Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 80: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ -TỚ (7*)


Tô Thầm khẽ cọ trán vào cằm Tiết Phùng Châu, giọng nói gần như không thể nghe rõ: "Ừm."


Tiết Phùng Châu bị phản ứng của y chọc cười khúc khích: "Tiểu công tử đang thẹn thùng sao?"


"Ta không có." - Tô Thầm trừng mắt với Tiết Phùng Châu, rồi nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt như có tật giật mình. Y duỗi ngón tay chặn môi Tiết Phùng Châu lại, thì thầm: "Ngươi nhỏ giọng thôi."


"Phải là tiểu công tử nhỏ giọng mới đúng." - Tiết Phùng Châu thuận thế hôn lòng bàn tay thiếu niên, sau đó ngậm lấy ngón tay y, lời nói có chút mờ ám.


Tô Thầm cảm thấy nhột đầu ngón tay, y ngẩng đầu, nghiêng người về phía Tiết Phùng Châu: "Nếu Hoàng đế đột nhiên đến thì sao?"


"Hắn không có thời gian đến." - Tiết Phùng Châu nới lỏng miệng, v**t v* mái tóc dài của Tô Thầm: "Hắn không có thời gian tới tìm ngươi gây phiền phức đâu."


Khóe mắt Tô Thầm cong lên, ngón tay y lướt dọc theo môi Tiết Phùng Châu, chạm đến yết hầu của hắn. Hô hấp của nam nhân đứt quãng, yết hầu nhấp nhô dưới đầu ngón tay Tô Thầm.


"Tiết tướng quân, ngươi chẳng có chút kiềm chế nào cả."


Tiết Phùng Châu cúi người, đè Tô Thầm nằm xuống giường: "Kiềm chế? Tiểu công tử đánh giá cao ta đến vậy sao? Ở trước mặt tiểu công tử ta có thể kiềm chế nổi ư?"


"Ngươi hiện tại có tính là dĩ hạ phạm thượng không?" - Tô Thầm nhướng mày: "Đè tiểu công tử do một tay ngươi chăm sóc dưới thân có cảm giác gì?"


Đôi mắt Tiết Phùng Châu sâu thẳm khó dò, hơi thở của hắn phả nhẹ lên bờ môi Tô Thầm, nụ hôn thoáng qua như có như không: "Thị vệ của ngươi sẽ vĩnh viễn bảo vệ ngươi, sẽ luôn là người mà ngươi có thể tin tưởng."


Tô Thầm đè lại gáy của Tiết Phùng Châu, đôi mắt trong vắt phản chiếu khuôn mặt hắn, y áp trán mình vào trán Tiết Phùng Châu: "Tốt."


Tiết Phùng Châu thuận theo góc này hôn môi Tô Thầm, chỉ chạm nhẹ rồi nhanh chóng tách ra. Tóc của hắn rũ xuống khuôn mặt trắng sứ của Tô Thầm, y hơi nghiêng đầu tránh né: "Ngứa quá."


"Ừm." - Hô hấp của Tiết Phùng Châu giao hòa cùng hơi thở của Tô Thầm, giọng nói trầm khàn: "Tiểu công tử, ta muốn hôn ngươi."


"Hôn thì hôn, còn báo trước với ta làm —— ưm." - Lời nói còn chưa dứt đã bị Tiết Phùng Châu chặn lại, Tô Thầm liền vòng tay qua cổ hắn.


Đôi tay linh hoạt của Tiết Phùng Châu thuần thục cởi bỏ quần áo y một cách dễ dàng, mặc dù luôn tự nhận mình là một người thô kệch, nhưng động tác của hắn lại vô cùng cẩn thận và nhẹ nhàng.


Đôi bàn tay thô ráp lướt qua đôi má ửng hồng của y, khiến cơ thể Tô Thầm run lên từng đợt. Y đón nhận nụ hôn của Tiết Phùng Châu, cùng với những cái v**t v* không thể nói là dịu dàng của hắn.


—— Không đau, ngược lại có chút khó chịu.....hay nói đúng hơn là khó nhịn.


Y khẽ nức nở hai tiếng, nắm chặt lấy quần áo Tiết Phùng Châu. Lớp vải hơi thô ráp cọ xát vào da thịt khiến cơ thể như bị mài đến đỏ ửng, đồng thời cũng khiến y trở nên mẫn cảm hơn.


