Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 114
Lạc Tử Ninh dẫn hắn đi xem tủ lạnh trước, anh mở tủ lạnh ra, lấy một que kem vị Coca, bẻ đôi rồi đưa cho Hoắc Lệnh Chi một nửa.
Hoắc Lệnh Chi cầm vật lạnh lẽo đó, nhìn Lạc Tử Ninh ngậm que kem vào miệng. Dáng vẻ đó có chút k*ch th*ch nhưng giây tiếp theo, hắn thấy Lạc Tử Ninh nhai que kem rồi nuốt, Hoắc Lệnh Chi liền cảm nhận được một trận đau ảo giác.
Lạc Tử Ninh quay đầu nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn hơi kỳ lạ: "Sao huynh không ăn? À phải rồi, huynh không thích đồ ngọt."
Lạc Tử Ninh lấy nửa que kem trong tay hắn rồi lấy một chai nước suối ướp lạnh, mở nắp đưa cho hắn uống.
Hoắc Lệnh Chi thò tay vào tủ lạnh thử: "Tại sao nơi này lại luôn giữ được nhiệt độ thấp như vậy?"
"Không phải pháp lực!" Lạc Tử Ninh sợ hắn hỏi có phải pháp lực không, vội vàng ngăn lại: "Đây là thiết bị điện tử, bên ta có rất nhiều thiết bị điện, ví dụ như máy giặt để giặt quần áo, bỏ quần áo vào là nó tự động bơm nước giặt; còn có robot hút bụi, tự động quét và lau nhà; rồi máy rửa chén, bỏ chén bát vào là nó tự rửa."
"Bên em gọi pháp lực là máy móc? Cách nói khác nhau sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Nếu nói như vậy thì điện mới là pháp lực, những thứ này đều phải dùng điện, không có điện thì máy móc nào cũng không dùng được." Anh vừa nói vừa ngồi xổm xuống, rút phích cắm cho Hoắc Lệnh Chi xem: "Rút cái này ra, tủ đông sẽ ngừng hoạt động, lát nữa đồ bên trong sẽ tan chảy."
Hoắc Lệnh Chi nhìn cái lỗ trên ổ cắm: "Không thấy gì."
"Nếu huynh chọc ngón tay vào thì sẽ cảm nhận được cảm giác của điện, nhưng ta không khuyến khích, sẽ bị điện giật chết đó." Lạc Tử Ninh tốt bụng nhắc nhở.
"Hồi nhỏ em từng bị điện giật?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Bởi vì hồi nhỏ ta nghe bố mẹ nói đừng chọc ngón tay vào ổ cắm, họ càng nói không được ta lại càng tò mò, thế là tôi nhét ngón tay vào làm tay ta bị tê liệt..." Lạc Tử Ninh vỗ vỗ vai hắn nói: "Hành động nguy hiểm xin đừng bắt chước."
Hoắc Lệnh Chi lại hỏi anh về nguyên lý của điện, tại sao chai nước suối trong tay anh lại trong suốt và mỏng nhẹ như vậy, trông giống thủy tinh nhưng lại không sợ rơi và tại sao hạn sử dụng của những đồ ăn vặt này lại dài đến thế.
Lạc Tử Ninh chỉ có thể ù ớ, tuy anh biết ý nghĩa đại khái nhưng không biết giải thích thế nào, cũng sợ giải thích sai sẽ khiến Hoắc Lệnh Chi nhận thức sai lầm về thế giới này: "Đợi đến thế giới của chúng ta, ta sẽ mua cho huynh một cuốn Mười vạn câu hỏi vì sao nhé, hoặc là tìm lại đĩa phim hoạt hình Lam Miêu Đào Khí Tam Thiên Vấn mà hồi nhỏ ta xem, anh sẽ hiểu hết."
Tuy Hoắc Lệnh Chi không hiểu ý anh, nhưng hắn biết Lạc Tử Ninh cũng không phải cái gì cũng biết, để không làm Lạc Tử Ninh xấu hổ, hắn cũng không hỏi thêm.
Hoắc Lệnh Chi theo anh lên lầu hai, Lạc Tử Ninh lấy một túi khoai tây chiên đưa cho hắn. Hoắc Lệnh Chi nhìn bao bì phồng lên, cứ tưởng bên trong có rất nhiều, mở ra mới thấy một nửa túi toàn là không khí.
Hoắc Lệnh Chi: "Người bên em thật thà quá."
Lạc Tử Ninh ngây người một lúc mới hiểu ý hắn: "Huynh cũng biết nói những lời nghe có vẻ châm chọc như vậy sao. Khí bên trong này cũng có tác dụng, còn có tác dụng gì thì chúng ta biết cũng vô dụng."
"Được." Hoắc Lệnh Chi ôm vai anh từ phía sau: "Tiểu Hoàng hậu của ta nói gì cũng đúng."
Lạc Tử Ninh giơ tay chọc nhẹ vào chóp mũi hắn: "Sao ta cảm thấy giọng điệu huynh mềm đi từ sau hôm qua vậy?"
