Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 112


Nhìn thấy dòng chữ này, ngón tay Lạc Tử Ninh run rẩy, anh có thể tiếp tục ở lại đây để hoàn thành những việc còn dang dở và còn có thể đưa Hoắc Lệnh Chi về nhà.


Nhưng sau khi vui mừng, anh lại có chút lo lắng, nhiệm vụ nâng cấp lên 2.0 liệu có khó hơn trước không? Vạn nhất không hoàn thành, đừng nói là không thể đưa Hoắc Lệnh Chi về, mà ngay cả bản thân anh cũng không về được.


Anh không đưa ra lựa chọn ngay, muốn bình tĩnh rồi mới quyết định.


Khi anh bước ra khỏi siêu thị, có một khoảng thời gian trễ vài giây, rõ ràng lúc anh vừa vào siêu thị thì trong phòng chỉ có một mình anh. Thế nhưng, chỉ trong vài giây anh đang ngẩn người, anh đã bị Hoắc Lệnh Chi ôm chặt lấy kéo vào phòng từ lúc nào. Lần này Hoắc Lệnh Chi có vẻ vô cùng vội vã, không cho anh thêm bất kỳ phản ứng nào, cũng không nói vài câu trêu ghẹo mà trực tiếp ôm anh đi về phía giường.


Lạc Tử Ninh cảm thấy Hoắc Lệnh Chi lúc này giống một con thú dữ tợn, nóng lòng muốn vào thẳng vấn đề.


"Huynh bị làm sao vậy? Bị bỏ thuốc à? Mau thả ta xuống." Lạc Tử Ninh muốn châm chọc hắn vài câu, nói mấy hôm trước hắn từ chối mình, hôm nay mình cũng phải từ chối hắn.


Nhưng anh vừa dứt lời thì đã bị Hoắc Lệnh Chi đè xuống giường, còn bị đặt vào tư thế uốn cong như một con mèo cái đang đ*ng d*c, điều này khiến mặt Lạc Tử Ninh đỏ bừng.


Nhưng điều khiến anh xấu hổ hơn là Hoắc Lệnh Chi còn l**m vài cái.



Giọng Lạc Tử Ninh trở nên lệch tông, điên cuồng vùng vẫy, cố gắng đẩy khuôn mặt Hoắc Lệnh Chi ra: "Mấy hôm trước huynh không lấy dầu bôi trơn ta đưa à? Dùng cái đó mà bôi trơn, bây giờ huynh đang làm gì thế?"


"Nếm thử mùi vị." Hoắc Lệnh Chi ngẩng đầu cười nói với anh.


"Huynh, sao mặt lại dày đến thế! Đồ vô liêm sỉ!" Lạc Tử Ninh sửng sốt, không ngờ Hoắc Lệnh Chi lại có thể dùng khuôn mặt này để nghiêm túc nói ra những từ đó, có gì đáng nếm chứ?


"Thử Hoàng hậu của mình thì cần gì đến mặt mũi?" Hoắc Lệnh Chi còn s* s**ng vài cái rồi mới lấy những thứ hôm đó Lạc Tử Ninh đưa cho hắn.


Bản thân Lạc Tử Ninh cũng là đàn ông, biết đàn ông dù nghiêm túc đến đâu, khi lên giường cũng sẽ nói vài câu lả lơi. Nhưng anh không ngờ Hoắc Lệnh Chi lại có thể nói ra lời này, nếu người bị đè không phải anh mà anh chỉ là khán giả, chắc chắn anh sẽ nói một câu: có phải Hoắc Lệnh Chi đang dần sụp đổ hình tượng rồi không? Ngay cả câu muốn có liêm sỉ thì không l**m được vợ mà cũng nói ra được!


...


Lúc họ tỉnh dậy thì đã gần tối, Hoắc Lệnh Chi đã đùa giỡn với anh trên long sàng một hồi. Ban đầu Lạc Tử Ninh không quen, dù sao đang là ban ngày, sợ cung nhân bên ngoài nghe thấy.


Sau đó, anh không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác nữa, hai người làm cho gối chăn trên giường rơi hết xuống đất. Mãi đến rất khuya, Lạc Tử Ninh thực sự không chịu nổi nữa, Hoắc Lệnh Chi mới ôm anh dậy ăn cơm.


Sau đó có tắm rửa hay không thì Lạc Tử Ninh không biết, khi đó anh mệt đến mức ngủ thiếp đi.



Anh giơ tay che mặt Hoắc Lệnh Chi, đẩy hắn ra: "Huynh tránh xa ta ra."


Hoắc Lệnh Chi lại nắm lấy cổ tay anh, không những không tránh ra mà còn hôn vào lòng bàn tay anh.


Lạc Tử Ninh kinh ngạc đến mức đồng tử mở to, sao hắn lại trở nên mê đắm như vậy!


Anh rụt tay về, lật người nằm sấp trên gối, hờn dỗi hỏi hắn: "Huynh nói trước đây huynh chưa từng có ai mà? Sao hôm qua lại thành thạo thế?"


Tâm trạng Hoắc Lệnh Chi rất tốt, giọng điệu mềm mại đến sến súa: "Bởi vì ta đã tưởng tượng làm cùng em hàng ngàn lần trong đầu rồi."


Lạc Tử Ninh: "! Bình thường huynh luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh, nghiêm túc, chính chắn như thế, không ngờ toàn chứa mấy thứ đen tối trong đầu!"


