Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp

Chương 99: Phiên Ngoại 1


Gần đây trong địa giới Ma tu có một sự chấn động rất lớn, nguyên nhân gây ra chấn động này không ai khác chính là người mà Ma Tôn đại nhân đã tìm kiếm mấy trăm năm trong truyền thuyết.


Rất nhiều người thấy Ma Tôn tìm kiếm lâu như vậy, cứ nghĩ người này đã sớm không còn trên đời nữa, không ngờ hiện nay lại thật sự quay về.


Ngày tìm được người, Ma Tôn liền đưa người đó trở về Ma Tông, đồng thời chuẩn bị tổ chức Đại điển đạo lữ, chọn một ngày lành tháng tốt tuyên cáo thiên hạ.


Thế nhưng nguyên nhân gây ra chấn động khắp Ma giới dĩ nhiên không phải chỉ vì ý nghĩa của đại điển mà là vào ngày này, Ma Tôn sẽ ban xuống 'Mưa ma khí' cho tất cả những người đến tham dự.


Chính là việc chuyển hóa ma khí của bản thân Ma Tôn thành thứ mà ai ai cũng có thể hấp thu được để ban tặng cho mọi người, xem như là ban phúc.


Điều này chỉ có người có tu vi cực kỳ cao thâm mới có thể làm được.


Chỉ cần được thụ hưởng phúc trạch này, tu vi có thể được tăng lên đáng kể, đây quả thực là chuyện mà tất cả Ma tu nằm mơ cũng đều muốn có.


Vì vậy, chuyện này nhất thời được mọi người hưởng ứng rất cao.


...


Trong Ma Tông.


Giang Vị Lâm được Nguyên Sam dẫn về nơi này, trên đường đi những Ma tu nhìn thấy y đều cung kính cúi chào, ngược lại khiến Giang Vị Lâm có chút không quen.


Y xa lạ đưa mắt nhìn chung quanh, sau này đây chính là nơi mà y sẽ cùng Nguyên Sam sinh sống.


Đưa tay nắm lại bàn tay Nguyên Sam đang nắm tay mình, Giang Vị Lâm không khỏi cảm thán, bản thân thật sự đã trở về rồi.


Vừa đặt chân vào Chính điện không bao lâu, một thân ảnh màu trắng đột nhiên lao vụt đến, đâm thẳng vào lòng Giang Vị Lâm!


"Tiểu Lâm! Cuối cùng ngươi cũng trở về rồi! Ta nhớ ngươi chết đi được!" Tiểu hồ ly bám vào vạt áo của Giang Vị Lâm, một mực chui đầu vào lòng ngực đối phương, cái đầu lông xù trắng muốt cọ tới cọ lui trong cánh tay y.


"Thanh Đằng?" Giang Vị Lâm giật mình, sau đó mừng rỡ xoa xoa đầu Bạch Thanh Đằng, đôi tai mềm mại của bạch hồ rung rung trong lòng bàn tay y.


"Tiểu Lâm, ta nhớ ngươi lắm." Cái đuôi hồ ly lắc lư loạn xạ.


"Được rồi được rồi, không phải ta đã về rồi sao." Giang Vị Lâm bất đắc dĩ ôm bạch hồ, bỗng dưng nhớ lại trước đây mỗi khi mình ôm Thanh Đằng thì Nguyên Sam đều rất tức giận, Giang Vị Lâm không khỏi nâng mắt lên cẩn thận nhìn đối phương.


Thế nhưng điều bất ngờ là Nguyên Sam chỉ nhìn họ một cách rất bình thản, y nhẹ nhàng nâng tay ôm bờ vai Giang Vị Lâm, ghé người lại hôn lên môi đối phương một cái.


"Ca ca, ta dẫn ngươi đi dạo một vòng làm quen với nơi này, nếu mệt thì đến hậu viện dùng một chút đồ ăn."


Bạch Thanh Đằng vừa ngẩng đầu lên liền thấy được cảnh này, cái đuôi hồ ly lập tức bị xịt keo.


Nhóc con này thật là đáng ghét, có đạo lữ thì giỏi lắm đúng không!


