Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 90: NGOẠI TRUYỆN: ABO (8) - HẾT
Thời tiết mùa hè luôn thay đổi thất thường, lúc thì nắng gắt chói chang, lúc thì mưa như trút nước.
Lúc này, bầu trời bên ngoài đen kịt một mảnh, hạt mưa nặng trĩu rơi lộp bộp bên khung cửa sổ.
Tô Thầm gối đầu trên đùi Tiết Phùng Châu, ngủ một giấc thật say. Những ngón tay của Tiết Phùng Châu khẽ chạm vào hàng mi dài của cậu.
Triều Triều của hắn, thật sự thích hắn sao? Không phải vì thương hại hay thỏa hiệp đúng không? Em ấy thực sự có cảm xúc giống như hắn sao?
Ngón tay hắn lướt nhẹ từ hàng mi dài xuống sống mũi thanh tú của Tô Thầm, rồi chạm đến đôi môi. Dáng môi của Tô Thầm rất đẹp, hệt như một cánh hoa, rất hoàn hảo để hôn, và tất nhiên cũng rất ngọt ngào.
Ngón tay Tiết Phùng Châu khẽ giật, liên tục v**t v* môi Tô Thầm cho đến khi chúng đỏ ửng, đôi mắt càng lúc càng tối sầm.
Tô Thầm khẽ nhíu mày, mi mắt rung động và chầm chậm mở ra. Cậu nhìn Tiết Phùng Châu với đôi mắt hẵng còn mơ màng: "Anh đang làm gì thế?"
"..." - Tiết Phùng Châu đáp: "Không có gì."
"Vậy sao lại đánh thức em?" - Tô Thầm dụi mắt ngồi dậy, có chút bất mãn: "Em chỉ muốn ngủ một lát thôi mà."
Tiết Phùng Châu vẫn giữ bình tĩnh: "Em sắp vào đại học rồi, anh không thể gặp em mọi lúc được nữa, nên anh muốn chạm vào em nhiều hơn."
Tô Thầm: "...Em không trọ trong ký túc xá, nên sẽ không khác hồi cấp ba đâu mà."
"Bảo bối, em đừng thân thiết với người khác quá nhé?" - Tiết Phùng Châu lại bắt đầu lo lắng: "Đừng đi ra ngoài một mình với người khác, cũng đừng —"
Tô Thầm bịt miệng Tiết Phùng Châu lại: "Đừng càu nhàu nữa."
Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm với vẻ ngập ngừng.
Tô Thầm thấy vẻ mặt này của hắn thì khẽ thở dài: "Em lúc nào cũng ở bên anh mà, sao anh cứ nghĩ em sẽ vì một người xa lạ mà bỏ rơi anh thế?"
"..." - Tiết Phùng Châu nắm chặt tay Tô Thầm, thấp giọng nói: "Bởi vì Triều Triều chỉ gặp anh mỗi ngày nên không quen thuộc với thế giới bên ngoài. Bên ngoài kia quá mới mẻ với em, có rất nhiều thứ để em ngắm nhìn, học hỏi và khám phá....Còn anh chỉ là người lớn lên cùng em, giúp em quản lý công ty, không hề có cùng huyết thống. Nếu em chỉ coi anh là người thân, anh biết phải làm sao đây?"
"Anh." - Khóe mắt Tô Thầm cong lên: "Anh là người thân, là gia đình, đồng thời cũng là người yêu của em. Những gì anh lo lắng đều không tồn tại, em chỉ yêu một mình anh thôi."
"Cho dù sau này em có gặp gỡ nhiều người khác đi chăng nữa, anh vẫn luôn là người quan trọng nhất đối với em."
Tiết Phùng Châu cúi đầu hôn lên môi Tô Thầm, thì thầm: "Anh cũng vậy, em chính là ý nghĩa sống của anh."
Trái tim Tô Thầm rung động, cậu ngồi lên đùi Tiết Phùng Châu, vòng tay ôm lấy cổ hắn và hôn môi một cái: "Em yêu anh nhất."
"Ừm." - Tiết Phùng Châu xoa gáy Tô Thầm: "Triều Triều là bảo bối của anh."
Lông mi Tô Thầm khẽ rung động, cậu ngẩng đầu, tùy ý để Tiết Phùng Châu hôn mình càng lúc càng sâu.
Cơn mưa ngày càng nặng hạt, bóng đêm bao trùm những tán cây bên ngoài, thỉnh thoảng có vài tia chớp lóe lên chiếu sáng người đang nằm trên giường.
