Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp

Chương 100: Phiên Ngoại 2 (HOÀN)


"Tống sư huynh!"


Chưa đặt chân vào điện, từ xa Giang Vị Lâm đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, y nhanh chóng lấy lại tinh thần và bước tới.


Tống Thanh hầu như đã nhận ra ngay khi Giang Vị Lâm vừa đến gần, hắn quay người lại, hai mắt mở to, ngẩn ngơ nhìn đối phương đang mang theo ý cười chạy đến.


"Tống sư huynh, đã lâu không gặp!"


Giang Vị Lâm cười nói, sự khẩn trương ban đầu ngay lập tức tan biến khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của đối phương, sự thân thiết và hoài niệm chậm rãi dâng lên trong lòng.


"Những năm này không biết sư huynh sống như thế nào?" Giang Vị Lâm rất tự nhiên và niềm nở, y vẫn giống như 300 năm trước, không có một chút thay đổi nào.


Thế nhưng Tống Thanh xưa nay luôn kịp thời hồi đáp giờ đây lại hoàn toàn im lặng, hắn lẳng lặng nhìn Giang Vị Lâm rất lâu, cho đến khi không nhịn được muốn đưa tay chạm nhẹ vào đối phương, bất chợt nhìn thấy những dấu vết trên cổ kia thì đột nhiên dừng lại.


Đây là...


"Tống Chưởng môn ghé thăm, chúng ta không thể nghênh đón từ xa, thất lễ rồi." Nguyên Sam từ ngoài cửa chậm rãi đi vào điện, bình tĩnh mở miệng nói lời khách sáo.


"Là ngươi...?" Tống Thanh thốt lên.


Vẻ kinh ngạc này của Tống Thanh khiến Giang Vị Lâm có chút khó hiểu, lẽ nào Tống sư huynh cũng đã mấy trăm năm không gặp Nguyên Sam rồi sao?


Thực tế là chỉ có hai người họ biết, Tống Thanh đang nói về dấu vết trên cổ Giang Vị Lâm.


Nguyên Sam cười nhạt một tiếng, xem như đáp lại.


Nhất thời, Tống Thanh chỉ cảm thấy một trận mất mát.


Mấy trăm năm này, mặc dù ban đầu biết được tâm tư của Nguyên Sam, nhưng lâu dần hắn cũng đã nhận ra Giang Vị Lâm đối xử với Nguyên Sam cũng rất đặc biệt.


Khi đó hắn đã từng hối hận, hối hận vì đã không nói gì với Giang Vị Lâm, hối hận vì sự dè dặt của bản thân, hắn chỉ nghĩ Vị Lâm không thích nam nhân nên cũng sẽ không thích mình. Vì vậy ban đầu khi biết Nguyên Sam và Giang Vị Lâm đã từng có một đoạn tình cảm, hắn đã vô cùng không cam lòng.


Nhưng cho dù không cam lòng hay hối hận đi nữa thì có ích gì? Bởi vì Giang Vị Lâm đã biến mất.


Rồi 100 năm, 200 năm...


Những tháng năm đợi chờ dài đằng đẵng cũng dần dần dập tắt đi phần tình cảm nồng nhiệt ban đầu trong lòng hắn, thế nhưng hôm nay được gặp lại cố nhân, những cảm xúc năm xưa lại đột nhiên trỗi dậy, như thể quay trở về với mấy trăm năm trước.


Đối mặt với cảm giác luyến mộ trong lòng mình, Tống Thanh chỉ đành bó tay không có biện pháp.


Tống Thanh nhắm mắt lại, nhìn Giang Vị Lâm một cái thật sâu.


Nhưng giờ đây hắn đã không còn là một tu sĩ Kim Đan mới vào đời nữa, hắn đã là một Chưởng môn nắm giữ vận mệnh của cả Huyền Linh Tông, là người đại diện cho Chính đạo đi giao thiệp với Ma Tôn.


Lời nói và hành động của hắn đã không còn đại diện cho bản thân được nữa.


Hắn đã sớm vô duyên với Giang Vị Lâm.


"Tống sư huynh, sao vậy?" Giang Vị Lâm thấy đối phương trầm mặc hồi lâu, không khỏi lo lắng hỏi.


Cảm giác tách biệt rõ ràng dâng lên trong lòng, Tống Thanh dần dần buông xuôi.


Thực ra ngay khoảnh khắc nhìn thấy Giang Vị Lâm, nỗi chấp niệm bấy lâu nay trong lòng Tống Thanh cũng đã dần tan biến.


Cứ như vậy đi, Nguyên Sam rất hợp với Giang Vị Lâm, có lẽ không một ai có thể giống như đối phương, suốt mấy trăm năm vẫn giữ được một tình yêu nồng nhiệt như cũ.


"Không sao."


Tống Thanh thần sắc tự nhiên, hắn thở dài nói, "Bởi vì quá lâu rồi không gặp ngươi, ta có chút kinh ngạc mà thôi, ngươi vẫn không khác khi xưa một chút nào cả."


"Tống sư huynh cũng vậy, quả thực ta đã rời đi rất lâu, khiến mọi người phải lo lắng rồi, không biết mấy năm này sư huynh có ổn không?" Giang Vị Lâm thấy Tống Thanh đã trả lời, liền vui vẻ bắt chuyện.


Tống Thanh một lần nữa nhìn lên những dấu vết trên cổ y, cười cười, bất lực thở dài.


Sau đó thì hoàn toàn thoải mái.


Hắn chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, "Chúng ta đến đó ngồi xuống nói chuyện đi, đúng rồi, Nguyên Tôn, Ma Tông của các ngươi có món điểm tâm mới nào không?"


Tống Thanh nhìn Nguyên Sam nói.


"Đương nhiên, ta sẽ bảo người mang đến một ít, Tống Chưởng môn hiếm khi đến đây làm khách, nếu muốn, có thể uống thêm một chút rượu." Nguyên Sam yên lặng nhìn đối phương, bình tĩnh nói.


"Được." Tống Thanh nghe vậy thì cười một tiếng.


Quá nhiều năm không gặp, những gì cần trao đổi nói đến mấy canh giờ cũng không hết, Giang Vị Lâm cùng Tống Thanh trò chuyện rất lâu, không ngừng cảm thán về sự thay đổi của thời gian.


