Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 122
"Điều này rất bình thường, vì y có đặc điểm nổi bật dễ khiến người khác nhớ hơn thôi." Lạc Tử Ninh kiên nhẫn giải thích cho hắn.
"Đặc điểm? Em thấy y có đặc điểm gì?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
Lạc Tử Ninh liếc hắn một cái, muốn nói đừng kiếm chuyện, vừa hay lúc này Triệu Tiểu Ngư nhìn thấy họ liền thỉnh an. Tiểu thái giám kia biết Hoàng thượng không thích mình, vội vàng hành lễ rồi chạy mất.
Lạc Tử Ninh gọi Triệu Tiểu Ngư lại: "Hoàng thượng có chuyện muốn hỏi hắn."
"Chuyện gì à?" Triệu Tiểu Ngư tưởng là chuyện chính sự gì đó, Hoắc Lệnh Chi sẽ không vô duyên vô cớ tìm nàng, tìm nàng ắt có chính sự.
Ai ngờ Hoắc Lệnh Chi chưa kịp nói, ngược lại Lạc Tử Ninh hỏi cô: "Hoàng thượng hỏi ngươi, y có gì đặc biệt?"
"À?" Triệu Tiểu Ngư ngây người một lúc, bắt đầu nói lời tán dương Hoàng thượng một tràng, khiến Lạc Tử Ninh cười đến nỗi muốn nghẹt thở.
"Những gì ngươi nói rất đúng nhưng Hoàng thượng không phải muốn ngươi khen huynh ấy, mà là muốn hỏi người vừa nói chuyện với ngươi có gì đặc biệt." Lạc Tử Ninh mặt đầy vẻ tò mò hỏi cô: "Hai người vừa nói chuyện gì vậy? Tiến triển đến đâu rồi?"
Triệu Tiểu Ngư cũng thường xuyên tụ tập với Lạc Tử Ninh nói chuyện phiếm nhưng trước mặt Hoắc Lệnh Chi thì thôi đi, khi đôi bạn thân nói chuyện sao dám nói trước mặt bạn trai đối phương được, huống hồ Hoắc Lệnh Chi lại là Hoàng thượng.
Lạc Tử Ninh thấy nàng ngại ngùng, đưa câu đối Tết đang viết dở trong tay cho nàng: "Chiều nay nói tiếp, ta bảo người chiên một ít bánh khoai vòng, chúng ta vừa ăn vừa nói, ngươi dán câu đối Tết trước đi."
Nói xong, anh kéo Hoắc Lệnh Chi quay về, Hoắc Lệnh Chi vẫn hỏi anh: "Y có gì đặc biệt? Chuyện gì mà em còn phải tránh mặt ta để nói?"
"Huynh không nhìn ra sao? Triệu Tiểu Ngư với y~" Lạc Tử Ninh liếc hắn một cái: "Huynh thông minh như vậy, chắc chắn nhìn ra."
"Nhưng y là một thái giám." Hoắc Lệnh Chi từng nghe nói cung nữ và thái giám đối thực nhưng đó cũng là tình huống bất đắc dĩ: "Triệu Tiểu Ngư có nhiều lựa chọn hơn, không cần thiết phải chọn một thái giám, hơn nữa trông yếu ớt như vậy, e rằng không thể chăm sóc tốt cho Triệu Tiểu Ngư."
"Sao lại không chăm sóc được? Nói đến thì trước đây y chuyên chăm sóc các phi tần, nếu tìm một nam nhân bình thường, chưa chắc Triệu Tiểu Ngư đã không phải chăm sóc." Lạc Tử Ninh phân tích cho hắn: "Triệu Tiểu Ngư không chấp nhận nam nhân gia trưởng, cũng không chấp nhận nam nhân mang tư tưởng cổ hủ. Nên Triệu Tiểu Ngư mới không chọn Trần Đại, Trần Đại trông có vẻ là người thành thật, đối xử với mọi người cũng tốt, sau khi kết hôn chắc chắn sẽ nghe lời Triệu Tiểu Ngư nhưng cốt lõi vẫn là một nam nhân phong kiến, chắc chắn sẽ có những áp bức vô hình với Triệu Tiểu Ngư. Nhưng tìm tiểu thái giám này thì khác, mặc dù thiếu mất vài bộ phận trên cơ thể nhưng chắc chắn y không giống nam nhân khác."
