Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 79
Hoắc Lệnh Chi nhìn anh, định mở miệng nói gì đó, thì nghe thấy tiếng choang vang lên từ phía sau. Lạc Tử Ninh quay đầu lại nhìn, phát hiện Phương Lạc Ngữ ngã xuống đất, ngất đi.
Sắc mặt anh ta tái nhợt, đầu đầy mồ hôi như đau quá mà ngất đi.
Vừa nãy Lạc Tử Ninh đã thấy anh ta đổ nhiều mồ hôi nhưng anh nghĩ chỉ vì đi bằng một chân quá tốn sức, nên mới đổ mồ hôi nhiều như vậy. Anh đi đến gần, ngồi xổm xuống nhìn, lúc này mới phát hiện gấu áo Phương Lạc Ngữ đã bị máu thấm đỏ.
"Chân ca ca mới bị chặt không lâu, vẫn chưa lành." Phương Tử Diệp đuổi theo đến nơi thấy cảnh tượng này: "Phủ các ngài có đại phu không? Mau băng bó cho huynh ấy."
"Chi bằng cứ để hắn ta tự sinh tự diệt, sống cũng chỉ là phiền phức." Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng nhìn Lạc Tử Ninh rồi xoay xe lăn bỏ đi.
Lạc Tử Ninh biết lời hắn nói để Phương Lạc Ngữ tự sinh tự diệt là thật.
Anh không thể để Phương Lạc Ngữ chết, vội vàng sai nô tì trong sân đi mời Chân đại phu đến. Anh bảo Phương Tử Diệp trông chừng ca ca y, còn anh chạy đi giải thích rõ ràng với Hoắc Lệnh Chi.
Anh bước vào cửa, thấy Hoắc Lệnh Chi đang đọc sách với vẻ mặt u ám.
Anh đã sớm phát hiện ra, cuốn sách đó là diễn viên kỳ cựu rồi. Mỗi lần Hoắc Lệnh Chi giận đều giả vờ đang đọc sách, anh đến nói chuyện, Hoắc Lệnh Chi sẽ giả vờ đọc sách không thèm để ý đến anh.
Lần này anh không lãng phí thời gian nói chuyện mà đi thẳng đến giật cuốn sách đó quăng sang một bên: "Có phải chỉ cần là người tên Lạc Ngữ xuất hiện bên cạnh ta, huynh đều nghi ngờ hắn là tình lang của ta không?"
"Trên thế giới này có được mấy người tên Lạc Ngữ?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"..." Lạc Tử Ninh cạn lời nhìn hắn, thầm nghĩ đáng lẽ mình nên bịa ra một cái tên thông dụng hơn, ví dụ như Trương Tam.
"Hành động vừa nãy của em giải thích thế nào? Vội vàng kéo hắn đi như vậy, có phải sợ Bản vương giết hắn không? Yên tâm, Bản vương không nhỏ nhen đến thế." Hoắc Lệnh Chi kiềm chế cơn giận trong lòng, rõ ràng hắn đang hối hận vì vừa thấy Phương Lạc Ngữ đã không giết hắn ngay lập tức.
"Hắn là người nhà họ Phương, trước đây ta không hề có quen biết nhà họ. Ca ca của Phương Tử Diệp sao lại là tình lang của ta được? Huynh tỉnh táo một chút được không? Đừng có tùy tiện nổi cáu." Lạc Tử Ninh cũng nổi giận, cộng thêm anh không biết dỗ người, giọng điệu nói chuyện rất gắt gỏng.
"Em thật sự yêu ta?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Huynh nghi ngờ ta, lại còn lớn tiếng quát ta?" Lạc Tử Ninh giận đến dậm chân: "Mỗi lần xảy ra chuyện gì, huynh lại nghi ngờ ta không yêu huynh. Ta không đáng để huynh tin tưởng đến thế sao?"