Bởi vì Giang Vị Lâm mới đến, mà Ma Tông lại rất lớn, Nguyên Sam trước hết dẫn y đi tham quan những khu vực quan trọng, ban đầu Bạch Thanh Đằng còn cọ xát lung tung trong lòng Giang Vị Lâm, nhưng mỗi lần muốn thu hút sự chú ý của đối phương thì Nguyên Sam lại nhanh chóng kéo ánh mắt của người kia đi, khiến Bạch Thanh Đằng tức giận đến ngứa răng.


Hắn trực tiếp nhảy lên vai Nguyên Sam, móng vuốt nhỏ lén lút cào cào lên áo y.


Nhưng hai người vẫn vui vẻ hòa hợp, hắn cứ như linh thú được đôi tiểu đạo lữ này mua về để giải trí vậy.


Hừ.


Bạch Thanh Đằng bám vào vạt áo của Nguyên Sam hậm hực lầu bầu.


Hắn cũng muốn được Tiểu Lâm ôm.


"Mấy trăm năm này có quá nhiều thứ thay đổi, lúc sau ta sẽ giải thích rõ ràng từng chút một với ca ca." Nguyên Sam nhìn Giang Vị Lâm nói: "Ca ca có muốn nếm thử thức ăn của mấy trăm năm sau không?"


Giang Vị Lâm lộ ra một tia mong đợi, "Bây giờ có thêm nhiều kiểu mới lắm sao?"


"Phải, đầu bếp của Ma Tông đều rất chuyên nghiệp, ca ca nếm thử thì sẽ biết."


Nguyên Sam dẫn Giang Vị Lâm đến hậu viện, nơi này là sân viện mà y đã sớm chuẩn bị cho đối phương, mấy trăm năm nay Nguyên Sam không ngừng sửa sang, trùng tu và dọn dẹp, hiện tại nói nơi này có thể sánh ngang với hậu viện trên Thiên Đình cũng không quá lời.


Vừa đi vào sân viện, Giang Vị Lâm đã bị cảnh đẹp trước mắt làm cho vô cùng kinh ngạc.


Bạch Thanh Đằng cũng tò mò ló đầu ra xem thử, ai mà không biết hậu viện này chỉ có một mình Nguyên Sam được đến, ngoài ra không có bất kỳ ai được phép đi vào.



Nơi đây giống như một vùng thế ngoại đào nguyên, có rừng hoa anh đào, thảm cỏ xanh, con đường lát đá cuội, phía bên kia có một cái ao lớn, trong ao có đặt một pho tượng nhỏ, pho tượng há miệng phun nước đồng thời cũng có sương mù trắng nhàn nhạt toả ra khắp không gian.


Sương mù lượn lờ xuyên qua những cánh hoa hồng nhạt rơi xuống đất và những viên đá cuội tinh xảo sạch sẽ, khiến người ta trong nháy mắt tưởng như đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.


Không cần Nguyên Sam hỏi, trong mắt Giang Vị Lâm đã lộ ra sự yêu thích.


Khung cảnh phía trước hậu viện rất rộng, đi dọc theo con đường lát đá cuội đến tận cùng là một toà tiểu viện, phía sau nữa là một cái ao nhỏ và suối nước nóng khổng lồ mang phong cách giống như phía trước.


Suối nước nóng này khi đến gần có thể cảm nhận được linh khí nồng đậm, hẳn là đã kết hợp suối nước nóng với linh tuyền.


"Lúc rảnh rỗi ca ca có thể tu luyện ở đây." Nguyên Sam nói.


Giang Vị Lâm cười một tiếng, "Làm phiền ngươi rồi."


"Sao có thể nói là làm phiền, ngược lại ta muốn hỏi ca ca, ngươi có nguyện ý cùng ta sống ở nơi này hay không?"


Giang Vị Lâm nắm tay y, biểu cảm ôn hòa, "Đương nhiên rồi."


Bọn họ ngồi xuống trong đình nghỉ mát ở hậu hoa viên, không lâu sau liền có Ma tu mang thức ăn đến.


Sau khi mấy người dùng xong bữa cơm, Bạch Thanh Đằng bị Nguyên Sam bắt đi ra ngoài, tiểu hồ ly giãy giụa trong lòng bàn tay y, "Làm gì vậy làm gì vậy?!"


