Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Chương 98
"Bánh bao thịt đây, bánh bao thịt đây! Hai đồng một cái!"
"Tiểu công tử có muốn mua bánh bao không ạ?"
"Tiểu công tử ơi mau ghé xem gian hàng đồ chơi làm bằng đường đi, công tử muốn nặn hình gì thì ta sẽ nặn thành hình đó!"
Mấy tiểu thương bên cạnh thấy Giang Vị Lâm xuất hiện liền vội vã mời chào, dù sao trang phục của Giang Vị Lâm quả thực rất phù hợp với hình ảnh của một quý công tử nhà giàu có.
Giang Vị Lâm lại có cảm giác như đã cách biệt một đời, ngây người nhìn khung cảnh trước mắt, nhất thời không dám tin đây là sự thật.
Y cúi xuống nhìn hai bàn tay của mình, lại ngẩng đầu nhìn một vòng xung quanh.
Thật sự... đã quay về rồi ư?
Mấy tiểu nhân thấy mời chào Giang Vị Lâm không được, họ đều xoay người đổi hướng hô to rao hàng.
Giang Vị Lâm đứng tại chỗ rất lâu, trái tim đập nhanh dần dần an ổn lại, lúc này mới bắt đầu bước về phía trước.
Y đi qua từng quầy hàng, thỉnh thoảng mua một chút gì đó nếm thử, đợi đến khi đồ vật thật sự được nuốt vào dạ dày, mọi thứ xung quanh mới trở nên chân thật.
Y hít sâu vài hơi, chạy vào một quán trà, bên trong có một người thuyết thư đang say sưa thuật lại chuyện tình của một đôi nam nữ yêu nhau đến chết đi sống lại.
Giang Vị Lâm yên lặng đứng nghe một lúc, sau đó bước về phía một người nữ nhân, nhẹ giọng hỏi: "Đại nương, đây là nơi nào vậy?"
Đại nương kia vừa quay người lại, trong tay bà đã được Giang Vị Lâm nhét cho mấy đồng tiền, mặt mày lập tức tươi như hoa trả lời: "Tiểu tử, ngươi là người từ nơi khác mới đến đây phải không, chỗ này là trấn Phong Trúc."
Giang Vị Lâm ngẩn ra, cảm thấy tên địa danh này rất xa lạ, liền hỏi: "Nơi này cách Càn Thiên Môn hay Huyền Linh Tông có bao xa?"
"Tông môn của tiên nhân à?" Đại nương có vẻ hơi kinh ngạc, sau đó vội vàng nói: "Thế thì xa lắm, nhưng chỗ này lại khá gần với Ma Tông đấy."
Ma Tông?
Giang Vị Lâm gần như nghi ngờ là mình nghe nhầm.
Mặc dù y chưa tận mắt chứng kiến nhưng cũng đã từng nghe qua Địa giới Ma tu là một nơi hỗn loạn đến mức nào, càng đừng nói là gần Ma Tông, nơi đó căn bản không thể có phàm nhân sinh sống.
Giang Vị Lâm nhất thời có chút hoài nghi.
Có lẽ nhìn ra Giang Vị Lâm không tin, Đại nương nắm chặt mấy đồng tiền trong tay, vội vàng nhét vào ống tay áo, cảnh giác nói: "Tiểu tử ngươi đừng không tin, ta đã nói cho ngươi rồi, ngươi không được đòi tiền lại đâu đấy."
Giang Vị Lâm thấy vậy, liên tục nói: "Không có, ta không có ý đó."
Y chợt nhớ đến lời nói của Tác Như Hạnh, một ngày trong không gian Thiên Đạo bằng mười năm ở nhân gian.
Giang Vị Lâm liền thấp giọng hỏi: "Hiện tại là năm bao nhiêu rồi?"
Đại nương kinh ngạc, "Ngay cả chuyện này mà ngươi cũng không biết sao?"
Giang Vị Lâm bị Đại nương nhìn đến ngượng ngùng, y gật đầu.
"Hiện tại là năm Hoành 326."
Cái gì?!
Giang Vị Lâm cả kinh.
Nói cách khác, y đã ở trong không gian Thiên Đạo 30 ngày, bên ngoài đã trôi qua 300 năm rồi ư?!
