Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 79: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (6)


Tiết Phùng Châu và Tô Thầm cùng lúc ngẩng đầu lên, đối diện với vẻ mặt hoang mang giống hệt nhau của vợ chồng Thừa tướng.


"Cha, nương." - Tô Thầm có chút không tự nhiên đẩy vai Tiết Phùng Châu.


"Đại nhân, phu nhân." - Tiết Phùng Châu đè tay Tô Thầm xuống, nhìn về phía vợ chồng Thừa tướng: "Ta thích tiểu công tử."


Tô Thừa tướng chưa từng thấy qua cảnh tượng này, vẫn còn choáng váng khi thấy nhi tử của mình bị một nam nhân hôn, giây sau lại nghe thấy Tiết Phùng Châu thẳng thắn thừa nhận nên lập tức nổi giận đến dựng râu trừng mắt: "Ngươi nói ‌cái gì?"


"Ta ái mộ tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu lặp lại lần nữa, sau đó nói: "Nhưng mà, so với chuyện giữa ta và tiểu công tử, có lẽ chúng ta nên thảo luận về chuyện liên quan đến vị vừa rời đi."


Tô Thừa tướng dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Tiết Phùng Châu, muốn nổi giận nhưng đành phải kìm nén, nói: "Đi ra ngoài với ta."


Tô Thầm khẽ kéo áo Tiết Phùng Châu, hắn mỉm cười với y: "Tiểu công tử đừng lo, ta sẽ quay lại ngay."


Tô Thầm gật đầu.


Tô Thừa tướng cảm thấy bực bội nên quay người bỏ đi trước: "Theo ta đến thư phòng."


Tiết Phùng Châu xoa đầu Tô Thầm trấn an, rồi quay người đi cùng Tô Thừa tướng. Mạnh Tụ Ngọc nhìn thoáng qua bóng lưng của hai người họ, do dự một lúc rồi nhìn về phía Tô Thầm: "Triều Triều, hai đứa......"


"Con......" - Tô Thầm chuẩn bị trước tâm lý rồi mới chậm rãi nói: "Con và Tiết Phùng Châu quả thật đúng như nương thấy."


"Con thích hắn à?" - Mạnh Tụ Ngọc hỏi: "Bắt đầu từ lúc nào?"


Tô Thầm thành thật trả lời: "Một năm trước, hắn quay về kinh một lần.....nhưng không phải bắt đầu từ lúc ấy. Con vẫn luôn để ý và quan tâm đến hắn, hắn khác với tất cả mọi người, có lẽ ngay từ đầu con đã thích hắn."


Mạnh Tụ Ngọc im lặng nhìn Tô Thầm, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp: "Hắn đã chăm sóc con từ nhỏ, con có phân biệt rõ tình cảm của mình dành cho hắn là yêu thích, dựa dẫm, hay chỉ đơn giản là tình thân hay không?"


Tô Thầm mỉm cười: "Mẫu thân, con hiểu rõ mà. Nếu chỉ là dựa dẫm hay tình thân, con sẽ không muốn hôn hắn."


Mạnh Tụ Ngọc trầm mặc một lúc lâu mới thở dài: "Hắn quả thật rất tốt với con, nhưng mà..."


"Mẫu thân yên tâm." - Tô Thầm nắm chặt lấy tay Mạnh Tụ Ngọc trấn an: "Con tin tưởng hắn. Cho dù sau này có xảy ra chuyện gì, con cũng sẽ không mù quáng dung túng....Huống hồ, con không nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra."


Mạnh Tụ Ngọc im lặng một lát rồi nói: "Nghe nói Hoàng thượng muốn đưa con vào cung...Nếu chỉ làm họa sĩ cung đình thì không sao, nhưng nghe ý tứ của ngài ấy chỉ sợ không đơn giản như vậy."


Tô Thầm nhíu mày: "Con biết, nhưng chí ít ngày mai sẽ không xảy ra chuyện gì, đi bước nào tính bước đó thôi ạ."


Mạnh Tụ Ngọc v**t v* khuôn mặt của Tô Thầm: "Nếu thật sự không được, vậy hãy để Tiết Phùng Châu đưa con rời khỏi đây...Nhưng như vậy có thể sẽ liên lụy đến hắn."


Tô Thầm nói: "Mẫu thân đừng lo lắng, con sẽ không chọc giận Hoàng thượng, cũng cố gắng hết sức để bảo vệ chính mình."


...


Khi Tiết Phùng Châu quay lại, Tô Thầm vừa uống một chút cháo và đang an tĩnh nằm trên giường, gương mặt tái nhợt chỉ có duy nhất nốt chu sa giữa mi tâm là đỏ tươi.