"Mềm sao? Em thích không?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Ây da, lại còn làm nũng với ta!" Lạc Tử Ninh chậc chậc chậc lên án hắn: "Đàn ông đang yêu, thật là ghê gớm."
Lạc Tử Ninh dẫn hắn đi tham quan một vòng siêu thị. Trước khi rời đi, anh cầm sổ nhiệm vụ lên và chọn Có, sổ nhiệm vụ lập tức hiển thị nhiệm vụ đầu tiên
[Hoàn thành việc xây đường sắt khắp cả nước]
Bên dưới nhiệm vụ này còn có một bản đồ, trên đó hiển thị rõ ràng anh cần xây đường sắt ở đâu.
Lạc Tử Ninh cảm thấy an tâm sau khi nhìn thấy nhiệm vụ này, vốn anh định xây đường sắt tù lâu, giờ nhiệm vụ lại chính là lát đường sắt, hoàn toàn đúng ý anh.
Anh bảo Hoắc Lệnh Chi đợi bên cạnh một lát rồi lấy giấy bút ra, vẽ lại theo bản đồ, Hoắc Lệnh Chi đứng bên cạnh theo dõi.
Chỉ cần bước vào công việc, Lạc Tử Ninh lập tức nhập tâm, trở nên nghiêm túc. Hoắc Lệnh Chi rất thích nhìn anh làm việc nghiêm túc, hắn không làm gì cả, cứ đứng nhìn như vậy suốt hai tiếng.
Đợi Lạc Tử Ninh vẽ xong hết, anh nhét tờ giấy vào ngực: "Sau khi về, tiếp tục đào mỏ, muốn xây đường sắt khắp cả nước mà nguồn dự trữ hiện tại không đủ."
Trước đây Hoắc Lệnh Chi từng nghe Lạc Tử Ninh và Phương Lạc Ngữ nói về các từ như đường sắt, xe lửa nên hiểu được phần nào, biết đó là thứ tốt. Đúng lúc này vừa mới kết thúc chiến tranh, nhiều bách tính đang sống trong cảnh đói kém và không có việc làm. Cho họ đi đào mỏ, lát đường sắt cũng coi như đã giải quyết việc làm cho rất nhiều người.
Đương nhiên đây là việc nặng nhọc, mệt hơn công việc khác. Cần phải trả lương cao hơn một chút, không thể để bách tính cảm thấy hắn vừa đăng cơ đã bắt họ đi lao dịch.
"Chuyện này giao cho em phụ trách, ta còn có việc khác phải làm, cũng đến lúc thu hồi quyền lực từ tay các phiên vương rồi." Ánh mắt Hoắc Lệnh Chi thoáng lộ ra vài phần sát khí, đây chắc chắn lại là một trận mưa máu gió tanh nữa.
Lạc Tử Ninh biết việc này không dễ dàng. Trước đây xem phim truyền hình, bình định một phiên vương mà quay được một hai chục tập phim. Hoắc Lệnh Chi muốn bình định nhiều vị như vậy cùng lúc, e rằng không dễ.
"Đừng lo, việc này của ta đơn giản hơn chuyện em phải làm nhiều, công lớn phải nhờ vào vũ khí em đưa cho ta." Hoắc Lệnh Chi nói.
Hoắc Lệnh Chi vừa nói về việc thu hồi quyền lực từ tay các phiên vương, ngày hôm sau hắn liền triệu tập tất cả phiên vương. Không có khách sáo dư thừa, hắn thông báo thẳng sau này không được nuôi binh, thuế má ở đất phong không được phép thu nữa, cùng với nhiều quyền lực cũ khác đều bị thu hồi hết. Tuy nhiên, mỗi tháng họ sẽ được phát bổng lộc, mỗi năm còn có ban thưởng. Ngoài ra, đất phong cũng sẽ bị thu hồi, tất cả họ đều phải dọn về kinh thành sinh sống.
Các phiên vương sao mà vui vẻ? Trước đây sống ở đất phong hô mưa gọi gió, giờ chỉ có thể chuyển về kinh thành. Dưới chân thiên tử, mọi hành động của họ chẳng phải đều nằm trong tầm mắt của Hoắc Lệnh Chi sao?
Họ lập tức nhao nhao la ó, nói Hoắc Lệnh Chi quá vô tình, không thể đối xử với họ như vậy.
Nếu là trước đây, có lẽ Hoắc Lệnh Chi sẽ nói chuyện uyển chuyển hơn hoặc nghĩ ra vài kế sách đối phó với họ. Nhưng bây giờ thực lực quá mạnh, hắn lười phải giả vờ với những người này.
Hoắc Lệnh Chi không lên tiếng ngăn cản, chỉ lấy một khẩu súng ra đập lên mặt bàn và mọi thứ liền im lặng.
Chuyện này được giải quyết rất nhanh. Sau khi nói chuyện xong, Hoắc Lệnh Chi liền phân chia Vương phủ cho họ, yêu cầu họ dọn vào Vương phủ ngay lập tức, đồng thời viết thư về nhà để người nhà thu dọn hành lý về kinh.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 114
10.0/10 từ 12 lượt.