"Không giống thì không giống, thiếu mất thứ quan trọng nhất thì còn tác dụng gì?" Giọng điệu của Hoắc Lệnh Chi như thể đang nhắc nhở anh, đừng tơ tưởng đến người không nên tơ tưởng, dù là tiểu mỹ nhân xinh đẹp đến mấy anh cũng không được nghĩ tới.
"Ta đang nói về Triệu Tiểu Ngư, huynh lại ghen, hai chúng ta không cùng tần số gì cả." Lạc Tử Ninh không nhịn được lắc đầu: "Ngày Tết, đừng cãi nhau, ta nhịn."
Hoắc Lệnh Chi thầm nghĩ em nhịn cái gì? Rõ ràng là em để người ta trong lòng, nhớ suốt ba năm rưỡi, hôm nay vừa gặp đã nhận ra ngay. Hắn còn chưa giận, Lạc Tử Ninh lại giận trước rồi?
Hoắc Lệnh Chi giận đến phát điên nhưng hắn cũng biết nói tiếp có thể sẽ cãi nhau, hậu quả của cãi nhau là tối nay không được lên giường, hoặc là Lạc Tử Ninh không về ngủ, chiến tranh lạnh với hắn mấy ngày, những hậu quả đó không phải là thứ hắn có thể chịu đựng được.
Hắn lí trí hơn sẽ kiềm chế tính khí của mình, tự mình tiêu hóa. Hắn thầm nghĩ dù Lạc Tử Ninh có nhớ người đó thì đã sao? Cũng chẳng làm được gì, đừng quá so đo.
Hắn chỉ có thể tạm thời buông bỏ: "Nếu Triệu Tiểu Ngư thực sự thích y thì không phải là không được, phân cho Triệu Tiểu Ngư một căn nhà để nàng ta nuôi người đó."
"Rồi thú thêm một nam nhân môn đăng hộ đối làm chính thất? Bây giờ không phải không cho nạp thiếp à? Huynh để nàng ta làm gương phạm lỗi? Vậy người bên dưới chẳng phải sẽ học theo sao?" Lạc Tử Ninh hậm hực hỏi hắn.
"Vậy thì phải quay lại chủ đề ban đầu, y gầy yếu như vậy, dù có thể chăm sóc tốt cho Triệu Tiểu Ngư cũng không bảo vệ được Triệu Tiểu Ngư." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Triệu Tiểu Ngư biết võ công." Lạc Tử Ninh nhắc nhở hắn: "Do chính huynh dạy."
"Vậy thì quay lại chủ đề ban đầu, cậu ta thiếu bộ phận." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Vậy chẳng phải đều do ca ca, phụ hoàng, tổ tiên của huynh đã tàn phá thân thể và tâm hồn người ta sao." Lạc Tử Ninh ngẫm nghĩ, dù tiểu thái giám đó thiếu bộ phận, trông rất yếu ớt cũng không thể đáp ứng yêu cầu của Hoắc Lệnh Chi với một nam nhân: "Biết đâu hai người họ là Fourth Love* thì sao."
(*Fourth Love có hai ý nghĩa phổ biến: thứ nhất là khái niệm kinh điển về 4 loại tình yêu trong sách của C.S. Lewis; thứ hai, trong giới trẻ Việt Nam, 4 Tế (Kinh Tế, Tinh Tế, Tử Tế, Thực Tế) là hình mẫu lý tưởng trong tình yêu hiện đại, có thể được hiểu là một biến thể của Fourth Love theo nghĩa Gen Z.)
"Đó là gì?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Chính là, chính là mối quan hệ của hai người họ ngược lại với những gì huynh tưởng tượng." Lạc Tử Ninh nói với hắn.
Hoắc Lệnh Chi đã hiểu rồi hắn ngẫm nghĩ về tính cách của Triệu Tiểu Ngư, hắn cũng hiểu ra: "Thôi vậy, chuyện của người khác chúng ta không thể quản, em cũng bớt quản chuyện của họ, cùng lắm khi họ thành thân thì thưởng thêm."
