Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 113


Lạc Tử Ninh quyết định ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ vào không gian để xác nhận nhiệm vụ, khi anh mở mắt lần nữa thì trời đã gần tối. Nhưng vừa mở mắt ra, anh phát hiện Hoắc Lệnh Chi vẫn còn trên giường, anh không rõ Hoắc Lệnh Chi vẫn giữ nguyên tư thế chống cằm nhìn anh suốt cả ngày hay là anh vừa hay mở mắt thì thấy Hoắc Lệnh Chi lại đang chống cằm nhìn anh.


Trước đây, Hoắc Lệnh Chi dù chân có bị tàn tật cũng không nằm lì trên giường cả ngày. Hắn hoặc là ra sân tắm nắng, hoặc là ở trong phòng đọc sách, không thì bận rộn rèn luyện đám hộ vệ.


Anh ngáp một cái, lười biếng hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Có phải đêm qua huynh mệt quá rồi không? Nên hôm nay mới nằm trên giường cả ngày?"


Hoắc Lệnh Chi không thể chấp nhận lời này: "Đừng nói một đêm, dù là ba ngày ba đêm không ngủ, ta cũng không thấy mệt."


Lạc Tử Ninh nghe hắn nói ba ngày ba đêm liền cảm thấy thắt lưng đau nhức, cái đó của Hoắc Lệnh Chi không chỉ có 18cm, hình như phải đến 20cm, hơn nữa còn rất to. Sáng nay khi anh tỉnh dậy, cảm giác phía dưới như bị hở gió.


Anh đỏ mặt ho khan một tiếng ngượng ngùng, đánh trống lảng: "Trước đây không phải ta đã nói là cho cửa hàng nhỏ của ta vào trong túi Càn Khôn sao? Ta còn hứa sẽ dẫn huynh đi xem, bây giờ có muốn vào xem không?"


Hoắc Lệnh Chi lo lắng nhìn anh: "Em có thể cử động không?"


"Ta không yếu ớt đến thế, nghỉ một ngày là khỏe rồi." Anh chống eo ngồi dậy, mặc dù cơ thể vẫn còn nhiều chỗ không thoải mái, không thể so với trạng thái bình thường nhưng không đến mức không xuống giường được cả mấy ngày như trong tiểu thuyết.



Anh vươn tay về phía Hoắc Lệnh Chi, bảo Hoắc Lệnh Chi nắm lấy tay anh: "Chuẩn bị xong rồi, ta dẫn huynh vào ngay."


Hoắc Lệnh Chi nắm lấy tay anh, hắn luôn muốn đến xem thế giới thuộc về Lạc Tử Ninh trông như thế nào. Trước đây Lạc Tử Ninh không chủ động đề cập, hắn cũng không nói, sợ Lạc Tử Ninh không thoải mái.


Bây giờ Lạc Tử Ninh chủ động đề xuất, hắn liền rất tích cực.


Lạc Tử Ninh sợ Hoắc Lệnh Chi là người cổ đại sẽ không quen khi bước vào siêu thị của người hiện đại. Mặc dù có thể chuyển vào siêu thị ngay lập tức nhưng anh vẫn bảo Hoắc Lệnh Chi nhắm chặt mắt trước. Anh đếm một, hai, ba, rồi mới bước vào siêu thị.


"Được rồi, huynh có thể mở mắt rồi." Cơ thể Lạc Tử Ninh hơi run rẩy vì hưng phấn, lần đầu tiên trình bày thế giới tương lai cho người cổ đại xem, không biết sẽ tạo ra tia lửa như thế nào.


Hoắc Lệnh Chi đã chuẩn bị tâm lý rồi mới mở mắt, hắn cứ nghĩ cửa hàng nhỏ mà Lạc Tử Ninh mở giống như thế giới của họ. Nhưng khi hắn thực sự mở mắt ra nhìn, hắn lại sững sờ, nơi này không hề có dấu vết nào của thời đại họ.


Hắn đứng tại chỗ nhìn những thứ xa lạ xung quanh, cuối cùng chỉ có thể cảm thán một câu: "Trên trời quả nhiên khác với nhân gian."


"Thực ra, ta còn một chuyện lừa huynh." Lạc Tử Ninh chớp chớp mắt với hắn: "Huynh không trách ta chứ? Ta nói cho huynh biết, huynh đã ngủ với ta rồi, không thể vì chuyện này mà giận ta, ghét ta rồi đuổi ta đi."


Hoắc Lệnh Chi hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý: "Em nói đi, ta nghe trước đã."



Lạc Tử Ninh tìm một cái ghế nhựa cho Hoắc Lệnh Chi ngồi, mông anh đang đau nên anh tự thêm một cái đệm cho mình: "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện."


Hoắc Lệnh Chi nhìn cái ghế anh đưa, chất liệu không phải bằng gỗ, xách lên rất nhẹ lại còn là màu xanh rất chói, hắn sợ mình ngồi bẹp cái ghế này mất.