Sau khi hôn, Tô Thầm nằm mềm oặt trên giường, thở hổn hển, đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn Tiết Phùng Châu.


"Tiểu công tử." - Nam nhân sờ lên đôi môi hồng nhuận của Tô Thầm, đôi mắt dần tối lại, nhìn mái tóc đen dài tán loạn rồi đến đôi mắt long lanh của y: "Hôn thêm một cái nữa."


Tô Thầm bị đè xuống và hôn thêm một lúc nữa, từ môi đến vành tai, rồi đến cổ, xương quai xanh, sau đó dần di chuyển xuống n*m v* mẫn cảm, cuối cùng trượt dài một đường ướt át xuống chân.


Phần dưới giữa đùi bị hắn l**m m*t, đôi chân dài trắng nõn bị tách ra, căng cứng, cuối cùng buông thõng một cách mềm oặt xuống chăn bông, kèm theo những dấu hôn bị m*t đến đỏ chót, trông cảnh sắc càng thêm gợi tình.


Bàn tay nắm chặt chăn bông dần buông lỏng, con ngươi tan rã. Y cố gắng phục hồi tinh thần và nhìn Tiết Phùng Châu, đôi môi đỏ khẽ hé mở, để lộ đầu lưỡi đỏ mọng như anh đào.


Yết hầu Tiết Phùng Châu nhấp nhô, rõ ràng hắn khao khát nhiều hơn thế nữa nhưng không tiếp tục. Hắn kéo Tô Thầm vào lòng ngực, nói: "Tiểu công tử ngủ đi."


Tô Thầm chớp chớp đôi mắt ướt át, khuôn mặt ửng hồng đầy vẻ mị hoặc: "Không tiếp tục sao?"


"Vẫn muốn à?" - Tiết Phùng Châu khẽ cười hỏi.


Tô Thầm: "..."


"Cơ thể tiểu công tử chưa bình phục hoàn toàn, chỉ có thể làm đến đây thôi." - Tiết Phùng Châu hôn lên vành tai Tô Thầm, nhẹ nhàng nói: "Hơn nữa, thái y mỗi ngày đều sẽ bắt mạch cho ngươi. Nếu bị phát hiện, chỉ sợ bọn họ hiểu lầm ngươi cùng Hoàng đế......"


Nói tới đây, sắc mặt Tiết Phùng Châu chợt lạnh xuống: "Ta tuyệt đối không cho phép danh xưng của hắn có bất kỳ liên quan nào đến tiểu công tử."


Tô Thầm áp phần má nóng bừng vào ngực Tiết Phùng Châu, muốn làm mát bản thân, nhưng ngược lại cảm thấy càng nóng hơn. Y nói: "Ta sẽ tự bảo vệ chính mình thật tốt, ngươi không cần lo lắng. Dù có làm gì, cũng phải cẩn thận an toàn của bản thân."


"Tiểu công tử yên tâm, ta sẽ đảm bảo mọi việc đều hoàn hảo." - Tiết Phùng Châu nói: "Ta sẽ không để ngươi rơi vào nguy hiểm."


Tô Thầm nói: "Và cả ngươi nữa."


Tiết Phùng Châu mỉm cười: "Phải, cả ta nữa, ta sẽ không để mình gặp nguy hiểm đâu. Chúng ta còn phải ở bên nhau thật lâu, thật lâu."


Thật dài, thật lâu.


Tô Thầm khẽ cong môi: "Ừm."


______


Hai ngày kế tiếp, Hoàng đế dường như đã quên mất Tô Thầm ở Triều Nhật Các, hắn ta quả nhiên không hề ghé qua. Thay vào đó, thái y hàng ngày đều đến bắt mạch và kê đơn thuốc cho Tô Thầm uống.



Tiết Phùng Châu đã cầm những đơn thuốc kia đưa thầy lang khác xem qua, không có gì đặc biệt, chỉ là một số dược liệu có tác dụng bồi bổ và điều dưỡng cơ thể.


Tô Thầm không chủ động kêu Tiết Phùng Châu ở lại Triều Nhật Các.


Vào buổi trưa, y tình cờ nghe thấy cung nữ và thái giám xì xào bàn tán về Hoàng đế.


Tô Thầm lắng nghe một lúc, thì ra chính sách tàn bạo của Hoàng đế đã dấy lên tin đồn không hay lan truyền trong kinh thành. Vì không tìm được nguồn gốc của lời đồn, một số dân thường bàn luận quá sôi nổi đều bị bắt giữ, điều này càng khiến bách tính càng thêm sợ hãi và bất mãn với Hoàng đế......


Cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển chủ đề sang vị đạo sĩ từng luyện đan cho Tiên hoàng được Hoàng đế giữ lại, có lẽ hắn cũng đang truy cầu sự bất tử.


Tô Thầm lắng nghe một lúc rồi bỏ đi.


Buổi chiều, thái y lại đến bắt mạch cho Tô Thầm và hỏi thăm tinh thần như thế nào, Tô Thầm trả lời: "Khá tốt."


Thái y như có điều suy nghĩ, sau đó nói: "Thân thể tiểu công tử đã tốt lên rất nhiều so với lần bắt mạch mấy ngày trước."


Tô Thầm cười nhạt: "Đa tạ thái y đã hao tâm tổn sức."


Thái y cũng mỉm cười đáp lại: "Ta và Thừa tướng là bằng hữu tốt, công tử khỏe mạnh thì Thừa tướng sẽ an tâm hơn."


Đuôi lông mày Tô Thầm khẽ động, nhìn vị thái y đó rời đi.


Thái y vừa đi khỏi, Hoàng đế liền xuất hiện sau hai ngày không lộ diện. Lúc hắn đến, Tô Thầm đang đọc sách.


Hoàng đế ngăn không cho cung nhân thông báo, lặng lẽ đi vào phòng.


Tô Thầm đang dựa vào ghế dài đọc sách, đôi mắt rũ xuống, gương mặt lộ ra đường nét thanh tú, vô cùng xinh đẹp.


Hoàng đế chậm rãi tới gần Tô Thầm, rồi đột nhiên cầm lấy cuốn sách trong tay y, cười khẽ: "Triều Triều mải mê đọc sách như vậy, trẫm đến cũng không phát hiện ra, thật là khiến trẫm ghen tị."


Tô Thầm giật mình, ngơ ngác nhìn Hoàng đế hồi lâu mới đứng dậy, cúi người hành lễ trước ánh mắt đầy hứng thú của Hoàng đế.


"Không phải trẫm nói không cần xa cách như vậy à?" - Hoàng đế đỡ Tô Thầm đứng dậy: "Hai ngày qua trẫm không đến thăm, ngươi có thấy buồn chán không?"


Tô Thầm: "..."


Y cúi đầu không nhìn vẻ thân mật giả tạo của Hoàng đế, nhẹ nhàng rút tay lại: "Thân là thần tử, Tô Thầm biết bệ hạ vì nước vì dân nên sự vụ bận rộn."


"Thần tử." - Hoàng đế nhìn Tô Thầm với ánh mắt sâu xa: "Triều Triều thật sự không hiểu trẫm trăm phương ngàn kế giữ ngươi lại trong cung là có dụng ý gì ư?"


"Đương nhiên là làm họa sĩ cho bệ hạ." - Tô Thầm ngay thẳng đáp: "Bệ hạ nhân từ, còn cho phép thái y chữa trị cho thần, để thần mau chóng bình phục và tiếp nhận chức vụ. Tô Thầm đều hiểu."


"Ngươi không hiểu." - Hoàng đế thở dài: "Trẫm đối với ngươi...không chỉ có như vậy."


"Tri kỷ khó cầu, giống như Bá Nha đập đàn tạ tri âm*." - Tô Thầm nói: "Bệ h* th*n là Cửu Ngũ Chí Tôn, Tô Thầm cũng hiểu nỗi niềm của bệ hạ."


(*) Bá Nha và Tử Kỳ là hai người bạn tri âm tri kỷ. Sau khi Tử Kì chết, Bá Nha đập bỏ đàn vì cho rằng không có ai hiểu được tiếng đàn của mình.


Hoàng đế: "..."


Hoàng đế quyết định nói thẳng: "Triều Triều đã đến tuổi thành gia lập thất, không biết ngươi đã có người mình thích chưa..."


Tô Thầm mỉm cười: "Tô Thầm đã có người trong lòng, hơn nữa cũng đã hứa hẹn với nhau. Bệ hạ không cần phải lo lắng."


Hoàng đế chậm rãi siết chặt quyền, cười nói: "Vậy sao? Không biết là quý nữ nhà ai?"


Tô Thầm nói: "Nói ra chỉ sợ làm tổn hại thanh danh đối phương."


