Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 121


Những người này chết thảm trên đường, bách tính vây xem đều vỗ tay khen hay, người thân của họ cũng không dám đến gần giúp thu xác, sợ bị đám đông vây xem đang kích động đánh chết luôn khi đi thu xác.


Cuối cùng, trời đổ mưa, đám đông mới tản đi, những thi thể đó cũng được gia đình đưa về.


Chỉ là sau chuyện này, không ai dám liều lĩnh nuôi tiểu thiếp trong nhà nữa. Những người vốn có tiểu thiếp trong nhà cũng đuổi đi ngay trong đêm, sợ chậm một chút sẽ bị Hoàng thượng biết, người xui xẻo tiếp theo chính là mình.


Người dân ở thời đại này vẫn rất sợ hãi sự tồn tại của quỷ thần, có bài học nhãn tiền này, không chỉ là việc không nạp thiếp mà họ tuân theo ý Trời, những phương diện khác cũng không dám chống lại lệnh Hoàng thượng.


Tuy nhiên, cũng vì trận lũ lụt lần này mà trách nhiệm đổ lên đầu Hoắc Lệnh Chi, bách tính đều cảm thấy Hoàng thượng của họ có chút điên rồ. Ai không theo ý hắn thì hắn giết người đó nhưng họ không dám có ý kiến, hơn nữa sau trận lũ lụt lần này, Hoàng hậu lại đích thân đi cứu trợ, còn an trí tốt cho người dân bị nạn, Hoàng hậu vẫn là người yêu dân như con.


Sau này khi sửa đê, Hoàng hậu còn cho phép những người dân bị nạn tham gia công việc sửa đê, bao ăn bao ở còn trả lương không hề thấp. Nghe nói sau khi sửa xong đê còn phải sửa đường, những người dân bị nạn này không lo thiếu ăn thiếu mặc trong mấy năm nay rồi.


Trong mắt bách tính, Hoàng hậu chính là từ mẫu, Hoàng thượng là người cha nghiêm khắc tàn bạo. Khi Hoàng thượng không có Hoàng hậu bên cạnh thì không kiềm chế được tính khí mà giết người tùy tiện, khi Hoàng hậu ở bên cạnh Hoàng thượng, Hoàng thượng còn có thể kiềm chế.


Bằng chứng là trận lũ lụt xảy ra khi Hoàng thượng đi đánh trận ở biên cương, sau khi Hoàng thượng trở về ở cùng Hoàng hậu, Hoàng thượng chỉ cho những tội nhân đó diễu phố, không giết họ, điều đó đủ để chứng minh Hoàng hậu đã mềm lòng khiến Hoàng thượng tha mạng cho họ.


Có lần Lạc Tử Ninh và Hoắc Lệnh Chi vi hành, vô tình nghe thấy bách tính bàn tán, nói Hoàng thượng tính khí nóng nảy, Hoàng hậu quá mềm lòng, tính khí của hai người hòa quyện vào nhau thì quả là một cặp trời sinh.



Hoắc Lệnh Chi nghe lời này cười toe toét, Lạc Tử Ninh thấy vậy trêu chọc hắn: "Bách tính nói huynh tính khí nóng nảy, huynh không giận à?"


"Ta không nóng nảy sao hợp với em được?" Hoắc Lệnh Chi thích người khác nói hắn và Lạc Tử Ninh là một cặp trời sinh, vì thế người khác nói gì về hắn hắn cũng không bận tâm.


Lạc Tử Ninh cùng Hoắc Lệnh Chi vi hành là để xem bách tính thường ngày có gặp phải những chuyện bất công nào không. Họ đã đi nhiều nơi, tất cả đều phồn vinh.


Vi hành cũng biến thành chuyến du ngoạn kín đáo, trước khi về Lạc Tử Ninh còn cùng Hoắc Lệnh Chi đi xem việc xây đường sắt tiến triển thế nào. Công nhân không ăn bớt vật liệu, tiến độ xây rất nhanh.


Hơn nữa, xung quanh đường sắt có binh lính canh gác, tránh để người ta trộm đường sắt bán lấy tiền.


Hơn nửa đất nước đã xây xong đường sắt, nhà ga cũng đang được xây dựng. Việc xây dựng nhà ga cũng sử dụng công nhân địa phương, khi họ xây dựng sẽ có người giải thích cho họ công dụng của nhà ga.


Lạc Tử Ninh còn gặp một số công nhân xây nhà ga về nhà kể rành mạch cho gia đình và bà con lối xóm công dụng của tàu hỏa: "Sau này chúng ta ra ngoài không cần phải đi bộ mấy ngày đường núi nữa, cũng không cần ngồi xe lừa xóc nảy như vậy. Đến nhà ga mua một vé tàu là có thể lên tàu hỏa, muốn đi đâu thì đi đó."


Lạc Tử Ninh nhìn ánh mắt khao khát của họ, bản thân anh cũng cảm thấy khao khát.


Anh trở về tìm các học trò của Phương Lạc Ngữ, không ngờ tàu hỏa hơi nước đã thành công, họ còn tạo bất ngờ cho Lạc Tử Ninh, chính là nghiên cứu ra cách phát điện và cũng thành công.