Bây giờ bất kể là ai cũng đều có sự thay đổi phi thường.


Nói đến sau này, Giang Vị Lâm cũng không có nhiều lời để nói, chỉ ngồi một chỗ nhìn hai người kia đang yên lặng đấu rượu, y chợt nói: "Hai người uống ít thôi."


Mặc dù lời này nói với tu sĩ kỳ Độ Kiếp là hoàn toàn thừa thãi, nhưng hai người này không hề dùng linh khí để bài xuất men rượu đi.


Hai người nghe vậy đều khách khí gật đầu, sau đó tiếp tục mặt không đổi sắc mà uống.


Giang Vị Lâm: ...


Hoàn toàn làm lơ có đúng không, hai người này.


Nhưng cảnh tượng này... sao lại quen thuộc như vậy nhỉ?


Uống liên tục suốt một canh giờ rưỡi, hai người cuối cùng cũng đổ gục, một thân nồng nặc mùi rượu nằm bò trên bàn, dưới chân bọn họ là những bầu rượu trống không chất đầy cả đại sảnh.


Giang Vị Lâm đứng dậy hít sâu một hơi, khó khăn bước qua những vò rượu.


Y đi ra khỏi cửa, nhưng bởi vì vò rượu quá nhiều, trong lúc nhấc chân khó tránh khỏi kéo theo mấy vò rượu, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên khắp nơi.


Giang Vị Lâm đi ra cửa tìm một người, y trước tiên đỡ Tống Thanh lên lưng của Ma tu nọ, lúc sắp buông tay, đột nhiên tay y bị người ta nắm lại.


"Vị Lâm..." Giọng nói của Tống Thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, hắn cúi thấp đầu, mơ hồ nói: "Ta đối với ngươi, ta đối với ngươi..."


Giang Vị Lâm ngẩn ra, ngón tay hơi cứng đờ, lập tức căng thẳng nhìn chằm chằm đối phương.


Thế nhưng qua một hồi, vẫn không nghe được nửa câu sau.


Ma tu đưa Tống Thanh đến khách phòng, Giang Vị Lâm ngây người đứng ở tại chỗ, rất lâu sau mới từ từ thu tay về, xoay người đi đỡ Nguyên Sam dậy.


Có một số chuyện, không cần thiết phải biết.


Nếu đã không có duyên phận thì cứ như vậy đi, nếu biết quá rõ ràng đối với bất kỳ ai cũng không phải là chuyện tốt.


Nghĩ đến đây, Giang Vị Lâm chợt quay đầu nhìn Nguyên Sam đã tự mình uống đến say mèm, mùi rượu nồng nặc trên người thật là khó ngửi.


Thật kỳ lạ, thứ này lúc ở trong vò thì rất thơm, nhưng khi bốc ra từ cơ thể người lại không dễ ngửi một chút nào.


Giang Vị Lâm yên lặng nhìn một lúc, sau đó cúi người hôn nhẹ lên mặt Nguyên Sam.


Nói đến đây, cuối cùng y cũng biết vì sao cảnh tượng này lại quen thuộc như vậy rồi.


Đây chẳng phải giống như năm xưa lúc Nguyên Sam trộm rời khỏi nội môn đến tìm mình, sau đó thấy Tống Thanh cũng ở trong phòng liền mang Thần Tiên Đảo ra uống đua với đối phương đó sao?


...


Ma tu đưa Tống Thanh đi được nửa đường, người trên lưng đột nhiên động đậy, sau đó tự mình nắm vai gã mà bước xuống.


"Tống chưởng môn, ngài đã không sao rồi ư?" Ma tu kinh ngạc nói.


Trên mặt Tống Thanh đầy vẻ đỏ ửng không bình thường, rõ ràng là do say rượu, nhưng ánh mắt lại mang theo một sự phức tạp khó tả.


Hắn cúi đầu nhìn tay mình, nghĩ đến cảm giác vừa rồi được nắm tay người kia, không khỏi thở dài.


Cuối cùng Tống Thanh vẫn không muốn phá vỡ sự yên bình đó.


Cứ như vậy đi, nếu đã không có duyên với Vị Lâm, vậy thì đừng làm phiền đối phương nữa.



Tống Thanh bất lực cười nhẹ một tiếng, ném cho Ma tu mấy viên Ma thạch thượng phẩm rồi nói, "Không cần đưa tiễn, ta có việc phải quay về tông môn trước, giúp ta chuyển lời với Tôn Chủ của các ngươi."


"Ta sẽ đến tham dự Đại điển đạo lữ của họ, nếu muốn lễ vật gì thì hãy báo trước cho ta."


...


Giang Vị Lâm gắng sức đỡ Nguyên Sam quay về.


Đến khi ném được người lên giường rồi, y không khỏi thở hổn hển.


Phù –


Sao lại nặng thế này.


Giang Vị Lâm không thể tin nổi mà nhìn tay mình, lẽ nào y không dùng linh khí ư? Không đúng, y đã dùng rồi!


Sao vẫn nặng đến vậy?


Giang Vị Lâm ngồi xuống mép giường, có lẽ đối với y chỉ là chuyện của một tháng trước, lúc đó trên người Nguyên Sam vẫn còn đầy thương tích và gầy yếu đến mức nào.


Nghĩ như vậy, thôi thì nặng một chút cũng không sao, đối phương khỏe mạnh là tốt rồi.


Đang miên man nghĩ về chuyện cũ, mu bàn tay đang đặt trên mép giường đột nhiên bị một luồng nhiệt nào đó dán lên, tiếp theo, người ở phía sau liền nhào tới ôm y vào lòng.


"Nguyên Sam?" Giang Vị Lâm ngẩn ra, không phải đã ngủ rồi sao?


"Ca ca." Nguyên Sam ôm chặt lấy người, những nụ hôn dày đặc rơi xuống bên tai Giang Vị Lâm: "Ta muốn hôn ngươi."


Câu hỏi thẳng thắn này khiến Giang Vị Lâm mất hồi lâu mới phản ứng lại, y ho nhẹ một tiếng, "Chuyện này không cần phải hỏi ta."


Ý là, muốn hôn thì cứ hôn?


Hiện tại Nguyên Sam rất vui vẻ, ca ca không những không đi theo Tống Thanh mà còn hôn 'chụt' lên mặt mình nữa.