Hoàng đế thở dài: "Quần thần trên triều đều thúc giục trẫm tuyển phi. Từ khi vợ cả qua đời, trẫm chưa từng lập một vị phi tần nào, luôn nghĩ mình sẽ một mình chăm sóc nhi tử mà nàng để lại. Dĩ nhiên, trẫm biết những suy nghĩ này là không thể đối với một vị hoàng đế...và hiện tại trẫm đã gặp được người khiến trẫm động lòng ——"


Nhìn dáng vẻ thâm tình của Hoàng đế, Tô Thầm chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, y nhanh chóng quay đầu nhìn ra ngoài.


"Thái tử điện hạ, tuyệt đối không thể ạ......"


"Mang con hồ ly tinh đó ra đây cho bổn thái tử!" - Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận huyên náo, kèm theo đó là một giọng nói phẫn nộ: "Bổn thái tử muốn xem xem rốt cuộc là kẻ nào khiến phụ hoàng mê mẩn đến mức giấu đi như vậy!"


Sắc mặt Hoàng đế có chút khó coi, hắn nhìn Tô Thầm một cái rồi nói: "Là Trẫm dạy hư Thái tử, trẫm phải đi gặp hắn một chút."


Những cung nữ kia không dám ngăn cản Thái tử, cho nên hắn ngang nhiên sải bước đi vào, mắt trợn tròn: "Phụ hoàng!"


"Con đang làm gì vậy?" - Sắc mặt Hoàng đế nghiêm nghị: "Trẫm ngày thường dạy dỗ con thế nào?"


"Những gì phụ hoàng dạy nhi thần đều ghi nhớ trong lòng, nhưng mà phụ hoàng lại vì nam tử này ——" - Ánh mắt Thái tử dừng lại trên gương mặt Tô Thầm, giọng nói đứt quãng: "Nam tử này..."


Tô Thầm không tránh né ánh nhìn của Thái tử, khuôn mặt như cũ không biểu lộ cảm xúc. Làn da trắng nổi bật, điểm xuyết thêm một nốt chu sa diễm lệ giữa mi tâm, khuôn mặt lạnh nhạt xa cách như một bức họa, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, trông thuần khiết nhưng lại mị hoặc một cách khó hiểu —— Chí ít đối với Thái tử mà nói, y quả thực là hồ ly tinh có thể câu dẫn hồn phách.


Thái tử chưa từng thấy nam tử nào đẹp đến thế, trong phút chốc như bị mê hoặc.



Sắc mặt Hoàng đế tối sầm: "Thái tử!"


Thái tử giật mình hoàn hồn, lời muốn nói ra nghẹn lại trong cổ họng. Hắn và Hoàng đế quả nhiên hổ phụ sinh hổ tử, môi hắn khẽ mấp máy: "Phụ hoàng, nhi thần chỉ là......nghe nói người mang về một họa sĩ cung đình, nên muốn đến xem thử."


Hoàng đế mặt không biểu tình nói: "Xem xong rồi thì ra khỏi đây."


Thái tử không nhúc nhích, hỏi: "Phụ hoàng, khi nào họa sĩ cung đình này mới bắt đầu vẽ?"


Tô Thầm nhíu mắt nhìn Thái tử. Ánh mắt của Thái tử từ nãy đến giờ luôn một mực đặt trên người Tô Thầm, nhận ra y đang nhìn mình, gương mặt hắn thoáng đỏ lên.


"Y chỉ vẽ tranh cho trẫm." - Hoàng đế tỏ vẻ không hài lòng với hành vi của Thái tử: "Mau chóng cút, không có việc gì thì không cho phép làm phiền Tô công tử."


Thái tử liếc nhìn Tô Thầm thêm vài lần: "Nhi thần cũng muốn họa sĩ cung đình vẽ chân dung cho nhi thần!"


"Cút!" - Hoàng đế âm trầm nói.


Thấy Hoàng đế thật sự tức giận, Thái tử lúc này mới bất đắc dĩ lui ra ngoài.


Tô Thầm rũ mắt xuống.


Thái tử là trưởng tử của Hoàng đế, năm nay mười bảy tuổi. Hắn là con của Thái tử phi khi Hoàng đế còn là Thái tử, nhưng đến năm hắn tám tuổi thì Thái tử phi qua đời. Thái tử sau đó được nuôi dưỡng trong cung Thái phi (*), được quốc cữu (*) nuông chiều nên tính cách kiêu ngạo của hắn so với Hoàng đế chỉ có hơn chứ không có kém.