"Ây, ta thấy tiểu tử ngươi tuổi vẫn còn trẻ, sao trí nhớ lại kém như vậy kìa?" Đại nương vỗ vỗ vai Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm không có tâm trí để tâm đến lời nói của đại nương, chỉ nói: "Vậy xin hỏi đi đường nào mới đến được Ma Tông?"
"Cái gì? Ngươi còn muốn đi tới Ma Tông à, tuy Ma Tôn đại nhân thần thông quảng đại nhưng phàm nhân như chúng ta không thể gặp được ngài ấy đâu."
Ma Tôn...
Giang Vị Lâm lẩm bẩm trong lòng, y trầm mặc một lát rồi lại lấy ra một thỏi bạc đặt vào lòng bàn tay Đại nương, "Đại nương, nhà ta ở trong núi sâu, không biết những năm này đã xảy ra chuyện gì, đại nương có thể kể cho ta nghe được không, ta rất tò mò về Ma Tôn ấy... Chẳng phải y đã làm vô số điều ác sao?"
Đại nương nghe vậy thì ngẩn ra, vội vàng nắm lấy thỏi bạc đồng thời kéo Giang Vị Lâm vào một con hẻm ở gần đó, "Tiểu tử ngươi nói bậy gì đó, Ma Tôn đại nhân sao có thể là người làm vô số điều ác được, cho dù có thì cũng là chuyện của mấy trăm năm trước rồi."
Sau đó bà liền kể lại những việc làm của Ma Tôn, nào là vì dân cầu mưa, vì dân xây thành, bắt những Ma tu đã làm hại phàm nhân đi cải tạo, vân vân.
Một khi Đại nương đã mở lời thì không ngừng lại được, nói hết công suất như đang trò chuyện với mấy chị em, giữ chân Giang Vị Lâm kể suốt cả nửa canh giờ.
Mà Giang Vị Lâm vẫn luôn tập trung lắng nghe, điều này khiến đại nương càng có thêm h*m m**n kể chuyện.
Cho đến khi có người cùng thôn đi ngang qua, gọi bà một tiếng, "Tô nương, bà làm gì ở đây vậy? Cháu trai của bà đang đợi bà về nhà kể chuyện đó!"
Lúc này Tô nương mới hoàn hồn, phát hiện thời gian không còn sớm nữa, vội vàng chào tạm biệt Giang Vị Lâm rồi liền xoay người chạy đi mất.
Chỉ còn lại một mình Giang Vị Lâm đứng trong con hẻm.
Y không ngờ giới tu tiên vào 300 năm sau lại có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy.
Hiện nay người nhập ma không phải là sự tồn tại bị mọi người căm thù và truy giết nữa, Ma Tôn đã xây dựng một tòa tháp cao, nơi đó được thiết lập theo hình thức huấn luyện, có thể giúp người bị tâm ma xâm nhập tìm lại bản tâm, mà ma khí cũng đã trở thành một loại năng lực tương đồng với linh khí, không còn là biểu tượng của 'cái ác' nữa.
Ngược lại, cho dù là sử dụng ma khí hay linh khí, chỉ có kẻ làm việc ác mới được xem là 'ác nhân' thực sự.
Và người ngồi lên vị trí Ma Tôn này chính là Nguyên Sam, y không trở thành một người lạm sát vô tội và lấy máu luyện thân giống như trong nguyên tác, ngược lại tự tay Nguyên Sam đã xây dựng nên một đế chế Ma Tông còn hài hòa và ổn định hơn cả tu sĩ Chính đạo.
Mấy trăm năm qua, có vô số phàm nhân đã lựa chọn rời khỏi địa giới Chính đạo chạy đến đây để định cư.
Biết được kết quả này, Giang Vị Lâm cảm thấy trong lòng ê ẩm, vô cùng xúc động với cục diện này.
Sự kiên trì của mình cuối cùng cũng đã không uổng phí.
Cho dù y đã biến mất, Nguyên Sam cũng không bước chân lên con đường tà ác giống như trong cốt truyện.
Và cái gọi là đại chiến Tiên Ma cũng đã không xảy ra, hiện nay hai bên Tiên Ma chung sống hòa bình, chỉ thỉnh thoảng có xảy ra xích mích nhỏ giữa các tầng lớp cao.