Vậy thì y nên báo đáp ca ca nhiều hơn.


Một lúc sau, Giang Vị Lâm đẩy mạnh con ma men trên người mình ra: "Ngươi hôi quá."


Mùi rượu này thật khó ngửi.


Những ngày tiếp theo, phần lớn thời gian Nguyên Sam đều dính lấy Giang Vị Lâm, đồng thời họ cũng rất tích cực chuẩn bị cho Đại điển đạo lữ được tổ chức vào tháng sau.


Trong những ngày này, những người quen cũ đều lần lượt đến Ma Tông thăm Giang Vị Lâm. Đầu tiên là Uyển Như Yên và Liễu Nhược Hân, các nàng so với 300 năm trước ngoài việc trưởng thành hơn một chút thì không có quá nhiều thay đổi, đường nét ngây thơ trên gương mặt cũng đã sớm mất đi.


Các nàng mang theo những món quà nhỏ đến thăm, cùng Giang Vị Lâm ôn lại chuyện cũ.


Sau đó là Chưởng môn Càn Thiên Môn Đàm Nguyên Bạch và Đường Nhuận Nhuận.


Khí chất của Đàm Nguyên Bạch càng lúc càng mạnh mẽ, so với trước kia lại càng nổi bật lên phong thái của một vị Chưởng môn, điều đáng quý nhất là ông vẫn giữ được khí chất chính trực của mình.


Riêng về Đường Nhuận Nhuận, nàng là người có thay đổi rất lớn, trước kia là cô nương hoạt bát và rất thích cười, giờ đây dung mạo của nàng càng thêm xinh đẹp nhưng lại ít khi thể hiện cảm xúc, đa phần chỉ là lễ phép mỉm cười, ngoài ra thì không hề bộc lộ biểu tình, khí chất toàn thân cũng thay đổi long trời lở đất, trở nên cường đại hơn trước kia không biết gấp bao nhiêu lần.


Nàng nhìn Nguyên Sam bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.


Giang Vị Lâm thỉnh thoảng có nhắc đến Thiện Phàm Sinh và mấy đệ tử đã từng giúp đỡ mình, ban đầu y cũng không ôm quá nhiều hy vọng nhưng không ngờ Đường Nhuận Nhuận lại thật sự biết hết.


"Sau khi Thiện Phàm Sinh đạt đến Kim Đan tầng chín thì khó tiến thêm được nữa, hiện nay hắn đã già, nếu không thể đột phá lên Nguyên Anh thì e rằng trong vòng 100 năm nữa sẽ phải ngã xuống."


"Còn về Long Khánh, hắn ta là Quản sự ngoại môn, thiên phú của hắn ta quá kém, tu luyện đến Trúc Cơ tầng chín đã là đỉnh điểm, mấy tháng trước cũng đã qua đời, nhưng thiên phú như Long Khánh có thể ngồi lên vị trí Quản sự này đã là không tệ."


Đường Nhuận Nhuận lần lượt giải đáp, phàm là đệ tử trong tông môn nào mà nàng biết thì nàng đều có thể nói ra, có thể thấy được tình cảm sâu nặng của nàng dành cho tông môn của mình.


Thế nhưng Giang Vị Lâm nghe xong lại có chút hoảng hốt.


Thiện Phàm Sinh đã từng ở Khung Kỳ Phong báo tin cho y nay đã già, còn Long Khánh thì đã... qua đời rồi?


Y vẫn còn lờ mờ nhớ được dáng vẻ mặt mày hớn hở của đối phương khi nói tin tình báo cho mình.


Nguyên Sam, Tống Thanh và Uyển Như Yên v.v... những người quen trước kia vẫn bình an vô sự, điều này gần như đã xóa nhòa khoảng cách mấy trăm năm, nhưng khi nghe được những tin tức này, Giang Vị Lâm mới thật sự cảm nhận được thời gian đã trôi qua.


Đúng lúc này, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai Giang Vị Lâm, cắt đứt suy nghĩ của y, "Ca ca, đừng nói nữa, giúp ta xem nên chọn tơ lụa màu gì cho Đại điển đạo lữ sắp tới đi."


Giang Vị Lâm bất đắc dĩ, nghiêng mặt nói với Nguyên Sam: "Những thứ này cứ làm giống với các Đại điển khác là được."


"Không." Nguyên Sam lắc đầu, "Ta muốn dành cho ca ca sự xa hoa nhất."


Y vừa nói vừa 'bắt cóc' người đi, để lại Đường Nhuận Nhuận ngồi bên cạnh Đàm Nguyên Bạch, thản nhiên uống một ngụm rượu.


Rất lâu sau, nàng u buồn nói: "Sư phụ, 300 năm rồi, ta vẫn không thể buông bỏ được."


"Được rồi, không phải mọi chuyện đều đã qua rồi sao." Đàm Nguyên Bạch vỗ vỗ đầu Đường Nhuận Nhuận, "Huống hồ Càn Thiên Môn thật sự đã nợ Nguyên Sam, cho dù lúc sau Càn Thiên Môn gặp nguy hiểm như vậy, Nguyên Sam không chịu công khai giúp đỡ cũng là chuyện rất bình thường.


Nhưng y cũng đã âm thầm cung cấp tài nguyên cho chúng ta rồi, y không làm sai điều gì cả."


"Ta biết." Đường Nhuận Nhuận nói, "Ta chỉ là cảm thấy quá khó khăn."


Khoảng thời gian đó toàn bộ Càn Thiên Môn như rơi vào địa ngục, người châm chọc, người ném đá xuống giếng nhiều không đếm xuể, mặc dù người ngoài đều cho rằng 'lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo', nhưng không ai biết, nàng và sư phụ đã đau khổ gồng gánh tông môn đến mức nào.


Bây giờ mọi chuyện đã qua, nhưng nhớ lại trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi.


Nguyên nhân gây ra những chuyện này chính là Chưởng môn tiền nhiệm và Nguyên Sam, nhưng Nguyên Sam cũng là nạn nhân, y vô tội.


Đường Nhuận Nhuận biết mình không nên trách Nguyên Sam nhưng khi nhìn thấy đối phương, trong lòng nàng vẫn không khỏi cảm thấy khó chịu.


"Nghĩ nữa thì ngươi sẽ bị tâm ma ăn luôn đấy." Đàm Nguyên Bạch thấy nàng như vậy liền hù dọa.