(*) Thái phi: tước vị dành cho mẹ ruột của vua trong trường hợp người mẹ này không phải là Hoàng thái hậu


Quốc cữu: Cậu của Hoàng đế


"Là trẫm không dạy dỗ tốt Thái tử." - Hoàng đế vừa nói vừa quan sát sắc mặt Tô Thầm: "Trẫm sẽ nói chuyện lại với hắn, đảm bảo không đến làm phiền ngươi."


Tô Thầm đáp: "Bệ hạ nói quá lời."


Những lời trước đó định nói giờ phút này lại không thốt nên lời, Hoàng đế nói: "Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt, trẫm còn có chút việc nên đi trước đây."


Tô Thầm nhìn bóng dáng Hoàng đế khuất dần khỏi Triều Nhật Các, rồi thờ ơ xoay người đi tìm sách để đọc.


______


Khi màn đêm buông xuống, Tiết Phùng Châu lại đến, trèo qua cửa sổ để vào phòng Tô Thầm. Lần này hắn phụ trách tuần tra hoàng cung vào ban đêm nên không mặc trang phụ thị vệ nữa.


Tô Thầm đang chép kinh Phật thì nghe thấy tiếng động, còn chưa kịp quay đầu thì Tiết Phùng Châu đã kéo y vào lòng từ phía sau.


"Tiểu công tử, ta tới rồi."


Tô Thầm đặt bút xuống, nhìn nét chữ tinh tế trên giấy rồi đột nhiên nói: "Chúng ta giống như đang yêu đương vụng trộm vậy."


Tiết Phùng Châu: "..."


Tiết Phùng Châu khẽ nói: "Đây không phải yêu đương vụng trộm, mà là hẹn hò."


Tô Thầm quay đầu nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu: "Ngươi mặc giáp nên khó di chuyển lắm phải không?"


"Ta phải đi tuần tra ban đêm." - Tiết Phùng Châu ôm Tô Thầm, đôi mắt đen láy sáng lên: "Trừ việc đó ra, đêm nay ta còn có chuyện quan trọng phải làm..."


Tô Thầm hỏi: "Là gì vậy?"


Tiết Phùng Châu không trả lời, chỉ nói: "Nghe nói Hoàng thượng đã đến."


Tô Thầm ừm một tiếng: "Nhưng hắn không ở lại lâu, vì Thái tử cũng đến."


Tiết Phùng Châu nhíu mày: "Thái tử tính cách ngang ngược, Hoàng đế đăng cơ cùng lắm chỉ hơn một tháng, vậy mà Thái tử đã đánh chết hai cung nữ rồi...Ta sẽ đảm bảo hắn không thể đến tìm ngươi gây phiền phức."


Tô Thầm hồi tưởng lại phản ứng của Thái tử khi nhìn thấy y. Không biết có phải do quá nhạy cảm bởi vì chuyện của Hoàng đế hay không, nhưng Tô Thầm luôn cảm thấy ánh mắt của Thái tử cũng kỳ lạ không kém, nhưng lại không giống như muốn cố ý gây phiền phức cho y...


"Tiểu công tử thất thần chuyện gì vậy?" - Tiết Phùng Châu cắn nhẹ vành tai Tô Thầm, có chút bất mãn: "Không cho phép nghĩ tới người khác."


"Ta chỉ cảm thấy Thái tử có chút kỳ lạ." - Tô Thầm nói.


"Đừng nghĩ đến Thái tử. Ta sẽ khiến hắn bận rộn đến mức không tìm được ngươi." - Tiết Phùng Châu nắm tay Tô Thầm sờ lên bộ giáp của mình: "Tiểu công tử chạm thử xem, đây là thứ ta mặc khi ra trận."


Ngón tay Tô Thầm lần theo vết cắt do đao kiếm để lại, không khó tưởng tượng cảnh tượng tàn khốc mà Tiết Phùng Châu từng trải qua, có lẽ hắn đã chịu rất nhiều thương tích.


Thương tích?


Hai chữ này vừa xuất hiện, Tô Thầm chợt nhận ra từ sau khi trở về, Tiết Phùng Châu chưa từng hoàn toàn cởi y phục để lộ ngực và bụng, mỗi lần âu yếm đều là hắn làm cho y, sau đó sẽ âm thầm đè nén hoặc tự mình giải quyết...