Riêng về chuyện đại nương nói rằng Ma Tôn đã hợp tác với tu sĩ Chính đạo phát ra Huyền Thưởng Lệnh, vẫn luôn tìm kiếm một người suốt 300 năm...
Giang Vị Lâm bất lực cười một tiếng.
Y cần phải trở về thôi, chắc là Nguyên Sam đang nhớ y lắm.
Mặc dù không biết vì sao nhân vật chính lại không tự bạo mà chết giống như kết cục của nguyên tác.
Nhưng Giang Vị Lâm cảm thấy may mắn từ tận đáy lòng.
Vì y đã được quay về, cũng có nghĩa là hết thảy đã trần ai lạc định.
Cốt truyện cũng đã, kết thúc rồi.
...
...
Tô nương quay về sân viện, tiểu tỷ muội hàng xóm đi ngang qua liền xúm lại gần tán gẫu: "Này Tô nương, nghe nói Ma Tôn đại nhân lại đổi mới Huyền Thưởng Lệnh ở khắp nơi rồi đó, lần này hình vẽ sống động dữ lắm luôn, y hệt như người thật vậy."
"Aiz, ta nghe nói Ma Tôn đã đi tìm người này suốt mấy trăm năm rồi, nếu cứ không tìm thấy, sợ là người đã không còn trên đời này nữa." Tô nương nói, từ lúc nhỏ bà đã biết đến Huyền Thưởng Lệnh này rồi, cũng từng có một đoạn thời gian bà đã cố gắng tìm người để nhận được khoản tiền lớn đó.
Nhưng sau này trên đường tìm kiếm bà đã bị gãy chân, may mà gặp được một vị tiên nhân tốt bụng mới chữa khỏi.
Từ đó về sau, Tô nương không còn để tâm đến Huyền Thưởng Lệnh nữa, mấy chục năm trôi qua, bà cũng già rồi, đã sớm không còn nhớ dáng vẻ của người được in trên Huyền Thưởng Lệnh nữa.
"Dù bà không tìm thì cũng đi xem thử cho vui đi mà." Hàng xóm của Tô nương khuyên nhủ, "Bức họa lần này là dùng ma khí để phác hoạ ra đấy, nhìn qua cứ như đang thấy được người thật vậy, đi xem tay nghề của tiên nhân cũng không tệ mà."
Không chống lại được sự rủ rê lôi kéo của tiểu tỷ muội, Tô nương vừa than phiền vừa đi theo nàng.
Huyền Thưởng Lệnh kiểu mới này vừa được ban bố không lâu, xung quanh là cả một biển người ùa tới xem náo nhiệt, Tô nương thấy vậy lại muốn bỏ đi, may mà tiểu tỷ muội của bà đã kéo bà chen chúc vào bên trong.
Người bị xô đẩy lập tức mắng mỏ một tràng.
Tô nương bị tiểu tỷ muội hưng phấn kéo vào bên trong, lúc này bà vẫn tỏ ra chán nản.
"Ôi chao Lão Tô! Bà nhìn kìa, mau nhìn đi!" Tiểu tỷ muội hưng phấn nói.
Tô nương đành phải ngẩng đầu nhìn một cái, mà chính cái nhìn này đã làm cho bà lập tức ngây người.
Hình vẽ sống động như thật là không sai, nhìn qua giống như đang thấy được người thật là không sai, nhưng đây không phải là điều khiến cho bà khiếp sợ.
Mà là bức họa này, chẳng phải chính là tiểu tử vừa nãy mà bà đã gặp hay sao?!
Làm sao có thể?!
Tô nương vô cùng kinh hãi, bà bất giác nhớ lại những biểu hiện kỳ lạ của người kia.
Áo bào mặc trên người là kiểu dáng rất xưa cũ nhưng không thể che giấu được quý khí, người đó còn nói là mình đến từ núi sâu, ngay cả bây giờ là năm nào tháng nào cũng không biết.
Thậm chí còn không biết đến sự thay đổi long trời lở đất của Ma Tông.