"Ta còn phải chuẩn bị một phần hồi môn hậu hĩnh cho nàng ta, trước đây hứa hẹn với nàng ta khi chúng ta còn ở đất phong, không có nhiều tiền. Bây giờ có nhiều tiền hơn, hồi môn cho nàng ta cũng phải hậu hĩnh hơn." Lạc Tử Ninh quay về chuẩn bị lập danh sách hồi môn.
Kết quả buổi chiều anh đầy hứng thú chuẩn bị một đống đồ ăn vặt, bánh ngọt, trà sữa để tán gẫu với Triệu Tiểu Ngư thì Triệu Tiểu Ngư lại nói với anh: "Ta chỉ xem y như em trai."
Lạc Tử Ninh: "?"
Triệu Tiểu Ngư kể về cuộc gặp gỡ của hai người họ, nàng ta cảm thấy tiểu thái giám kia rất đáng thương, lại còn xinh xắn nên nhận làm đệ đệ nuôi.
"À? Ta cứ tưởng..." Lạc Tử Ninh âm thầm cất danh sách hồi môn đi, suýt nữa làm trò cười rồi.
"Nhưng bây giờ ta có mục tiêu mới rồi." Triệu Tiểu Ngư nói xong liền lấy từ trong lòng ra một tờ áp phích, trên đó vẽ một nam nhân, còn viết mấy dòng chữ trông chẳng khác gì poster ngôi sao ở thế giới tương lai là bao.
Lạc Tử Ninh nhận ra nam nhân đó, chẳng phải là tiểu mỹ nhân lần trước từng định quyến rũ Hoắc Lệnh Chi sao? Anh lại nhìn kỹ mấy dòng chữ trên áp phích: "Diễn kịch vở "XXX" trạm thứ 21, trạm Kinh Thành."
"Hắn... hắn ta thực sự trở thành người nổi tiếng rồi? Còn lưu diễn toàn quốc? Ngươi thích hắn ta à?" Lạc Tử Ninh ngạc nhiên.
"Người không thấy y rất đẹp trai sao? Trước đây ta từng đi xem kịch của y, thực sự rất hay. Ta còn mua vé rồi, định ngày mai đi xem biểu diễn đây." Triệu Tiểu Ngư không mua vé cho Lạc Tử Ninh vì nàng biết Hoắc Lệnh Chi luôn không thích Lạc Tử Ninh gặp gỡ người đó, nàng không muốn chuốc thêm rắc rối cho Hoàng hậu.
"Nhưng mà, ngươi có chắc hắn ta là trai thẳng không? Hẳn là hắn ta thích nam nhân đấy." Lạc Tử Ninh còn sợ tiểu mỹ nhân kia tâm địa bất chính, vì lợi ích mà cố ý lừa gạt tình cảm của Triệu Tiểu Ngư khiến nàng trở thành vợ của người đồng tính.
"Ta biết mà, ý ta là xem loại nhạc kịch này, theo đuổi người ta ngưỡng mộ là sở thích mới của ta, chỉ là để giải khuây thôi, đâu có nói là muốn phát triển tình cảm với y, đời này mắc gì cứ phải trói buộc với một nam nhân chứ?" Triệu Tiểu Ngư hỏi ngược lại anh.
"Nếu trước đây ngươi không thích thầy Triệu, ngươi nói vậy ta còn tin. Không lẽ ngươi vẫn chưa bước ra khỏi đoạn tình cảm đó sao?" Lạc Tử Ninh cẩn thận hỏi.
"Đoạn tình cảm đó thực ra cho ta cảm nhận rất sâu sắc, nhất là khi ta thấy hắn ta thành thân, sau khi thành thân hắn ta đối xử với thê tử mình như thế nào. Ta liền cảm thấy, hắn ta căn bản không xứng với tình yêu của ta, tương tự, ta cũng không muốn trở thành loại người như thê tử hắn ta." Triệu Tiểu Ngư nói.
Lạc Tử Ninh nghĩ đến trải nghiệm của Triệu Tiểu Ngư trong nguyên tác, bị Tri phủ mua về làm tiểu thiếp, sau đó vì bách tính mà giết Tri phủ, mở kho thóc cứu tế, cuối cùng thắt cổ tự tử. Tuy mô tả trong nguyên tác chỉ vỏn vẹn vài trăm chữ nhưng Lạc Tử Ninh lại cảm thấy nàng là một anh hùng, đừng nói là thầy Triệu, trên đời này thực sự chẳng ai xứng với nàng cả, nàng cứ tự do tự tại sống cả đời thế này cũng tốt.