Khi Lạc Tử Ninh đến đúng lúc thấy vài học trò đang vây quanh bàn, một bóng đèn trên bàn sáng lên.



"Chúng thần đọc sổ tay mà thầy để lại trước khi đi." Những học trò đó chỉ vào một cái hộp lớn trên bàn bên kia, trong một cuốn sổ có vẽ sơ đồ mạch điện và cả cách chế tạo bóng đèn, vật liệu chi tiết và kích thước đều được đánh dấu.


Lạc Tử Ninh tưởng Phương Lạc Ngữ trước khi đi chỉ để lại phương pháp chế tạo động cơ hơi nước, không ngờ còn để lại cả một hộp tài liệu lớn như vậy. Có những thứ này, thế giới này chẳng phải sẽ sớm bắt kịp thời hiện đại sao.


Lạc Tử Ninh có một ý tưởng, anh muốn mở thêm một học viện chuyên để những học trò của Phương Lạc Ngữ này lại dẫn dắt thêm học trò khác, truyền thừa qua các thế hệ.


Họ cũng đồng tình với ý tưởng của Lạc Tử Ninh: "Năm xưa thầy dạy cho chúng thần những gì, chúng thần nên truyền bá kiến thức của thầy rộng rãi."


Từ khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ, Lạc Tử Ninh rất chú trọng đến hai lĩnh vực là giáo dục và y tế, sau đó mới là phát triển kinh tế và một số vấn đề cơ sở hạ tầng.


Anh đã xây trường học ở mọi thị trấn nông thôn trên toàn quốc, tạo điều kiện cho tất cả trẻ em đều có thể nhập học và tất cả đều miễn phí, bây giờ nếu không miễn phí thì không có phụ huynh nào chịu cho con đi học. Nếu miễn phí, khi họ đi làm thì không cần lo lắng con cái không có người trông, sẽ đưa hết con đến trường. Như vậy, cả bố và mẹ của đứa trẻ đều sẽ đi làm, tạo ra giá trị cho xã hội.


Thứ Lạc Tử Ninh không thiếu nhất chính là tiền, trước đây phần thưởng mà không gian tặng anh là đánh dấu vị trí cụ thể của các mỏ khoáng sản. Anh đã khai thác vài mỏ vàng mỏ bạc nên không thiếu tiền, cộng thêm việc Hoắc Lệnh Chi đã biến mấy nước láng giềng thành nước phụ thuộc, những nước phụ thuộc đó phải tiến cống, đó cũng là một khoản thu nhập không nhỏ. Anh không chỉ miễn phí giáo dục mà còn xây dựng nhiều bệnh viện, chỉ cần là người có việc làm hoặc đang làm nông, đều được chi trả viện phí. Nhưng nếu là người nhàn rỗi, không làm bất cứ công việc gì thì phải trả toàn bộ chi phí khám chữa bệnh.


Thử nghiệm tàu hỏa thành công, Lạc Tử Ninh bảo họ nhanh chóng chế tạo thêm vài chiếc nữa, không chỉ để chở người mà quan trọng nhất là vận chuyển hàng hóa thuận tiện hơn. Trước đây khi họ ở đất phong, hoàn toàn không dám nghĩ đến việc ăn trái cây phương Nam, có tàu hỏa rồi thì chẳng mấy chốc có thể vận chuyển đến, thuận tiện và nhanh chóng.


Chẳng mấy chốc đã đến Tết, kể từ lần đầu tiên anh và Hoắc Lệnh Chi cùng nhau đón Tết, anh đã tự tay viết câu đối Tết. Mỗi năm sau đó, Lạc Tử Ninh đều bảo Hoắc Lệnh Chi viết một cặp câu đối để dán ở cửa lớn, điều này dường như đã trở thành một phong tục giữa hai người. Ngay cả khi chuyển vào Hoàng cung, mỗi dịp Tết, Hoắc Lệnh Chi đều phải viết một cặp câu đối dán ở cửa tẩm cung.


Tết năm nay, Lạc Tử Ninh chuẩn bị sẵn giấy đỏ cho Hoắc Lệnh Chi, bảo hắn viết câu đối. Vì anh cảm thấy Hoắc Lệnh Chi lúc viết câu đối rất đẹp trai, làm anh có cảm giác sùng bái của một học sinh dốt khi nhìn một học sinh giỏi.



Nhưng năm nay Hoắc Lệnh Chi lại đưa bút cho anh: "Năm nào cũng là ta viết, năm nay đổi em viết đi?"


"Ta viết á? Ta mù chữ, tôi không viết được đâu." Lạc Tử Ninh liên tục xua tay.