"Sao? Không lẽ ngươi còn muốn ở lại xem hai đạo lữ làm chuyện gì à?" Nguyên Sam xách cổ Bạch Thanh Đằng lên, nhướng mày hỏi.


Bạch Thanh Đằng lập tức ngây người, bộ lông trắng muốt dường như đều nóng bừng vì xấu hổ, hắn lắp bắp nói: "Ngươi đúng là cầm thú, Tiểu Lâm vừa mới quay về thôi, sao ngươi lại b**n th** như vậy hả?"


"Đạo lữ với nhau thì không thể nói như vậy, ngươi cũng đã hơn 1000 tuổi rồi, cũng nên tìm cho mình một đạo lữ để mở mang tầm mắt đi."


Nguyên Sam nói những lời này rất bình thản nhưng Bạch Thanh Đằng lại nghe ra bên trong có ẩn chứa một sự châm chọc hẳn hoi!


Hơn 1000 tuổi thì sao? Dù chưa có đạo lữ nhưng vẫn có rất nhiều mỹ nữ hồ ly thích ta mà!


Nhìn cánh cửa đóng lại trước mặt mình, Bạch Thanh Đằng bất lực cào cào móng.


Nhưng mà Nguyên Sam bây giờ thật sự có sức sống hơn trước rất nhiều.


...


"Thanh Đằng đâu rồi?" Giang Vị Lâm vừa quay đầu lại, thấy tiểu hồ ly trên vai Nguyên Sam đã biến mất, có hơi kinh ngạc.


Sau đó bất đắc dĩ nói: "Ngươi đừng bắt nạt hắn nữa."


"Sao ca ca lại nghĩ như vậy?" Nguyên Sam tiến lại gần ôm y, nhỏ giọng nói: "Ta chỉ muốn thân cận với ca ca một chút nên mới bảo hắn đi chỗ khác thôi."


Hửm?


Ban đầu Giang Vị Lâm vẫn chưa hiểu lắm, sau đó sắc mặt đột nhiên cứng đờ, y hơi nghiêng mặt đi ho nhẹ một tiếng, "Mới gặp mặt mà đã như vậy rồi."


Tuy y hiểu người trẻ tuổi thường có nhiều nhiệt huyết, nhưng đã mấy trăm năm trôi qua rồi, Nguyên Sam cũng nên chín chắn hơn một chút chứ, sao lúc nào cũng nghĩ đến chuyện này vậy.


Nhưng mặc dù trong lòng lên án, Giang Vị Lâm vẫn không khỏi nghĩ đến mấy bộ Công Pháp Song Tu mà Tác Như Hạnh đã nhắc đến hôm nọ.


Nếu rảnh rỗi... hay là mình cũng đi kiếm một quyển để xem nhỉ?


Nguyên Sam lại nói: "Ta chỉ muốn nói chuyện riêng với ca ca thôi."


Giang Vị Lâm: ...


Được, đều do y suy nghĩ nhiều rồi.


Nhưng mà, bọn họ quả thực có rất nhiều chuyện để nói.


Hai người đi vào phòng đóng cửa lại, Giang Vị Lâm tiện tay nhấc ấm trà trên bàn lên, thấy bên trong có trà liền rót cho mỗi người một chén.


"Kể cho ta nghe đi, những năm này đã xảy ra chuyện gì?" Giang Vị Lâm có chút tò mò, trong những ngày y rời đi, vì sao địa giới Ma tu lại có sự thay đổi long trời lở đất như vậy, và Nguyên Sam những năm này... đã sống như thế nào.


Nguyên Sam suy nghĩ một lát, sau đó từ từ kể lại chuyện sau khi Giang Vị Lâm mất tích, nhưng y kể rất sơ lược, chỉ nói mình muốn tìm thêm người giúp đỡ nên đã đi theo thuộc hạ của Phạn Chỉ, sau đó đối phương muốn thúc đẩy đại chiến Tiên Ma, cuối cùng y đã lật đổ Phạn Chỉ và giành được vị trí Ma Tôn.


"Hiện nay Tống Thanh đã là Chưởng môn của Huyền Linh Tông, Thanh Đằng đồng ý ở lại Ma Tông, và Ma Tông hiện tại chính là dáng vẻ như ca ca đang nhìn thấy."



