Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 120


Lạc Tử Ninh nên thấy may mắn vì con đường này vẫn chưa lát xi măng, nếu không với động tác lớn của Hoắc Lệnh Chi, người bên ngoài lập tức nhìn ra họ đang làm gì trong xe ngựa.


Mặt đường hiện tại gập ghềnh, trước đó lại vừa mưa, xe ngựa vốn dĩ đã xóc nảy nên không ai nghi ngờ họ làm gì bên trong.


Nhưng Lạc Tử Ninh vẫn có chút lo lắng, không dám phát ra tiếng động, chỉ biết kéo tay Hoắc Lệnh Chi cắn, Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Lát nữa nếu có người hỏi sao tay ta bị thương thế này thì ta phải trả lời thế nào?"


Lạc Tử Ninh nghe lời này, lập tức nhả ra nhưng Hoắc Lệnh Chi lại tấn công mãnh liệt. Da đầu Lạc Tử Ninh tê dại, suýt mất kiểm soát, anh quay đầu lại cắn vào vai Hoắc Lệnh Chi một cái. Lần cắn này mạnh hơn lúc nãy rất nhiều, để lại một vết hằn sâu.


...


Đường xa xôi, buổi tối chỉ có thể tạm thời nghỉ tại dịch trạm nhưng chân Lạc Tử Ninh đã mềm nhũn không đi được nữa, gắng đi thì cũng được, có điều người khác nhìn vào sẽ nhận ra điều bất thường. Anh vùi đầu vào đống quần áo chưa kịp mặc như đà điểu, không muốn ra ngoài: "Ta không cưỡi ngựa là vì cảm thấy đường quá xa, cưỡi ngựa đau chân mới đổi sang ngồi xe, tại huynh mà bây giờ không đi được."


Hoắc Lệnh Chi dỗ dành anh, giúp anh mặc quần áo rồi ôm anh nhảy xuống xe.


Lạc Tử Ninh giật mình, nhắm chặt mắt, sau đó anh nghe thấy Hoắc Lệnh Chi nói chuyện với người khác. Hoắc Lệnh Chi nói Hoàng hậu quá mệt, ngủ thiếp đi trên đường, đừng nói chuyện lớn tiếng làm Hoàng hậu tỉnh giấc.


Những người cùng Lạc Tử Ninh đến cứu trợ đều biết Lạc Tử Ninh bận rộn một thời gian dài, mệt quá ngủ thiếp đi là chuyện bình thường, còn có người lo lắng hỏi có phải Hoàng hậu mệt đến ngất xỉu không: "Mấy hôm trước vi thần thấy đèn trong phòng Hoàng hậu sáng đến nửa đêm, Hoàng hậu thực sự vì bách tính mà chịu không ít khổ cực."


"Không cần." Hoắc Lệnh Chi thấy Lạc Tử Ninh lại không nghe lời, không quan tâm đến sức khỏe của mình, thức khuya không ngủ để làm việc, cách lớp áo choàng rộng trừng phạt véo mạnh dưới thắt lưng Lạc Tử Ninh.


Lạc Tử Ninh suýt kêu thành tiếng, cái đồ khốn Hoắc Lệnh Chi này quá xấu xa! Dám làm chuyện này sau lưng! Mặc dù có áo choàng ngăn cách, người khác không nhìn ra nhưng anh vẫn cảm thấy rất xấu hổ!



Bây giờ anh phải giả vờ ngủ, không thể mắng Hoắc Lệnh Chi trước mặt, chỉ có thể lén lút véo eo Hoắc Lệnh Chi một cái, bày tỏ sự bất mãn của mình.


Hoắc Lệnh Chi cảm nhận được cơn nóng nảy nhỏ của anh, vẻ mặt không đổi ôm anh về phòng.


Trở về phòng đóng cửa, Lạc Tử Ninh hậm hực cắn vào mặt hắn mấy cái: "Véo ta đúng không, xem ngày mai huynh ra ngoài kiểu gì."


Hoắc Lệnh Chi sờ mặt mình, cười hỏi anh: "Người khác nhìn thấy vết răng trên mặt ta, em đoán họ sẽ nghĩ ai cắn?"


Lạc Tử Ninh giật mình, anh thực sự là tự hại mình rồi: "Mặc kệ, dù sao không phải ta, huynh cũng không được nói là ta."


"Ta sẽ nói là chó con cắn được không?" Hoắc Lệnh Chi cười trêu chọc anh.


"Huynh mới là chó con, không đúng, bây giờ huynh là chó già rồi, hừ." Lạc Tử Ninh lăn vào chăn, không định để ý đến hắn nữa. Bây giờ anh vô cùng mệt mỏi, sự mệt mỏi vì đường sá cộng với chuyện kia khiến anh ngủ thiếp đi.


Dường như anh chỉ ngủ một giây, khi mở mắt lần nữa thì thấy trời đã sáng, bữa sáng nóng hổi được đặt trên bàn.