"Rốt cuộc là Bản vương đang quát em hay em đang quát Bản vương?" Hoắc Lệnh Chi xoa xoa thái dương: "Trong mắt em, tình lang của em cái gì cũng tốt, còn Bản vương chỉ là một kẻ ngốc không có đầu óc. Nếu đã như vậy, Bản vương sẽ để em và hắn rời đi."
"Ta đi cùng hắn, huynh không hối hận?" Lạc Tử Ninh vốn định giải thích nhưng lời nói qua lại lại làm cho chủ đề bị lái đi, từ giải thích biến thành tranh cãi mà ai cũng không chịu thua, đều cảm thấy mình bị oan ức.
"Hối hận thì sao, cố giữ một người không yêu mình ở bên cạnh, chỉ chuốc sự căm ghét, chi bằng buông tay để các ngươi rời đi." Hoắc Lệnh Chi vừa nói vừa lấy giấy bút ra, định viết thư hòa ly cho anh.
Lạc Tử Ninh giật lấy xé nát, Hoắc Lệnh Chi lại viết, anh lại giật xé nát. Hai người cứ người viết người xé, chỉ một lát sau trên sàn đã đầy rẫy giấy vụn.
Trên bàn không còn giấy, hắn đi lấy, Lạc Tử Ninh giật lấy cả chồng giấy ném xuống đất rồi cầm bút trong tay hắn bẻ gãy.
Phương Tử Diệp thấy đại phu đến, y cũng không giúp được gì nên qua xem Hoắc Lệnh Chi và Lạc Tử Ninh thế nào, Y vừa bước vào đã thấy đất đầy giấy vụn, cùng với hai người mắt đỏ hoe nhìn nhau. Hai người đó tuy không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm đối phương như học sinh tiểu học đánh nhau, làm Phương Tử Diệp ngơ ngác.
Y luôn cảm thấy là do mình làm sai, không nên đưa ca ca đến. Y tùy tiện tìm một chỗ mua một căn nhà, thuê vài hạ nhân chăm sóc ca ca cũng được nhưng y cứ khăng khăng phải nhét người vào Vương phủ, gây ra phiền phức lớn thế này.
Trước đây y nghĩ sau này có thể mượn cớ thăm ca ca để gặp Hoắc Lệnh Chi nhiều lần hơn. Xem ra y quá ích kỷ, vì hành động của y mà gây rạn nứt mối quan hệ giữa Vương gia và Vương phi.
Y không dám bước vào, quay người định lẻn đi. Đợi qua vài ngày, quan hệ của họ tốt lên rồi y lại đến.
Y vừa nhấc chân chưa kịp đi, đã bị Lạc Tử Ninh gọi lại, Lạc Tử Ninh còn lôi y vào trong.
"Ngươi vào đây kể với Vương gia chuyện của ca ca ngươi và cả chuyện ta có từng gặp đại ca ngươi chưa." Lạc Tử Ninh mặt mày u ám nhìn y, Hoắc Lệnh Chi cũng mặt mày u ám nhìn y.
Phương Tử Diệp sợ hãi nuốt nước miếng, chỉ có thể ấp úng kể lại tất cả những gì xảy ra trong nhà: "Trước đây ca ca luôn là hạ nhân trong phủ, chưa từng ra khỏi phủ. Trước đây cha ta và cha Vương phi là kẻ thù không đội trời chung, Vương phi không thể đến nhà chúng ta. Còn Vương gia ngài đừng lo lắng, sao Vương phi có thể để mắt đến một hạ nhân chứ."
"Vừa nãy ta nghe hắn nói hắn thấy tấm màng nhựa nên ta vội vàng muốn hỏi hắn, hắn thấy ở đâu, ta cũng muốn mua thêm một ít, đồ trong phủ chúng ta không còn đủ dùng." Lạc Tử Ninh bịa ra một lý do.