Tiết Phùng Châu chạm vào mặt Tô Thầm, lạnh ngắt. Hắn hơi cúi người xuống: "Tiểu công tử ngủ rồi sao?"


Tô Thầm mở mắt nhìn Tiết Phùng Châu. "Ngươi đã nói gì với phụ thân vậy?"


Tiết Phùng Châu nói: "Nói với Thừa tướng đại nhân rằng ta thật lòng thật dạ yêu ngươi, muốn làm rể nhà tiểu công tử."


Tô Thầm: "......"


Y không nhịn được đẩy mặt Tiết Phùng Châu ra: "Ta không có đùa với ngươi."


Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm với vẻ mặt vô tội: "Ta xưa nay đâu có nói đùa với tiểu công tử."


Tô Thầm vòng tay qua cổ Tiết Phùng Châu, mượn lực nâng eo mình lên: "Tiết tướng quân, ngươi đang lừa ta?"


Hô hấp của Tiết Phùng Châu chợt đình trệ trước hành động này của Tô Thầm, hắn thấp giọng nói: "Tiểu công tử nhất định muốn biết?"


Tô Thầm híp mắt nhìn Tiết Phùng Châu: "Cũng không nhất định phải biết, ta chỉ hi vọng ngươi không gạt ta, cũng không làm những chuyện khiến bản thân bị thương."


"Ta sẽ không để bản thân bị thương." - Tiết Phùng Châu thuận thế hôn Tô Thầm, khàn giọng nói: "Ta muốn ở bên tiểu công tử, sao có thể để bản thân xảy ra chuyện được."


Tô Thầm chớp mắt nhìn hắn: "Ngươi cởi y phục đi, lên giường ngủ với ta."


Tiết Phùng Châu đáp ứng.


Hắn cởi áo ngoài rồi lên giường, ôm Tô Thầm vào lòng ngực. Cơ thể Tô Thầm lúc nào cũng lạnh lẽo, Tiết Phùng Châu không khỏi nhíu mày: "Tiểu công tử lạnh không?"


"Một chút, ngươi ôm chặt hơn đi."


"Tiểu công tử vừa mới tỉnh lại, phải nghỉ ngơi nhiều mới được." - Nói rồi, Tiết Phùng Châu ôm chặt Tô Thầm hơn.


_______


Gần nửa đêm, Tô Thầm mơ mơ màng màng cảm nhận được động tĩnh của Tiết Phùng Châu. Y mở mắt thì thấy Tiết Phùng Châu đang đeo một mặt dây chuyền làm từ huyết ngọc đỏ như máu lên cổ mình.



"Ta đã tự tay mài dũa nó." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng nói: "Ta biết tiểu công tử không thiếu ngọc, huyết ngọc có thể làm ấm cơ thể, tiểu công tử nên đeo nó....Đây là quà mừng sinh thần mười tám của tiểu công tử."


Tiết Phùng Châu hàng năm luôn tặng quà tự tay làm, Tô Thầm cũng quen rồi, nhưng mà.....


Tô Thầm cầm viên ngọc lên ngắm nghía: "Kiểu dáng này... vẫn độc đáo như trước," y không nỡ chê Tiết Phùng Châu làm xấu.


Tiết Phùng Châu dường như nghe hiểu lời nói bóng gió của Tô Thầm, chóp mũi cọ xát vào cổ y: "Tiểu công tử cũng biết ta không có thiên phú hội họa mà......"


"Vậy ngươi khắc cái này hình gì thế? Mèo? Hay Thỏ?"


"..." - Tiết Phùng Châu nhét mặt dây chuyền ngọc vào trong áo Tô Thầm, chỉ 'ừm' một tiếng.


Ừm là có ý gì?


Tô Thầm không nhịn được cười khúc khích, y lật người, nằm sấp trên lồng ngực Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân, ngươi vẫn đáng yêu thật đấy."


Tiết Phùng Châu đưa tay giữ chặt mặt Tô Thầm: "Tiểu công tử khen ta, chắc hẳn rất hài lòng với món quà này. Nếu tiểu công tử thấy hài lòng, có thể cho ta chút phần thưởng không?"


Phần thưởng?


Tô Thầm ấn tay Tiết Phùng Châu xuống, cúi đầu hôn chụt lên môi hắn một cái. Đang muốn ngẩng lên, y lại bị nam nhân giữ gáy lại, nụ hôn bình thường dần trở nên nồng nhiệt.


