Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 78


Chưa đầy vài ngày, lô tất này đã bán hết. Đương nhiên, trước khi bán họ còn hỏi những cuốn sổ nhỏ kia còn không.


Tiểu nhị nói có, mỗi đôi tất đều kèm một cuốn sổ nhỏ, còn phát thêm cho họ để họ có thể lấy sổ nhỏ ra tuyên truyền hoặc có thể kể những câu chuyện nhỏ này ngoài phố hoặc trong tửu đ**m, quán trà nào đó.


Bây giờ thế giới này không có mạng internet cũng không có TV, quảng cáo phải cần đến những phương pháp nguyên thủy hơn ví dụ như phát tờ rơi. Nhưng điều này cũng có hạn chế lớn: người biết chữ ít, thường là nhà giàu biết chữ nhiều. Nhà nghèo cũng có một số học trò nghèo biết chữ nhưng chắc chắn những người đó không mua nổi đôi tất này. Dù muốn mua đôi tất này để thay đổi vận mệnh cũng không đủ tiền, có điều anh làm tất không phải để không đến được tay người nghèo.


Đợi năm sau sản lượng cao hơn, anh sẽ tung ra một lô phiên bản nâng cấp. Phiên bản nâng cấp bán theo giá cao hiện tại, còn kiểu dáng bình thường thì giảm giá.


Đợi đến sau này, ngoài phiên bản nâng cấp anh còn có thể làm một phiên bản giống hàng xa xỉ, bán với giá mấy ngàn lượng, mấy vạn lượng một đôi.


Ngoài tất len, Lạc Tử Ninh còn chuẩn bị bảo Trần Đại điều chỉnh máy móc để làm tất bằng sợi bông. Tuy nhiên làm được dây thun co giãn là một vấn đề khó, anh nghĩ chi bằng làm một sợi dây rút ở chỗ cổ tất, vừa giúp tất cố định trên chân vừa không rườm rà.


Đây đều là chuyện sau này, năm mới anh còn quá nhiều việc phải làm, anh không biết mình có thể phát triển đến mức nào.


Những thương nhân cầm tất và sổ nhỏ rời thành về quê nhà của họ, bắt đầu tuyên truyền nội dung trong sổ nhỏ, những câu chuyện trong cuốn sổ nhỏ này ngắn gọn, tinh túy lại bắt mắt. Nào là phu quân theo đuổi nương tử đến mức khóc lóc thảm thiết, nào là kẻ vô danh tiểu tốt trở mình thành quan to, nào là cốt truyện Mary Sue lập tức khiến người xem không thể dứt ra.


Hơn nữa xem nhiều, họ bắt đầu tò mò về đôi tất trong sổ nhỏ đó. Một số nơi vừa qua Tết, thời tiết vẫn còn lạnh, tuyết chưa tan hoặc vừa tan tuyết, trời cũng rất lạnh, loại tất này mang vào bây giờ là vừa đúng lúc.


Rất nhiều người mang tâm lý xem thử mà xem tất, cũng thử tất. Lập tức cảm thấy đôi tất này dễ mang, thuận tiện, người mua tất mang sổ nhỏ được tặng về nhà, phu nhân mấy người đó đọc được cũng nảy sinh ý muốn mang. Với nhà giàu có, hai ba chục lượng một đôi tất không đắt, những người không thiếu tiền đều mua hàng chục, hàng trăm đôi.


Đám thương nhân này liền tăng giá lên. Ban đầu họ thăm dò bán hai ba chục lượng một đôi nhưng nhanh chóng bán sạch. Họ hơi hối hận, lẽ ra nên bán năm chục lượng một đôi mới phải.


Nhưng năm nay có hối hận cũng vô ích, đợi năm sau họ phải tranh nhau mua thêm tất mới được.


Qua Tết, thời tiết ấm lên, Lạc Tử Ninh dẫn người đến thôn cũ xem tình hình người dân trong thôn thế nào.


Anh vừa đến, dân làng đã kích động vây quanh kể cho Lạc Tử Ninh nghe mùa đông này họ đã sống như thế nào.


Lương thực Lạc Tử Ninh để lại cho họ nhiều, ngày ngày đều được ăn no. Tất cả mọi người đều được chuyển vào ở những căn nhà gạch ngói của địa chủ. Có giường sưởi, ai không ngủ được giường sưởi cũng không sao, có lò sưởi trong tường và lò sưởi thường rất ấm áp.


Dân làng nói những năm trước họ sống trong nhà rách nát, mỗi mùa đông đều có rất nhiều người chết cóng, năm nay thì hoàn toàn không có ai chết cóng.