Nhưng sự thay đổi của Ma Tông đã là chuyện mấy trăm năm trước rồi, không thể nào có người không biết!
Tô nương lập tức run rẩy, không phải người kia thật sự là người mà Ma Tôn đại nhân đã tìm kiếm suốt mấy trăm năm đấy chứ?!
Ôi chao! Thật sự có một người sống đến mấy trăm năm sao?! Vậy hẳn cũng là tiên nhân rồi!
Tô nương đột nhiên cảm thấy trái tim già nua của mình có chút không chịu nổi.
"Lão Tô Lão Tô!" Tiểu tỷ muội bên cạnh thấy đại nương đang hồn vía lên mây, vội vàng đưa tay quơ quơ trước mặt bà.
Mà Tô nương cũng đột nhiên hoàn hồn lại, bà nhìn binh lính đang đứng bên cạnh Huyền Thưởng Lệnh, dưới ánh mắt kinh ngạc của tiểu tỷ muội, bà lao vội tới, hô lên: "Quan gia! Quan gia! Ta có tin tức này!"
...
Ma Tông.
Tại một góc khuất tương đối hẻo lánh, có một gian tẩm thất ít bị chiếu sáng được xây dựng ở đây, ngoài cửa sổ là ánh mặt trời tươi tắn nhưng bên trong bị che khuất chỉ còn lại một chút ánh sáng mờ.
Phòng ngủ khá đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn và một tấm thảm.
Giường và thảm đều rất bình thường, nhưng trên bàn lại bày một chiếc gương vô cùng tinh xảo.
Một người mặc áo bào dài bó sát màu đen vàng đang yên lặng ngồi dựa lưng vào ghế, mái tóc được buộc cao trên đỉnh đầu, búi tóc đen rủ xuống phía sau.
Nam tử mặt mày lạnh nhạt, hàm dưới đường nét rõ ràng, y cúi đầu, đôi mắt màu đỏ đậm ẩn dưới hàng mi đang an tĩnh nhìn chằm chằm chiếc gương trên bàn.
Trong lòng y có một con hồ ly trắng muốt, đang lười biếng nằm bò trên đùi y.
Con hồ ly lông trắng này chính là Bạch Thanh Đằng.
Năm đó lúc hắn từ trong tộc đi ra thì mới hay tin Giang Vị Lâm đã mất tích, còn Nguyên Sam thì đã ngồi lên ngôi vị Ma Tôn, hắn một đường xông vào Ma Tông muốn hỏi tung tích của Giang Vị Lâm, cuối cùng đã lưu lại nơi này.
Không phải bị Nguyên Sam ép buộc, mà là hắn tự nguyện.
Đối phương đã đưa ra điều kiện rất có lợi cho Yêu tộc, và cái giá phải trả là Bạch Thanh Đằng ở lại đây bầu bạn với mình.
Cũng không phải bắt buộc hắn phải âm dương cách biệt với tộc nhân, Bạch Thanh Đằng dĩ nhiên là một mực đồng ý.
Ban đầu Bạch Thanh Đằng cũng không hiểu vì sao, sau này hắn mới biết, bởi vì đối phương quá mức tưởng niệm người kia nhưng lại không lưu giữ được bao nhiêu đồ vật thuộc về người đó.
Nếu Bạch Thanh Đằng ở đây, năm xưa Giang Vị Lâm rất thích ôm Thanh Đằng, lúc đó Nguyên Sam nhìn thấy thì rất đố kỵ nhưng bây giờ dường như có thể thông qua Bạch Thanh Đằng để thấy được đối phương.
Mấy trăm năm đã trôi qua.
Nguyên Sam đã thay đổi quá nhiều, đến mức Bạch Thanh Đằng cũng có phần không dám tin đây là đứa trẻ hùng hổ năm xưa thích cãi nhau với hắn.
Trước mặt người ngoài đối phương là một Ma Tôn lạnh lùng và tự giữ, nhưng sau lưng thì lại thích lẳng lặng ngồi trong sân viện được trồng đầy hoa dành dành, một mình cô độc.
Không đùa giỡn với Bạch Thanh Đằng, cũng không còn nhổ lông Bạch Thanh Đằng nữa.
