Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 123


Hoắc Lệnh Chi vẫn cảm thấy chiếc điện thoại này thật thần kỳ, bấy nhiêu người chen chúc trong một màn hình nhỏ xíu, đây là chuyện bất khả thi trong nhận thức của hắn.


Hắn hỏi Lạc Tử Ninh: "Có phải em có thể dùng thứ này để nhìn thấy những người cách xa hàng ngàn dặm không? Hiện tại Thiên đình cũng đang tổ chức dạ tiệc, em có thể dùng thứ gọi là điện thoại này để xem buổi tiệc bên đó không?"


"Không phải Thiên đình, bên chúng ta cũng là phàm trần thôi, những người này cũng là người phàm giống ta và huynh. Tuy nhiên có một điểm huynh nói rất đúng, điện thoại quả thực có thể nhìn thấy người ở cách xa nghìn dặm, ví dụ huynh ở đất phong chúng ta từng sống còn tôi ở Kinh thành, hai chúng ta cầm điện thoại là có thể gọi video thấy mặt nhau. Có điều buổi tiệc này không phải đang diễn ra trực tiếp mà là đã quay từ trước đó." Để giải thích cho hắn, Lạc Tử Ninh tạm thời tắt video dạ tiệc, mở camera hướng về phía Hoắc Lệnh Chi: "Bây giờ anh cứ tùy ý nói gì đó đi."


Hoắc Lệnh Chi không biết anh đang làm gì: "Em đang làm gì thế?"


"Ghi hình thôi." Lạc Tử Ninh nói xong liền quay màn hình điện thoại về phía hắn.


Hoắc Lệnh Chi nhìn thấy trên màn hình vậy mà lại xuất hiện gương mặt của chính mình.


"Nói đại gì đó đi." Trong điện thoại truyền ra giọng nói của Lạc Tử Ninh.


"Em định làm gì?" Hoắc Lệnh Chi trong màn hình nói.


Hoắc Lệnh Chi nói với Lạc Tử Ninh: "Nếu không phải đã nghe em giải thích từ trước, mà đột nhiên có người nhảy ra cho ta xem cái này, ta chắc chắn sẽ cho rằng người đó đang dùng tà thuật."


Lạc Tử Ninh cười hỏi hắn: "Nhưng tại sao huynh lại nghĩ ta dùng pháp lực, coi ta là thần tiên? Mà không phải là một tiểu yêu tinh?"


Hoắc Lệnh Chi cắn ngón tay anh một cái: "Ở trên giường em đúng là một tiểu yêu tinh thực thụ."


"Đi ra chỗ khác chơi, ta đang nói chuyện nghiêm túc với huynh, huynh lại nói chuyện không đứng đắn." Lạc Tử Ninh nhấn mở lại video Chương trình ca nhạc mừng xuân, màn múa hát khai mạc lại tiếp tục diễn ra náo nhiệt: "Sử dụng điện thoại đối với người bên ta là một việc vô cùng bình thường, sau này huynh cùng ta về bên đó, gặp chuyện đừng có kinh ngạc thái quá. Nhưng huynh thông minh thế này, chỉ cần bước vào thế giới đó, huynh sẽ nhanh chóng hòa nhập thôi."


"Thứ này gọi là video sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Ừm." Lạc Tử Ninh gật đầu.


"Trong điện thoại của em chắc còn rất nhiều video về thế giới của em đúng không?" Hoắc Lệnh Chi hỏi.


"Có chứ." Lạc Tử Ninh nghĩ bụng, để tránh sự ngượng ngùng như lần trước, anh nên tìm mấy bộ phim tài liệu cho Hoắc Lệnh Chi xem trước, sau đó mới tìm mấy bộ phim truyền hình về đời sống thường nhật để hắn hiểu về chính trị, lịch sử, khoa học, vật lý và cuộc sống hàng ngày của mọi người.



Lạc Tử Ninh xem lại chương trình Chương trình ca nhạc mừng xuân thời thơ ấu, cười đến nghiêng ngả. Hoắc Lệnh Chi có nhiều từ không hiểu, nhưng mấy tiết mục ca múa và ảo thuật hắn vẫn thấy khá hay, không hề cảm thấy nhàm chán.