Lạc Tử Ninh có chút không hiểu hỏi họ: "Với địa chủ các người là sức lao động, theo lý mà nói hắn ta phải bảo vệ tính mạng các ngươi mà đúng không? Như vậy các người mới có thể tạo ra giá trị lớn hơn cho hắn ta chứ?"


Một dân làng bĩu môi: "Với hắn chúng ta còn không bằng một con chó, chó địa chủ nuôi cũng nhốt ngoài sân. Mỗi năm địa chủ đều để chết cóng vài con chó, sang xuân năm sau lại nuôi chó con mới. Chó với địa chủ là dùng để trông nhà giữ sân, chết rồi còn có thể ăn thịt chó, để chúng trong nhà thì lãng phí củi đốt, chết rồi thì mua con khác, vẫn rẻ hơn so với tiền củi đốt cho chó sưởi ấm cả mùa đông. Chúng ta còn không bằng con chó đó, chết rồi không ăn được thịt nhưng tiền củi đốt cho một mùa đông còn đắt hơn mua mấy chục nô lệ."


Lạc Tử Ninh cảm thấy lạnh sống lưng, sau khi nghe lời họ nói anh mới biết, dân làng trước mặt này không hẳn là người gốc ở đây, có một nửa là người từ nơi khác đến, bị địa chủ mua về từ thôn bên ngoài.


Dân làng gốc đã chết một nửa, chỉ còn lại một nửa.


Những năm nay, nơi này có thiên tai thì nơi kia cũng có thiên tai, triều đình lại không quản được, khả năng quản lý cũng yếu kém, quan trọng nhất là quan tham nhiều.


Có nơi năm nay bị lũ lụt , triều đình cấp tiền cứu trợ bảo sửa đê sông, bọn họ làm qua loa sửa một chút, tham ô hết chín phần. Qua hai năm lại có lũ lụt, lại bị cuốn trôi, quan tham lại xin tiền triều đình rồi tham ô được một khoản nữa.


Dân chạy nạn, người lang thang nhiều, người bán thân cũng nhiều, con người trở nên không đáng giá. Tùy tiện bỏ chút tiền là có thể mua được nhiều người về làm nô lệ.


Lạc Tử Ninh thở dài, người dân thời đại này sống quá khổ cực nhưng anh không có thời gian cũng không có khả năng để lo lắng cho toàn bộ dân chúng cả nước. Điều anh cần làm bây giờ là quản lý dân làng trước mặt này, xây nhà chia ruộng đất cho họ để họ sống sót qua nạn tuyết rơi của mùa đông này.


Lạc Tử Ninh bổ nhiệm một Trưởng thôn, bảo ông ta tìm mấy người có năng lực làm cán bộ thôn, cùng nhau đo đạc đất đai, chia đất canh tác và đất làm nhà theo đầu người.



Sau đó dặn dò những người biết nung gạch đến lò gạch trong thôn nung gạch, những người trẻ tuổi khỏe mạnh thì đi đào móng nhà. Phụ nữ và một số người già, trẻ con có khả năng làm việc thì đi xới đất, trồng lương thực.


Trước đây, phụ nữ, người già và trẻ con ở đây đều phải làm việc. Sau khi được bồi dưỡng suốt một mùa đông, tích đủ sức lực, họ làm việc rất nhanh.


Lạc Tử Ninh dặn họ xây nhà phải kiên cố, nền nhà nhất định phải xây cao lên. Tốt nhất là loại nhà mà phải bước lên mười mấy bậc thang mới mở cửa vào nhà được.


Trong nguyên tác, nạn tuyết rơi đã làm sập mái nhà của nhiều căn nhà rách nát, cũng có không ít nhà bị tuyết vùi lấp hơn nửa, người dân căn bản không thể ra khỏi nhà.


Nếu xây nhà cao hơn chắc không bị tuyết vùi nữa nhỉ?


Những người này không biết Vương phi nghĩ gì trong lòng, nhưng họ nhớ đến trận lụt mấy năm trước. Khi lũ lụt đến, họ chỉ có thể trèo lên mái nhà, nước ngập đầy trong nhà, nếu xây nền nhà cao hơn, có phải nước không vào được trong nhà không?


Họ hiểu ý của Vương phi, lập tức lên núi đào đá.


Lạc Tử Ninh chưa bắt đầu làm xi măng, anh tìm được nguyên liệu nhưng không biết cách làm cụ thể, anh cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng mới được.