"Nếu ngươi không muốn thành thân thì chơi đùa với vài nam nhân cũng được mà, không phải chơi cùng lúc nhiều người mà là thử từng người một, biết đâu lại tìm được người mình thích. Chẳng phải bây giờ đang thúc đẩy tự do yêu đương sao, chỉ có điều hiện tại họ tự do yêu đương xong là thành thân, ngươi cũng có thể chỉ yêu mà không thành thân." Lạc Tử Ninh muốn đưa ra cho cô vài ý kiến khác biệt.
Anh vừa dứt lời thì vừa hay Hoắc Lệnh Chi quay lại, Hoắc Lệnh Chi tưởng họ đã tán gẫu được một canh giờ rồi nên kết thúc là vừa, ai ngờ khi quay lại Triệu Tiểu Ngư vẫn chưa đi, hắn còn nghe thấy Lạc Tử Ninh nói câu tìm vài nam nhân mà chơi.
Đợi Triệu Tiểu Ngư đi rồi, Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Em còn muốn chơi bao nhiêu nam nhân nữa?"
"Ta chỉ đang nói cho nàng ta biết cuộc đời còn nhiều lựa chọn khác, đừng có chuyện gì cũng đổ lên đầu ta." Lạc Tử Ninh phát phiền vì cái vẻ hở chút là ăn giấm của hắn.
"EM, còn muốn thêm mấy lựa chọn nữa?" Hoắc Lệnh Chi hỏi.
"Một nam nhân như huynh ta còn chịu không nổi, ta muốn thêm mấy người nữa làm gì?" Lạc Tử Ninh đẩy hắn ra, muốn đứng dậy đi ra ngoài hít thở không khí, hiện tại anh thấy rất bực bội.
Nhưng anh vừa đứng dậy đã bị Hoắc Lệnh Chi kéo lại, anh đứng không vững nên ngồi thụp xuống đùi Hoắc Lệnh Chi.
Anh đang bực, ghét phải ở quá gần người khác nhưng Hoắc Lệnh Chi như không hiểu ý anh, cứ thế ôm chặt từ phía sau không cho anh đi.
Lạc Tử Ninh hỏi hắn làm gì, hắn cũng không nói mà chỉ tì đầu vào gáy anh.
Hai người cứ thế lặng lẽ bên nhau hồi lâu, tuy chẳng ai nói câu nào, căn phòng rất yên tĩnh nhưng Lạc Tử Ninh như cảm nhận được rất nhiều điều.
Cơn giận của anh cũng nguôi đi ít nhiều, anh nắm lấy tay Hoắc Lệnh Chi: "Có phải huynh cảm thấy, huynh không thể thiếu ta nhưng ta lại có rất nhiều lựa chọn không? Rốt cuộc ta đã làm gì khiến huynh có ảo giác đó thế? Đối với ta, huynh cũng là duy nhất, nói nhiều lại thấy sến súa, tóm lại ta cũng không thể thiếu huynh, ta không đi tìm người khác cũng không thích người khác, huynh hiểu chưa?"
Hoắc Lệnh Chi: "Ừm."
Không biết có phải ảo giác không, Lạc Tử Ninh lại thấy tiếng "ừm" này của Hoắc Lệnh Chi có chút đáng thương, một Hoắc Lệnh Chi vốn sát phạt quyết đoán mà khi gặp chuyện tình cảm lại trở nên mong manh thế này.
Lạc Tử Ninh xót xa quay người lại ôm mặt đối mặt, xoa đầu an ủi hắn.
Nhưng chỉ an ủi thế này sao mà đủ, hai người thuận thế làm một trận sảng khoái.
...
Trong dịp năm mới, sứ thần của các nước phụ thuộc xung quanh mang lễ vật đến chúc Tết. Lạc Tử Ninh với tư cách là Hoàng hậu, cùng Hoắc Lệnh Chi tiếp đón các sứ thần.