Đường Nhuận Nhuận bĩu môi, "Sẽ không đâu."


Huống chi bây giờ cho dù có bị tâm ma xâm nhập, chỉ cần chịu đi đến Tháp Tâm Ma của Ma Tông kiên định rèn luyện, bất kỳ ai cũng có khả năng khôi phục lại trạng thái ban đầu.


Đây cũng là một trong những việc mà Nguyên Sam đã làm vang danh khắp giới tu tiên.


"Đợi thêm một thời gian nữa, có lẽ ta cũng sẽ quên được chuyện này thôi." Đường Nhuận Nhuận giơ tay uống cạn ly rượu.


Thời gian cứ như vậy kéo dài cho đến ngày Đại điển đạo lữ.


Đại điển đạo lữ không tổ chức ở Ma Tông, Ma Tông không thể chứa nổi nhiều người như vậy, Nguyên Sam đã chọn riêng một ngọn núi, cải tạo nơi đó thành một lễ đường.


Ngày đại điển, biển người tấp nập, bất kể là Ma tu, Chính đạo hay phàm nhân đều tụ tập lại cùng một chỗ, bàn rượu trải khắp toàn bộ ngọn núi, mọi người dù quen biết hay không quen biết đều tùy ý chọn một bàn, ngồi lại với nhau tâm sự quên trời quên đất.


"Không ngờ người mà Ma Tôn tìm kiếm lâu như vậy thật sự là đạo lữ của ngài ấy."


"Ban đầu đã có người đoán như vậy rồi, nhưng khi biết là nam nhân ta cũng thấy bất ngờ."


"Nam nhân thì sao chứ, tu sĩ sống mấy trăm nghìn năm thì không lo ngại điều gì cả."


"Hầy, ta chỉ quan tâm đến 'Mưa ma khí' vào lát nữa thôi, nếu may mắn thì ta có thể đột phá lên Kim Đan đấy."


"Cái gì! Tu sĩ Kim Đan kính ngưỡng kính ngưỡng!"


"Ranh con này! Ta vẫn chưa đột phá đâu!"


Mọi người cười đùa vui vẻ, bầu không khí cũng xem như hoà thuận, đương nhiên dù có xích mích nhỏ cũng không có ai dám gây rối trong Đại điển đạo lữ của Ma Tôn đại nhân.


Giờ lành đã đến.


Một luồng ánh sáng lướt qua trên bầu trời, Nguyên Sam ôm Giang Vị Lâm từ từ hạ xuống đài cao bằng đá bạch ngọc ở phía trước.


Bạch ngọc tinh khiết phản chiếu gương mặt của hai người, ánh nắng phủ xuống đài cao càng tôn thêm vài phần thần thánh.


Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, bọn họ lập ra Thiên Địa khế ước, hẹn thề sống chết có nhau, mãi không thay lòng, cuối cùng trao nhẫn cho nhau.


Đây là ý tưởng do Giang Vị Lâm nghĩ ra, nhẫn cưới là biểu tượng chúc phúc của hôn nhân trong thời hiện đại, y muốn đem sự chúc phúc này áp dụng cho hôn lễ của mình và Nguyên Sam, cũng xem như là vật kỷ niệm của hai người.


Đồng thời ở dưới đài, Uyển Như Yên, Đường Nhuận Nhuận, Thiện Phàm Sinh, v.v... mọi người ngồi chung một bàn đều đang yên lặng nhìn bọn họ, Tống Thanh hôm nay cũng có sắc mặt bình tĩnh, thậm chí khóe miệng còn nở nụ cười, mang theo một tia chúc phúc.



Sau khi các nghi thức chính đã xong, Nguyên Sam thực hiện lời hứa giáng xuống 'Mưa ma khí' cho mọi người, sau khi hấp thu ma khí, rất nhiều Ma tu liền thăng cấp ngay tại chỗ.


Một tràng reo hò vui mừng, vô cùng náo nhiệt.


Nhưng nửa sau của buổi lễ Đại điển, Nguyên Sam và Giang Vị Lâm không tham gia, bọn họ trực tiếp quay về hậu viện Ma Tông, nơi đó cũng được bọn họ trang trí rất lộng lẫy, nhưng chỉ có hai người họ mới có thể nhìn thấy.


Trở về phòng tân hôn, theo quy tắc dân gian uống rượu giao bôi xong, chính là...


Giang Vị Lâm nhìn chiếc giường lớn được trải đầy lụa đỏ, có điểm do dự.


Nhưng rất nhanh y đã chủ động cởi bỏ y phục và treo lên giá đồ bên cạnh, một tay nắm thành quyền đặt lên môi, nói với Nguyên Sam: "Ừm... ta đã xem qua sách ảnh rồi, hẳn là sẽ không khiến ngươi khó chịu."


Y hoàn toàn không nhận ra câu nói này đối với một tu sĩ kỳ Độ Kiếp là buồn cười đến mức nào.


Nhưng thời khắc này, Giang Vị Lâm thật sự xem Nguyên Sam là một người bình thường giống như phàm nhân vậy.


Trong chuyện này, tu vi cao cũng có thể vượt trội hơn sao?


Thực tế là có thể.


Đối với điều này, Nguyên Sam chỉ mỉm cười, nói: "Được."


Hai người hôn nhau một đường lên đến giường, cho đến khi tấm rèm đỏ được buông xuống...


Một đêm trôi qua.


Giang Vị Lâm đột nhiên bật dậy khỏi giường, vừa ngồi dậy thì xương cốt trong cơ thể dường như phát ra tiếng kêu rắc rắc.


Y cảm thấy có chút nhức mỏi.


Sau đó Giang Vị Lâm lặng lẽ đứng dậy đi tìm thuốc dán mà đêm hôm trước mình đã chuẩn bị cho Nguyên Sam để dán lên người mình, nhất thời có cảm giác như 'làm việc xấu bị phát hiện'.


Nhưng mà đối phương có tu vi cao quá, hoàn toàn không biết mệt là gì, y cũng đành chịu thua!


Tu vi cao còn có lợi ích trong việc này sao?


Giang Vị Lâm cắn răng, tự nhiên cảm thấy không công bằng một chút nào.