Mái tóc đen nhánh, nốt ruồi son đỏ tươi giữa chân mày, làn da trắng như tuyết ửng hồng.
Tiết Phùng Châu ôm trọn lấy thiếu niên, giọng nói khàn đặc nhưng dịu dàng: "Bảo bối, bảo bối của anh."
Mái tóc đen nhánh bết vào trán, thiếu niên bị đè dưới thân thể cường tráng của người đàn ông, sự tương phản giữa màu da trắng trẻo và ngăm đen tạo nên một vẻ gợi cảm đến lạ thường.
Cơn mưa lớn bên ngoài đến nửa đêm mới chậm rãi ngừng lại. Những giọt mưa đọng trên lá từ từ lăn xuống và rơi xuống đất, vỡ vụn thành những giọt li ti.
Tô Thầm thở hổn hển, tay run rẩy ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu: "Anh, em mệt..."
Alpha hôn lên môi Tô Thầm: "Anh đi mở nước, khi nào em vào tắm thì anh sẽ thay ga giường."
Tiết Phùng Châu khẽ cong khóe môi: "Được."
Rồi hắn ôm Tô Thầm đi vào phòng tắm.
Giọng Beta mềm nhũn, nũng nịu, đôi tay đang tắm rửa cho Tô Thầm hơi khựng lại, giọng hắn khàn khàn: "Bảo bối."
Tô Thầm hơi cúi đầu, nhìn vào con ngươi đen nhánh của Tiết Phùng Châu, những giọt nước từ tóc rơi xuống mặt hắn.
Tiết Phùng Châu thở một cách nặng nề: "Bảo bối, em chưa mệt lắm đúng không?"
Gạch men sứ trong phòng tắm lạnh lẽo, nhưng cơ thể hắn lại nóng rực như lửa đốt.
Tô Thầm ngẩng đầu lên, nước xuôi theo cơ thể chảy xuống dưới.
......
Đến khi hết thảy kết thúc thì trời đã rạng sáng.
Tô Thầm kiệt sức tựa vào ngực Tiết Phùng Châu, hai mắt nặng trĩu dần nhắm lại, bỗng nghe thấy hắn hỏi: "Triều Triều, ngày mai chúng ta đi thăm chú và dì nhé."
"Là ba mẹ." - Tô Thầm sửa lại.
Tiết Phùng Châu cười khẽ một tiếng rồi chậm rãi nói: "Ừm, ba mẹ...Nếu họ biết chuyện của chúng ta, có lẽ sẽ căm ghét anh nhỉ?"
"Không có đâu." - Tô Thầm mở mắt, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực Tiết Phùng Châu: "Ba mẹ rất thương em, anh cũng yêu thương em. Họ sẽ rất vui mừng khi có người yêu thương em nhiều như anh ở bên cạnh."
Ánh mắt Tiết Phùng Châu khẽ rung động: "Triều Triều."
"Ngày mai mình đi nhé." - Tô Thầm nói: "Nhất định phải báo cho họ biết anh và em hiện tại sống rất tốt...Cũng có thể họ đã đầu thai thành những em bé đáng yêu rồi."
Tiết Phùng Châu khẽ gật đầu đồng ý: "Triều Triều, em muốn đi đâu chơi không?"
Tô Thầm ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu.
"Anh sẽ xin nghỉ vài ngày." - Tiết Phùng Châu hôn môi Tô Thầm: "Chúng ta đi du lịch nhé."
Tô Thầm mỉm cười nhẹ: "Ừm...Ngày mai em sẽ xem kỹ cuốn cẩm nang du lịch lần trước."
...
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người cùng đến nghĩa trang.
Tô Thầm và Tiết Phùng Châu đặt hoa trước bia mộ, sau đó Tô Thầm vươn tay nắm lấy tay Tiết Phùng Châu, nhẹ giọng nói: "Ba, mẹ, con và anh trai đến thăm hai người. Lần này, chúng con đến với tư cách là người yêu."
Một làn gió nhẹ thoảng qua, Tô Thầm khẽ cong khóe mắt: "Ba mẹ biết con thích anh ấy mà."
Trái tim Tiết Phùng Châu run lên, ánh mắt di chuyển, rồi hắn hít một hơi thật sâu: "Ba, mẹ, con sẽ dùng mạng sống để yêu thương và bảo vệ Triều Triều, xin hai người hãy yên tâm."
