Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 119
Trận thiên tai lần này rất nghiêm trọng, Lạc Tử Ninh đã phái nhiều thuyền đi cứu người, cứu được tất cả những ai có thể cứu.
Nhưng vẫn có rất nhiều người chết, bách tính nói trước đây quan phủ không bao giờ đoái hoài đến họ, chỉ có thể tự sinh tự diệt, nếu phát chút lương thực cứu tế thì đã được xem là quan lớn có lòng tốt rồi. Đâu thể nào như bây giờ, phái thuyền đến cứu họ, sắp xếp chỗ ở, phát chăn màn, phát quần áo, phát đồ ăn, phát tiền. Quả thật là phụ mẫu của họ.
Bách tính ở những nơi này trước đây chưa từng gặp Lạc Tử Ninh. Bây giờ nhìn thấy Lạc Tử Ninh, họ kích động khóc lóc nói: "Hèn chi ai cũng nói Hoàng hậu là Bồ Tát sống mà."
Sau khi sắp xếp tất cả mọi người, Lạc Tử Ninh chuẩn bị quay về kinh thành trước. Hoắc Lệnh Chi không có ở đây, anh cũng không ở đây, không thể để nhà không có người cho người khác thừa cơ.
Hơn nữa, việc sửa đê không phải là chuyện có thể làm ngay được. Anh muốn về tìm một số người chuyên nghiệp, đợi lũ lụt rút đi thì đến điều tra địa hình, mọi người sẽ cùng nhau nghiên cứu.
Trong khoảng thời gian này, anh có thể tự tìm hiểu một số tài liệu, đưa ra một số ý kiến cho những người chuyên nghiệp này.
Những người cổ đại này không phải là kẻ ngốc, anh nói với họ một số kinh nghiệm mà người đi trước đã tổng kết, họ sẽ tự suy nghĩ rồi làm còn tốt hơn anh nhiều.
Hơn nữa, trước khi Phương Lạc Ngữ đi còn nghiên cứu ra nhiều vật liệu xây dựng, cũng có ích cho việc sửa chữa đê điều.
Trên đường quay về, anh gặp đội quân của Hoắc Lệnh Chi, Hoắc Lệnh Chi nói hắn đã công phá nước láng giềng rồi, sau này nước láng giềng sẽ là nước phụ thuộc vào họ. Vốn dĩ hắn còn phải ở lại một thời gian để làm một số công tác phòng thủ nhưng nghe tin Lạc Tử Ninh đã đến khu vực thiên tai, hắn vội vàng dẫn người đuổi theo.
Hắn xuống ngựa, chui vào xe ngựa của Lạc Tử Ninh: "Không ngờ ta vẫn đến trễ, bên em đã kết thúc rồi."
"Huynh vội vàng như vậy, cưỡi ngựa suốt đêm à? Chạy mấy ngày rồi?" Lạc Tử Ninh đau lòng sờ mặt hắn: "Thức khuya đến nỗi có nếp nhăn rồi, sau này đừng vất vả như vậy nữa."
Hoắc Lệnh Chi nắm lấy tay anh: "Sao ta lại cảm thấy em không lo lắng cho sức khỏe của ta, mà lại lo lắng cho khuôn mặt của ta?"
"Khuôn mặt huynh không phải là một phần cơ thể à?" Lạc Tử Ninh vừa xoa mặt hắn vừa nói: "Nhưng chúng ta cũng là những đại thúc ngoài ba mươi rồi, không còn là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi nữa. Huynh lại thường xuyên đi đánh trận trong môi trường khí hậu khắc nghiệt như vậy, mặt chỉ mới có vài nếp nhăn nhỏ đã quá tốt rồi, huynh xem các thuộc hạ của huynh kìa, da còn thô ráp hơn."
Lạc Tử Ninh cũng thường xuyên thức khuya, cường độ làm việc không kém Hoắc Lệnh Chi, nhưng tình trạng da của anh quả thực rất tốt. Trong đầu anh đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ không mấy hài hòa: "Là vì được huynh tưới đó."
Hoắc Lệnh Chi ngây người, mất một lúc mới hiểu ý anh, mặc dù họ là lão phu lão thê, những tư thế cần làm đều đã làm hết rồi nhưng bình thường Lạc Tử Ninh nói chuyện không hề d*m đ*ng.
Hắn nhìn Lạc Tử Ninh, phát hiện quả nhiên Lạc Tử Ninh nói xong liền bắt đầu xấu hổ, hắn giơ tay véo cằm anh, buộc anh nhìn mình: "Người nghe còn chưa xấu hổ, người nói ngược lại xấu hổ trước à?"
Lạc Tử Ninh né tránh hắn: "Huynh có muốn ta cũng tưới cho huynh không? Để da huynh tốt hơn?"
"Không cần đâu, Trẫm thích mình thô ráp hơn." Hoắc Lệnh Chi sờ mặt mình, khoảng thời gian này ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng quả thực thô ráp hơn nhiều: "Đây cũng coi như là dấu vết của thời gian, chứng minh ta và em cùng nhau đi từ thiếu niên đến thanh niên, rồi cùng nhau đi đến trung niên."
Lạc Tử Ninh kéo tay hắn hỏi: "Sau này hai chúng ta còn cùng nhau trở thành hai ông già nữa nhỉ? Đến lúc đó, chúng ta vẫn sẽ ân ái như bây giờ chứ?"
"Tất nhiên, cho dù vào quan tài rồi, chúng ta vẫn là một cặp ân ái nhất..."
"Bộ xương khô!" Lạc Tử Ninh cướp lời nói.
Hoắc Lệnh Chi bị anh chọc cười: "Em vẫn giữ được tấm lòng trẻ thơ thế này rất tốt."
"Xì, huynh cứ nói thẳng ta ấu trĩ là được rồi." Lạc Tử Ninh chịu tựa vào lòng Hoắc Lệnh Chi: "Đợi đến khi huynh theo ta về nhà, chúng ta không cần phải vất vả như vậy nữa, không có đấu đá, không cần ngày nào cũng lao lực làm việc. Ta còn có chút tiền tiết kiệm, huynh cùng ta trông coi cửa tiệm, nếu không muốn coi tiệm thì thuê một nhân viên rồi chúng ta cùng nhau đi du lịch. Ở thế giới của chúng ta, huynh muốn làm một cậu bé ấu trĩ cả đời cũng được."
Hoắc Lệnh Chi tựa cằm lên vai anh, mặt áp vào mặt anh: "Em muốn để Trẫm ăn bám em?"
Lạc Tử Ninh véo cằm hắn rồi lắc lắc, giả vờ đe dọa hỏi hắn: "Huynh không muốn ăn bám ta à?"
"Ăn chứ, em cho bao nhiêu thì ta ăn bấy nhiêu." Hoắc Lệnh Chi còn cắn vào má anh một cái: "Bây giờ Trẫm ăn em đây."
"Bây giờ?" Lạc Tử Ninh đột nhiên bị bàn tay lớn của hắn véo lấy eo, sợ đến mức suýt hét: "Huynh làm gì vậy? Đang trong xe ngựa đấy!"
"Không sao, xe ngựa vốn dĩ đã rung lắc rồi." Hơi thở của Hoắc Lệnh Chi mê hoặc anh, họ đã lâu rồi không gặp nhau, Lạc Tử Ninh quả thực rất nhớ hắn. Nghe hắn tự tìm cớ, anh vô thức tin tưởng Hoắc Lệnh Chi không nói gì nữa, mặc nhận hành động của hắn.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 119
10.0/10 từ 12 lượt.