Lạc Tử Ninh chưa xem hết đã ngủ thiếp đi, Hoắc Lệnh Chi kéo anh vào lòng, tiếp tục xem một mình, xem mãi cho đến khi tiếng chuông đêm giao thừa trong video vang lên, mọi người trong màn hình cùng nói Chúc mừng năm mới, trong lòng hắn cũng nảy sinh một luồng cảm xúc kích động.


Thời gian sau đó, Lạc Tử Ninh thường xuyên kéo Hoắc Lệnh Chi vào không gian để cùng dùng máy tính xem phim.


Trong không gian chỉ có một chiếc ghế máy tính, còn lại đều là ghế nhựa nhưng hai người họ ngồi chung một ghế là được. Lạc Tử Ninh cũng rất thích ngồi trong lòng Hoắc Lệnh Chi, dù anh ngồi trên đùi hắn bao lâu đối phương cũng không kêu mệt.


Khi hai người cùng xem phim, Lạc Tử Ninh có cảm giác họ giống như một cặp đôi trẻ ở hiện đại, nhưng nhìn lại mái tóc dài của mình rồi nhìn mái tóc dài và y phục trên người Hoắc Lệnh Chi, trong nháy mắt anh lại thực tế trở về cổ đại.


Anh túm một lọn tóc của mình rồi ngẩn người hồi lâu, Hoắc Lệnh Chi chú ý thấy liền hỏi anh sao thế.


Lạc Tử Ninh vò tóc: "Ta đang nghĩ, có phải tóc dài rất vướng víu công việc không? Sáng nào cũng phải chải đầu, nếu công nhân trong xưởng đều cắt tóc ngắn, có thể tiết kiệm thời gian dành cho công việc."


Hoắc Lệnh Chi im lặng hồi lâu: "Đây có phải là sự bóc lột mà em thường nhắc đến không? Ngay cả thời gian chải đầu cũng không cho?"


Lạc Tử Ninh: "... Nhưng mà, tóc dài gội đầu rất mệt, ta thực sự không nghĩ ra ngoài việc trông đẹp ra thì còn có ích lợi gì khác."


Hoắc Lệnh Chi nhìn tóc anh: "Trước khi đến thế giới này, em cũng để tóc ngắn?"


"Tất nhiên rồi, tóc ngắn cực kỳ sướng, gội xong năm phút là khô. Bây giờ mỗi lần gội đầu phải đợi mấy canh giờ mới khô, dù ta có dùng máy sấy cũng phải sấy rất lâu." Lạc Tử Ninh muốn cắt tóc.


Anh quay đầu xoa tóc Hoắc Lệnh Chi: "Không biết huynh để tóc ngắn trông sẽ thế nào, chắc chắn là một đại soái ca, biết đâu sau khi cùng ta về bên đó huynh có thể gia nhập giới giải trí, làm idol, đến lúc đó ta chẳng cần mở siêu thị nữa cứ nằm đó tiêu tiền của huynh thôi."


Hoắc Lệnh Chi lại mong Lạc Tử Ninh có thể nằm đó tiêu tiền của hắn nhưng Lạc Tử Ninh thường xuyên thức khuya làm việc, bận lên là có thể không ăn không ngủ, hắn thà hy vọng mình mệt một chút cũng không muốn Lạc Tử Ninh vì công việc mà ảnh hưởng đến sức khỏe.


Hắn hỏi Lạc Tử Ninh: "Idol em nói là cái gì?"


"Huynh thật sự muốn làm à?" Anh chỉ vào màn hình: "Là những người đóng phim này nè hoặc ca hát nhảy múa, ta chỉ nói miệng vậy thôi, huynh đừng vì ta mà làm khổ mình."


Mặc dù ở thời đại của họ làm idol rất vẻ vang, kiếm được nhiều, được nhiều người sùng bái, yêu thích nhưng Hoắc Lệnh Chi là người cổ đại, lại còn là Hoàng đế, chắc chắn sẽ không coi trọng nghề diễn viên.


Hoắc Lệnh Chi suy nghĩ một lát: "Sau khi về, em làm thương nhân, ta làm xướng tử, hai chúng ta đúng là môn đăng hộ đối."