"Trước đây em sợ ta phát hiện em không phải Trạng nguyên, nhưng em lại nói chàng là sinh viên tốt nghiệp đại học. Từng học đại học cũng là mù chữ à?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Từng học đại học có xung đột với việc ta mù chữ hả?" Lạc Tử Ninh chưa từng học viết câu đối Tết, mặc dù giáo viên tiểu học từng giao cho họ bài tập về nhà nghỉ đông là chép hai mươi cặp câu đối Tết ở nhà người khác nhưng lần nào anh cũng vừa chép vừa lơ đãng nghĩ chuyện khác. Ví dụ như tối ăn sủi cảo làm thế nào ăn trúng đồng xu, ví dụ như năm nay họ hàng sẽ cho anh bao nhiêu tiền lì xì... Từ nhỏ trong đầu anh toàn nghĩ về tiền, văn hóa đã bị anh đẩy ra xa tít tắp rồi.


"Đừng tự hạ thấp mình như vậy, hơn nữa câu đối Tết chỉ là một ý nghĩa tốt đẹp, một sự kỳ vọng về tương lai, em chỉ cần biết viết chữ là sẽ viết được câu đối Tết." Hoắc Lệnh Chi dùng giọng điệu dỗ dành nhét bút vào tay anh: "Trước đây em nói không biết là vì em chưa từng thử, chỉ cần em dũng cảm thử một lần sẽ biết em không tệ như mình nghĩ đâu."


Lạc Tử Ninh bị hắn nói như thể thật sự có thêm một chút dũng khí: "Ta thật sự viết được?"


"Đúng vậy, em có thể, chỉ cần viết những kỳ vọng tốt đẹp về tương lai là được." Hoắc Lệnh Chi nói bên tai anh.


Lạc Tử Ninh chấm mực, cúi đầu suy nghĩ một lát, cuối cùng hạ bút: "Năm nay trôi qua rất như ý. Năm sau còn phải cố gắng hơn, năm sau hơn năm trước."


Hoắc Lệnh Chi: "???"


"Huynh nói là kỳ vọng về tương lai mà, kỳ vọng của ta chính là ngày càng tốt hơn." Lạc Tử Ninh dựa vào lòng hắn, đưa bút cho hắn: "Sao, huynh không hài lòng? Không hài lòng thì đổi sang huynh viết."



Lạc Tử Ninh xem xong liên tục gật đầu: "Ta cảm thấy ý thơ dâng trào rồi, ta muốn viết thêm vài cặp nữa, gửi cho Triệu Tiểu dán lên."


"Ý thơ dâng trào thì có liên quan gì đến viết câu đối Tết?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Gần giống nhau thôi." Lạc Tử Ninh xắn tay áo quay về phòng, cầm bút viết cho Triệu Tiểu Ngư một cặp: "Trở nên giàu có, xinh đẹp, mãi mãi tuổi xuân. Có nhà có xe, thịt tươi đầy rẫy."


"Thịt tươi gì? Nàng ta không có thịt tươi để ăn?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Ở bên thế giới chúng ta, một số nam nhân trẻ tuổi đẹp trai được gọi là tiểu thịt tươi. Trước đây nàng ta không có kết quả với thầy Triệu nhưng ta hy vọng nàng ta có thể vượt qua nỗi đau, tìm một người khác." Lạc Tử Ninh hy vọng Triệu Tiểu Ngư cũng có được hạnh phúc.


"Tìm cho nàng ta luôn chăng phải nhanh hơn sao? Bây giờ có bao nhiêu người nịnh nọt nàng ta, chỉ cần ám chỉ một chút với người bên dưới, bao nhiêu nam tử trẻ đẹp sẽ túm tụm quanh nàng ta." Hoắc Lệnh Chi cảm thấy không cần phiền phức như vậy, trực tiếp ban thưởng một thiếu niên đẹp trai cho Triệu Tiểu Ngư là được.


"Cái này phải xem duyên phận, trao quyền lựa chọn vào tay nàng ta sẽ tốt hơn." Lạc Tử Ninh còn muốn tự tay đưa cặp câu đối Tết này cho Triệu Tiểu Ngư, sẵn tiện anh cũng qua xem cuộc sống gần đây của các công chúa thế nào.


Khi họ đi tìm Triệu Tiểu Ngư, phát hiện Triệu Tiểu Ngư đang nói chuyện với một thiếu niên có vẻ ngoài tuấn mỹ ở cửa. Thiếu niên đó chừng mười bảy mười tám tuổi, trông rất thanh tú nhưng nhìn kỹ, Lạc Tử Ninh nhận ra người đó, là thái giám trong cung trước đây.


Ban đầu tiểu thái giám này hầu hạ anh hai ngày, vì vẻ ngoài quá nổi bật bị Hoắc Lệnh Chi chú ý. Hoắc Lệnh Chi sợ thái giám này quyến rũ Hoàng hậu liền điều đi làm công việc quét dọn, Lạc Tử Ninh chưa từng gặp lại tiểu thái giám này nữa.


"Ê, người kia là người cũ trong cung chúng ta mà..." Lạc Tử Ninh chưa nói hết câu thì bị Hoắc Lệnh Chi bịt mắt.


"Nhớ rõ ràng như vậy? Để người ta trong lòng rồi?" Hoắc Lệnh Chi thì thầm hỏi bên tai anh, dù giọng rất nhẹ nhưng cứ như lời thì thầm của ác quỷ, khiến Lạc Tử Ninh rùng mình.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 121
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...