Anh nhìn mọi người chia đất, lần lượt bắt đầu xây nhà. Anh lại chia hạt giống lương thực còn dặn dò Trưởng thôn sau này ông ta sẽ quản lý thôn này, đương nhiên phải giúp người dân giải quyết vấn đề.


Trưởng thôn vỗ ngực đảm bảo, nhất định ông ta sẽ quản lý tốt thôn này. Nếu quản lý không tốt, Vương phi cứ việc lôi ông ta ra chém đầu.


Cuộc sống trước đây đã quá khổ rồi, Trưởng thôn không muốn để người dân của mình phải chịu đựng nỗi khổ đó thêm lần nữa.


Dặn dò mọi chuyện xong xuôi, Lạc Tử Ninh quay về. Anh về đến nhà thì tình cờ thấy Phương Tử Diệp dẫn theo đoàn xe đến cổng Vương phủ.


Lạc Tử Ninh cưỡi ngựa đến, đối diện với Phương Tử Diệp đang chuẩn bị xuống ngựa. Lạc Tử Ninh biết y đến làm gì, trước đây Phương Tử Diệp đã gửi thư cho họ.


Nhưng anh không ngờ Phương Tử Diệp sẽ đến thẳng Vương phủ. Trước đây Hoàng thượng hạ lệnh cho Phương Tử Diệp đến mua rượu cho Hoàng tộc, bên tửu trang đã xây một trạm dịch chuyên dành cho họ ở: "Bên tửu trang có trạm dịch riêng đã xây xong, các ngươi có thể đến đó nghỉ ngơi, ở Vương phủ thì không tiện."


"Ta biết, ta không ở Vương phủ. Ta đến đây tặng quà Tết cho Vương gia mà. Tuy thời điểm này đến hơi muộn nhưng quan trọng là ở tấm lòng." Y vừa nói vừa vỗ vào hai chiếc xe ngựa phía sau: "Đều là đồ ta tự tay chọn lựa kỹ lưỡng, ta muốn đích thân dâng lên Vương gia."


"Được, Vương gia ở bên trong." Lạc Tử Ninh nhìn hai chiếc xe ngựa đó. Tuy trên xe chỉ chất các thùng gỗ nhưng anh có thể chắc chắn, với mức độ sùng bái của Phương Tử Diệp dành cho Vương gia, y không bao giờ tặng đồ rẻ tiền, nhất định là kỳ trân dị bảo.


Không ngờ anh chỉ gửi cho Phương Tử Diệp hai vò rượu và mười đôi tất mà Phương Tử Diệp lại gửi nhiều đồ đến vậy, khiến anh có chút ngại. Anh nghĩ nhất định năm sau phải gửi thêm nhiều đồ cho Phương Tử Diệp mới được.


Dù sao anh cũng đã có tiền rồi, năm ngoái mở tửu trang tiền bán rượu và thuế cộng lại đã được năm mươi vạn lượng. Cộng thêm năm vạn lượng bán công thức đậu phụ, tiền lẻ tẻ từ quán trọ, tổng cộng kiếm được năm mươi tám vạn.


Chỉ được số tiền này vẫn là vì quy mô tửu trang quá nhỏ, các thương nhân đến lấy hàng đều phải mua có giới hạn nên mới chỉ kiếm được năm mươi vạn tiền bán rượu.


Nếu năm nay mở rộng tửu trang thêm gấp đôi, tuyển thêm công nhân, thì chuyện kiếm được hơn một triệu lượng không phải vấn đề.


Lễ Tết anh có thể mua đồ tặng cho Phương Tử Diệp hậu hĩnh hơn một chút. Dù sao Phương Tử Diệp đã giúp nhiều việc như vậy, anh không thể cứ nhận quà của Phương Tử Diệp mà không tặng lại.


Anh dẫn Phương Tử Diệp định đi vào trong nhưng Phương Tử Diệp gọi anh lại, chỉ vào chiếc xe ngựa có người ngồi phía sau: "Ta còn dẫn theo một người, ta muốn cầu xin ngài một chuyện, ngài có thể giúp ta chứa chấp hắn không."


"Ngươi dẫn theo một người?" Lạc Tử Ninh ngạc nhiên, giơ ngón tay chỉ vào y: "Hay cho ngươi, Phương Tử Diệp hóa ra ngươi muốn nạp thiếp cho Vương gia, nên mang một mỹ nhân từ Kinh thành đến cho Vương gia à? Ta nói cho ngươi biết, trong lòng Vương gia chỉ có một mình ta, ngươi gửi mỹ nhân cho huynh ấy chẳng qua chỉ hại cô nương đó lãng phí thanh xuân thôi."