Tô Thầm cúi đầu, lặng lẽ nhìn hai khuôn mặt vẫn trẻ trung trên bia mộ, im lặng một lúc lâu mới nói: "Ngày mai bọn con sẽ đi du lịch, không biết khi nào mới trở về. Con hi vọng hai người đều sẽ có cuộc đời mới và sống thật hạnh phúc."
Đường xuống núi dễ dàng hơn đi lên.
Tô Thầm nghiêng đầu nhìn Tiết Phùng Châu: "Anh, chờ sau khi em tốt nghiệp, chúng ta kết hôn nhé."
"Kết hôn bây giờ luôn cũng được." - Tiết Phùng Châu nói.
"Anh ngốc à?" - Tô Thầm cười khúc khích: "Em còn chưa đủ tuổi kết hôn hợp pháp mà."
Tiết Phùng Châu: "..."
"Sau khi tốt nghiệp, mọi thứ sẽ ổn định hơn." - Tô Thầm nghiêm túc suy nghĩ: "Nhưng em chẳng có kế hoạch gì cho tương lai cả. Chắc từ giờ em nên nghĩ xem sau này mình muốn làm gì."
Tiết Phùng Châu gật gù, nắm chặt lấy tay thiếu niên: "Triều Triều, cho dù em có kế hoạch gì cho tương lai đi chăng nữa, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau, phải không?"
"Tất nhiên rồi." - Tô Thầm nói: "Anh là người em chọn từ bé. Em chung thủy lắm đấy, một khi đã chọn ai thì sẽ không bao giờ thay đổi đâu."
Tiết Phùng Châu từng sống tại nhà thờ và phụ giúp việc vặt khi còn là một cậu bé. Khi ấy, hắn bắt gặp một đứa trẻ lén lút lẻn vào từ bên ngoài.
"Anh ơi, anh làm việc ở đây à?"
Giọng nói tò mò của đứa bé vọng đến tai Tiết Phùng Châu, hắn quay lại thì thấy đó là một đứa bé xinh xắn đáng yêu nhất trên đời này.
Nhóc con mặc một bộ âu phục nhỏ nhắn màu trắng, mái tóc đen nhánh, làn da trắng hồng cùng với nốt ruồi son giữa lông mày. Đứa bé ấy trông giống như một con búp bê tinh xảo được trưng bày trong cửa kính.
Bé con hoàn toàn không bận tâm đến bộ quần áo bụi bặm, sờn rách của hắn, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã nép vào lồng ngực hắn. Hắn tưởng rằng đó chỉ là cuộc gặp gỡ thoáng qua, dù sao một đứa trẻ xinh xắn và ăn mặc đẹp đẽ như vậy không thể nào sống cùng một thế giới với hắn.
Cho đến khi hắn nhìn thấy những vết bầm tím sẫm màu trên cơ thể đứa trẻ có vẻ ngoài xinh xắn đó, hắn hiểu lầm rằng bé con bị gia đình ngược đãi. Tiết Phùng Châu khi ấy nghĩ, liệu hắn có thể giữ bé con bị ngược đãi này bên cạnh mình không? Hắn có thể nuôi em ấy, xem em ấy như là em trai ruột, và dành cho bé con tất cả những điều tốt đẹp nhất.
Nhưng khi có một cặp vợ chồng trẻ đến tìm, hắn nhận ra đứa bé này đúng như những gì hắn nghĩ ban đầu, là một đứa trẻ được yêu chiều từ nhỏ. Cuộc gặp gỡ của họ cuối cùng chỉ diễn ra trong chốc lát.
Dù hơi miễn cưỡng khi phải trả lại bé con, hắn thấy đứa bé vẫn còn ngái ngủ mở to đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp và chỉ tay vào hắn, nói: "Mẹ mẹ, con muốn anh ấy làm anh trai."
Anh trai.
Sau đó hắn trở thành anh trai của bé con.
Đó là chuyện trước đây.Còn sau này, hắn sẽ là anh trai, người yêu, và thậm chí là chồng của đứa bé đã trưởng thành của cặp vợ chồng trẻ ấy.
Có lẽ định mệnh đã an bài rằng họ sẽ luôn bên nhau ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ.
[HOÀN THÀNH]
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Story
Chương 90: NGOẠI TRUYỆN: ABO (8) - HẾT
10.0/10 từ 19 lượt.