Toàn thân anh không có chút lực nào, ngay cả sức để trèo ra khỏi giường cũng không có nhưng họ còn phải về kinh, rất nhiều việc đang chờ họ làm.


"Ta mệt quá." Lạc Tử Ninh nằm bò trong chăn làm nũng, Hoắc Lệnh Chi xoa đầu anh: "Chờ một chút."


"Chờ gì?" Lạc Tử Ninh tò mò ngẩng đầu lên nhìn, thấy Hoắc Lệnh Chi bưng một bát tàu hũ nóng hổi để đút cho anh ăn.


"Nơi này hẻo lánh như vậy mà cũng có bán tàu hũ rồi, xem ra phương pháp làm đậu hũ đã truyền ra cả nước." Lạc Tử Ninh há miệng chờ Hoắc Lệnh Chi đút cho ăn.



"Đời này Ta chưa từng phục vụ người khác như thế này." Hoắc Lệnh Chi vừa chê bai vừa lau khóe miệng anh.


"Không phải việc huynh nên làm sao? Nếu không phải vì huynh ta đâu có mệt vậy đâu?" Lạc Tử Ninh gối đầu lên chân hắn: "Hối hận à? Nếu không có ta, huynh có thể cưới một đám phi tần xinh đẹp, khi đó sẽ là các mỹ nhân vây quanh huynh đút thức ăn cho huynh."


"Ta chỉ thích đút cho em, không thích người khác đút cho ta." Hoắc Lệnh Chi cúi đầu hôn lên mặt anh hai cái: "Làm nũng đến mức này, hôm qua chỉ làm có một lần thôi, đợi về rồi nhất định phải cho em ăn nhiều hơn."


"Ăn gì?" Lạc Tử Ninh hơi hoảng sợ, nghĩ đến nhiều hình ảnh không trong sáng. Bây giờ chân anh vẫn còn mềm, sợ hãi chui vào chăn: "Ta no rồi, không ăn gì nữa."


"Bây giờ không ăn, đợi đói rồi ăn." Hoắc Lệnh Chi thấy anh vùi mặt vào chăn liền vỗ mông anh lộ ra ngoài chăn: "Nghỉ thêm một ngày rồi hãy khởi hành."


"Không được." Lạc Tử Ninh vội vàng ngồi bật dậy, tóc tai rối bù , quần áo cũng lộn xộn nhưng anh không kịp chải chuốt: "Đi ngay hôm nay, ta muốn về sớm. Khí hậu ở kinh thành vẫn tốt hơn, hèn chi lúc trước lại xây hoàng cung ở đó."


Hoắc Lệnh Chi thấy anh đã lấy lại tinh thần thì đồng ý với lời anh nói, còn giúp anh chải tóc: "Em nói em không muốn người khác phục vụ, mọi việc đều muốn tự làm, cuối cùng lại sai khiến vi phu."


"Hì hì, ai bảo huynh là phu quân tốt của ta chứ~" Lạc Tử Ninh hôn chụt lên mặt hắn.


Hoắc Lệnh Chi rất thích vẻ làm nũng của anh, mỗi lần thấy anh làm nũng, đừng nói là phục vụ anh, anh muốn gì hắn cũng sẽ dốc hết sức mang đến cho anh.


Lạc Tử Ninh có thể đi bộ được rồi, chỉ là phải đi chậm hơn chút.


Khi hai người đi ra ngoài, thuộc hạ của Hoắc Lệnh Chi thấy vết răng không rõ ràng lắm trên cằm Hoắc Lệnh Chi liền tròn mắt ngạc nhiên, nhưng mà không dám hỏi gì cả.


Lạc Tử Ninh nhận ra biểu cảm của hắn, cố gắng bước nhanh muốn thoát khỏi nơi khó xử này ngay lập tức nhưng vừa đi được hai bước thì nghe thấy Hoắc Lệnh Chi nói với thuộc hạ phía sau: "Hoàng hậu không cho nói, đừng hỏi."



...


Sau khi trở về, Lạc Tử Ninh vẫn hậm hực, sao trước đây anh không hề nhận ra Hoắc Lệnh Chi lại là người có h*m m**n công khai mạnh mẽ như vậy, còn thích khoe khoang tình cảm với người khác. Anh còn nghi ngờ khi Hoắc Lệnh Chi ra ngoài đánh trận, lúc rảnh rỗi hắn sẽ cùng thuộc hạ ngồi quanh lửa trại, vừa ăn đùi cừu nướng vừa chia sẻ chuyện tình yêu của họ.


Nghĩ đến những điều này, anh vừa xấu hổ vừa tức, anh quyết định phải làm hại Hoắc Lệnh Chi một chút.


Anh kéo Hoắc Lệnh Chi nằm xuống, nói muốn đắp mặt nạ cho hắn.


Hoắc Lệnh Chi nghe nói anh muốn chăm sóc da cho mình, tưởng Lạc Tử Ninh thực sự chê hắn da bị thô ráp do dãi nắng dầm sương khi chinh chiến bên ngoài, nên rất hợp tác nằm xuống.