"Không phải như ngài nghĩ, người này là ca ca ta, là huynh trưởng có quan hệ huyết thống. Huynh ấy tên là Phương Lạc Ngữ, chuyện này nói ra thì dài lắm, lát nữa ta từ từ kể cho ngài nghe, trước hết để huynh ấy xuống xe đã." Phương Tử Diệp quay người vén rèm xe, một người đàn ông có vẻ ngoài thanh tú hơi giống Phương Tử Diệp bước ra khỏi xe.


Lạc Tử Ninh nhíu mày suy nghĩ một lát, luôn cảm thấy cái tên Phương Lạc Ngữ này quen thuộc quá, hình như đã từng nghe ở đâu đó nhưng anh cố gắng hồi tưởng lại nguyên tác, không tìm thấy một người nào tên là Phương Lạc Ngữ trong nguyên tác.


Nhưng khi Phương Lạc Ngữ xuống xe, anh chú ý thấy đối phương bị thiếu một chân. Chính xác hơn là cả cẳng chân phải đã mất, chỉ có thể chống nạng.



Tàn tật của hắn ta hoàn toàn khác với tàn tật của Hoắc Lệnh Chi, tuy chân Hoắc Lệnh Chi không có cảm giác, không dùng được sức nhưng vẫn có khả năng chữa khỏi. Còn một chân Phương Lạc Ngữ đã mất, hoàn toàn không có khả năng chữa khỏi.


Đằng sau câu nói đơn giản chuyện này nói ra thì dài lắm của Phương Tử Diệp, ẩn chứa một câu chuyện đẫm máu như thế nào.


Lạc Tử Ninh nhìn dáng vẻ đi lại khó khăn của Phương Lạc Ngữ, hình như chưa quen dùng nạng, có phải mới mất chân gần đây không?


Anh tử tế hỏi: "Có cần lấy xe lăn dự phòng của Vương gia ra cho hắn dùng không?"


"Không cần, tính cách huynh ấy cố chấp, không thích người khác giúp đỡ." Phương Tử Diệp nói nhỏ bên tai anh: "Đừng để huynh ấy thấy ngài thương hại, nếu không huynh ấy sẽ nổi giận. Sau này ngài cứ sắp xếp cho huynh ấy một căn nhà nhỏ để huynh ấy ở trong đó, tìm vài người hầu chăm sóc là được. Ta sẽ lo mọi chi phí, ta cũng không còn cách nào khác chỉ có thể tạm thời giấu huynh ấy ở chỗ các ngài."


Lạc Tử Ninh nghe y dùng từ giấu, trong lòng có một dự cảm không lành: "Không phải phạm tội lớn gì chứ? Có làm liên lụy đến Vương gia không?"


"Yên tâm, huynh ấy không phạm pháp, chỉ là sự tồn tại của huynh ấy sẽ làm tổn hại đến lợi ích của cả gia tộc nên cha ta quyết định buộc phải loại bỏ huynh ấy. Khó khăn lắm ta mới cứu được huynh ấy, lén lút đưa đến đây. Dù sao huynh ấy cũng là ca ca ta, muốn nhờ ngài giúp cứu mạng huynh ấy." Phương Tử Diệp nói, giọng điệu mang theo sự chán ghét với gia tộc mình.


Người mà ngay cả Tiên hoàng cũng dám giết, huống hồ là một người con trai không đáng kể.


Đầu Lạc Tử Ninh đầy những cảnh đấu đá nội bộ đẫm máu, bước chân không kìm được nhanh hơn mấy phần, muốn nhanh chóng dẫn y vào trong. Vào trong nhà rồi đóng cửa lại để y nói hết mọi chuyện.


Tuy đã là mùa xuân nhưng trời vẫn còn khô hanh lạnh, Lạc Tử Ninh dẫn họ đến phòng tiếp khách. Ngoài phòng ngủ, thư phòng, phòng ăn của anh và Hoắc Lệnh Chi, còn có thêm một phòng tiếp khách. Mùa đông anh thường gặp xưởng trưởng ở phòng tiếp khách đó, nghe họ báo cáo công việc.


Lần này Phương Tử Diệp đến, lại sắp nói về bí mật gia tộc, đương nhiên phải dẫn vào nhà đóng cửa lại mà nói mới tốt.


Phương Tử Diệp đi theo anh, thấy hướng anh dẫn đường đã thay đổi, ngạc nhiên hỏi: "Ngài đổi nhà cho Vương gia ở rồi à?"