Phương Tử Diệp thấy ánh mắt của hai người họ không còn tập trung vào mình nữa, liền âm thầm lùi ra, còn rất cẩn thận đóng cửa lại cho họ.
Đợi người đi rồi, Lạc Tử Ninh giận dữ ngồi phịch xuống ghế đối diện Hoắc Lệnh Chi: "Cái thói động một chút là đòi hòa ly của huynh có sửa được không? Nói nhiều quá, sau này không cần huynh chủ động, ta sẽ tự rời xa huynh."
Lạc Tử Ninh căn bản không hề phản bội hắn, ngược lại là hắn không phân biệt phải trái mà suy nghĩ lung tung. Tiểu Vương phi của hắn vốn dĩ là như vậy, có lẽ lại nghĩ đến chuyện làm ăn gì đó iền quăng hết mọi thứ ra sau đầu, kéo người kia đi đến phòng khác để nói chuyện làm ăn thôi.
Hắn giơ tay kéo tay Lạc Tử Ninh liền bị Lạc Tử Ninh hất ra, hắn tiếp tục kéo lần nữa, lần này nắm rất chặt. Lạc Tử Ninh giãy giụa một chút rồi không động đậy nữa, mặc kệ hắn nắm tay mình.
"Sau này Bản vương sẽ không như vậy nữa." Giọng điệu Hoắc Lệnh Chi mang theo sự hối lỗi, trước đây hắn là người nói một là một, không thay đổi chưa từng nhún nhường hay nhận lỗi với ai. Bây giờ vì tiểu Vương phi của mình, hắn có thể bỏ cả thể diện mà xin lỗi anh.
"Tốt nhất huynh nên nhớ lời mình nói." Lạc Tử Ninh cảm thấy mình cũng có lỗi, lẽ ra anh không nên bịa ra một tình lang tên là Lạc Ngữ. Bây giờ thấy Lạc Ngữ thật, lại vội vàng kéo người ta chạy còn khóa cửa lại, nếu Hoắc Lệnh Chi đột nhiên xuất hiện một tình lang, lại nhốt anh ở ngoài cửa chắc chắn anh sẽ phát điên vì tức.
Cũng giống như lần trước, Hoắc Lệnh Chi chỉ là đuổi anh đi để nói chuyện riêng với Tri phủ một lát, anh đã vừa giận vừa ấm ức khiến Hoắc Lệnh Chi phải dỗ dành rất lâu mới nguôi giận.
Lẽ ra anh nên kiềm chế trước, đợi đến khi tiện hơn rồi hẵng tìm Phương Lạc Ngữ, nói chuyện xuyên không với đối phương. Vừa nãy anh đã không giữ được bình tĩnh làm Phương Lạc Ngữ bị thương nặng, lại còn khiến Hoắc Lệnh Chi khó chịu trong lòng.
Anh không thể nào tiêu chuẩn kép mãi, cứ để Hoắc Lệnh Chi nhường nhịn mình. Hoắc Lệnh Chi nhỏ hơn anh tận ba tuổi, vẫn là một em trai, anh nhường được thì cứ nhường một chút.
Nhưng trong mắt Hoắc Lệnh Chi, Lạc Tử Ninh mới là đứa em trai nhỏ tuổi, khi thành hôn với hắn nguyên chủ mới mười tám tuổi, nhỏ hơn hắn mấy tuổi. Một đứa trẻ con nhỏ bé như vậy, hắn càng phải bao dung nhường nhịn, bình thường đều phải dỗ dành, nhẫn nhịn. Sao vừa nãy lại không kiểm soát được chứ.
Hắn cũng rất bực mình, không nên đối xử với Lạc Tử Ninh như vậy.
Tối đó, Hoắc Lệnh Chi vì hối lỗi, ra sức làm cho anh thoải mái suốt mấy canh giờ.
Tuy chưa làm đến bước cuối cùng, chỉ dùng tay giúp anh nhưng Lạc Tử Ninh cảm thấy mình sắp bị vắt kiệt rồi. Toàn thân anh mềm nhũn, ngày hôm sau không thể xuống giường được.