Sứ thần mỗi nước nói một kiểu tiếng khác nhau, cả căn phòng cứ xì xào xì xào, tuy có phiên dịch nhưng Lạc Tử Ninh nghe mà đau đầu, thầm nghĩ có phải bản đồ của mình nên mở rộng rồi không. Lát nữa phải nói với Hoắc Lệnh Chi, thu nạp mấy nước nhỏ này vào phạm vi lãnh thổ của mình luôn, để thống nhất ngôn ngữ và chữ viết cho họ.
Các sứ thần nói một tràng ca tụng Hoắc Lệnh Chi, sau đó đọc danh sách lễ vật. Một trong số các sứ thần nói muốn tặng một món quà đặc biệt, Lạc Tử Ninh nghe nói có bất ngờ liền bảo họ trình lên.
Vị sứ thần đó vỗ tay một cái, một đội vũ nam ăn mặc rất kiều diễm, vải vóc ít ỏi bước vào. Đó đều là những thiếu niên gầy yếu, da trắng trẻo nhưng mông thì rất cong.
Lạc Tử Ninh vừa nhìn thấy đã trợn tròn mắt, anh chỉ là thấy bộ đồ này lẳng lơ quá, sao họ mặc được nhỉ? Đang lúc kinh ngạc trợn mắt, Hoắc Lệnh Chi lập tức phẫn nộ đập bàn, sai người đuổi họ ra ngoài rồi nắm tay Lạc Tử Ninh hậm hực rời tiệc.
Mọi người đều tưởng Hoàng thượng quá yêu Hoàng hậu, không muốn để bất kỳ ai chen vào tình cảm giữa hai người nên mới phẫn nộ bỏ đi. Đồng thời mọi người cũng thầm thương hại vị sứ thần kia, nịnh gì không nịnh lại nịnh trúng cái này. Hoàng thượng thích nam nhân là thật nhưng Hoàng thượng chỉ thích duy nhất một nam nhân là Hoàng hậu thôi, những người khác đều không nằm trong tầm mắt của Hoàng đế.
Lạc Tử Ninh bị Hoắc Lệnh Chi kéo về tẩm cung, anh đang định hỏi có phải hắn lại ghen rồi không thì đã bị Hoắc Lệnh Chi ấn ngay xuống long sàng, quần áo cũng bị l*t s*ch sành sanh.
Hoắc Lệnh Chi như một con sư tử đực đang nổi giận đè lên người anh, hỏi bên tai: "Không phải đã nói rồi sao, ánh mắt của em vĩnh viễn chỉ được nhìn một mình ta? Vừa rồi em lại nhìn một lúc tận bảy người."
"Ta..." Lạc Tử Ninh chỉ kịp thốt ra một chữ, những lời sau đó đều bị Hoắc Lệnh Chi chặn lại trong nụ hôn.
Đêm nay định sẵn là không bình yên, Lạc Tử Ninh bị ăn tới mấy lần, mệt đến mức kiệt sức. Anh chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, sợ Hoắc Lệnh Chi lại phát điên gì nữa nên quay lưng lại với hắn mà ngủ.
Hoắc Lệnh Chi véo má anh: "Giận ta rồi à? Giận vì ta không cho em thưởng thức vũ đạo?"
Lạc Tử Ninh: "???"
"Bây giờ cho em xem cho đã." Hoắc Lệnh Chi vừa nói vừa sai người gọi mấy vũ nam kia tới, cách một lớp màn che cho họ nhảy múa.
Lạc Tử Ninh vốn không muốn xem nhưng nhạc nền nghe cũng khá hay, anh cố ý chọc tức Hoắc Lệnh Chi nên nằm bò ra đầu giường xem một cách say sưa, còn nhận xét: "Cái eo kia được đấy, thật mềm mại, đôi mắt kia thật to, thật linh động."
Anh vừa nói vừa vỗ vào đùi Hoắc Lệnh Chi một cái: "Huynh cũng đừng rảnh rỗi, đút cho ta ít trái cây đi, hôm nay ta cũng muốn trải nghiệm cảm giác làm một hôn quân."
Hoắc Lệnh Chi nâng mặt anh lên nhào nặn một hồi: "Em đúng là tiểu tổ tông của ta, em là người hiểu rõ cách chọc giận ta nhất."