Nụ hôn của Tiết Phùng Châu rõ ràng rất dịu dàng, nhưng lại khiến Tô Thầm như trào dâng một luồng nhiệt nóng bỏng khắp cơ thể, ngay cả hô hấp cũng trở nên đứt quãng. Y nắm chặt vạt áo của Tiết Phùng Châu, từ cổ họng thoát ra tiếng r*n r* nghẹn ngào.


Tiết Phùng Châu v**t v* mái tóc dài của Tô Thầm một cách âu yếm: "Tiểu công tử không biết hôn, ta sẽ dạy ngươi."


Tô Thầm thở hổn hển, đôi mắt đào hoa khẽ gợn sóng: "Ngươi...ngươi biết sao?"


"Trước kia thì không, nhưng giờ thì có." - Tiết Phùng Châu lại cúi đầu, ngón tay gợi mở cổ áo của Tô Thầm: "Tiểu công tử, ta sẽ hầu hạ ngươi thật tốt."


Cơ thể tr*n tr** co rúm lại, nam nhân hôn dọc theo đường cong cơ thể đi xuống, làn da bị hơi thở nóng bỏng lướt qua liền trở nên ửng hồng.


"Ưm..."


Thanh âm mềm mại khẽ thoát ra từ môi, Tô Thầm giật mình, toàn thân run rẩy nhè nhẹ. Y không ngờ âm thanh đó lại phát ra từ miệng mình, hoàn toàn khác với giọng nói thường ngày, thậm chí nghe thật...gợi dục.


Tô Thầm nhịn không được cắn ngón tay, cố gắng kìm nén âm thanh kỳ lạ thoát ra từ cổ họng.


Hết lần này tới lần khác Tiết Phùng Châu đều bị tiếng r*n r* của Tô Thầm k*ch th*ch mạnh mẽ, hắn dùng sức m*t lấy điểm mẫn cảm của Tô Thầm.


Tô Thầm vẫn là nhịn không được, rên lên một tiếng khe khẽ như mèo kêu, thậm chí còn vô thức nắm lấy tóc Tiết Phùng Châu.


Tiết Phùng Châu trầm thấp cười, giọng khàn khàn: "Tiểu công tử cho ta 'ăn' nhé?"


Lông mi Tô Thầm run lên, hai nụ anh đào bại lộ trong không khí run lên lẩy bẩy. Y xấu hổ quay mặt đi, giọng nói rất khẽ: "Ăn.....muốn ngươi l**m."


Tiết Phùng Châu nắm chặt tay Tô Thầm, theo ý muốn của y mà ngậm vào miệng, sau đó ngước mắt quan sát phản ứng của y.


Tô Thầm ưỡn ngực, cảm thấy không được tự nhiên trước cảm giác lạ lẫm trên cơ thể, phản ứng của y vừa ngây ngô vừa thành thật.


Ánh mắt Tiết Phùng Châu càng thêm sâu thẳm. Sau khi chăm sóc kỹ càng cho cả hai nụ hoa của Tô Thầm, bàn tay thô ráp của hắn liền di chuyển xuống. Hắn hôn nhẹ lên vành tai y, giọng khàn khàn nói: "Tiểu công tử cứng rồi."


Mặt Tô Thầm đỏ bừng, đáy mắt lóe lên một tia d*c v*ng mơ hồ. Y níu lấy quần áo của Tiết Phùng Châu, giọng nói mềm mại khe khẽ: "Tại quần áo...cọ xát."


Quần áo của Tiết Phùng Châu không được nhẵn mịn lắm, cọ xát lên da Tô Thầm khiến nó hiện lên những mảng đỏ ửng.


Tiết Phùng Châu vội xoa xoa cho y: "Đau không?"


Tô Thầm cắn môi lắc đầu, thì thầm: "Ta muốn...ngươi l**m nữa."


Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng cắn vành tai Tô Thầm: "Tiểu công tử vẫn chưa hồi phục, không thể quá phận. Ta giúp tiểu công tử xuất ra, sau đó nghỉ ngơi cho thật tốt nhé?"


Tô Thầm ngơ ngác nhìn Tiết Phùng Châu, hắn chỉ hôn và l**m ngực y, dường như không làm gì quá phận.


Tiết Phùng Châu luồn tay vào tóc Tô Thầm: "Nếu tiểu công tử thích, đợi sau khi khỏe lại......cái gì ta cũng cho ngươi."