"Không phải đen tối, đều là nguyên liệu tốt." Hoắc Lệnh Chi áp sát vào tiểu Hoàng hậu của mình, ôm mãi không đủ. Nếu không phải buổi sáng đã kiểm tra thấy cái hoa nhỏ của tiểu Hoàng hậu không chịu nổi sự tàn phá, hắn nhất định sẽ tiếp tục thêm vài lần nữa.


Lạc Tử Ninh lười để ý đến hắn, muốn xoay người lại nhưng eo đau, xoay không nổi, nằm sấp thoải mái hơn thế là anh dứt khoát nhắm mắt lại.


Hoắc Lệnh Chi thấy mí mắt anh chuyển sang màu hồng, còn hơi sưng tấy. Chắc là đêm qua khóc quá dữ, bây giờ vẫn chưa xẹp.



Hoắc Lệnh Chi gọi cung nhân vào lấy ít đá lạnh, hắn muốn chườm lạnh cho Lạc Tử Ninh.


Lạc Tử Ninh nói với hắn không cần phiền phức như vậy, giơ tay đưa cho hắn một túi đá: "Trong túi Càn Khôn của ta có tủ lạnh."


"Tủ lạnh là vật gì?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.


"Tủ lạnh chính là..." Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút, không biết phải giải thích tủ lạnh là cái gì cho một người cổ đại như thế nào. Hình như anh chưa từng đưa Hoắc Lệnh Chi vào không gian của mình, mỗi lần vào chỉ là lấy đồ ra cho Hoắc Lệnh Chi xem.


Trước đây anh còn đề phòng Hoắc Lệnh Chi, sợ Hoắc Lệnh Chi thay lòng. Nhưng từ hôm qua Hoắc Lệnh Chi nói ra lời chia sẻ thiên hạ với anh, anh đã buông bỏ đề phòng, thậm chí anh còn cảm thấy xấu hổ.


Hoắc Lệnh Chi có thể chia nửa cả thiên hạ cho anh, yêu anh một cách thẳng thắn như vậy nhưng anh lại đề phòng Hoắc Lệnh Chi, luôn coi không gian là đường lui của riêng mình.


Anh nghiêng đầu hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta là phu phu, là người một nhà rồi, đúng không?"


"Cần bổ sung thêm một chút, chúng ta còn là người thân cận nhất của nhau." Hoắc Lệnh Chi chườm đá lên mắt cho Lạc Tử Ninh, kể từ ngày hôm qua, hắn đã rất thích dính lấy Lạc Tử Ninh, không muốn rời xa một khắc nào.


"Vậy ta hỏi huynh một vấn đề, sau này nếu ta gặp phải chuyện gì, có thể bàn bạc với huynh không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.



"Trước đây là trước đây, bây giờ ta gặp một chuyện muốn hỏi ý kiến của huynh. Huynh có bằng lòng cùng ta về nhà không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.


Anh không biết khi nào mình sẽ trở về, cũng không biết có hoàn thành nhiệm vụ được không. Nếu vừa khéo hoàn thành nhiệm vụ trong vài năm, liệu lúc đó Hoắc Lệnh Chi có sẵn lòng từ bỏ ngôi Hoàng đế, đi theo anh đến thế giới tương lai làm một người bình thường không?


Hoắc Lệnh Chi nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi hỏi anh: "Là bây giờ hay sau khi chúng ta chết?"


"Nếu là bây giờ thì sao? Huynh đi theo ta thì không làm Hoàng đế được nữa. Ta từng nói với huynh, ở bên đó ta chỉ là một người ở tầng lớp dưới, mở một cửa hàng nhỏ, không có năng lực gì, càng không có tiền nhưng không chết đói. Cuộc sống tiện lợi hơn, chỉ là không có quyền ra lệnh cho người khác, cũng không thể thấy ai không vừa mắt là chặt đầu họ nữa. Huynh phải tuân thủ pháp luật, sống bình dị với ta cả đời. Huynh có bằng lòng không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.


"Tuy rời đi có chút đáng tiếc, ở đây vẫn còn nhiều chuyện muốn làm nhưng chưa làm, thực ra đi theo em cũng là chuyện ta muốn làm. Lựa chọn đồng nghĩa với sự từ bỏ, trong lựa chọn từ bỏ của ta không bao giờ có em." Hoắc Lệnh Chi rất nghiêm túc nói.


Lạc Tử Ninh giơ tay che mắt mình, anh cảm động đến muốn khóc nhưng đêm qua khóc đến mức mắt đã sưng, bây giờ khóc nữa thì đau mắt dữ dội: "Huynh đừng nói những lời khiến ta muốn khóc nữa."


"Ta sẵn lòng đi cùng em, em đừng bao giờ nghi ngờ ta." Hoắc Lệnh Chi gỡ tay anh xuống, tiếp tục chườm mắt cho anh. "Nếu là em hẳn cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống ta thôi, đây chỉ là một chuyện rất đỗi bình thường, không cần phải cảm động."


Lạc Tử Ninh cảm thấy chột dạ, anh đã dao động giữa gia đình và Hoắc Lệnh Chi rất lâu, rất lâu, mãi đến hôm qua vẫn chưa quyết tâm.


Bây giờ anh không còn do dự nữa, anh sẽ ở lại để tiếp tục làm nhiệm vụ, anh sẽ dùng hết sức lực để đưa Hoắc Lệnh Chi về nhà. Nếu không về được, vậy thì cứ ở lại đây sống trọn đời với Hoắc Lệnh Chi.


Lạc Tử Ninh: "Đợi ta nghỉ ngơi khỏe rồi, ta dẫn huynh đi xem siêu thị nhỏ của ta, xem cuộc sống thường ngày của ta."


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 112
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...