Lạc Tử Ninh véo má hắn: "Làm idol là chẳng có chút riêng tư nào đâu, hay là làm influencer đi, ta mở siêu thị huynh livestream giúp tôi bán hàng. Bây giờ idol cũng livestream bán hàng rồi, huynh bắt đầu từ livestream bán hàng luôn là huynh đã bớt đi bao nhiêu năm đi đường vòng rồi đấy."


...


Cuối cùng đường sắt cũng đã phủ khắp toàn quốc, Lạc Tử Ninh vào trong không gian thấy hoàn thành nhiệm vụ.


Phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ là dự báo thời tiết toàn quốc.


Nhiệm vụ tiếp theo là mở một trăm ngôi trường trên cả nước, nhiệm vụ này anh làm xong rồi nên nhận phần thưởng luôn. Phần thưởng này là bản nâng cấp của dự báo thời tiết trước đó, có thể dự báo thiên tai trong nước trước ba tháng.


Có được hai bàn tay vàng này, anh đã dự báo trước được nơi nào có tai ương để cho người dân ở đó tránh nạn, nơi nào không có tai ương thì không cần tốn công đi phân phát linh tuyền nữa.


Lần này, bách tính thấy được sự thần thông của anh thì càng thêm tin chắc anh chính là Thần tiên.


Nhiệm vụ kế tiếp là lát đường xi măng, việc này anh đang tiến hành, chỉ là yêu cầu của nhiệm vụ khá cao. Cuốn sổ nhiệm vụ đưa ra một tấm bản đồ, trên đó đánh dấu rất nhiều ngôi làng hẻo lánh.


Để sửa xong toàn bộ những con đường đó có chút khó khăn, nhưng những điều này vốn đã nằm trong dự tính của Lạc Tử Ninh.


Có một số ngôi làng rất hẻo lánh, người trong làng không ra ngoài, người ngoài muốn vào cũng khó khăn, nơi đó dường như cách biệt với thế giới. Có người từng đến đó kể rằng người ở trong rất dã man, đoàn kết và bài ngoại. Họ không quan tâm ai làm Hoàng đế, ban bố chính lệnh gì, chỉ sống cuộc đời của riêng mình.


Người ở đó đều nghe theo trưởng àng và những bậc cao niên đức cao vọng trọng, nơi đó nghèo nàn, tư tưởng lạc hậu. Những vị Hoàng đế trước đây đều vô thức phớt lờ mấy ngôi làng nghèo khổ này, dù sao họ cũng không ra ngoài, chỉ cần không gây chuyện là được. Cưỡng ép vào đó thu thuế cũng chẳng thu được gì, khéo còn phải cứu tế họ nên thà từ bỏ còn hơn.


Lạc Tử Ninh đề xuất tu sửa đường vào đó để phát triển các ngôi làng hẻo lánh thì bị nhiều đại thần phản đối, Hoắc Lệnh Chi sao nỡ thấy Tiểu Hoàng hậu của mình phiền lòng, lập tức nói hắn có cách.


Hoắc Lệnh Chi nói: "Người ở đó chẳng phải nổi tiếng là bài ngoại sao, vậy thì hãy để họ làm người ngoại này đi."


Lạc Tử Ninh hỏi hắn: "Huynh định làm gì? Phái binh đóng quân vào đó, chiếm làng của họ, ép họ phải cúi đầu à?"


"Đó vốn là giang sơn của ta và em, sao có thể gọi là chiếm của họ. Ý của ta là đánh tản họ ra, sắp xếp mỗi nhà đến một ngôi làng mới để ở, bắt họ học cách sống của người hiện đại." Hoắc Lệnh Chi nói.


Lạc Tử Ninh cảm thấy đây đã là phương thức dịu dàng nhất mà Hoắc Lệnh Chi từng sử dụng rồi, trước đây chắc chắn là ai không nghe lời sẽ trực tiếp dùng vũ lực trấn áp, giết sạch cho rảnh nợ, bây giờ đổi thành thử cải tạo người khác, quả là một tiến bộ lớn.


Hoắc Lệnh Chi hạ lệnh phái mấy vạn quân đi, việc này được giải quyết cực kỳ nhanh chóng.