Tô Thầm khẽ ừm một tiếng, ngoan ngoãn chờ đợi những gì Tiết Phùng Châu định làm tiếp theo. Dáng vẻ này của y thực sự rất nhu thuận, rõ ràng khuôn mặt hiện rõ sự h*m m**n, nhưng đôi mắt màu hổ phách vẫn như cũ nhàn nhạt, vừa trong trẻo vừa xinh đẹp tới cực điểm.


Tiết Phùng Châu hoàn toàn chui vào trong chăn. Chân Tô Thầm căng cứng, nơi đó bị giữ chặt nên y không thể tùy tiện động đậy. Nước mắt trào ra từ khóe mắt, lăn dài sang hai bên thái dương. Tô Thầm cắn ngón tay, ngăn không được tiếng nức nở kìm nén thoát ra ngoài.


Trước mắt đều là một màu trắng nhạt nhòa, Tô Thầm mềm nhũn nằm trên giường, nhìn Tiết Phùng Châu từ từ ló đầu ra.


Tiết Phùng Châu lau môi, tiến lại gần Tô Thầm, giọng nói ranh mãnh mang theo vài phần ý cười: "Tiểu công tử nhanh vậy sao?"


Tô Thầm nhất thời không có phản ứng, chờ đến khi nghe hiểu ý của Tiết Phùng Châu, y nhịn không được phản bác, giọng nói vẫn mềm mại: "Ta không có."


Tiết Phùng Châu giúp Tô Thầm cài lại quần áo, nghe vậy liền cười khẽ: "Phải, tiểu công tử không có."


Tô Thầm: "......"


Nam nhân kéo Tô Thầm ôm vào lòng ngực, muốn hôn y: "Tiểu công tử nếm thử xem, rất ngọt đó."



Tô Thầm xấu hổ co rúm người lại, giơ tay che miệng Tiết Phùng Châu và cắn chặt răng: "Không muốn...không cho ngươi hôn."


Tiết Phùng Châu r*n r* khe khẽ, khàn giọng nói: "Tiểu công tử, đừng nhúc nhích."


Tô Thầm lập tức cứng đờ, cảm nhận được thứ gì đó cưng cứng tì vào đầu gối.


Y nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu, ánh mắt không chuyển động: "Ngươi.....không sao chứ?"


"Không sao." - Tiết Phùng Châu hôn Tô Thầm, giọng nói trầm thấp, hơi thở nhè nhẹ: "Ta bình tĩnh lại là ổn thôi."


"Không cần giải quyết sao?" - Tô Thầm lại hỏi.


"Ta không muốn rời khỏi tiểu công tử."


Tiết Phùng Châu nhìn ánh mắt đầy băn khoăn của Tô Thầm, sau đó chiếm lấy đôi môi y, đem tất cả hương vị còn sót lại lấp đầy khoang miệng của đối phương, mạnh mẽ càn quét một vòng rồi mới thỏa mãn thả y ra.


Hắn cười khẽ: "Tiểu công tử nếm được chưa?"


Tô Thầm trừng lớn mắt: "Ngươi ——"


"Tiểu công tử ngủ đi." - Tiết Phùng Châu nhắm mắt lại: "Đến giờ ngủ rồi."


Tô Thầm cắn môi, dùng đầu gối cọ xát phía dưới của Tiết Phùng Châu, cho đến khi nghe thấy hắn khẽ r*n r* mới cảm thấy hài lòng.


"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu bất đắc dĩ nói: "Ta không còn chút nhẫn nại nào đối với tiểu công tử đâu. Nếu ngươi cứ trêu chọc ta, đêm nay sẽ mất ngủ đấy."


Tô Thầm chớp mắt: "Ò."


"Ta cũng rất muốn tiểu công tử, muốn tiểu công tử hoàn toàn thuộc về ta." - Tiết Phùng Châu cầm tay Tô Thầm, sau đó hôn lên những ngón tay y: "Nhưng tiểu công tử vừa mới tỉnh lại, thân thể vẫn còn rất yếu, ta không muốn giày vò ngươi."


Tô Thầm cảm thấy nhột khi được hắn hôn ngón tay, y hơi rụt tay lại, đầu gối lại cọ thêm cái nữa: "Ngươi muốn ta?"


"Câu từ của ta văn nhã quá nên tiểu công tử nghe không hiểu đúng không?" - Tiết Phùng Châu cong khóe môi, ghé sát vào tai Tô Thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai và cổ y: "Vậy để ta nói thẳng hơn nhé."


Cổ Tô Thầm phủ một tầng ửng hồng, y nghe không sót một chữ nào những gì Tiết Phùng Châu nói.