"Năm ngoái ở trong căn nhà của người hầu chỉ là kế sách tạm thời, sau này sửa chữa phòng chính thì đã chuyển qua đó." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa bước vào sân. Hoắc Lệnh Chi đang đợi anh trong sân, vốn định ra ngoài đón anh nhưng thời đại này không có điện thoại di động, hắn không biết Lạc Tử Ninh về lúc nào nên không đứng đợi ở cổng.


Hoắc Lệnh Chi nghe thấy tiếng Lạc Tử Ninh thì rất vui mừng. Lạc Tử Ninh đi gần một tháng, hắn ở nhà một mình thấy trống rỗng, mấy lần muốn đi tìm Lạc Tử Ninh nhưng Lạc Tử Ninh dặn hắn ở nhà trông nom nhà cửa, hơn nữa đường sá bây giờ lầy lội, hắn đi lại không tiện.


Lần trước họ đi là mùa thu, đường tuy là đường đất nhưng dễ đi hơn một chút. Bây giờ là mùa xuân, băng tuyết tích tụ suốt cả mùa đông đã tan chảy hết, mặt đất rất lầy lội, xe ngựa còn dễ bị lún bánh chứ đừng nói đến xe lăn.


Hoắc Lệnh Chi sợ mình đi sẽ làm Lạc Tử Ninh phân tâm, hắn chỉ có thể ở lại nhà, còn tích cực phối hợp điều trị.


Bây giờ nghe thấy Lạc Tử Ninh về rồi, vẻ mặt u sầu lập tức tan biến, hắn đang chuẩn bị tiến lên ôm Tiểu Vương phi của mình lại, ân ái một phen để giải tỏa nỗi tương tư suốt thời gian qua. Nhưng vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện bên cạnh và phía sau Lạc Tử Ninh đều có người đi theo.


Người bên cạnh Lạc Tử Ninh thì hắn nhận ra, là Phương Tử Diệp nhưng người phía sau Lạc Tử Ninh thì hắn chưa từng gặp.


"Vương gia, gần đây khí sắc của ngài tốt thật, xem ra Vương phi chăm sóc ngài rất chu đáo." Phương Tử Diệp thấy Hoắc Lệnh Chi còn kích động hơn cả Lạc Tử Ninh, nhanh chóng chạy đến, như chim nhỏ quay quanh Hoắc Lệnh Chi mấy vòng, dường như muốn quan sát kỹ lưỡng toàn bộ Hoắc Lệnh Chi từ trên xuống dưới.


Tuy Lạc Tử Ninh biết Phương Tử Diệp là trai thẳng nhưng nhìn thấy hành động như vậy vẫn thấy hơi khó chịu, anh bước đến ho khan hai tiếng: "Đủ rồi đấy, ta còn ở đây mà, đừng thân mật với phu quân ta quá."


"Không phải do ta không kiểm soát được sao." Phương Tử Diệp cười nhìn Hoắc Lệnh Chi, mắt không rời được người hắn. Một lúc lâu sau, y chợt tỉnh lại khi thấy ánh mắt Hoắc Lệnh Chi nhìn Phương Lạc Ngữ, vội vàng đi đến trước mặt ca ca mình: "Vị này là ca ca ta, tên là Phương Lạc Ngữ. Vị này là Vương gia. Ca, mau hành lễ với Vương gia."


Tính cách Phương Lạc Ngữ lạnh lùng, trên người dường như mang theo một khí chất kiêu ngạo: "Xin lỗi, thân thể bất tiện nên không hành lễ với ngài được."


"Phương Lạc Ngữ, Lạc Ngữ, cái tên này thật quen thuộc ." Hoắc Lệnh Chi nheo mắt quan sát dáng vẻ Phương Lạc Ngữ, Phương Lạc Ngữ rất gầy và cao như một cây sào. Hai tay thô ráp có vết chai giống người hầu làm việc nặng, nhưng trên người lại mang theo khí chất thư sinh và sự kiêu ngạo của người đọc sáchm sự kiêu ngạo này hắn đã từng thấy trên người mấy quan văn và cũng đã từng thấy khi mới thành hôn với Lạc Tử Ninh. Sau này đến đây, Lạc Tử Ninh lúc thì dịu dàng, lúc thì hoạt bát, đôi khi còn tinh quái, hoàn toàn không còn cái cảm giác kiêu ngạo của người đọc sách mà hắn ghét nữa.


"Phải không, ta cũng thấy tên hắn quen quen, chỉ là không nhớ đã nghe ở đâu. Huynh nhận ra người này à?" Lạc Tử Ninh đẩy hắn vào nhà, còn gọi hai người kia vào theo: "Bên ngoài gió lớn, gió xuân ở đây sao cứ như lưỡi dao cạo vậy, thổi đau cả mặt, mau vào nhà nói chuyện."