Nghe được khoảng một nén hương, Giang Vị Lâm mới ngập ngừng hỏi: "Vậy còn... Càn Thiên Môn?"


"Càn Thiên Môn hiện nay vẫn do Đàm sư thúc quản lý, 200 năm trước Đàm sư thúc đã bước vào cảnh giới Đại Thừa, cũng đã dẫn dắt Càn Thiên Môn trở lại vị trí đứng thứ 5, Đường Nhuận Nhuận cũng đã đến kỳ Hợp Thể, nếu không có gì bất ngờ thì trong tương lai nàng sẽ tiếp quản Càn Thiên Môn."


Nghe vậy, dường như hết thảy đều không tồi.


Những năm y rời đi mọi người đều sống rất tốt, như vậy là ổn rồi.


Giang Vị Lâm cảm thấy an ủi mà mỉm cười, nói ra y cũng có chút nhớ Tống Thanh sư huynh và Uyển Như Yên, nếu bọn họ vẫn chưa quên mình, nói không chừng ngày sau y sẽ đến thăm họ.


Có điều, đáng tiếc tu vi hiện tại của y đã kém xa bọn họ, không biết còn có thể gặp lại nhau hay không.


"Vậy còn ca ca?" Nguyên Sam dường như nhận ra tâm trạng của Giang Vị Lâm, lên tiếng cắt ngang: "Suốt 300 năm này ngươi đã ở đâu?"


Hơn nữa, lúc nãy trên đường nắm tay Giang Vị Lâm, Nguyên Sam đã phát hiện cốt linh của đối phương không hề thay đổi một chút nào, thân thể của ca ca vẫn chỉ hơn 20 tuổi.


"Ta..." Đương nhiên Giang Vị Lâm không thể tiết lộ về nguyên nhân y xuyên qua thế giới này.


Cho dù là Nguyên Sam thì cũng một số chuyện không thể nói, chuyện này sẽ mãi mãi được chôn giấu trong lòng.


Y do dự một hồi mới trả lời: "Nơi đó là địa giới của Thiên Đạo, Nguyên Sam, rất xin lỗi vì ta không thể nói cho ngươi biết được nguyên nhân."


Giang Vị Lâm vẫn chọn nói ra sự thật, với tu vi hiện tại của Nguyên Sam, nếu nói dối thì đối phương vẫn sẽ nhìn ra được.


Nguyên Sam trầm mặc một lát, "...Ta hiểu nỗi khó xử của ca ca, nhưng nếu đã như vậy, sau này ca ca có thể đột nhiên biến mất nữa không?"


Y không muốn tiếp tục sống trong lo sợ, cũng không muốn chờ đợi nữa, trăm năm nghìn năm hay vạn năm, y đều chờ được, nhưng Nguyên Sam tuyệt đối không muốn phải trải qua thêm một lần nào nữa.


"Sẽ không!" Giang Vị Lâm nhanh chóng trả lời: "Chuyện lần này đã được giải quyết rồi, sẽ không còn tình huống như vậy xảy ra nữa."


Nghe vậy, cảm xúc của Nguyên Sam dường như mới dịu đi một chút, nhưng ánh mắt của y lại trầm xuống.


Thiên Đạo... sao?


"Nguyên Sam, ta sẽ không rời xa ngươi nữa." Sợ Nguyên Sam lo lắng, Giang Vị Lâm nắm tay đối phương, lên tiếng đảm bảo.


Nguyên Sam thấy vậy, cười nhạt một tiếng, "Ta tin ca ca."


Hai người lại trao đổi rất lâu về những chuyện gần đây, Giang Vị Lâm không có nhiều điều để nói nhưng lại có rất nhiều điều muốn hỏi, nói đến sau cùng, hai người bắt đầu lên kế hoạch về Đại điển đạo lữ.


Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, bọn họ đã định được thời gian.


Vào mùng một tháng sau, đó là một ngày tốt.


Không thể không nói, Giang Vị Lâm cảm thấy hơi hồi hộp, đây là lần đầu tiên y kết hôn trong cả hai kiếp sống, nói không hồi hộp là dối lòng.


Sau này y cũng là người có gia đình rồi.


Mặc dù hiện tại cũng là như vậy.