Thế nhưng đang lúc y s* s**ng một bình thuốc dán khác, phân vân không biết có nên đưa cho Nguyên Sam hay không, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, "Ca ca, ngươi đang làm gì ở đó vậy?"


Giang Vị Lâm: !


Sao có thể dậy sớm như vậy?


Không phải là nên không xuống giường được sao?


Sau đó liền thấy Nguyên Sam không đau không ngứa mà bò dậy, tiến lại gần ôm Giang Vị Lâm từ phía sau, ánh mắt nhìn xuống tay đối phương, "Dán thuốc dán?"


Giang Vị Lâm: "..."


"Không, là cho ngươi."


Giang Vị Lâm cố gắng mạnh miệng.


Nguyên Sam nghe vậy, cố ý đụng đụng vào miếng thuốc dán trên eo Giang Vị Lâm, lười biếng nói: "Ca ca không cần phải bận tâm, ta không khó chịu."


Giang Vị Lâm: ...


Y ho nhẹ một tiếng, vừa muốn chuyển đề tài thì nghe thấy Nguyên Sam nói: "Bây giờ ca ca có cảm thấy linh khí trong cơ thể đã tích tụ nhiều hơn hay không?"


Giang Vị Lâm ngẩn ra, cẩn thận cảm nhận một chút, quả nhiên phát hiện linh khí của mình đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong!


Đồng thời còn có một luồng linh khí dư dả đang tích tụ trong Đan điền, điều này chứng tỏ sau khi y đột phá sẽ có thể tăng được thêm vài tầng cảnh giới nữa.


"Ca ca, theo ta đến suối nước nóng đi, ở đó ta đã bố trí pháp trận rồi, đột phá ở đó là rất thích hợp." Nguyên Sam vừa nói vừa lấy ra hai chiếc áo choàng tắm, một chiếc khoác lên người mình, một chiếc khoác lên vai Giang Vị Lâm.


"Ngươi nói đúng." Sự chú ý của Giang Vị Lâm quả nhiên nhanh chóng bị chuyển đi, y vội vàng cầm áo choàng tắm đi đến suối nước nóng phía sau.


Khoảng nửa canh giờ sau, Lôi kiếp giáng xuống.


Bởi vì Giang Vị Lâm đã quyết định ở lại thế giới này, nên cường độ của Lôi kiếp cũng được Thiên Đạo chỉnh trở lại mức độ bình thường.


Mây đen giăng kín bầu trời, sấm sét ầm vang, một nửa nén hương sau trên không trung vang lên tiếng nhạc chúc mừng, một luồng ánh sáng trắng nhàn nhạt rơi xuống người Giang Vị Lâm, chữa lành các vết thương cháy sém trên người y.


Và cùng lúc đó, tu vi của Giang Vị Lâm đã leo lên đến Nguyên Anh hậu kỳ, sát sao dừng lại trước mức độ đại viên mãn.


Sau khi thu hồi linh khí vào cơ thể, Giang Vị Lâm từ từ mở mắt, chỉ một đêm mà y đã trực tiếp từ Kim Đan tầng bốn thăng lên đến Nguyên Anh hậu kỳ, đổi lại là người thường e rằng phải mất mấy trăm năm công sức cũng chưa chắc thành tựu.


Đây chính là nhờ... Công pháp song tu?


"Không đúng." Nguyên Sam đột nhiên nói: "Là vì ta."


Bản thân Nguyên Sam là cảnh giới Độ Kiếp đại viên mãn, chỉ còn một bước nữa là đạt đến Phi Thăng, hiệu quả của việc song tu này không phải bất kỳ ai cũng có.


Suối nước nóng được pháp trận của Nguyên Sam bảo tồn nguyên vẹn, y xuống nước bơi đến bên cạnh Giang Vị Lâm, dùng sức kéo người xuống rồi ôm vào lòng, vùi mặt vào cổ đối phương, "Đây vẫn chưa phải là giới hạn, ca ca có muốn thử trong vòng một ngày từ Kim Đan thăng lên Xuất Khiếu không?"


Giang Vị Lâm mím môi, sau một hồi vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, y chột dạ nói: "Vậy, thử xem."


Tuy không biết mình chột dạ vì điều gì, đã là đạo lữ của nhau rồi... chuyện này không phải là điều hiển nhiên sao?


Một tháng sau, Giang Vị Lâm và Nguyên Sam rời khỏi hậu viện.


Không ai ngờ hai người lại ở lì trong đó suốt cả một tháng.


Khi đi ra ngoài, thần sắc của Giang Vị Lâm không thể nói là sảng khoái hay tiều tụy, tóm lại là rất mâu thuẫn.


Nhưng ít nhất tu vi đã đạt đến kỳ Xuất Khiếu đại viên mãn, công sức một tháng bằng người bình thường tu luyện ít nhất bảy tám trăm năm.


Rất lời.


Thế nhưng càng về sau thì hiệu quả càng yếu, Giang Vị Lâm liền kiên quyết từ chối, y phải tu luyện nghiêm túc trở lại thôi, không thể cùng Nguyên Sam 'lãng phí thời gian' nữa.


Và trước khi bế quan, hai người đã quyết định đi du ngoạn đã đời một phen, xem như là đi hưởng tuần trăng mật.


"Tôn thượng!"


Hai người vừa bước ra khỏi hậu viện, một Ma tu liền bước đến bẩm báo: "Xích Dương thiếu chút nữa đã trốn thoát khỏi Tháp tâm ma rồi."


Hắn ta dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: "Công lực của ông ta dường như đã lớn mạnh hơn trước."


Nguyên Sam đối với điều này chỉ nhàn nhạt đáp: "Cứ trông chừng là được, chuyện này đừng đến tìm ta nữa, về sau ngươi hãy tìm Tả Hộ Pháp đi."


Ma tu nghe vậy, gật đầu rồi vội vàng rời đi.


Giang Vị Lâm hơi suy nghĩ một chút.


Xích Dương?


Cái tên này hình như hơi quen tai.


Y suy nghĩ một hồi, chợt nhớ ra ở phần cuối của bộ tiểu thuyết, sau khi Nguyên Sam nhập ma thì bên cạnh có một trợ thủ đắc lực tên là Xích Dương.


Người này có ma công thâm hậu, sau này chính là Hữu Hộ Pháp bên cạnh Nguyên Sam.


Nhưng vừa rồi nghe Nguyên Sam nói, hình như đối phương đang bị giam lại?