Tiết Phùng Châu...


Cánh tay Tô Thầm sững lại, đột nhiên y nhào đến c** q**n áo Tiết Phùng Châu. Mí mắt Tiết Phùng Châu giật giật, đè lại tay Tô Thầm: "Tiểu công tử, đừng.....Áo giáp khó mặc, khó cất. Nếu có người đột nhiên đi vào, ta sẽ không kịp xử lý."



Tô Thầm nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu, một lúc sau mới buông tay ra, hỏi: "Vậy hôm nay không hôn sao?"


Yết hầu Tiết Phùng Châu nhấp nhô: "Muốn hôn."


Khóe mắt Tô Thầm cong lên: "Muốn hôn cũng được, nhưng thù lao là phải cho ta xem."


"Xem cái gì?" - Tiết Phùng Châu hỏi.


"Xem cơ thể của ngươi...." - Tô Thầm nhéo cằm Tiết Phùng Châu như đang trêu ghẹo: "Nếu không thì...Tiết tướng quân, ngươi định hôn ta mà không trả thù lao sao?"


Môi Tiết Phùng Châu mấp máy: "Hôm nay e rằng không tiện."


"Bình thường không có ai vào phòng ta cả." - Tô Thầm khẽ mỉm cười: "Hay là Tiết tướng quân không muốn cho ta nhìn? Không cho nhìn mà còn muốn hôn ta? Trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?"


Tiết Phùng Châu có chút xoắn xuýt, ánh mắt lóe lên sự giằng co: "Tiểu công tử, đương nhiên ta muốn cho ngươi nhìn, nhưng ta..."


Tô Thầm hơi nhếch khóe mắt lên: "Ngươi làm sao?"


"Trên người ta có rất nhiều vết sẹo." - Tiết Phùng Châu khó khăn nói: "Rất xấu, ta nghĩ tiểu công tử nhìn thấy sẽ sợ."


Tô Thầm nói: "Ngươi không cho ta xem thì làm sao biết ta sẽ sợ? Nếu ta sợ, ngươi sẽ giấu ta cả đời sao? Không bao giờ làm chuyện thân mật hơn nữa?"


Tiết Phùng Châu giật mình trong lòng, gần như ngay lập tức nhìn Tô Thầm. Tô Thầm nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiết Phùng Châu, hỏi: "Cái gì?"


"Ta cho tiểu công tử nhìn." - Tiết Phùng Châu khàn giọng nói, nắm chặt bàn tay Tô Thầm và đặt lên bộ giáp lạnh lẽo của mình: "Nhưng mà, cho dù tiểu công tử có sợ hãi hay chán ghét ta, ta cũng sẽ không buông tay đâu."


Tô Thầm nói: "Ta sẽ không vì vài vết sẹo mà ghét bỏ ngươi đâu."


Tiết Phùng Châu hít sâu một hơi, trên người hắn quả thật có nhiều vết sẹo vô cùng xấu xí, và hắn không muốn Tô Thầm nhìn thấy chúng. Nhưng nếu y nhất quyết muốn nhìn, hắn không cách nào từ chối được.


Hắn tháo mũ giáp đặt lên bàn trước, sau đó là áo giáp. Đôi mắt Tô Thầm nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu lần lượt cởi bỏ từng mảnh áo giáp nặng nề. Cuối cùng, Tiết Phùng Châu cũng lộ ra thân thể cường tráng, hắn mở miệng: "Tiểu công tử."


Ánh mắt Tô Thầm dán chặt vào người Tiết Phùng Châu, chỉ cần liếc nhìn cũng đủ hiểu tại sao Tiết Phùng Châu không muốn cho y xem. Trên cơ thể hắn có đủ loại vết sẹo ngắn dài, nông sâu không đồng nhất, thậm chí có một vết gần tim...


Chỉ nhìn thôi cũng biết nguy hiểm đến mức nào, nhưng Tiết Phùng Châu chưa từng kể với y một lần nào, ngay cả những lá thư hắn gửi cũng toàn là những chuyện vui vẻ, nhẹ nhàng.


Tô Thầm sờ lên những vết sẹo kia, lông mi run rẩy chớp động.


"Tiểu công tử đừng đau lòng." - Tiết Phùng Châu nắm lấy bàn tay Tô Thầm, giương khóe môi: "Ta biết mình sẽ không xảy ra chuyện, vì ta muốn quay về, muốn được ở bên cạnh tiểu công tử."