"Hôm nay không còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi sớm thôi." Nguyên Sam bất ngờ đứng dậy, nhìn bầu trời tối đen ngoài cửa sổ, thời tiết lúc này đã hơi se lạnh, gió đêm cũng có chút rét da.


Giang Vị Lâm vội vàng nói: "Ta không cần ngủ."


Trong không gian Thiên Đạo y đã ngủ rất đủ rồi!


Ít nhất trong một thời gian ngắn Giang Vị Lâm không cần chợp mắt.


Nguyên Sam nghe vậy, nghiêng đầu nhìn y một cái, tiến lên đóng cửa sổ và khóa lại, cảnh tượng bên ngoài lập tức bị ngăn cách.


Sau đó y quay người cởi bỏ ngoại bào, động tác thoát y phục phát ra âm thanh sột soạt.


Bàn tay của Giang Vị Lâm đặt trên bàn không hiểu sao khẩn trương nắm chặt lại, "Ngươi muốn ngủ sao?"


"Không phải, ta chỉ cảm thấy lên giường thì cởi y phục ra sẽ thoải mái hơn." Nguyên Sam treo ngoại bào lên giá treo quần áo bên cạnh, sau đó đi đến trước mặt Giang Vị Lâm, từ từ ngồi xổm xuống, nói: "Ca ca muốn cởi không?"


Sắc mặt của Nguyên Sam bình tĩnh, ngay cả giọng điệu cũng rất bình thường, điều này khiến Giang Vị Lâm cảm thấy có phải mình đã nghĩ nhiều rồi không, nhưng Nguyên Sam đã đến ngay trước mặt rồi...


"Ừm." Giang Vị Lâm lúng túng trả lời.



Dây lưng bị kéo lướt qua eo mang đến một cảm giác khác lạ, Giang Vị Lâm rũ mắt, do dự hồi lâu cũng không bảo đối phương nhanh lên.


Nguyên Sam cứ như vậy giúp Giang Vị Lâm cởi ngoại bào một cách chậm rãi, thản nhiên đứng dậy treo lên giá áo bên cạnh.


Giang Vị Lâm hít nhẹ một hơi, tự mình chạy lên giường, nhất thời cũng không biết nên làm gì.


Trò chuyện? Đã nói rất lâu rồi.


Ra ngoài? Y phục đều đã cởi rồi.


Tu luyện?


...Dường như có thể.


Giang Vị Lâm cũng không cảm thấy tự ti vì tu vi của những người quen trước đây đã bỏ xa mình, cũng không vì Nguyên Sam trở thành Ma Tôn mà buông thả, sau này y sẽ mãi mãi ở lại đây, chắc chắn việc tu hành sẽ tiến bộ trở lại.


Hiện nay Nguyên Sam đã đến kỳ Độ Kiếp đại viên mãn, nếu y không theo kịp, nhỡ đâu đối phương thật sự Phi Thăng thì sẽ rắc rối lắm.


Nguyên Sam thấy Giang Vị Lâm đang nỗ lực tu luyện trong lúc mình đi treo y phục, nhất thời có chút trầm mặc, bầu không khí lãng mạn vừa tạo ra cũng biến mất ngay lập tức, y dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng Giang Vị Lâm.


Nguyên Sam mở miệng nói: "Ca ca không cần phải gấp gáp tu luyện, ta đã áp chế tu vi ở thế gian này cũng đủ để nghỉ ngơi mấy trăm năm."


Giang Vị Lâm nghe vậy liền mở mắt, "Nhưng bây giờ ta đã tụt lại quá nhiều, không thể để ngươi cứ phải áp chế tu vi mãi được."


"Vậy cũng không cần vội." Nguyên Sam ngồi xuống bên cạnh Giang Vị Lâm, đưa tay sờ lên lọn tóc trước ngực Giang Vị Lâm, nhẹ nhàng cuộn vào đầu ngón tay mình, "Đợi sau khi kết thành đạo lữ, ca ca song tu với ta một vài lần là có thể thăng cấp được rất nhiều, không cần phải vất vả như vậy."


Người ta thường nói trong chuyện tình tứ này, một người tỏ ra bình thản thì người kia liền không thể bình tĩnh được.