"Ca ca đang suy nghĩ gì?" Nguyên Sam phát hiện ra phản ứng của Giang Vị Lâm, đưa tay sửa lại mái tóc bị rối của y, thuận miệng hỏi.


Giang Vị Lâm cũng hỏi thẳng, "Xích Dương đó là ai vậy?"


Nguyên Sam hiếm thấy có chút do dự, một lúc sau mới nói: "...Là Chưởng môn tiền nhiệm của Càn Thiên Môn, Vũ Dương."


Giang Vị Lâm lập tức ngẩn ra.


Vũ Dương?



"Ừm, chính là ông ta." Nhìn ánh mắt hoài nghi của Giang Vị Lâm, Nguyên Sam đưa ra câu trả lời khẳng định, ánh mắt của y rất bình thản, dường như không muốn nói nhiều về người này.


Giang Vị Lâm rất kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng thấy hợp lý.


Thì ra trong cốt truyện ban đầu, kết cục Vũ Dương sẽ phải nhập ma, sau đó cùng Nguyên Sam ở lại Ma Tông, chỉ là bây giờ...


Đối phương lại bị giam giữ trong Tháp tâm ma.


Tháp tâm ma chính là nơi rèn luyện dành cho các Ma tu vì tâm ma mà nhập ma, một khi thành công chống lại tâm ma trong tháp thì có thể khôi phục được thần trí.


"Vậy ông ta có khả năng khôi phục hay không?" Giang Vị Lâm hỏi.


"Không biết." Nguyên Sam lắc đầu, "Xem tạo hoá của ông ta đi."


Nhận thấy Nguyên Sam không muốn nói nhiều, Giang Vị Lâm cũng không nhắc lại nữa, hai người theo kế hoạch để lại tin tức trong Ma Tông, sau đó đi du ngoạn khắp nơi trên đại lục.


Trước hết bọn họ quay về Càn Thiên Môn, phát hiện Khung Kỳ Phong vẫn được bảo tồn nguyên vẹn như xưa, Giang Vị Lâm có chút vui mừng, quyết định dừng chân ở đó một vài hôm.


Sau khi ôn chuyện với Đàm Nguyên Bạch và Đường Nhuận Nhuận, y lại tìm đến Thiện Phàm Sinh.


Ban đầu Giang Vị Lâm định tặng một chút đan dược để hỗ trợ Thiện Phàm Sinh đột phá cảnh giới, nhưng không ngờ sau khi đối phương tham dự Đại điển đạo lữ của y và Nguyên Sam, không lâu sau đã lên được Nguyên Anh.


Thì ra nguyên nhân khiến Thiện Phàm Sinh mãi vẫn không thể thăng cấp chính là sự mất tích của Giang Vị Lâm.


Hắn luôn cảm thấy có lỗi vì năm xưa đã rời khỏi Khung Kỳ Phong, sau khi Giang Vị Lâm mất tích, cảm giác tội lỗi đó liền đạt đến đỉnh điểm, từ đó luôn tồn tại trong lòng hắn suốt mấy trăm năm, dẫn đến việc đột phá cảnh giới bị tâm ma này ngăn cản.


Nhưng sau khi Giang Vị Lâm quay về, phần tâm ma này cũng tự nhiên được hóa giải một chút, ít nhất có thể giúp hắn đột phá kỳ Nguyên Anh.


Về phần tâm ma còn lại.


Giang Vị Lâm đến tìm hắn hàn huyên vui vẻ, mọi chuyện trước đây đều đã được gạt qua một cách nhẹ nhàng, lúc này Thiện Phàm Sinh mới buông bỏ được nút thắt trong lòng.


Nhưng Giang Vị Lâm nhìn dáng vẻ lão niên của Thiện Phàm Sinh mà không khỏi cảm thán, y để lại cho đối phương một chút đan dược, sau đó lại đến thăm mộ của Long Khánh.


Sau khi Đường Nhuận Nhuận lên vị trí Đại đệ tử, nàng đã đề xuất xây dựng một nghĩa trang tông môn, phàm là đệ tử sau khi qua đời không có nơi nương tựa thì đều có thể chôn cất ở đó.


Long Khánh cũng như vậy.


Giang Vị Lâm đặt vài nhánh hoa tươi lên trước mộ phần, trên hoa vẫn đọng những giọt sương, y ngồi ở đó nói chuyện rất lâu.


Nói về những chuyện đã trải qua sau khi nhận được tin tức ở chỗ Long Khánh, cũng nói rất xin lỗi vì mình đã nhiều năm không quay về.


Cho đến khi mặt trời lặn vào buổi tối, Giang Vị Lâm mới theo Nguyên Sam rời đi, tiếp tục hành trình.


Ba năm thời gian, bọn họ đã đi khắp mọi nơi trên đại lục, hai người ít khi sử dụng linh khí, đa số là ngồi xe ngựa hoặc tự đi, vì như vậy mới có thể ngắm được nhiều phong cảnh hơn.


Cho đến khi bọn họ quay về một nơi quen thuộc.


Thị trấn nơi mà lần đầu tiên hai người gặp nhau.


Sau khi xếp hàng đứng đợi ở trước cổng thành, Giang Vị Lâm nắm tay Nguyên Sam, có chút hoài niệm bước đi trên con phố này, y vẫn còn hình dung ra được quầy bán bánh bao năm xưa mình đã mua, bây giờ vị trí đó đã không còn ai nữa.


Thậm chí ngay cả kiến trúc xung quanh cũng đã thay đổi quá nhiều.


"Nguyên Sam, ta nhớ năm xưa đã nhặt được ngươi ở con hẻm đó."


Đột nhiên Giang Vị Lâm dừng chân tại một chỗ, trước mặt là một tửu lâu lớn, người qua kẻ lại náo nhiệt vô cùng.


Nhưng hơn 300 năm trước, nơi này chỉ là một con hẻm nhỏ âm u.


Giang Vị Lâm ngước mắt nhìn tửu lâu, chậm rãi nói: "Thật ra ta không thích trẻ con, lúc đó cũng không muốn dẫn ngươi theo một chút nào."


"Nhưng lúc đó ngươi thật sự rất đáng thương, nhỏ xíu, cả người gầy gò không có một tí thịt nào, nhìn rất tội nghiệp."