Tô Thầm phút chốc thu tay lại: "Ngươi không nói cho ta biết."


"Nói ra chỉ khiến tiểu công tử lo lắng." - Tiết Phùng Châu nói: "Thà không nói còn hơn, giờ biết rồi cũng không cần lo lắng nữa."


Tô Thầm mím chặt môi.


Tiết Phùng Châu khẽ chạm vào khóe mắt Tô Thầm, thở dài một hơi rồi kéo Tô Thầm vào lòng: "Tiểu công tử, về sau sẽ không....."


"Về sau có chuyện gì cũng phải nói cho ta biết." - Tô Thầm nói: "Ta không muốn ngươi xảy ra chuyện mà bản thân lại chẳng biết gì."


"Được." - Tiết Phùng Châu nhanh chóng đồng ý.


Tô Thầm vòng tay qua cổ hắn, im lặng một lát rồi nói: "Nghe nói Hoàng đế dạo này rất hay nổi nóng."


"Ừm." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng cọ vào tai Tô Thầm: "Hắn sẽ không có thời gian tới tìm ngươi gây phiền phức."


Tô Thầm áp mặt vào mặt Tiết Phùng Châu: "Không sợ...Cũng không có gì phiền phức."


Tiết Phùng Châu mỉm cười, ôm lấy eo Tô Thầm: "Ta biết tiểu công tử trông yếu đuối nhưng rất gan dạ, có điều ta vẫn sợ."


"Ta không có can đảm vậy đâu." - Tô Thầm nói: "Ta chỉ thấy ngươi đang giúp ta, nên ta cũng muốn cố gắng hết sức."


Tiết Phùng Châu giương mắt, nhẹ nhàng cắn môi Tô Thầm: "Tiểu công tử, tắt đèn nhé?"


Tô Thầm khẽ ừm một tiếng.


Căn phòng chìm vào bóng tối. Tô Thầm không nhìn thấy rõ gương mặt của Tiết Phùng Châu, nhưng y có thể cảm nhận được những vết sẹo trên người hắn.


Được đầu ngón tay mềm mại của Tô Thầm chạm vào, Tiết Phùng Châu cảm thấy có một luồng nhiệt dâng khắp toàn thân. Hắn hôn lên má Tô Thầm, giọng khàn khàn: "Tiểu công tử, trước khi đến ta đã tắm rửa qua."


Tô Thầm không nhịn được cười: "Ừm, ngửi thấy rồi."


"Tiểu công tử cũng..." - Chóp mũi Tiết Phùng Châu cọ cọ vào y: "Tiểu công tử cũng thật thơm."


Tô Thầm bị nam nhân cọ vào người liền cảm thấy nhột: "Đừng...Giống cún con quá."


Nam nhân im lặng tiếp tục dụi vào người y, sau đó bắt đầu hôn, khiến hô hấp của Tô Thầm trở nên hỗn loạn: "Ngươi....đừng hôn eo."



Tiết Phùng Châu dừng lại, hơi thở phả vào eo y. Hắn không chỉ hôn mà còn bắt đầu l**m.


Trong bóng tối, nhất cử nhất động của Tiết Phùng Châu đều bị Tô Thầm phóng đại, giác quan của y so với bình thường càng nhạy cảm hơn.


Phần eo nhạy cảm bị đối đãi một cách tùy ý, Tô Thầm khẽ run rẩy, mắt mở to, tay đặt lên đầu Tiết Phùng Châu.


Đầu lưỡi của hắn l**m nhẹ n*m v* màu anh đào qua lớp quần áo, Tô Thầm cố gắng kìm nén tiếng th* d*c.


Giọng nói Tiết Phùng Châu trầm khàn: "Tiểu công tử, chẳng phải thái y nói thân thể của ngươi tốt hơn rồi sao?"


Ánh mắt Tô Thầm có chút mơ màng, y gật đầu.


"Tiểu công tử muốn không?" - Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng ấn vào: "Có muốn ta..."


Tiến vào.


Tô Thầm cố gắng tập trung tâm trí còn đang choáng váng, chậm rãi rút ra từ mấu chốt. Y mím đôi môi hồng hào, gật đầu. Nhưng sau đó nghĩ Tiết Phùng Châu không thấy mình gật đầu, y khẽ lên tiếng: "......Có thể."


