ra.
Đang là.....hai, hay ba ngón? Y thầm nghĩ.
Tiết Phùng Châu thì thầm vào tai Tô Thầm: "Tiểu công tử, có đau không?"
Tô Thầm không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy có chút tê và trướng. Y cảm thấy chính mình cũng khá thành thật.
Nghe thấy câu trả lời của y, khóe mắt Tiết Phùng Châu đỏ hoe. Hắn cười khẽ, cắn lên vành tai Tô Thầm: "Vậy tiểu công tử thấy thoải mái không?"
Tô Thầm quay mặt đi: "Không...... không có."
"Không có sao?" - Tiết Phùng Châu làm như có chút thất vọng: "Xem ra ta vẫn chưa đủ nỗ lực......"
Tô Thầm vội lắc đầu với vẻ mặt căng thẳng.
Đầu ngón tay của Tiết Phùng Châu bắt đầu chà xát mạnh mẽ, quả nhiên lập tức khiến cả cơ thể Tô Thầm mềm nhũn.
Hắn khẽ thì thầm: "Tiểu công tử nói 'muốn ta' đi."
Tai Tô Thầm bắt đầu nóng bừng.
Tiết Phùng Châu nhìn tai y, kìm lòng không được mà hôn lên: "Nếu tiểu công tử quen ngón tay rồi, chúng ta có thể thử bước tiếp theo......"
Tô Thầm chưa kịp chuẩn bị tinh thần để nhìn thấy thứ kia, ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, sắc mặt y đột nhiên trắng bệch. Y hoảng sợ lùi lại, hai chân co lại: "Không, không, Hành Chu, không được, sẽ chết người...... Ta sẽ chết mất."
Tiết Phùng Châu nhịn đến mức c*ng tr**ng, hắn bắt lấy mắt cá chân của Tô Thầm, ngăn không cho thiếu niên thối lui, nhưng lại khiến Tô Thầm sợ đến suýt bật khóc.
Giọng Tiết Phùng Châu khàn khàn: "Sẽ không chết đâu. Tiểu công tử, ta sẽ không làm ngươi đau."
Hắn cúi người hôn lên mu bàn chân căng cứng của Tô Thầm, rồi hôn mắt cá chân đỏ ửng, sau đó từ từ lần theo bắp chân hôn lên, cố gắng trấn an cảm xúc của y.
Động tác của hắn quá đỗi dịu dàng khiến tâm trí Tô Thầm trở nên rối bời.
"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu lại trầm thấp gọi một tiếng, hôn lên môi y: "Đừng sợ, ta sẽ không làm ngươi đau đâu."
......
Thật khó chịu.
Những cái hôn và cái v**t v* dịu dàng từ Tiết Phùng Châu giúp Tô Thầm thả lỏng hơn đôi chút, nhưng ngay sau đó giọng của y lại nức nở không thành tiếng.
Tiết Phùng Châu gọi một tiếng 'tiểu công tử', vừa trầm ấm vừa dịu dàng, nhưng động tác thì hoàn toàn ngược lại.
"Triều Triều." - Tiết Phùng Châu hôn lên khóe mắt còn đang mê man của Tô Thầm, khen y như một đứa trẻ ngoan: "Nuốt vào hết rồi, tiểu công tử thật lợi hại."
Tô Thầm hé môi, hai mắt nhắm lại, cảm thấy mình thật sự sắp chết.
Nhưng Tiết Phùng Châu sẽ không để Tô Thầm chết.
Hắn cầm tay Tô Thầm để y tự sờ bụng bản thân, rồi cắn nhẹ vành tai y từ phía sau: "Tiểu công tử sờ thử đi, cảm nhận được không?"
Tô Thầm dường như cảm nhận được sự nóng bỏng đang giật nảy trong bụng mình.
Nóng quá, thật sự rất nóng.
Bụng Tô Thầm phình lên khiến y cảm thấy xấu hổ đến mức ngón chân co quắp lại.
"Tiểu công tử sờ thêm nữa đi." - Tiết Phùng Châu giữ lấy tay Tô Thầm: "Cảm nhận được không?"
Tô Thầm trừng mắt nhìn Tiết Phùng Châu, nước mắt lưng tròng: "......Quá đáng!"
Một cái liếc mắt này khiến Tiết Phùng Châu phấn khích hẳn lên, hắn vẫn chậm rãi dẫn dụ y: "Vậy tiểu công tử không thích ư?"
Môi Tô Thầm mấp máy, nhưng không nói nên lời.
"Tiểu công tử thật sự không thích sao?" - Tiết Phùng Châu lại hỏi: "Nếu không thích thì cứ nói với ta."
Tô Thầm nhắm mắt, muốn quay đầu đi.