Giang Vị Lâm mỉm cười than một tiếng, "Nhưng lại rất ngoan."


"Sống chung mấy ngày ta lại cảm thấy như vậy cũng rất tốt."


"Sau này hai gò má có thêm chút thịt thì đáng yêu hơn nhiều."


Nguyên Sam yên lặng nhìn Giang Vị Lâm, nghe đối phương nói về chuyện cũ.


Những chuyện này, Nguyên Sam đều nhớ.


Khoảng thời gian ban đầu của cuộc gặp gỡ định mệnh với ca ca, làm sao Nguyên Sam có thể quên, y vẫn luôn khắc ghi trong lòng.


Nhưng không ngờ ca ca cũng nhớ về nó rõ ràng như vậy.


Rất lâu sau, đợi đến khi Giang Vị Lâm đã nói gần xong, Nguyên Sam mới chậm rãi nói: "Xin lỗi, lúc đó ta đã lừa ca ca."


Giang Vị Lâm ngẩn ra, "Cái gì?"


"Tên của ta không phải Nguyên Sam, tên thật là Phạn Nguyên Sanh." Giọng nói của Nguyên Sam rất nhẹ, dường như muốn hòa vào sự ồn ào của đám đông.


Nói xong liền yên lặng nhìn Giang Vị Lâm, dường như đang chờ đối phương không vui hoặc tức giận.


Thế nhưng Giang Vị Lâm không để lộ ra điều gì cả.


Y im lặng một lát, sau đó nói: "Ta đã biết từ lâu rồi."


Không ngờ nhận được câu trả lời này, Nguyên Sam không khỏi ngẩn ra.


"Trước khi ngươi rơi xuống vực, lúc ta đi tìm ngươi thì đã biết rồi." Giang Vị Lâm chống cằm nói, "Nhưng không thể nói cho ngươi vì sao ta biết được."


Nửa câu sau đã chặn lại câu hỏi mà Nguyên Sam vừa định thốt ra.


Nguyên Sam nghẹn lời, há miệng không biết nói gì cho phải.


"Nhưng những chuyện đó đều đã qua rồi." Giang Vị Lâm rất bình tĩnh nói: "Năm xưa ngươi chọn che giấu thân phận ắt hẳn là có lý do khó nói, huống hồ bây giờ có nói ra cũng không thể thay đổi được điều gì đúng không?"


Mặc dù chuyện này đã gây ra sự phán đoán sai lầm rất lớn cho Giang Vị Lâm, nhưng chuyện đã qua rồi thì cứ cho qua.


Có những chuyện, ngay từ đầu đã được số phận an bài.


Y tiếp tục nói: "Người ta muốn là ngươi, chứ không phải là một cái tên."


Nguyên Sam nghe vậy thì trầm mặc rất lâu, y từ từ nắm tay Giang Vị Lâm và kể rõ mọi chuyện.


Những chuyện về quá khứ của Nguyên Sam.


Giang Vị Lâm cũng yên lặng lắng nghe, sau đó nói: "Ta hiểu ngươi, mọi chuyện đã qua rồi."


"Sau này ngươi có ta."


...


Hai người nắm tay nhau đi xuyên qua con phố đông người qua lại, dạo phố đến gần giờ cơm trưa, đám đông cũng đã vơi đi ít nhiều.


Bỗng nhiên ở gần đó phát ra một trận âm thanh kỳ lạ.


Giang Vị Lâm kéo Nguyên Sam lại gần một chút, phát hiện ở trong một con hẻm nhỏ đen tối xen giữa các ngôi nhà, có một đám trẻ nhỏ đang tụm lại, dường như đang đấm đá cái gì đó.


"Đồ tiện nhân! Mau đi chết đi!"


"Tên trộm đáng ghét! Ngươi dám lấy trộm bánh ngọt của Tiểu Nhị Ca!"


"Đồ tạp chủng không cha không mẹ!"


Mấy đứa nhỏ tuôn ra một tràng mắng chửi, những lời nói ra hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi vốn dĩ nên ngây thơ và thuần khiết.


Đến khi Giang Vị Lâm và Nguyên Sam đứng trước con hẻm nhỏ, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, bọn chúng mới đột nhiên hoàn hồn.


Nhìn thấy hai người lớn đứng phía sau, bọn nhỏ vốn định rướn cổ lên làm ầm ĩ vài câu nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của người bên phải, chúng lập tức sợ hãi vừa khóc vừa cuống cuồng chạy ra ngoài.


"A a a, mẹ ơi! Quái vật!"



"Là yêu quái ăn thịt người! Mọi người mau chạy đi!"


Trong nháy mắt, đám trẻ con đã tản đi hết.


Giang Vị Lâm có chút ngơ ngác, bọn họ trông giống quỷ lắm sao?


Nguyên Sam sắc mặt vẫn bình tĩnh, hiển nhiên đã hiểu rõ trong lòng.


Đám trẻ con chạy hết, chỉ còn lại một đứa nhỏ đang nằm co ro trên mặt đất, trong miệng vẫn đang ngậm một miếng bánh ngọt.


Đứa nhỏ cảnh giác nhìn bọn họ, thân thể gầy yếu chỉ còn da bọc xương, trên người chỉ quấn một miếng vải rách nát.


Khoảng chừng 3-4 tuổi.


Trong lòng Giang Vị Lâm dâng lên một trận hoảng hốt, dáng vẻ của đứa nhỏ này quả thực có phần giống Nguyên Sam năm xưa.


Y do dự nhìn Nguyên Sam, hai người đều có chút trầm mặc đứng tại chỗ.


"Ca ca muốn?" Nguyên Sam hỏi.


Giang Vị Lâm ho lên một tiếng, "Ngươi có muốn có một hài tử không?"


Thật sự quá giống Nguyên Sam, Giang Vị Lâm thừa nhận giờ phút này lòng trắc ẩn của mình lại trỗi dậy rồi.


"Nếu ca ca muốn thì cứ dẫn theo đi." Nguyên Sam nói, "Nếu không thích thì cùng lắm tìm một nhà nào đó nhận nuôi nó là được."


Giang Vị Lâm tròn mắt, đột nhiên cảm thấy câu nói này rất quen tai nhưng lại không thể nhớ ra.