Vào trong nhà, Lạc Tử Ninh vẫn còn nghĩ đến chuyện vừa rồi, anh lại hỏi Phương Lạc Ngữ một câu: "Ngươi quen Vương gia từ trước à?"


"Không quen, chưa từng gặp cũng chưa từng nghe nói." Phương Lạc Ngữ nói.



Hoắc Lệnh Chi cũng ngẩng đầu nhìn anh, theo bản năng xoay chiếc nhẫn ngón cái đang đeo nhưng sờ hụt. Chiếc nhẫn đó đã ở trên tay Tiểu Vương phi của hắn, trở thành nhẫn cưới của hai người họ: "Có một người từng nói với Bản vương rằng, người ấy có một tình lang tên là Lạc Ngữ."


Phương Tử Diệp không nhịn được ngạc nhiên hỏi: "Người này là ai?"


Hai mắt Lạc Tử Ninh đờ đẫn: "..." Là ta chứ ai! Cái tên ta tùy tiện bịa ra mà sao lại có thật chứ?


Anh vội vàng nháy mắt với Hoắc Lệnh Chi, bảo hắn đừng làm anh bẽ mặt trước mặt người ngoài: "Ta, ta chưa từng nghe nói, trước đây cũng chưa từng gặp."


Lạc Tử Ninh căng thẳng ngẩng đầu nhìn, muốn Phương Lạc Ngữ đính chính hai người họ thật sự chưa từng gặp, anh không muốn Hoắc Lệnh Chi hiểu lầm.


Kết quả anh lại thấy Phương Lạc Ngữ không biết từ lúc nào đã đứng trước cửa sổ, đang ngẩn người nhìn tấm màng nhựa mà anh dùng để bịt cửa sổ.


Hoắc Lệnh Chi cũng chú ý đến hành động của hắn ta, hỏi hắn ta: "Ngươi từng thấy thứ này?"


"Tấm màng nhựa." Phương Lạc Ngữ trả lời ngắn gọn.


"Sao ngươi biết đây là tấm màng nhựa?" Lòng bàn tay Lạc Tử Ninh đổ mồ hôi, tim đập thình thịch. Gần như lập tức chắc chắn Phương Lạc Ngữ cũng là người xuyên không.


Xuất hiện hai người xuyên không, vậy sau này họ sẽ là quan hệ cạnh tranh hay quan hệ hợp tác? Có rất nhiều người xuyên không sau khi xuyên có mục tiêu là tạo phản làm Hoàng đế, nếu hắn ta đe dọa đến vị trí của Hoắc Lệnh Chi thì sao?


Phương Lạc Ngữ nhìn Lạc Tử Ninh, lập tức nhìn thấu Lạc Tử Ninh: "Sao ta biết thứ này ư, đương nhiên vì ta và Vương phi là người đến cùng một nơi."


Lạc Tử Ninh: "!"


Phương Tử Diệp: "Gần đây huynh ấy rất kỳ lạ, ngài đừng bận tâm. Vương gia, sao mặt Vương gia lại đen sầm thế, ca ca ta không biết lễ nghi làm ngài tức giận rồi, ta sẽ đưahuynh ấy ra ngoài trước..."


Y chưa nói xong đã thấy Lạc Tử Ninh vội vàng lôi Phương Lạc Ngữ ra ngoài: "Bọn ta có chút chuyện cần nói."


Lạc Tử Ninh lôi hắn ta ra ngoài thì phát hiện hắn ta thiếu một chân, lảo đảo đi theo rất chật vật. Anh lại giảm tốc độ đỡ hắn ta vào một căn phòng khác, còn khóa cửa lại.


"Cậu là người xuyên không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn ta.


Phương Lạc Ngữ vì chạm đến vết thương mà đổ đầy mồ hôi: "Đúng vậy."


"Cậu có không gian không? Có nhiệm vụ gì không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn ta.


(*xác định ổng là người hiện đại rồi nên từ khúc này tui để ngôi anh ta nhé.)


"Tôi có nhiệm vụ, nhiệm vụ của tôi là phò tá Hoắc Lệnh Chi đăng cơ." Phương Lạc Ngữ có sức chịu đựng rất mạnh, dù vết thương đau đớn anh ta cũng không biểu hiện bất kỳ sự đau khổ nào. Anh ta lấy cái bọc phía sau lưng, mở ra là một túi đựng máy tính, bên trong có điện thoại di động và máy tính: "Tôi không có không gian, tôi chỉ có hai thứ này khi xuyên không nhưng chúng hết pin rồi, nhiệm vụ viết trên điện thoại của tôi."