"Ta muốn đ* tiểu công tử." - Đôi mắt đen nhánh của nam nhân dán chặt trên khuôn mặt Tô Thầm, không bỏ sót một tia cảm xúc nào của y: "Ta muốn tiểu công tử khóc nức nở vì ta, không phải vì đau, mà là vì sướng."


Tô Thầm nhắm mắt lại, giấu mặt đi, lẩm bẩm: "Ta ngủ đây."


Ánh mắt Tiết Phùng Châu dời xuống vành tai Tô Thầm, hai bên tai ửng đỏ trông cực kỳ đáng yêu.


Yết hầu Tiết Phùng Châu khẽ nhấp nhô, nhẹ nhàng chạm vào vành tai ửng hồng của y. Thiếu niên trong lồng ngực hắn khẽ giật mình, nhưng không có ngẩng đầu lên.


______


Sáng sớm ngày hôm sau, cung nhân của Hoàng đế đến.


Tiết Phùng Châu giúp Tô Thầm mặc quần áo chỉnh tề và chải tóc, ngón tay lướt nhẹ qua phần gáy của y: "Tiểu công tử, dấu hôn không giấu được rồi."


"Không giấu được thì thôi." - Tô Thầm dường như chẳng quan tâm: "Dù sao ta cũng không có ý định giấu."


Đôi mắt Tiết Phùng Châu bừng lên sự vui vẻ: "Được rồi, chúng ta đi thôi."


Tô Thầm nhẹ nhàng thở ra rồi đứng dậy đi ra ngoài.


Người được phái đến từ hoàng cung hình như là đại thái giám bên cạnh Hoàng đế, người này khoảng độ tuổi trung niên, không có râu, sắc mặt nhợt nhạt. Ông ta nheo mắt nhìn Tô Thầm rồi hành lễ, ra hiệu mời y: "Mời công tử lên kiệu."


Tô Thầm quay đầu nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu, hắn cẩn thận chỉnh trang lại y phục và áo choàng cho y: "Tiểu công tử yên tâm, có ta ở đây."


Tô Thầm gật đầu rồi bước lên kiệu.


Chiếc kiệu lắc lư đi về phía cổng hoàng cung, Tô Thầm không nói một lời nào từ lúc lên kiệu, cho đến khi đại thái giám lên tiếng nói: "Công tử, mời xuống kiệu để chuyển sang xe ngựa hoàng cung."


Kiệu nhẹ nhàng hạ xuống, Tô Thầm nhìn về phía chiếc xe ngựa lộng lẫy hoa lệ, ánh mắt ngưng đọng một lúc rồi mới chạm lướt qua bề mặt: "Công công, chiếc xe ngựa này......"


Đại thái giám mỉm cười nói: "Cỗ xe này chỉ dành riêng cho Quý phi nương nương."


"......Nếu là vậy, để ta ngồi e rằng không hợp quy củ lắm." - Tô Thầm nói.


"Là do bệ hạ sắp xếp thì không có gì trái quy củ cả." - Đại thái giám vẫn giữ khuôn mặt tươi cười, lời nói mang theo hàm ý sâu xa: "Huống hồ, trong cung vẫn chưa có vị nào được phong Quý phi."


Trái tim Tô Thầm hẫng mất một nhịp, quay đầu mỉm cười với đại thái giám: "Công công, ta có thể đi bộ vào, chiếc xe ngựa này cho dù thế nào ta cũng không ngồi được."


Đại thái giám an tĩnh nhìn Tô Thầm một lát, thở dài nói: "Nếu công tử kiên quyết không ngồi, nô tài cũng không thể bắt ép người. Dù sao bệ hạ cũng đã nói, công tử vui vẻ mới là quan trọng nhất."


Cuối cùng, Tô Thầm ngồi trên chiếc kiệu ban đầu tiến vào cung, đi thẳng một đường đến Ngự thư phòng.


Hoàng đế đang đứng sau ngự án, tay cầm bút lông vẽ tranh. Thấy Tô Thầm đến, hắn lập tức tươi cười đi vòng qua ngự án để đỡ Tô Thầm: "Trẫm đã nói rồi, ngươi không cần hành lễ khi thấy trẫm."


Tô Thầm không có ý định đối nghịch với Hoàng đế, y khẽ rút tay lại rồi nói: "Tạ bệ hạ."



Bàn tay Hoàng đế đột nhiên trống không, hắn ngước lên nhìn cổ Tô Thầm. Chiếc cổ trắng ngần hiện lên những vệt đỏ bắt mắt, cực kỳ dễ thấy, đương nhiên Hoàng đế biết đó là cái gì. Đang mải trầm tư, Hoàng đế híp mắt cười nói: "Trẫm đang vẽ tranh, ngươi qua đây xem thử đi."