Nhưng Nguyên Sam đã nói như vậy, y cũng kiên định hơn một chút, cẩn thận bước lại gần ngồi xổm xuống, đưa tay ra trước mặt đứa nhỏ thăm dò: "Ngươi có muốn đi theo ta không?"


Đứa nhỏ quá gầy nhưng đôi mắt của nó rất to, hai mắt tròn xoe nhìn y.


Hai người cứ giữ nguyên tư thế như vậy đến tận mấy phút sau, đứa nhỏ mới cẩn thận nói: "Ngươi... muốn, muốn ta sao?"


"Đúng vậy." Giang Vị Lâm nói: "Ngươi có nguyện ý có hai người phụ thân không?"


"Phụ, phụ thân..." Đứa nhỏ hơi ngẩn ra, trong mắt dường như cũng lóe lên một tia hy vọng, nó do dự rất lâu, từ từ đặt bàn tay nhỏ đầy thương tích lên bàn tay lớn của Giang Vị Lâm.


Sự ấm áp và đáng tin cậy hoàn toàn khác biệt với bàn tay của nó, khiến đứa nhỏ không khỏi ngây người.


Giang Vị Lâm cũng thuận thế ôm đứa nhỏ lên.


Đứa nhỏ có chút xa lạ dựa vào ngực Giang Vị Lâm, nhiệt độ và lồng ngực này khiến nó vừa ngượng ngùng lại vừa yêu thích, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của y.


Nó thử thăm dò và cẩn thận gọi: "Cha, cha?"


Giang Vị Lâm nhanh chóng vui vẻ trả lời, "Ta đây."


Đứa nhỏ nhận được sự đáp lại đột nhiên hai mắt sáng lên, sau đó dưới sự ra hiệu của Giang Vị Lâm mà nhìn về phía Nguyên Sam.


Tuy rằng đôi mắt đỏ đó rất đáng sợ, nhưng nếu cũng là phụ thân thì...


Giang Vị Lâm suy nghĩ một chút, nói: "Gọi phụ thân đi."


Đứa nhỏ khựng lại, lắp bắp gọi: "Phụ... thân."


Nguyên Sam cũng đáp lại bằng một cái gật đầu, biểu hiện bình thản này khiến đứa nhỏ có phần bối rối.


Giang Vị Lâm nói: "Không sao, tính cách của phụ thân ngươi là vậy đó."


Nói rồi, y liền ôm đứa nhỏ vào lòng, chuyển ánh mắt sang Nguyên Sam: "Đi thôi, chúng ta đi hết chỗ tiếp theo thì phải quay về Ma Tông rồi."


"Được."


"..." "Ca ca, ngươi thật sự không thích trẻ con sao?"


"Không thích."


"Nhưng ngươi không thấy nó rất giống ta sao? Rất tội nghiệp."


"..." "Có lẽ vậy."


Hai người song song đi trên đường phố, ánh chiều tà phản chiếu bóng dáng của bọn họ xuống mặt đường, kéo dài đến cuối con phố và biến mất.


—————


Tác giả bonus:


Tiểu kịch trường 1:


Thế giới hiện đại


Cư dân mạng A: Nghe nói tác giả của quyển ngược văn kia lại ra truyện mới rồi đó!


Cư dân mạng B: Truyện gì, tôi phải tránh lôi mới được?


Cư dân mạng C: Hình như là cùng một hệ liệt, tên làMa Giả Đại Đạogì đó.


Cư dân mạng A: Đúng, nghe tên thấy chán chán, cốt truyện ra sao vậy mọi người?


Cư dân mạng C: Rất giống lối mòn của quyển đầu tiên, nhân vật chính vẫn bị ăn hành thê thảm.


Cư dân mạng B: Xin phép được gửi một con dao cho tác giả!


Cư dân mạng C: ...Bạn đây là vì yêu sinh hận à.


...


Tác Như Hạnh vô tình lướt qua thông tin này, hắn nhìn qua một cái, cuối cùng tấm tắc trong lòng.


Cái nhìn đầu tiên, nhân vật chính bị đuổi giết 17 18 lần rồi phát điên là cái gì nữa vậy??


Cái nhìn thứ hai, ồ hô, thế giới này hình như là cùng một chỗ với Giang Vị Lâm.


Cái nhìn thứ ba, Giang Vị Lâm sẽ không xui xẻo đi nhặt một đứa nhỏ có vấn đề về nuôi nữa chứ??


Nhìn qua ba lần, Tác Như Hạnh trực tiếp lướt bỏ thông tin, vui vẻ nhảy chân sáo đi làm.


Tiểu kịch trường 2


Đứa nhỏ 5-6 tuổi ôm cánh tay Giang Vị Lâm, "Cha ơi, ta có một vấn đề muốn hỏi."


"Cái gì?" Giang Vị Lâm còn chưa trả lời, Nguyên Sam đã bưng một mâm điểm tâm đi vào, nói: "Ca ca, món mới."


Đứa nhỏ lập tức sắc mặt cổ quái.


Đợi Nguyên Sam đi ra ngoài, đứa nhỏ cẩn thận hỏi: "Cha ơi, có phải phụ thân hơi kỳ lạ rồi không, sao cứ gọi người là ca ca vậy?"


Nhìn thấy sự nghi hoặc to lớn trong mắt đứa nhỏ, Giang Vị Lâm ho nhẹ một tiếng, "Lớn lên thì ngươi sẽ hiểu."


"Vậy tại sao phụ..."


Giang Vị Lâm nhanh chóng ngắt lời, "Đi hỏi phụ thân của ngươi đi."


Tiểu kịch trường 3:


Giang Vị Lâm: "Vậy tại sao ngươi có thể đợi ta lâu như vậy?"


Nguyên Sam đang ngồi bên cạnh đọc sách, nghe vậy liền ngước mắt lên, hơi do dự rồi lấy ra một miếng ngọc bội từ trong cổ áo.


"Đây là thứ ta đã làm cho ca ca ở Bí cảnh năm xưa."


"Sau khi lục được từ chỗ Vũ Dương thì vẫn luôn mang theo."


"Ta đã hứa, chỉ cần ca ca vẫn còn sống, ta sẽ luôn tuân thủ lời hứa hẹn ban đầu."


— TOÀN VĂN HOÀN —


Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp Truyện Xuyên Thư Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chủ Cố Chấp Story Chương 100: Phiên Ngoại 2 (HOÀN)
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...