"Chỗ tôi có thể sạc pin." Lạc Tử Ninh nghe anh ta nói phò tá Hoắc Lệnh Chi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Người này đã bị tàn tật, cho dù là người xuyên không, cũng không thể tranh giành vị trí với Hoắc Lệnh Chi, vừa nãy anh hơi quá căng thẳng rồi.


Hai người vào siêu thị, Lạc Tử Ninh tìm bộ sạc pin cho anh ta, bảo anh ta ngồi đó sạc rồi anh hỏi thêm về tình hình của anh ta.


Phương Lạc Ngữ kể lại chi tiết mọi chuyện.


Trước khi xuyên không anh ta là một nghiên cứu sinh đang học, mắc bệnh ung thư. Anh ta muốn mua quà sinh nhật cho bạn gái, cùng bạn gái đón sinh nhật cuối cùng trước khi chết.


Anh ta đi vào một cửa hàng mỹ phẩm, sau khi vào cửa hàng thì xảy ra tai nạn. Anh ta cùng cô gái bán hàng ở cửa hàng đó xuyên không đến cổ đại.


Thân phận của họ khá phức tạp. Nói tóm lại, thân phận hiện tại của cô gái bán hàng là tỷ tỷ của Phương Tử Diệp, năm sau sẽ vào cung làm phi tử. Hơn nữa cô từng đọc cuốn sách này, cuối cùng biết Hoắc Lệnh Chi sẽ đăng cơ, lỡ như cô nói chuyện này với Hoàng thượng thì tình cảnh của Hoắc Lệnh Chi vô cùng nguy hiểm, họ phải nhanh chóng nghĩ ra đối sách.



Lạc Tử Ninh vốn nghĩ Hoắc Lệnh Chi có sự giúp đỡ của anh sẽ dễ dàng đánh trả và ngồi vào vị trí đó hơn.


Nhưng bây giờ ván cờ đơn giản đã biến thành ván cờ khó khăn, thời gian của họ càng thêm gấp rút.


"Thái độ của cô ấy thế nào?" Lạc Tử Ninh hỏi anh ta cô gái xuyên không cùng anh ta nghĩ gì.


Phương Lạc Ngữ lắc đầu: "Chuyện của chúng tôi phải bắt đầu từ một chuyện cũ của gia tộc họ Phương. Năm đó cha Phương Tử Diệp sủng ái một tiểu thiếp hơn nhưng sau này Phương phu nhân mang thai, hơn nữa lúc đó có thầy thuốc nói chắc chắn là con trai. Tiểu thiếp vì ghen tị hoặc sợ bản thân và con mình sau này sống không tốt nên cố ý đánh tráo con của Phương phu nhân, đứa trẻ bị tráo là con của một nô tì trong phủ, tôi và cô gái xuyên không kia chính là hai đứa trẻ bị đánh tráo đó. Con của nô tì được nuôi lớn như tiểu thư khuê các, còn thiếu gia thật thì lớn lên như người hầu trong phủ."


"Khoan đã, để tôi sắp xếp lại." Lạc Tử Ninh hơi choáng váng: "Cậu là thiếu gia thật, cô ấy là tiểu thư giả? Nhưng thời cổ đại chẳng phải trọng nam khinh nữ sao? Vừa nãy Phương Tử Diệp gọi cậu là đại ca, hẳn là đã biết thân phận của cậu, sao không đổi lại?"


"Bởi vì năm sau cô ta phải nhập cung làm phi, chuyện này đã được định sẵn từ lâu, nếu tin cô ta là thiên kim giả bị truyền ra ngoài thì mưu đồ của gia tộc họ Phương sẽ thất bại hoàn toàn." Phương Lạc Ngữ nói tiếp: "Lúc chúng tôi xuyên không đến, cô tiểu thiếp kia đã không còn được sủng ái nữa. Phương lão gia có sủng thiếp mới, sủng thiếp cũ để báo thù đã nói ra sự thật, còn nói sẽ truyền ra ngoài để Phương lão gia hối hận vì đã phụ bạc mình."


"Má ơi." Lạc Tử Ninh sốc đến mức không nói nên lời.


"Cô tiểu thiếp kia đã bị xử lý, lẽ ra tôi cũng nên bị xử lý nhưng dù sao tôi cũng là huyết mạch của gia đình họ, họ không nỡ giết. Họ đã chặt đứt một chân của tôi, chuẩn bị ném ra ngoài để tôi tự sinh tự diệt, Phương Tử Diệp đã cứu tôi." Phương Lạc Ngữ nói đến đây thì xoa xoa thái dương, anh ta vừa xuyên không đã phải chịu cảnh thảm khốc này như vừa trải qua một cơn ác mộng vậy: "Lúc tôi bị chặt chân, tôi đoán người xuyên không kia cũng biết chuyện nhưng cô ta không hề ngăn cản, có thể thấy rõ lập trường của cô ta."