Lạc Tử Ninh chưa từng có cảm giác này, chìm đắm trong cảm xúc đó nhờ sự giúp đỡ của người khác.
Hơn nữa thực sự rất thoải mái khiến anh không muốn dừng lại, thậm chí còn muốn làm thêm lần nữa.
Anh không cần nghi ngờ nữa, có lẽ anh không còn là trai thẳng rồi nhưng anh cảm thấy dù không phải trai thẳng, cũng không thể chấp nhận người đàn ông khác chạm vào bông hoa nhỏ của mình. Mức độ tối đa có thể chấp nhận là cọ cọ, đây là sự kiên quyết cuối cùng của một cựu trai thẳng.
Anh nghỉ ngơi trên giường một ngày, ngày hôm sau đi lại vẫn còn hơi chao đảo. Hoắc Lệnh Chi sai người hầm canh bổ dưỡng cho anh, nhìn anh yếu ớt như vậy mà thấy xót xa, nghĩ bụng cơ thể tiểu Vương phi yếu đuối như thế, sau này đừng chạm vào chỗ đó nữa. Nếu làm thì cứ làm thẳng, đổi chỗ khác để tiểu Vương phi thoải mái, cơ thể tiểu Vương phi sẽ không bị yếu như vậy.
Lạc Tử Ninh không biết hắn đang nghĩ gì, cảm thấy món canh bổ dưỡng này khá ngon, uống liền mấy bát.
Anh cảm thấy mình lại khỏe rồi, nghĩ đến chuyện công việc. Lần này anh không tùy tiện làm chủ nữa, kéo tay Hoắc Lệnh Chi lại bàn bạc: "Ta muốn Phương Lạc Ngữ ở lại trong phủ."
Hoắc Lệnh Chi nghe lời này, sắc mặt lập tức trầm xuống: "Để hắn ở lại trong phủ làm gì?"
"Để làm việc cho ta chứ, hắn cũng là một nhân tài." Lạc Tử Ninh lắc tay áo hắn làm nũng: "Ta không thể để hắn ở bên ngoài, vạn nhất gặp nguy hiểm thì tổn thất rất lớn, ta phải giữ hắn lại trong phủ để bảo vệ. Ta cam đoan, trong lòng ta chỉ có một mình huynh, với hắn chỉ có công việc thuần túy, huynh đừng hiểu lầm ta có được không mà."
Lạc Tử Ninh làm nũng xong còn ghé sát hôn má hắn, hôn miệng hắn, còn tựa đầu vào ngực hắn cọ xát qua lại như mèo nhỏ.
Hoắc Lệnh Chi ấn giữ đầu anh đang cựa quậy, nhớ lại ngày hôm đó Phương Lạc Ngữ nói anh ta và Lạc Tử Ninh là người đến cùng một nơi. Trước đây hắn nghi ngờ Lạc Tử Ninh đến từ trên trời, lẽ nào Phương Lạc Ngữ cũng vậy?
Nếu hai người đều đến từ trên trời nhưng khả năng không quen biết nhau cũng có, giống như chính hắn, không phải ai trong đất phong hắn cũng nhận ra.
Nhưng Phương Lạc Ngữ và Lạc Tử Ninh đều là người đến cùng một nơi, liệu họ có thấy thân cận không? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén?
Lạc Tử Ninh thấy hắn vẫn còn đang rối rắm, chỉ có thể tiếp tục khen Hoắc Lệnh Chi: "Nhìn hắn liền biết là thụ, khác với huynh. Huynh là công mạnh mẽ, ta với hắn giống nhau mà, không thể ở bên nhau được. Giống như, giống như Tiểu Hồng, Tiểu Thúy, hai người họ có thể ở bên nhau không? Còn Trần Đại, Trần Nhị, hai người họ có thể ở bên nhau không? Huynh là phu quân duy nhất của ta, ta không bỏ huynh để ở bên hắn đâu."