Giang Vị Lâm nắm tay thành quyền đặt lên môi, tránh đi ánh mắt của Nguyên Sam, nói: "Tu luyện không thể cứ đi đường tắt, cho dù là song tu thì sự giúp đỡ cũng có giới hạn, sau này ta vẫn phải dựa vào bản thân."


"Ca ca nói đúng." Nguyên Sam thẳng thắn nói: "Nhưng ta không muốn ngươi vừa quay về thì đã vội vàng tu luyện, ta hy vọng... ngươi có thể nhìn ta nhiều hơn một chút."


Giang Vị Lâm lập tức cứng đờ.


"Ta thật sự... đã đợi ca ca rất lâu rồi." Nguyên Sam tiến lại gần nhẹ nhàng ôm lấy người, cẩn thận hôn lên vành tai của Giang Vị Lâm, thấy đối phương không phản kháng mới từng chút một hôn xuống cổ.


Nguyên Sam nhẹ nhàng cắn l**m, để lại một ấn ký đỏ tươi trên vùng cổ trắng nõn.


Cho đến khi cắn đến gần cổ áo, Giang Vị Lâm chợt nắm lấy vai Nguyên Sam, ngăn cản hành động tiếp theo của y.


Nguyên Sam dừng lại, còn chưa kịp hành động thì đã bị đối phương nhẹ nhàng đẩy ra.


Giang Vị Lâm nhắm mắt lại thở gấp, khi mở mắt ra lần nữa, biểu tình đã trở nên nghiêm túc hơn.


Trong nháy mắt, Nguyên Sam cho rằng ca ca đã giận rồi, trong lòng chợt chùng xuống, mở miệng muốn xin lỗi.


Nhưng không ngờ Giang Vị Lâm lại trực tiếp cởi dây lưng ném lên giường, áo lót vì mất dây lưng mà từ từ trượt xuống bờ vai.


"Quả thật ta đã từ chối ngươi rất nhiều rồi, chúng ta cũng đã định ngày kết thành đạo lữ, vậy thì cũng nên làm." Giang Vị Lâm vẻ mặt uy dũng nói, "Đến đây đi."


Nguyên Sam: ...


Y trầm mặc một lát, "Không phải, ta..."


"Không phải ta không muốn." Giang Vị Lâm tự cho là hiểu rõ suy nghĩ của đối phương, nhanh chóng tiếp lời: "Ta chỉ hơi mâu thuẫn thôi, nhưng đúng là không có gì đáng ngại."


Bởi vì lần đầu tiên của hai người, Giang Vị Lâm hoàn toàn không biết được quá trình, là một người chưa từng trải qua chuyện thân mật, Giang Vị Lâm thậm chí còn hơi nghi ngờ, giữa nam giới với nhau thì nên làm như thế nào?


Có phải là... đi vào nơi đó?


Về điều này, Giang Vị Lâm nửa tin nửa ngờ.


Nhưng lần này đến lượt Nguyên Sam im lặng, y sắp xếp lời lẽ một chút, "Nếu được, ta vẫn muốn đợi đến ngày kết thành đạo lữ."


Dù sao ngày đó sẽ có cảm giác nghi thức hơn, huống hồ quả thực như Bạch Thanh Đằng đã nói, ca ca vừa quay về mà đã làm chuyện này thì cũng thật quá đáng, Nguyên Sam không phải người h*m m**n chuyện này, y chỉ h*m m**n ca ca thôi. Vì suy nghĩ cho cảm nhận của ca ca, Nguyên Sam có thể đợi đến ngày cử hành Đại điển đạo lữ.


300 năm y cũng chờ được, một tháng thì có là gì.


Để ca ca chuẩn bị tâm lý trước sẽ tốt hơn.



"Ta chỉ muốn hôn ca ca một chút..." Nguyên Sam bổ sung.


Giang Vị Lâm biết mình đã hiểu lầm, nhất thời cảm thấy xấu hổ, tay nắm cổ áo cố làm ra vẻ không có chuyện gì mà kéo về, nhưng hành động này lại bị Nguyên Sam ngăn cản.


"Nếu ca ca đã cởi ra rồi, hay là để ta làm chút gì đó đi."


Giang Vị Lâm: Hửm?


Đối với nửa thân trên thì có thể làm gì?


...