"Vậy thì khó khăn rồi, chúng ta phải nghĩ cách đẩy nhanh tiến độ mới được." Lạc Tử Ninh liếc nhìn điện thoại của anh ta, đã mở nguồn rồi.


Phương Lạc Ngữ không lừa anh, nhiệm vụ của anh ta chính là phò tá Hoắc Lệnh Chi đăng cơ. Sau khi đăng cơ, hắn có thể quay về thế giới thực và loại bỏ tất cả bệnh tật.


Lạc Tử Ninh nhíu mày: "Tại sao nhiệm vụ của cậu lại viết chi tiết như vậy? Của tôi chỉ có một câu?"


Anh ta chỉ vào chữ trên màn hình điện thoại, trên đó còn viết: [Sau khi người xuyên không số 03 hoàn thành nhiệm vụ, có thể trở về thế giới thực.


Phần thưởng nhiệm vụ: Loại bỏ tất cả bệnh tật.


Nội dung nhiệm vụ: Phò tá Hoắc Lệnh Chi đăng cơ.


Nhiệm vụ phụ: Hỗ trợ Lạc Tử Ninh hoàn thành nhiệm vụ xây dựng cơ sở hạ tầng.]


Lạc Tử Ninh đưa cuốn sổ của mình cho anh ta xem: "Trên này chỉ có một câu ngắn gọn về nội dung nhiệm vụ, ngay cả phần thưởng nhiệm vụ là gì cũng không viết."


Phương Lạc Ngữ nhíu mày lật một trang rồi thấy một đoạn văn ở mặt sau cuốn sổ: [Lạc Tử Ninh, người xuyên không số 01, hoàn thành tất cả nhiệm vụ, có thể trở về thế giới thực, phần thưởng loại bỏ tất cả bệnh tật.]


"Tôi cũng có thể trở về?" Trước khi Lạc Tử Ninh xuyên không bị đâm một nhát dao, vết thương đó là vết chí mạng, cũng vì nhát dao đó mà anh xuyên không đến thế giới này.


"Cậu đến đây một năm rồi, đã làm gì? Nghiên cứu ra xi măng chưa?" Phương Lạc Ngữ hỏi anh.


Lạc Tử Ninh lắc đầu.


"Thuốc nổ, súng hỏa mai thì sao?" Phương Lạc Ngữ lại hỏi anh.


Lạc Tử Ninh tiếp tục lắc đầu.


Phương Lạc Ngữ thở dài: "Cho tôi một phòng thí nghiệm và một số người để tôi sai bảo. Một năm chúng ta không kịp tập hợp đủ nhân lực để tấn công, cũng không kịp làm nhiều vũ khí đến vậy nhưng có thể gia cố tường thành, trước hết làm tốt việc phòng thủ. Những việc khác tôi không quản, tôi chỉ chuyên tâm nghiên cứu của mình, việc còn lại tôi tin vào năng lực của cậu."


Lạc Tử Ninh nghe lời này, suýt chút nữa cười thành tiếng vì vui mừng, có rất nhiều thứ không phải có điện thoại để tra tài liệu là có thể làm ra được. Anh đang loay hoay không biết làm xi măng thế nào, giờ có cao nhân đến giải quyết hết mọi thứ cho anh. Nghe ý anh ta, sau này còn muốn làm súng hỏa mai và thuốc nổ, vậy vũ khí cũng được giải quyết, gánh nặng trên vai anh đã giảm đi không ít.


Anh không cần ngày nào cũng bận rộn tối tăm mặt mũi, thời gian ngủ cũng bớt đi nhiều.


Anh đang vui mừng, thì nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài, anh vẫn có thể nghe thấy động tĩnh lớn bên ngoài khi ở trong siêu thị: "Chết rồi, Vương gia tưởng cậu là tình lang của tôi. Huynh ấy thấy tôi kéo cậu vào nhà rồi còn khóa cửa, chắc chắn là nóng ruột coi chừng cậu chưa kịp giúp tôi làm ra xi măng, Vương gia đã chém đầu cậu rồi."


Lạc Tử Ninh vội vàng dẫn anh ta ra ngoài, mở cửa đón nhận cơn ghen tuông dữ dội của Hoắc Lệnh Chi.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 78
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...