Tô Thầm gật đầu: "Vâng."


"Mời thái y đến đây." - Hoàng đế đồng thời phân phó thái giám bên cạnh: "Đi mau đi."


Ánh mắt Tô Thầm nhìn về phía ngự án. Trên tờ giấy Tuyên Thành vẽ một thiếu niên tóc đen môi đỏ, giữa mi tâm có nốt chu sa, còn có thể là ai khác ngoài y.


Tuy đã lường trước Hoàng đế có tâm tư gì, nhưng trái tim Tô Thầm vẫn khẽ run rẩy khi nhìn thấy bức tranh này. Y giữ nét mặt bình tĩnh nói: "Tài hội họa của bệ hạ quả là cao siêu, nhưng vẽ thần thì không thích hợp cho lắm."


"Ồ?" - Hoàng đế nhìn về phía Tô Thầm. Thấy ánh mắt nghiêm túc của hắn, Tô Thầm vẫn bình tĩnh không chút né tránh. Cuối cùng, Hoàng đế mỉm cười: "Đúng thật là vậy, bức tranh của trẫm không thể nào lột tả được một phần mười mỹ mạo của Triều Triều."


Tô Thầm vẫn như cũ không biểu lộ cảm xúc: "Bệ hạ quá khen."


"Sao Triều Triều lại lạnh nhạt như vậy với trẫm?" - Hoàng đế dường như thở dài: "Trẫm đối với ngươi vừa gặp đã cảm thấy thân thuộc, thật muốn cùng ngươi tâm tình dưới ánh nến, ngủ cùng nhau......"


Tô Thầm khẽ nhíu mày nhưng không để đối phương nhận ra, y định lên tiếng thì thái y đến.


Hoàng đế nói: "Vào xem bệnh cho công tử."


Tô Thầm cúi mắt xuống, để thái y xem bệnh.


Thần sắc của thái y ngưng trọng, cuối cùng nói: "Bệ hạ, bệnh tình của công tử cần tĩnh dưỡng, không nên hoạt động nhiều."


Hoàng đế dường như đang chờ sẵn câu này, liền hỏi: "Tĩnh dưỡng như thế nào?"


"Tốt nhất là ở lại trong cung, để người của Thái y viện giúp công tử trị liệu."


Tô Thầm mặt không đổi sắc nhìn Hoàng đế và thái y kẻ xướng người họa, y đã sớm chuẩn bị tâm lý nên không cảm thấy tức giận, thậm chí còn cảm thấy có chút nực cười.


Nghe thái y nói xong, Hoàng đế quay sang nhìn Tô Thầm, dường như có chút do dự, nói: "Triều Triều cũng nghe thái y nói rồi, bệnh của ngươi tốt nhất nên ở lại trong cung trị liệu...Trẫm dự định sẽ phái người đến phủ Thừa tướng báo một tiếng, hôm nay ngươi ngủ lại trong cung đi."


Giọng điệu của hắn nghe giống như thương lượng, nhưng ngay lập tức đã quay người truyền lệnh.


Tô Thầm khẽ cúi người: "Đa tạ bệ hạ chiếu cố."


Hoàng đế mỉm cười: "Đúng lúc trẫm cũng có nhiều điều muốn nói với Triều Triều."


Ngay lúc này, cung nhân vào thông báo Thẩm đại nhân tới.


Hoàng đế khẽ cau mày. Thấy vậy, Tô Thầm nói: "Bệ hạ cần gặp người khác nên Tô Thầm xin cáo lui trước."


Dứt lời, y liền nhanh chóng rời khỏi Ngự thư phòng, chỉ đứng chung một phòng với Hoàng đế cũng khiến y cảm thấy không thoải mái.


Giây sau, y chạm mặt một vị quan trẻ tuổi, thần sắc lạnh lùng. Tô Thầm đứng tránh sang một bên, chờ vị quan đó đi qua. Không ngờ hắn lại dừng chân, nhìn về phía Tô Thầm với vẻ chần chờ: "Ngươi là công tử nhà Thừa tướng đại nhân?"


Tô Thầm gật đầu: "Phải."


Vị quan trẻ tuổi tiến lại gần, nhàn nhạt nói: "Ta là Thẩm Hoàn Chi, thuộc Hộ bộ, nếu ngươi có chuyện gì thì cứ đến tìm ta."


Tô Thầm hơi sững sờ, những lời này...nghe thật kỳ quái, như thể hắn biết điều gì đó.