Lạc Tử Ninh bĩu môi, đắc ý nói: "Ai bảo ta là bảo bối nhỏ của huynh cơ chứ, đúng không?"
Vừa nãy lúc Hoắc Lệnh Chi ôm anh làm đến chết đi sống lại đã nói không ít những xưng hô sến súa này, lúc thì gọi là bà xã, lúc thì gọi là bảo bối hưng khi đang làm mà nghe thấy những cách gọi này, Lạc Tử Ninh vẫn cảm thấy khá hưởng thụ.
Hoắc Lệnh Chi kéo chân anh lại bóp một cái: "Xem đủ chưa? Còn muốn xem bao lâu nữa?"
"Chẳng phải huynh bảo cho ta xem cho đã sao?" Lạc Tử Ninh cố ý trêu hắn, thực ra anh không có sở thích xem một đám đàn ông nhảy múa. Thấy mặt Hoắc Lệnh Chi đen lại, anh phẩy tay cho họ lui ra, còn dặn dò cung nhân: "Họ nhảy không tệ, sau này các buổi biểu diễn dịp lễ Tết trong cung cứ giao cho họ."
Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Em vẫn xem chưa đủ, sau này còn muốn xem nữa đúng không?"
"Không chỉ ta xem, những người khác trong cung đã làm việc vất vả cả năm trời, chẳng lẽ lễ Tết cũng không được xem văn nghệ để thả lỏng chút sao?" Trước đây khi còn ở đất phong, Lạc Tử Ninh thường xuyên tổ chức liên hoan cho công xưởng vào dịp lễ Tết, sau khi vào cung, anh vẫn duy trì thói quen chuẩn bị các buổi liên hoan.
Hoắc Lệnh Chi hỏi: "Thế giới của em lúc đón Tết thường làm gì?"
"Cũng tương tự ở đây thôi, dán câu đối, đốt pháo, cả nhà cùng ăn cơm tất niên, sau đó xem Chương trình ca nhạc mừng xuân..." Nhắc đến Chương trình ca nhạc mừng xuân, Lạc Tử Ninh nhìn Hoắc Lệnh Chi: "Huynh có muốn xem Chương trình ca nhạc mừng xuân không?"
Vừa rồi Hoắc Lệnh Chi dùng lực khá nhiều nhưng giờ chưa thấy buồn ngủ, hắn hỏi Lạc Tử Ninh: "Trời sắp sáng rồi, em không mệt à?"
"Vậy thì mai xem." Lạc Tử Ninh nằm bò lên người Hoắc Lệnh Chi chuẩn bị đi ngủ, định bụng mai tỉnh dậy sẽ vào không gian tải một tập Chương trình ca nhạc mừng xuân cùng xem với Hoắc Lệnh Chi.
Ghế trong không gian không thoải mái bằng long sàng, muốn xem thì phải mang ra ngoài xem.
Nhưng cứ nghĩ đến việc xem Chương trình ca nhạc mừng xuân cùng Hoắc Lệnh Chi, anh lại hưng phấn đến mức khó ngủ. Một lúc sau, không những không buồn ngủ mà trái lại càng thêm kích động, anh vỗ vỗ Hoắc Lệnh Chi: "Huynh ngủ chưa? Hay là chúng ta xem luôn hôm nay đi."
"Được." Hoắc Lệnh Chi nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của anh, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Chỉ cho phép em thức khuya nốt hôm nay thôi, từ ngày mai em phải ngủ sớm dậy sớm cho ta."
"Rõ!" Lạc Tử Ninh vào không gian tải một kỳ Chương trình ca nhạc mừng xuân mà anh cho là kinh điển nhất, tuy đã xem rồi nhưng những chương trình từ thời nhỏ có nội dung rất thú vị, bài hát kinh điển, tiểu phẩm hài hước, ảo thuật cũng hay, xem lại không thấy chán.
Trong lúc tải Chương trình ca nhạc mừng xuân, anh còn lấy một cái sạc dự phòng cùng một ít đồ ăn vặt và nước ngọt, Hoắc Lệnh Chi không thích uống đồ ngọt nên anh còn lấy thêm nước đá cho hắn uống.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 122
10.0/10 từ 12 lượt.