Lạc Tử Ninh vừa nói vừa thầm xin lỗi Phương Lạc Ngữ trong lòng, nghĩ bụng Phương Lạc Ngữ là trai thẳng thực sự lại bị anh nói thành thụ. Trước đây anh cũng là trai thẳng, anh biết trai thẳng ghét bị người khác nói là thụ nhất, nói là công còn miễn cưỡng chấp nhận.
Hoắc Lệnh Chi nghe lời anh nói, bị tiểu Vương phi làm nũng này làm cho không chịu nổi, cuối cùng đành phải đồng ý: "Đồng ý cho em cũng được, sau này em phải dành nhiều thời gian hơn cho Bản vương mới được."
"Được! Sau này tất cả thời gian ngoài công việc đều dành cho huynh, không chia cho người khác! Ta thề bằng tiền tiết kiệm của ta!" Lạc Tử Ninh vui vẻ giơ ngón tay ra móc ngoéo với hắn, móc xong liền vui vẻ chạy ra ngoài.
Anh vừa ra khỏi phòng, nghe nói Phương Tử Diệp muốn đưa ca ca mình rời đi, Lạc Tử Ninh vội vàng chạy đi tìm: "Ta đã bảo người chuẩn bị phòng cho hắn rồi, ngươi muốn đưa hắn đi đâu?"
Ánh mắt Phương Tử Diệp tỏ vẻ kỳ lạ nhìn anh: "Không phải sợ ngài và Vương gia cãi nhau sao, ta vẫn nên đưa đại ca rời đi thì hơn."
Phương Tử Diệp thầm nghĩ ca ca mình đúng là họa thủy, ngay cả Vương phi vừa gặp lần đầu cũng không kìm lòng được kéo vào nhà khóa cửa lại, còn không màng đến vết thương trên chân ca ca y. Cũng không biết đã làm gì, có lẽ là muốn cưỡng ép ca ca y, chuyện đó khiến Vương gia cũng phải tức giận. Phương Tử Diệp sợ nếu tiếp tục để ca ca mình ở Vương phủ, sau này Hoắc Lệnh Chi sẽ ghét lây cả y, y vẫn nên nhanh chóng dẫn người đi thì hơn.
"Vương gia đã đồng ý cho hắn ở lại đây rồi, hơn nữa sau này ta còn cần hắn giúp đỡ." Lạc Tử Ninh bảo hạ nhân bên cạnh mang hành lý của Phương Lạc Ngữ đến căn phòng đã chuẩn bị cho anh ta.
"Vương gia đồng ý rồi à?" Phương Tử Diệp thầm nghĩ Vương gia rộng lượng quá, chuyện như vậy cũng có thể đồng ý sao?
Trước đây y từng nghe nói những nam nhân không thể làm chuyện chăn gối, không sinh được con. Để né tránh ánh mắt thế tục và để có con nối dõi, họ sẽ tìm một nam nhân khác để thê tử mình mượn giống, đứa trẻ sinh ra sẽ được nuôi như con mình.
Nhưng cũng chỉ là sinh con xong là kết thúc, không giữ nam nhân đó lại trong nhà để phu nhân tiếp tục hưởng thụ.
Vương phi là nam nhân, cũng không sinh được con. Vương gia lại vì Vương phi mà suy nghĩ, giữ một nam nhân Vương phi vừa ý ở lại trong phủ, Vương gia thật sự quá độ lượng, xứng đáng là người y ngưỡng mộ.
Lạc Tử Ninh dọn ra một cái viện, phân bổ không ít hạ nhân qua đó chuyên chăm sóc chuyện ăn uống sinh hoạt của anh ta, còn có người chuyên để anh ta sai khiến.