Nửa đêm, Giang Vị Lâm kéo áo lên, trong lúc sửa sang lại y phục không khỏi có hơi nóng nảy, muốn che đậy những dấu vết rậm rạp trên cơ thể mình, sau đó ôm ngực nghiến răng, nhóc con này cắn đau quá!


Y nhất định phải tìm cơ hội để cắn trở về!


Nghĩ vậy, Giang Vị Lâm liếc Nguyên Sam một cái, không ngờ lại thấy Nguyên Sam l**m môi, cuộn một chút màu trắng bên khóe môi vào trong miệng.


Giang Vị Lâm đột nhiên cảm thấy hơi khô nóng.


Nhận thấy ánh mắt của y, Nguyên Sam từ từ dịch chuyển tầm mắt, "Ca ca còn muốn?"


Nói rồi ám chỉ nhìn xuống dưới.


Chậc.


Giang Vị Lâm hừ một tiếng, "Không muốn."


Nói cứ như y là người khao khát làm chuyện này lắm vậy.


Nửa đêm sau, Giang Vị Lâm ngồi trên giường tĩnh tâm tu luyện, Nguyên Sam thì yên lặng dựa vào đầu giường, ánh mắt luôn chăm chú nhìn y.


May mà định lực của Giang Vị Lâm rất phi thường, cho dù vừa mới buông thả xong, bây giờ lại bị người khác nhìn chằm chằm như vậy cũng có thể chuyên tâm đi vào tu luyện.


Từ một góc độ nào đó, cũng xem như là thiên phú cực phẩm.


Một đêm trôi qua.


Bên ngoài vừa lấp ló một tia nắng ban mai, một lá phù lục bay vào phòng Nguyên Sam, y mở ra quét mắt một cái, nghiêng đầu nói với Giang Vị Lâm: "Ca ca, Tống Thanh đến rồi."


Giang Vị Lâm ngẩn ra, Tống sư huynh?


Tuy đối với y chỉ mới trôi qua một tháng, nhưng vẫn có cảm giác rất xa xôi.


Giang Vị Lâm còn lo lắng không biết đối phương có còn nhớ mình hay không và y có nên đến thăm hay không, không ngờ đối phương lại tự mình tìm đến tận cửa.


Nghĩ đến đây, Giang Vị Lâm trực tiếp nhảy xuống giường mặc quần áo chỉnh tề, đưa tay gom lại mái tóc dài muốn tùy ý buộc lên.


"Đợi một chút." Nguyên Sam ngăn lại.


Giang Vị Lâm quay đầu nhìn y.


"Để ta giúp ca ca buộc tóc được không?" Nguyên Sam nói.


Giang Vị Lâm nhớ tới kỹ thuật buộc tóc của Nguyên Sam, vừa chắc tay và tốc độ cũng nhanh, liền rất hợp tác ngồi xuống ghế, "Được."


Dù sao cũng tốt hơn bản thân mình buộc qua loa cho có.


Nguyên Sam đưa tay nhẹ nhàng vén tóc Giang Vị Lâm lên, mái tóc dài mềm mại lướt qua lòng bàn tay, đầu ngón tay vô tình lướt qua da đầu mang đến một trận cảm giác tê dại.


Giang Vị Lâm kiên nhẫn chờ đợi, nhìn mái tóc của mình trong gương đồng được đối phương chải chuốt tỉ mỉ sau đó được buộc gọn gàng trên đỉnh đầu.


Hai dải lụa trắng và xanh thuận theo mái tóc mà rũ xuống.


Nguyên Sam vừa buông tay, Giang Vị Lâm liền gấp gáp đứng dậy, trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài, không quên gọi Nguyên Sam một tiếng.


"Nguyên Sam, chúng ta đi nhanh thôi."


Nói ra, y mạc danh cảm thấy hơi hồi hộp, không biết sau mấy trăm năm thì Tống sư huynh còn nhớ mình bao nhiêu.


Ánh mắt của Nguyên Sam lướt qua những dấu vết màu đỏ không bị y phục che khuất trên cổ Giang Vị Lâm, sau đó tự nhiên thu hồi ánh mắt và đi theo, tiện tay đóng cửa lại.


Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp Story Chương 99: Phiên Ngoại 1
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...