Giống như một đứa trẻ đột ngột trưởng thành chỉ sau một đêm, tính khí của ngày xưa đã hoàn toàn biến mất.
Đôi khi Bạch Thanh Đằng cảm thấy Nguyên Sam như vậy không giống như một người sống, lạnh lùng và trầm lặng, hai thứ ấy đặt trên người y lại càng toát lên vẻ vô hồn.
Ngược lại tính tình như trước kia lại rất có sức sống, mặc dù luôn chọc cho hắn tức giận đến nghiến răng.
Bạch Thanh Đằng cũng nhớ Giang Vị Lâm, cũng lo lắng cho đối phương, nhưng không thể nào ảnh hưởng đến mình suốt mấy trăm năm như Nguyên Sam được, nhìn y như vậy, hắn cũng thấy rất đáng thương.
Bạch Thanh Đằng nằm dài trên đùi Nguyên Sam ngáp một cái, căn phòng này không có gì đặc biệt, chính là quá mức yên tĩnh và hẻo lánh, thứ hữu dụng duy nhất chính là chiếc gương trên bàn, nó kết nối với hệ thống truyền tống thuỷ tinh trên khắp đại lục, có thể gửi được thông tin nhanh chóng đến trước mặt Nguyên Sam.
Như vậy y có thể nhận được tin tức của Giang Vị Lâm bất cứ lúc nào.
Nguyên Sam không có việc gì làm liền đến đây ngồi đợi, không làm bất kỳ chuyện gì khác, chỉ nhìn tấm gương và chờ đợi.
Hôm nay cũng giống như mọi ngày, y lại đến đây chờ đợi trong vô nghĩa.
Bạch Thanh Đằng không nghi ngờ ngày hôm nay cũng sẽ giống như những ngày khác, cuối cùng sẽ thất bại quay về, hắn lười biếng nhắm mắt lại, muốn ngủ thêm một giấc.
Thế nhưng ngay lúc này, một luồng ánh sáng trắng bất chợt lóe lên, mặt gương phát ra động tĩnh.
Bạch Thanh Đằng đột nhiên mở bừng mắt nhìn lên! Chỉ thấy sau khi ánh sáng trắng tan đi, mặt gương liền xuất hiện một tờ giấy màu vàng, trên đó có viết rất nhiều chữ.
Hắn còn chưa kịp xem, Nguyên Sam đột nhiên đứng bật dậy, suýt chút nữa khiến hắn từ trên người đối phương lăn xuống.
"Có, có tin tức rồi sao?" Nhưng lúc này Bạch Thanh Đằng cũng không để ý đến chuyện đó, hắn vừa khiếp sợ lại vừa mừng rỡ nói.
Nguyên Sam chỉ đứng yên không nói gì, nhưng nhìn bàn tay buông thõng bên hông của y đang run lên là có thể biết được.
300 năm trôi qua, thật sự đã có tin tức về người kia rồi!
Nguyên Sam ngây người nhìn những dòng chữ trên gương, có chút không dám tin, thậm chí trong giờ phút này y còn cảm thấy đây là một giấc mơ! Là do bản thân mình quá nhớ mong cho nên mới xuất hiện ảo giác!
Giang Vị Lâm, ca ca... thật sự là ngươi sao?
Lồng ngực của Nguyên Sam phập phồng dữ dội, một tay y bắt lấy chiếc gương xem kỹ từng chữ một, chớp mắt liền biến mất ngay tại chỗ.
Bỏ lại tiểu hồ ly Bạch Thanh Đằng ngồi một mình trên mặt đất.
Đầu tiên hắn mờ mịt một chút, sau đó nôn nóng nói: "Khốn kiếp! Mang ta đi cùng với chứ!"
...
Cùng lúc đó, Giang Vị Lâm vốn định tự mình tìm đường đi đến Ma Tông, nhưng vừa tìm được một chỗ để nghỉ chân vào buổi tối, đột nhiên có một nhóm Ma tu từ đâu xông đến bao vây y lại.
Mấy người này nghiêm túc nhìn y, lại nhìn Huyền Thưởng Lệnh một cái, sau đó vung tay hô lớn, "Dẫn đi!"
Giang Vị Lâm thấy Huyền Thưởng Lệnh trong tay họ liền lập tức hiểu ra, y cũng không phản kháng, ngoan ngoãn đi theo đám người này.