Lạc Tử Ninh: "Không sao đâu, cái này tuy là nhựa nhưng ta mua loại nhựa dày, chịu được nặng, ần trước có một anh hai trăm cân ngồi còn không làm hỏng cái ghế này."


Hoắc Lệnh Chi ngồi xuống ghế, quả nhiên rất vững: "Chuyện em lừa ta tạm thời gác lại, trước hết hãy nói về chuyện tại sao anh hai trăm cân kia lại ngồi ghế của em."


Lạc Tử Ninh: "!? Bọn ta không có gì hết, chỉ là mùa hè nóng nực, anh ấy đến chỗ ta mua một cây kem ăn, tiện thể ngồi lại nói chuyện phiếm với ta một lát. Vừa hay lúc đó ta không có khách, nên tán gẫu vài câu với anh ấy thôi."


Lạc Tử Ninh sợ hắn nghĩ quá nhiều, làm cho câu chuyện càng ngày càng lệch lạc, vội vàng kéo chủ đề lại: "Thực ra ta hoàn toàn không phải là thần tiên, nhà ta cũng không ở Thiên cung. Ta cũng là người, chỉ là người ở một không gian khác, chỉ sống được hơn trăm năm, không thể trường sinh bất lão càng không có pháp lực gì cả."


"Không có pháp lực?" Hoắc Lệnh Chi nhớ lại lần trước Lạc Tử Ninh làm một người biến mất rồi lại làm xuất hiện từ không khí, hắn không tin người ở bên Lạc Tử Ninh không có pháp lực.


Với Lạc Tử Ninh, đây chỉ là một chuyện bình thường, nên anh mới không cho rằng đó là pháp lực.


"Thật sự không có pháp lực, ta cho huynh xem người bên ta bình thường làm gì." Lạc Tử Ninh vừa nói vừa cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, anh mở nền tảng video ngắn muốn cho Hoắc Lệnh Chi xem cuộc sống của người hiện đại: "Cuộc sống của người bên ta cũng tương tự như bên này, người lớn đi làm, trẻ con đi học. Thời gian nghỉ ngơi thì ăn uống, đi chơi, không có gì đặc biệt."



Trên màn hình là đủ loại hiệu ứng đặc biệt, cùng với một nhóm tiên nhân áo trắng bay lượn, ngự kiếm phi hành.


Hoắc Lệnh Chi thấy anh cầm một vật hình chữ nhật, vật đó phát sáng khi chạm vào thì đã cảm thấy thứ này không phải là vật của người phàm. Bây giờ thấy nội dung trên màn hình, hắn càng tin chắc đây là pháp lực.


Trước đây hắn từng đọc một số sách vớ vẩn, sách nói tiên nhân có thể truyền âm ngàn dặm. Hắn nghi ngờ Lạc Tử Ninh đang sử dụng một loại pháp lực lợi hại hơn cả trong sách, có thể nhìn thấy hình ảnh trên trời cách xa ngàn dặm.


"Không phải như huynh nghĩ âu, đây chỉ là phim truyền hình, giả thôi, toàn là hiệu ứng đặc biệt. Người bên ta cũng phải đi bộ hoặc đi xe ể di chuyển, không thể ngự kiếm." Lạc Tử Ninh vội vàng lướt xuống các video khác.


Có lẽ dữ liệu lớn vừa nghe thấy họ vừa nhắc đến từ thần tiên liền điên cuồng gợi ý cho anh các đoạn cắt ghép phim tiên hiệp, Lạc Tử Ninh vã mồ hôi hột, cảm thấy mình không thể giải thích rõ được.


"Trước đây không phải em đã nói, bên em có một loại phương tiện giao thông gọi là máy bay, người có thể ngồi lên nó bay trên trời sao? Sao người có thể bay được?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Máy bay khác, đó không phải là pháp lực." Lạc Tử Ninh tìm kiếm video về máy bay cho hắn xem: "Nó là như thế này, bên trong có thể có rất nhiều người ngồi. Đi đến những nơi gần hơn thì chỉ mất vài trăm tệ một vé, tốc độ rất nhanh."


Hoắc Lệnh Chi nhìn video máy bay: "Cánh không cử động thì bay bằng cách nào?"


Lạc Tử Ninh lại tìm kiếm video giải thích tại sao máy bay có thể cất cánh cho hắn xem, là một người cổ đại chưa từng tiếp xúc với những kiến thức này, nhiều từ ngữ hắn lần đầu tiên nghe thấy. Hắn chỉ hiểu được đại khái nhưng sau khi xem xong, hắn vẫn cảm thấy đây là pháp lực.


Lạc Tử Ninh xua tay: "Không hiểu cũng không sao, người bình thường không cần hiểu những kiến thức này vẫn sống được. Sau này có cơ hội thì xem dần, ta dẫn huynh đi tham quan siêu thị nhỏ của ta."



Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 113
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...