Kết quả, sau khi nằm xuống thì bị Lạc Tử Ninh bôi một lớp hồ lên mặt: "Em bôi bột lên mặt rồi đánh trứng, muốn đánh bánh trứng trên mặt ta à? Có muốn rắc thêm hành lá không?"


"Huynh hiểu cái gì, đừng mở miệng, nói chuyện sẽ mất tác dụng." Lạc Tử Ninh nói xong quả thật lấy một ít thứ màu xanh biếc nhưng không phải hành lá, mà là dưa chuột thái lát: "Trước đây ta thường thấy mẹ ta đắp dưa chuột, cũng thấy bà ấy trộn trứng và bột thành hồ để đắp mặt nhưng chưa từng đắp cả hai thứ cùng lúc. Nếu dùng cả hai, chắc chắn sẽ đạt hiệu quả gấp đôi."


Anh vừa nói vừa đắp dưa chuột thái lát lên,nhìn Hoắc Lệnh Chi trông ngố tàu lúc này, anh không nhịn được lấy điện thoại ra chụp một tấm cho Hoắc Lệnh Chi: "Giữ lại làm kỷ niệm."


Hoắc Lệnh Chi vô cùng khó chịu, muốn đứng dậy nhưng bị Lạc Tử Ninh ấn lại, Lạc Tử Ninh cười gian: "Đừng động đậy, chưa đủ thời gian đâu, chưa đủ thời gian sẽ không có tác dụng, anh đừng lãng phí lương thực mà."


Hoắc Lệnh Chi khó khăn mở mắt nhìn anh: "Em cũng biết mình đang lãng phí lương thực?"


"Anh ăn vào bụng thì dùng ruột và dạ dày hấp thụ chất dinh dưỡng của chúng, bây giờ là dùng da hấp thụ." Lạc Tử Ninh nghiêm túc nói.


"Khả năng nói bừa của em ngày càng tốt." Hoắc Lệnh Chi không chịu nổi nữa, đi rửa mặt.



Lạc Tử Ninh chọc vào má hắn: "Có phải cảm thấy da đã căng ra không? Nếp nhăn nhỏ cũng biến mất? Da cũng mềm mại hơn?"


Hoắc Lệnh Chi véo má anh, bóp miệng anh thành hình chữ O: "Ta thấy là miệng em ngày càng mềm thì có, để ta hôn một cái."


"Không muốn." Lạc Tử Ninh cười né tránh, Hoắc Lệnh Chi nhanh hơn anh nhưng lại cố ý luôn hụt.


"Huynh đừng quậy, nếu không lần sau không chỉ đắp mặt nạ cho huynh mà bôi hồ lên khắp cơ thể huynh đó." Lạc Tử Ninh dọa hắn.


"Muốn chiên giòn ta rồi ăn?" Hoắc Lệnh Chi ôm anh lên: "Vì em muốn ăn ta như vậy, bây giờ cho em ăn."


"Ta không muốn ăn cái này!" Lạc Tử Ninh miệng nói không muốn nhưng vẫn vui vẻ ăn.


...


Buổi tối họ ân ân ái ái, ban ngày thì không ai nhàn rỗi, Lạc Tử Ninh phái một nhóm người đi ghi chép chi tiết tình hình ở đó. Vẽ ra luôn bản vẽ, nơi nào nghiêm trọng hơn, thường xuyên xảy ra lũ lụt cũng phải ghi chép chi tiết.


Sau khi họ ghi chép được số liệu, anh thành lập một nhóm làm việc, trong đó còn thêm vài học trò của Phương Lạc Ngữ, Lạc Tử Ninh cung cấp ý tưởng cho họ, bảo họ xây đập nước, xây hồ chứa nước. Những việc này Lạc Tử Ninh chỉ cung cấp ý tưởng và một số tài liệu, không can thiệp quá nhiều, anh còn rất nhiều việc cần phải giải quyết.


Những người này nhanh chóng đưa ra phương án, Lạc Tử Ninh xem xong thấy ổn liền cho phép họ tự tay làm.


Hoắc Lệnh Chi xử phạt công khai những người lén lút nạp thiếp bị bắt lần trước, hắn không hề có tư tưởng nhân đạo nào, chỉ muốn sỉ nhục họ trước công chúng. Hắn bảo người l*t s*ch quần áo, treo bảng diễu phố ba ngày, sau đó phạt tiền rồi thả về.


Mục đích của hắn là cảnh tỉnh thế nhân khiến những kẻ đang làm hoặc muốn thừa cơ sợ hãi, kịp thời hối cải.


Nhưng bách tính trong kinh thành đều nghe nói là những người này đã chống lại lệnh của Hoàng thượng, tự ý nạp thiếp, gây ra sự bất mãn cho Hoàng thượng. Hoàng thượng và Hoàng hậu đều là thần tiên hạ phàm, Hoàng thượng giáng xuống thiên tai, những người này đều là tội nhân! Bách tính đều ném đá những người này, họ chưa đi được nửa đường đã bị đá của bách tính ném chết.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 120
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...