"Lần sau ta chuẩn bị thêm một cái gương nhé?" - Tiết Phùng Châu ở phía sau không nhanh không chậm lên tiếng, giống như đang nói chuyện phiếm với Tô Thầm: "Để có thể phản chiếu dáng vẻ đẹp nhất lúc này của tiểu công tử."
Toàn thân Tô Thầm khó chịu không thôi, y cảm thấy chưa đủ, bèn bắt lấy bàn tay đang x** n*n eo mình, nỉ non: "Ngươi động chút đi."
"Tiểu công tử nói cái gì?" - Nhiệt ý trong đáy mắt Tiết Phùng Châu như ngưng tụ thành một ngọn lửa lớn, hắn cố ý dụ dỗ Tô Thầm: "Ta không nghe rõ."
Tô Thầm đã dùng toàn bộ dũng khí để nói câu vừa rồi, giờ phút này bất luận thế nào y cũng không thể nói được nữa. Y muốn động đậy, nhưng eo lại bị Tiết Phùng Châu giữ chặt.
"......" - Tô Thầm cắn chặt răng: "Động."
Tô Thầm nhắm chặt mắt lại, quay mặt đi, không muốn cảm nhận sự hiện diện của người phía sau, gật đầu lung tung: "Muốn ngươi...... muốn ngươi, động."
Tiết Phùng Châu cười nhẹ: "Vậy thì....ta đương nhiên phải đáp ứng mong muốn của tiểu công tử rồi."
Đằng sau tầng tầng lớp lớp rèm sa đỏ thẫm là rèm châu mờ ảo, trên giường là từng dải dây tua lay động, màn giường đã được cuốn sang hai bên. Bốn cột giường đều được chạm khắc hình uyên ương quấn quít theo đôi, chiếc lục lạc vàng ngay lúc này đang nhẹ nhàng đung đưa.
Thiếu niên trên giường chỉ còn mặc nội sam trắng mỏng manh, buông thõng trên vai. Hai bên má đều ướt đẫm không biết do nước mắt hay mồ hôi, nhưng hàng mi dài chắc chắn đã đẫm nước mắt. Nốt chu sa giữa mày đỏ thẫm như máu, đôi môi nhợt nhạt thường ngày trông hồng nhuận như được thoa son, thoạt nhìn cực kỳ chọc người ta thương cảm.
Nam nhân ôm chặt thiếu niên như gông cùm, hắn nhìn xuống, mái tóc đen buông xuống khuôn mặt nhợt nhạt của y. Hắn che giấu h*m m**n xâm lược trong đôi mắt vì biết mình có thể dọa y sợ hãi, bàn tay nâng cằm thiếu niên và hôn lên.
Cổ tay ngả màu đồng tương phản rõ rệt với làn da trắng trẻo của thiếu niên. Một tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng Tiết Phùng Châu, hắn cúi người, áp đôi môi nóng bỏng lên bả vai thiếu niên, hơi thở ấm áp phả lên da thịt trắng nõn của y, nhuộm hồng cả một vùng da.
"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu gần như r*n r*: "Sao không gọi tên của ta nữa?"
Giọng của Tô Thầm nức nở vì khóc, lúc này y chỉ có thể nấc lên những âm thanh vô nghĩa, thậm chí không thể kêu Tiết Phùng Châu buông tha cho mình.
Đôi mắt Tiết Phùng Châu phản chiếu hết thảy, ánh mắt tối lại. Hắn dùng lực không nặng không nhẹ, nhưng Tô Thầm vẫn không chịu nổi mà cắn vào vai hắn, đồng tử giãn ra, nước mắt rơi lã chã.
Nam nhân dịu dàng thì thầm, giống như đang dụ hoặc: "Tiểu công tử thích như vậy hửm?"
Ánh sáng trong mắt Tô Thầm như vụn vỡ, y ôm chặt lấy vai Tiết Phùng Châu, không biết nên lắc đầu hay gật đầu, y khóc đến mức cả người đều run rẩy.
"Tiểu công tử vừa rồi còn nói thích làm như vậy nhất."
Không thích.
Y từ bỏ.
Thật sự không chịu nỗi nữa.
"Tiểu công tử, ta vui lắm."
Tiết Phùng Châu dụi đầu vào cổ Tô Thầm, chiếc vòng cổ mang theo hơi ấm của chủ nhân cũng cọ xát vào người y, thiếu niên không hề phòng bị lại run rẩy dữ dội.
"Triều Triều."
Mỗi lần hắn gọi nhũ danh của y, Tô Thầm lại phải trải qua một đợt th*c m*nh. Y cào vào lưng Tiết Phùng Châu trong vô vọng, cuối cùng gục đi trong cơn kh*** c*m cực độ.
"Tiểu công tử, ngươi là trân bảo của ta."
Đó là những lời cuối cùng mà Tô Thầm nghe thấy.
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Story
Chương 57: HỒ TẮM (2)
10.0/10 từ 19 lượt.