Y đi về phía trước vài bước rồi quay đầu, có chút khó hiểu.


Thẩm Hoàn Chi? Cái tên này nghe quen quen...


Chờ đến khi nhớ ra Thẩm Hoàn Chi là ai, Tô Thầm đã đi đến Ngự hoa viên. Đứng trên cầu vòm, y chợt nhận ra: "A...Thẩm Hoàn Chi chính là tân khoa Trạng Nguyên, người biên soạn Tấn quốc sử. Hiện tại hắn đang ở Hộ bộ ư?"


"Công tử." - Thái giám đi theo Tô Thầm nói: "Bệ hạ đã phân phó nô tài dẫn công tử đến Triều Nhật Các."


Tô Thầm ừm một tiếng.


Trong lúc đi theo, y lại nghe thái giám hỏi: "Quan hệ của công tử với Tiết tướng quân có tốt không?"


Tô Thầm không trả lời.


"Công ‌tử không cần phòng bị nô tài." - Thái giám lộ ra vẻ mặt tươi cười: "Nô tài có huynh trưởng là tướng sĩ Trấn Quốc Quân, Tiết tướng quân anh dũng thiện chiến nên nô tài rất kính nể ngài ấy."


Tô Thầm liếc nhìn thái giám rồi thu lại tầm mắt. Khắp nơi trong hoàng cung đều là tai mắt của Hoàng đế, y tuyệt đối sẽ không tùy tiện tin tưởng bất kỳ kẻ nào.


Thái giám kia chậm rãi nói: "Đêm qua lúc nô tài hầu hạ bệ hạ, đã nhìn thấy bệ hạ viết một chữ Tiết trên giấy."


Tô Thầm dừng bước chân, chậm rãi nhìn về phía thái giám.


Thái giám gục đầu xuống: "Chỉ mong công tử nói với Tiết tướng quân hãy chuẩn bị càng sớm càng tốt."


Tô Thầm mím môi, y không biết đối phương là địch hay bạn, nhưng y cảm thấy lời này không phải nói dối.


Khi đến Triều Nhật Các, các cung nữ và thái giám quỳ đầy đất nghênh đón y.


Thái giám dẫn đường cho Tô Thầm cúi người: "Công tử, đã đến nơi rồi. Nô tài xin phép quay về bẩm báo."



Tô Thầm thấp giọng nói: "Đa tạ."


Thái giám sửng sốt một chút, nhìn về phía Tô Thầm. Thiếu niên đã đi về phía trước, chỉ còn thấy được một bên mặt, nhưng đường nét thanh tú vẫn rất rõ ràng.


Thái giám im lặng một lúc, rồi quay người rời đi.


...


Bên trong Triều Nhật Các vô cùng ấm áp vì đã đốt sẵn địa long, tuyết trong sân cũng được xúc sạch sẽ, từ cửa sổ sẽ không nhìn thấy gì.


Hơn chục cung nữ và thái giám đang chờ lệnh của Tô Thầm.


Tô Thầm cảm thấy Hoàng đế thật sự đối xử với mình như một phi tử. Y cầm lấy tờ danh sách từ trong tay cung nữ bên cạnh, nhìn thoáng qua rồi nói: "Bên cạnh ta không cần người hầu hạ, để ta một mình là được rồi. Các ngươi muốn làm gì thì cứ làm."


Nghe thấy những lời này, mấy chục cung nhân ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu ý của Tô Thầm.


"Chủ tử." - Một thái giám lấy hết can đảm lên tiếng: "Nô tài ——"


Tô Thầm nhìn về phía thái giám kia, ánh mắt y trong trẻo không chút gợn sóng, cũng không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng lại khiến thái giám đỏ bừng cả tai.


Tô Thầm nói : "Đừng gọi ta là chủ ‌tử, ta không phải chủ nhân của các ngươi, gọi công tử là được rồi."


Tô Thầm đứng dậy: "Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi, đừng quấy rầy ta, cứ làm việc của các ngươi đi."


Tô Thầm đóng cửa phòng, không để ý đến những người kia đang nghĩ gì nữa. Tiếng ồn bị ngăn cách bên ngoài, tâm trạng căng thẳng của Tô Thầm cuối cùng cũng được thả lỏng.


Y vốn đang tính toán làm thế nào để liên lạc với Tiết Phùng Châu, nhưng khi vừa thả lỏng sau một ngày căng thẳng, y dựa vào giường một lúc đã chậm rãi ngủ thiếp đi.


Mộng cảnh vẫn như cũ hỗn loạn không hiểu nổi.