Những dân làng đó còn tưởng mình đã vào đường chết, nhưng sau khi bị đưa ra khỏi làng và phân tán đến các ngôi làng khác nhau, họ phát hiện ra sự khác biệt. Ban đầu họ nói phương ngữ không ai hiểu, cứ ngỡ sẽ bị người làng khác bắt nạt, bắt làm nô lệ, ai ngờ dân làng ở đây đối xử với họ rất tốt, không chỉ cho đồ ăn mà còn dạy họ cách sử dụng nông cụ tiên tiến.


Những công cụ này đều do Lạc Tử Ninh tra cứu nhiều tài liệu rồi tiến hành cải tiến, nông dân làm ruộng tiện lợi hơn trước rất nhiều, những ngôi làng lạc hậu kia chưa từng thấy những thứ này.


Họ vốn sống rất nghèo, nay ra ngoài không chỉ học được ngôn ngữ bên ngoài mà còn học được bao nhiêu thứ tiên tiến, được mặc quần áo đẹp hơn, ăn những món ngon chưa từng thấy, mở mang tầm mắt. Đến nỗi sau này khi quan phủ bảo đưa họ về, họ còn không muốn đi.


Ai sống sung sướng rồi mà còn muốn về chịu khổ? Họ cầu xin quan phủ cho họ ở lại làng mới, còn nói mình là người ở đây, chết cũng không đi nhưng cuối cùng vẫn bị đưa về hết.


Sau khi về, họ lại một lần nữa ngây người vì ngôi làng nhỏ hẻo lánh nghèo nàn trước đây đã thay đổi hoàn toàn. Đường xi măng trải dài, nhà mới xây ngay ngắn, mỗi nhà đều được phát nông cụ mới và linh tuyền của Hoàng hậu. Sau này họ đi ra ngoài cũng thuận tiện, sản lượng lương thực tăng cao, sống cuộc đời tốt đẹp.


Trước đây họ tin thờ thần linh, những năm qua ở bên ngoài nghe không ít lời đồn về Hoàng hậu, họ cảm thấy Hoàng hậu chính là vị thần hạ phàm để cứu rỗi họ.


Cứ như vậy, nhiệm vụ đường xi măng cũng hoàn thành, phần thưởng là có thể nhìn thấu chỉ số thông minh của người khác bằng mắt thường.


Sau khi nhận được phần thưởng này, anh lập tức đi soi gương xem IQ của mình, vhỉ số của anh là của người bình thường: "Quả nhiên là vậy."


Anh lại chạy đi xem Hoắc Lệnh Chi, chỉ số của Hoắc Lệnh Chi cao hơn anh rất nhiều, anh không nhịn được thở dài: "Đúng là nam chính có khác."


Hoắc Lệnh Chi: "???"


Lạc Tử Ninh: "IQ cao hơn ta nhiều thế mà không hiểu ta nói gì, ta giỏi thật đấy."


Hoắc Lệnh Chi: "... Người thông minh quả thực không hiểu người ngốc đang nói gì."


Lạc Tử Ninh nghe vậy thì hậm hực vò mặt hắn: "Huynh mắng ta ngốc? Tối nay đừng có về nữa, người thông minh chắc không cần ôm vợ ngủ đâu nhỉ."


Hoắc Lệnh Chi: "!!!"


Lạc Tử Ninh dùng kỹ năng này để quan sát rất nhiều người, anh nhận ra kỹ năng này khá tốt, giúp anh chọn ra không ít đứa trẻ có IQ cao, trực tiếp gửi tới cho các học trò của Phương Lạc Ngữ dạy dỗ.


Trước đây họ phải tổ chức thi cử để chọn nhân tài, tốn rất nhiều thời gian. Bây giờ hễ là trẻ nhỏ do Lạc Tử Ninh gửi tới đều rất thông minh, học nhanh, các học trò của Phương Lạc Ngữ cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.


Nhiệm vụ tiếp theo là xây dựng một cột đèn đường chạy bằng điện cho thế giới này.



Thấy con số này, Lạc Tử Ninh sững sờ, chỉ có một cột thôi sao? Anh còn tưởng nhiệm vụ phải yêu cầu ít nhất mấy trăm mấy nghìn cột đèn chứ.


Học trò của Phương Lạc Ngữ vốn đang nghiên cứu phát điện và đèn điện, không bao lâu nữa là có thể hoàn thành nhiệm vụ này rồi.


...