Nơi nào đó chưa từng bị xâm phạm, vừa ẩm ướt vừa ấm nóng, khiến Tô Thầm căng thẳng toàn thân.


"Tiểu công tử thả lỏng một chút." - Tiết Phùng Châu dịu dàng trấn an: "Ta sẽ không làm ngươi bị thương đâu."


Cảm giác có dị vật tiến vào khiến Tô Thầm vô cùng khó chịu, nghe thấy lời Tiết Phùng Châu nói, y cố gắng thả lỏng cơ thể.


"Tiểu công tử."


Tiết Phùng Châu một bên khẽ hôn Tô Thầm, sau đó nói chuyện cùng y để phân tán sự chú ý, một bên bắt đầu động ngón tay, nói: "Nếu thấy khó chịu thì nói với ta."


Ngón tay Tiết Phùng Châu không chỉ thô mà còn dài, không có chút mềm mại nào nên Tô Thầm không thể không chú ý. Bàn tay y nắm chặt, có chút trắng bệch, y khẽ thì thào: "Không...không khó chịu, chỉ là chưa quen thôi."


Tiết Phùng Châu khẽ cười: "Sẽ sướng ngay thôi."


Tô Thầm nên cảm thấy may mắn vì nến đã tắt, khiến cho y không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, nếu không y chắc chắn sẽ bị 'vật nhỏ' của Tiết Phùng Châu dọa cho khiếp vía.


Khi bắt đầu tiến vào, khuôn mặt đỏ bừng của Tô Thầm dần chuyển sang trắng bệch. Y nắm chặt vai Tiết Phùng Châu, miệng há lớn th* d*c.


Y có cảm giác cơ thể như bị đâm xuyên qua, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.


Cảm giác như....sắp chết.


"Tiểu công tử, đau không?" - Tiết Phùng Châu sợ Tô Thầm đau nên vội dừng lại hỏi.


Tô Thầm miễn cưỡng lắc đầu, ôm chặt lấy Tiết Phùng Châu: "......Tiếp tục."


Tiết Phùng Châu quan sát sắc mặt của Tô Thầm trong bóng tối, xác nhận y không đau đớn mới cảm thấy yên tâm, sau đó tiếp tục tiến vào một cách chậm rãi.


Cảm giác bên trong khiến Tiết Phùng Châu có chút tê dại, hắn cúi đầu hôn Tô Thầm: "Tiểu công tử, ta tiếp tục nhé?"


Tô Thầm khàn giọng đáp lại: "Ưm."


Đã đi đến bước này, không thể nào nói không được nữa.


Trong lúc trừu sáp, không biết hắn chạm trúng nơi nào khiến Tô Thầm bỗng rên lên một tiếng ngắn ngủi.


Tiết Phùng Châu dừng lại, nhấp vào vị trí ban nãy nhằm thăm dò: "Ở đây sao?"


Tô Thầm ban đầu còn ôm chặt lấy Tiết Phùng Châu, nhưng giờ phút này lại mềm nhũn như nước, nức nở không ngừng: "Không..."


Lời còn chưa dứt, Tiết Phùng Châu đã nhẹ nhàng nâng eo Tô Thầm lên: "Tiểu công tử, chính là chỗ này, chúng ta tiếp tục nào."


...


Trán Tô Thần lấm tấm mồ hôi, khó mà phân biệt được là vì kiệt sức hay vì kh*** c*m.


Tiết Phùng Châu âu yếm hôn lên gương mặt phiếm hồng của Tô Thầm: "Tiểu công tử sướng không?"


Tô Thầm cố nén tiếng nấc, nghẹn ngào nói: "Hành Chu, không muốn nữa..."


"Tiểu công tử sao lại nghĩ một đằng nói một nẻo vậy?"


Tiết Phùng Châu hôn lên môi Tô Thầm, chặn lại tiếng nức nở trong miệng y, thay vào đó là tiếng nước nhóp nhép dây dưa quấn lấy.


Từng đợt thúc nối tiếp nhau, hết đợt này đến đợt khác.


Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng cung nhân: "Bệ hạ ——", là giọng của người mà Tiết Phùng Châu cài vào.


Bệ hạ?


Đầu óc mơ hồ của Tô Thầm thoáng chốc trở nên tỉnh táo, là Hoàng đế.


Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Story Chương 80: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ -TỚ (7*)
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...