Có lẽ như vậy mới có thể gặp được Nguyên Sam nhanh hơn.
Những Ma tu này dẫn y đến một sân viện, hoàn cảnh nơi đây vô cùng tốt, và những Ma tu này ngoài việc cưỡng chế dẫn y đến đây thì không có bất kỳ cử chỉ mạo phạm nào, vừa dâng trà đưa nước lại vừa dọn dẹp phòng ốc, cung kính đứng một bên chờ y phân phó.
"Ngoại trừ việc ở lại đây, ngài muốn làm gì cũng được!"
Tên Ma tu cầm đầu kích động nói, mặt mày phấn khích đến đỏ bừng!
Không ngờ Huyền Thưởng Lệnh ban hành suốt mấy trăm năm qua lại bị hắn phá giải! Thăng chức tăng lương chỉ là chuyện sớm muộn thôi! Cuộc sống sau này chỉ cần không làm chuyện xằng bậy thì hắn nhất định sẽ ở trên vạn người!
Nghĩ như vậy, ánh mắt tên Ma tu nhìn Giang Vị Lâm cũng vô cùng nóng bỏng, giống như nhìn một món bảo vật quý giá nhất thế gian.
Giang Vị Lâm không khỏi ho lên một tiếng, "Hay là để ta ở đây một mình được không?"
Y không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng như vậy.
Thế nhưng tên Ma tu nghe vậy thì kinh hãi, chẳng lẽ người này muốn bỏ trốn?! Vậy thì không được!
"Thật xin lỗi! Tại hạ không thể để ngài rời khỏi tầm mắt của chúng ta được!" Ánh mắt của hắn chuyển biến cực nhanh, căng thẳng nhìn chằm chằm Giang Vị Lâm.
Giang Vị Lâm bất đắc dĩ cười một cái, "Vậy các ngươi ra ngoài cửa canh chừng có được không? Ta thích yên tĩnh một chút, ta ở đây dùng một ít điểm tâm và rượu trái cây là được rồi."
Như vậy cũng được.
Ma tu gật đầu, không dám chậm trễ nhanh chóng lui ra ngoài, khom lưng núp ở sau cánh cửa.
Giang Vị Lâm không khỏi cảm thấy buồn cười.
Y nhìn những món điểm tâm được bày ra trước mặt mình, bất chợt nhớ ra những món bánh ngọt mà mình đã nhìn thấy trên đường phố hôm nay đều là loại mới, những món trên bàn này chắc là được xem như 'bánh thời xưa' mất rồi.
Giang Vị Lâm cầm một miếng lên ăn, nghĩ đến chuyện cũ, trong lòng có chút cảm thán.
Thủ nghệ làm bánh mấy trăm năm trước này vẫn được giữ lại.
Còn rượu trái cây này...
Dưới đáy bầu rượu vẫn còn dính một ít bùn đất, Giang Vị Lâm không khỏi nhớ đến bầu rượu mà mình đã cùng Nguyên Sam chôn ở Khung Kỳ Phong năm xưa, nhưng chắc là bầu này không giống như loại rượu ấy rồi.
Giang Vị Lâm chỉ ăn hai miếng bánh rồi không ăn nữa, một tay chống cằm yên lặng chờ đợi.
Đối với y chỉ là một tháng, nhưng đối với Nguyên Sam hẳn là đã qua 300 năm.
Trong lòng Giang Vị Lâm có chút ưu tư, cũng không biết khi gặp mặt sẽ là cảnh tượng gì, hy vọng giữa mình và đối phương sẽ không sinh ra khoảng cách thế hệ.
Trong đầu miên man rối loạn, Giang Vị Lâm suy nghĩ đến thất thần, ngây người nhìn cây cối ở ngoài sân, hoàn toàn không nhận thấy bên ngoài cửa sân viện đã xuất hiện một bóng người.
Với tu vi hiện tại của Nguyên Sam, đến đây chỉ là chuyện trong chớp mắt, nhưng y lại do dự rất lâu không dám bước lại gần.
Y sợ tất cả chỉ là sự tưởng tượng của bản thân, sợ mọi thứ sẽ tan vỡ ngay trong khoảnh khắc này.