Anh chọn một Quản sự nhỏ mới được thăng chức gần đây, để hắn ta đến sân của Phương Lạc Ngữ làm Quản sự. Còn cấp cho hắn ta một ít bạc, Phương Lạc Ngữ muốn gì thì cứ cố gắng mua, hết tiền thì đến tìm anh mà xin.
Phương Tử Diệp thường xuyên đến thăm Vương gia, tiện thể ghé thăm ca ca mình rồi y nghe nói Vương phi thường xuyên đến viện của ca ca y, hai người vào nhà không biết nói chuyện gì, cứ nói chuyện là mấy canh giờ. Sau đó Vương phi còn đưa cho ca ca y rất nhiều tiền, bảo anh ta muốn mua gì thì cứ mua.
Phương Tử Diệp nghe vậy liền thấy không ổn, tiền của Vương phi chẳng phải là tiền của Vương gia sao. Vương phi tiêu một đồng vào ca ca y là giảm đi một đồng tiêu cho Vương gia.
Hôm đó y đến thăm ca ca, lén kéo tay ca ca nói: "Sau này đừng dùng tiền của Vương phi nữa, cần bao nhiêu tiền huynh cứ nói với đệ, đệ cho huynh."
Y vừa nói vừa lấy một tờ ngân phiếu một vạn lượng nhét vào tay ca ca: "Vài ngày nữa đệ đi rồi, để lại chút tiền cho huynh. Không cần phải tiết kiệm, lần sau đệ đến lại cho huynh nữa."
Phương Tử Diệp cảm thấy nơi này nghèo như vậy, cũng chẳng có gì để tiêu tiền, một vạn lượng bạc với ca ca y ước tính tiêu được năm sáu năm. Y nói không đủ lần sau lại cho là muốn ca ca đừng có áp lực tâm lý, cứ an tâm tiêu tiền, đừng làm khổ mình càng đừng làm khổ Vương gia.
Phương Lạc Ngữ rất thoải mái nhận tiền của y, anh ta nghe Lạc Tử Ninh nói quá nhiều nơi cần tiền, hết tiền thì đi tìm Tri phủ đòi nhưng cũng không thể đòi quá nhiều. Bây giờ Tri phủ vẫn còn có ích, không thể dồn người ta đến mức cá chết lưới rách nên mỗi lần chỉ có thể đòi mấy vạn lượng bạc.
Nghe tình hình kinh tế của Lạc Tử Ninh, anh ta nghĩ mình cũng nên tìm cách gánh vác một phần. Vì người em trai rẻ mạt này sẵn lòng đưa tiền, anh ta cứ nhận lấy thôi.
Chân cẳng Phương Lạc Ngữ bất tiện, Lạc Tử Ninh sai người đi tìm nguyên vật liệu anh ta cần.
Sau đó anh lại bận rộn với chuyện xây trang trại và trồng trọt, lần này anh muốn trồng nhiều khoai tây, khoai lang, ngô, dâu tây. Rau xanh thì tạm thời vẫn trồng ở vườn rau nhỏ trong nhà mình.
Mùa đông khó bảo quản rau xanh, lại chưa thể nhân rộng ra ngoài, trồng nhiều quá cũng phiền phức.
Mùa xuân này, anh lại sai tên buôn người mua thêm kha khá người phân đến trang trại để trồng trọt. Chuyện rau xanh cần phải giữ bí mật, anh cần người đáng tin cậy, nô bộc có khế ước bán thân trong tay anh là phù hợp nhất.
Lạc Tử Ninh vẫn bận rộn từ sáng đến tối mỗi ngày, Hoắc Lệnh Chi ở trong phòng một mình cảm thấy buồn chán, lại nghĩ đến việc gần đây tiểu Vương phi luôn than thở tiền không đủ dùng, đáng thương vô cùng, hắn nói: "Đến lúc phải tìm việc gì đó để làm rồi."
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 79
10.0/10 từ 12 lượt.