Sắc đỏ của máu dung hòa vào màu trắng tinh khôi của tuyết, Tô Thầm cảm thấy bụng mình quặn thắt lại, bỗng một bàn tay thô ráp của nam nhân che phủ đôi mắt y: "Tiểu công tử đừng sợ."


"Tiểu công tử."


Mi mắt Tô Thầm khẽ rung lên rồi mở ra, lúc này y mới nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay ai đó. Y vô thức nép sát vào lồng ngực nam nhân và dụi dụi mặt, cánh tay ôm lấy cổ hắn như thường lệ, nhưng giây sau y liền mở to mắt: "Ngươi..."


Tiết Phùng Châu thấp giọng nói: "Tiểu công tử nhỏ giọng thôi."


Tô Thầm vừa kinh ngạc vừa lo lắng: "Sao ngươi lại ở đây? Làm sao ngươi vào được..."


"Tiểu công tử không cần lo lắng." - Tiết Phùng Châu hôn lên mi mắt Tô Thầm trấn an: "Đừng sợ, ta đã chuẩn bị xong hết rồi."


Chuẩn bị? Xong hết rồi?


Tô Thầm lúc này mới phát hiện Tiết Phùng Châu đang mặc trang phục thị vệ.


"Tiểu công tử, trong Triều Nhật Các cũng có người của ta." - Hơi thở của Tiết Phùng Châu phả vào mặt Tô Thầm: "Nếu tiểu công tử cần gì thì cứ tìm hắn."


"Tiểu công tử, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài sớm nhất có thể." - Tiết Phùng Châu nói thêm: "Không cần chờ lâu đâu..."


Tô Thầm không hoài nghi những lời Tiết Phùng Châu nói, y thì thầm: "Ta thấy Hoàng đế thật sự có ý định phong nam phi, chỉ là hiện tại vẫn chưa tìm được lý do."


"Hắn nằm mơ." - Sắc mặt Tiết Phùng Châu lạnh như băng: "Ngay cả chút thời gian để liếc mắt nhìn tiểu công tử ta còn không cho hắn, dám nghĩ đến những chuyện đó với tiểu công tử, đúng là mơ tưởng."


Tô Thầm nâng mặt Tiết Phùng Châu lên, ngắm nghía một chút.


Tiết Phùng Châu có chút ngượng ngùng, nóng ran cả tai: "Tiểu công tử?"


"Ngươi thật là......" - Tô Thầm cân nhắc câu chữ một chút rồi mỉm cười nói: "Giống tổng tài bá đạo."


Tiết Phùng Châu không hiểu 'tổng tài bá đạo' là gì, hắn ôm Tô Thầm lên giường, nói: "Tiểu công tử phải nghỉ ngơi cho thật tốt. Ta lo lắng ngươi cảm thấy sợ hãi nên đến đây bầu bạn với ngươi....Ai ngờ tiểu công tử lại ngủ ngon lành như vậy."


Tô Thầm: "......"


Quả thực y có chút căng thẳng khi đối mặt với Hoàng đế, nhưng không hiểu tại sao y lại không thấy sợ hãi. Có lẽ là nhờ Tiết Phùng Châu, hoặc có lẽ y đã sẵn sàng tinh thần cá chết lưới rách với Hoàng đế...Dù sao đi nữa, y nhất định không thể để Hoàng đế muốn làm gì thì làm.


"Như vậy càng tốt." - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng cắn vành tai Tô Thầm: "Tiểu công tử không sợ thì tốt, mà cũng không cần phải sợ, ta tuyệt đối sẽ không để ai bắt nạt ngươi."


Tô Thầm ừm một tiếng, rồi vòng tay ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu, ánh mắt sáng lấp lánh: "Nếu ngươi muốn ngủ với ta thì lên đây."


Tiết Phùng Châu cười khẽ: "Tiểu công tử không buông tay thì sao ta c** q**n áo được?"


Tô Thầm đỏ bừng tai, lập tức buông hắn ra.


Tiết Phùng Châu trèo lên giường ôm lấy Tô Thầm, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu công tử sao lại đỏ mặt thế? Chẳng lẽ đang nghĩ đến chuyện tối qua?"


Tô Thầm lầm bầm: "Ta mới không có."


Tiết Phùng Châu mỉm cười: "Tiểu công tử không nghĩ, là ta nghĩ."


Tô Thầm: "..."


"Vậy tiểu công tử có nguyện ý làm chuyện tối qua với ta lần nữa không?"


Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Story Chương 79: NGOẠI TRUYỆN: CHỦ - TỚ (6)
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...