Nguyên Sam không sử dụng pháp lực, bước đi từng bước một, giẫm lên cỏ dại và đất cát ở bên ngoài, chầm chậm đi tới, đến khi gần đến cửa mới nhìn thấy bóng lưng quen thuộc kia.
Cảm xúc quá mức quen thuộc này khiến cho cõi lòng Nguyên Sam gần như hỏng mất.
Nguyên Sam yên lặng nhìn, bàn tay có thể trong nháy mắt hủy diệt mấy tòa thành giờ phút này lại đang nắm một mảnh ngọc bài nhẹ nhàng run rẩy.
Đến khi giấc mơ trở thành hiện thực, đến khi điều mà bản thân luôn mong mỏi xuất hiện ngay trước mặt mình, cảm giác này cũng giống như hoa trong gương trăng trong nước, khiến người ta không dám chạm vào, không dám tin tưởng.
Có lẽ vừa quay đầu lại thì giấc mộng cũng tan, người trước mắt cũng chẳng còn, mọi kỳ vọng của bản thân cũng sẽ tan thành mây khói.
Sợ hãi, rụt rè.
Nguyên Sam không dám phá vỡ giấc mơ của mình tại một khắc này.
Đúng lúc này, đối phương bỗng nhiên cầm ly rượu đứng lên, vừa xoay người lại cứ như vậy mà bất ngờ đối diện với Nguyên Sam.
Trong lúc nhất thời, không gian như ngưng đọng, mọi thứ xung quanh cũng tạm dừng.
Hai người đều có chút ngây người đứng tại chỗ, từ xa nhìn chăm chú vào đối phương.
Gió nhẹ thổi qua làm lá cây rơi rụng, cuốn bay chúng đến mặt hồ trong vắt ở phía xa, hoa cỏ bên bờ hồ lay động theo chiều gió, phát ra tiếng 'xào xạc' như ai đó thì thầm.
Không biết đã im lặng bao lâu.
Một giọng nói vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Nguyên Sam?" Giang Vị Lâm mở lời trước, có chút ngập ngừng và kinh ngạc.
Y hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ ai đang đến gần, cứ như vậy vừa quay đầu lại đã thấy được người kia, dường như đối phương cũng đã thay đổi rất nhiều...
Nguyên Sam không lên tiếng, chỉ từ từ tiến lại gần.
Cho đến khi đứng trước mặt Giang Vị Lâm, Nguyên Sam mới cẩn thận đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm lên gương mặt đối phương.
Xúc cảm trên tay cực kỳ chân thật đã phá vỡ nỗi lo lắng cuối cùng của Nguyên Sam, tay y có chút run rẩy, cẩn thận lướt qua tai Giang Vị Lâm, v**t v* từng tấc da thịt cho đến khi nhẹ nhàng trượt xuống cằm.
Một giọt nước mắt không hẹn mà rơi xuống từ khóe mắt Nguyên Sam, trong mắt y mang theo nhàn nhạt tơ máu, gần như cố chấp mà nhìn người trước mặt.
"Ca ca..." Nguyên Sam nhẹ giọng nói.
Dường như sợ phá vỡ khung cảnh chân thật này.
Giang Vị Lâm nhìn dáng vẻ Nguyên Sam như vậy, không khỏi mềm lòng, y yên lặng nhìn đối phương, mỉm cười, "Ừm, ta về rồi."
Nói rồi, Giang Vị Lâm từ từ giơ tay lên chủ động ôm lấy đối phương, tựa cằm vào vai Nguyên Sam, ôn hòa lặp lại:
"Nguyên Sam, ta về rồi."
Câu nói này dường như đã chạm đến điều gì đó, Nguyên Sam đột nhiên giơ tay lên ôm chặt người kia.
Y dùng sức đến mức gân xanh nổi lên, như muốn hòa Giang Vị Lâm vào trong lòng mình.
"Ca ca, xin lỗi..." Nguyên Sam dùng sức mà ôm, giọng nói phát ra từ cổ họng vì cảm xúc bị đè nén mà trở nên khàn khàn, "Xin lỗi, ta đã làm mất ngươi."