Trước khi chuyến tàu hỏa đầu tiên lăn bánh, Lạc Tử Ninh đã tổ chức một chương trình bốc thăm trúng thưởng, chọn ra một nhóm bách tính đến trải nghiệm đi tàu miễn phí. Đoàn tàu xuất phát từ Kinh thành, đi qua ba thành rồi quay trở về, trên đường đi còn có ba bữa ăn và đồ ăn vặt miễn phí, sau khi về còn được tặng một mô hình tàu hỏa làm quà lưu niệm.


Yêu cầu đăng ký là công nhân xưởng hoặc nông dân.


Rất nhiều người hăng hái đăng ký, ai nấy đều tò mò không biết cái xe lửa kia vận hành như thế nào. Nhiều người đã thấy hình dáng con tàu nhưng chưa thấy nó chạy bao giờ, chỉ thấy đó là một vật thể khổng lồ. Cái xe lớn như thế, mấy gã lực lưỡng lén chạy tới đẩy thử mà nó chẳng hề nhúc nhích.


Không ít bách tính bàn tán xôn xao: "Dù có dùng mười mấy con ngựa chắc cũng không kéo nổi đâu nhỉ." "Rốt cuộc cưỡi kiểu gì?" "Hoàng hậu là thần tiên, chắc chắn là dùng pháp lực để chạy." "Kể cả pháp lực cũng không thể để ự chạy, chắc chắn lúc đó vẫn phải dùng ngựa kéo thôi."


Đủ loại suy đoán vang lên, ngày khởi hành đầu tiên, rất nhiều người không trúng thưởng cũng kéo đến xem. Những người trúng thưởng thì mang theo không ít đồ đạc, người mang đồ ăn, người mang trái cây, đều là để tặng cho Lạc Tử Ninh.


Lạc Tử Ninh tuy là Hoàng hậu nhưng thường xuyên xuất cung vi hành, nhiều việc đều thân chinh thực hiện, thái độ rất gần gũi bách tính. Anh không giống những thành viên hoàng thất khác luôn tỏ vẻ cao quý hơn người, không bao giờ bắt ai quỳ lạy, thỉnh thoảng đến xưởng còn ngồi trò chuyện với công nhân bình thường.


Đôi khi mọi người còn quên mất thân phận Hoàng hậu của anh, mà trò chuyện như những người bạn.


Lần trải nghiệm đi tàu này, nghe nói sẽ đi qua ba thành, bách tính cứ ngỡ phải đi mất vài tháng nên mang theo rất nhiều đồ ăn để biếu Hoàng hậu.


Nhưng khi đến ga tàu thấy Hoàng thượng cũng tới, họ liền không dám lại gần, cũng chẳng dám bắt chuyện với Hoàng hậu. Cuối cùng, họ cử ra một người đại diện đến nói họ mang theo nhiều đồ muốn dâng tặng cho Hoàng thượng và Hoàng hậu.


Lạc Tử Ninh nói anh xin nhận tấm lòng của mọi người, rồi bảo mọi người cứ lên xe trước, lát nữa sẽ cùng ăn.


Sau khi tất cả đã lên tàu, họ được tiếp viên đường sắt dẫn đến chỗ ngồi của mình.


Có một bà thím vừa ngồi xuống ghế đã ngạc nhiên thốt lên: "Cái ghế này êm ái quá, thật sướng quá!"


Giọng bà lớn nhưng không át được tiếng kinh ngạc của những người xung quanh, có người khen môi trường sạch sẽ, người nói bàn ghế trông thật tinh xảo. Những người nông dân này ngồi ở đây chỉ sợ làm bẩn ghế, lại có người bàn tán về cửa sổ Lưu Ly. Nhiều cửa sổ như vậy, mỗi cái đều làm bằng Lưu Ly, thật quá xa xỉ.


Xưởng Lưu Ly vẫn chưa mở khắp cả nước, việc vận chuyển không dễ dàng, không phải nhà nào cũng dùng Lưu Ly. Có nhiều người giàu còn coi Lưu Ly là thủ công mỹ nghệ, thế nên những người có mặt đều cảm thấy cửa sổ Lưu Ly là thứ cực kỳ xa hoa. Người bình thường thực sự có thể ngồi chuyến tàu sang trọng thế này sao? Lần này được đi miễn phí đúng là vớ được món hời lớn.


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 123
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...