"Chuyện đó không phải là lỗi của ngươi." Ánh mắt của Giang Vị Lâm trở nên rất dịu dàng, y đặt tay lên lưng Nguyên Sam, nhẹ nhàng an ủi.
"Huống hồ mọi chuyện đã qua rồi, sau này ta không đi nữa có được không?"
Giờ khắc này, y cảm thấy lựa chọn của mình là đúng đắn.
Dù là 100 năm, 200 năm hay 300 năm.
Nguyên Sam chưa bao giờ quên mình, vẫn luôn tìm kiếm mình, nguyện vọng cố chấp như vậy...
Giang Vị Lâm không nỡ phụ lòng.
"Đừng bao giờ rời xa ta nữa." Nguyên Sam cúi đầu vùi vào cổ y, giống như một con vật nhỏ đang tìm kiếm cảm giác an toàn.
"Được, ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi." Giang Vị Lâm đồng ý.
"Ca ca sẽ ở bên ta mãi mãi."
"Ừm, ở bên ngươi mãi mãi."
Dường như những lời nói này đã phát huy tác dụng, hơi thở của Nguyên Sam nhẹ hơn một chút, y nói: "Ca ca đã hứa với ta rồi, sau này ta sẽ trông chừng ngươi thật tốt, sẽ không bao giờ làm mất ngươi nữa."
"Vậy sau này..."
"Phải trông cậy vào Nguyên Sam rồi."
Giang Vị Lâm cười một tiếng, tận đáy lòng cảm thấy rất may mắn, Nguyên Sam đã không đi đến một bước cuối cùng giống như trong cốt truyện.
Cũng may mắn vì tình cảm lâu dài của đối phương dành cho mình.
"Lần này quay về chúng ta kết thành đạo lữ đi."
————
Ở một thời không xa xôi nào đó trong vũ trụ.
Ban đêm ở nơi này xe cộ tấp nập, đèn xanh đèn đỏ, khung cảnh ban đêm vô cùng náo nhiệt và rực rỡ ánh đèn.
Trong một tòa nhà cao tầng, một người đàn ông đầu tóc ổ quạ đang bị một người khác ấn trước bàn máy tính điên cuồng gõ chữ.
"Chỗ này chỗ này! Sửa lại cái kết cho đẹp vào, tôi không bắt anh phải sửa toàn bộ quá trình, nhưng tôi muốn phải có một cái kết thật viên mãn!"
Người đàn ông tóc ổ quạ nhìn con dao trên tay đối phương mà sợ hãi không thôi, vừa gõ chữ vừa khóc, "Tôi biết rồi tôi biết rồi!"
Trời mới biết hắn chỉ viết chơi chơi cái tiểu thuyết dở hơi này, nào ngờ cái kết cục đầy máu chó kia lại khiến cho độc giả cầm dao tìm đến tận nhà!
Người đàn ông tóc ổ quạ khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, dưới sự chỉ đạo của đối phương không ngừng run rẩy và điên cuồng sửa chữa.
"Không được! Nhân vật chính xưng bá thế giới là cái thá gì?!"
"Thế này cũng không được! Cái kết như vậy không có đẹp chỗ nào hết!"
"Ai cho y có hậu cung???! Anh muốn chết hả??! 'Một đời một kiếp một đôi người' cho tôi nghe rõ không!!"
Tác Như Hạnh cầm lưỡi dao điên cuồng chỉ đạo, rất có dáng vẻ như đang chỉ huy thiên hạ!
Nửa đêm trôi qua, cuối cùng tác giả cũng đã thêm được một cái kết tương đối viên mãn sau quá trình tự bạo của nhân vật chính.
Vài ngày sau, các độc giả phát hiện ra quyển sách Ma Thần Nhập Thế đã có thêm một kết cục mới.
— "Sau khi Phạn Nguyên Sanh tự bạo không chết, y kéo lê thân thể tàn tạ vào trong vực sâu, tìm được chân ái của đời mình."
— "Y cùng người nọ yêu nhau và thấu hiểu nhau, hẹn thề vĩnh viễn ở bên nhau, mãi không thay lòng."
— Chính văn hoàn —
Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Story
Chương 98
10.0/10 từ 32 lượt.
