Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 111


Chẳng mấy chốc đã đến đại điển đăng cơ và đại điển phong hậu. Ngày hôm đó, cả nước vui mừng, buổi lễ được tổ chức vô cùng long trọng.


Lạc Tử Ninh có cảm giác đây không phải là đại điển đăng cơ mà giống như lễ cưới của họ vậy.


Họ mặc lễ phục đôi, dưới đất trải một tấm thảm đỏ lộng lẫy. Khi họ bước đi, cung nhân xung quanh tung cánh hoa lên trời. Khúc nhạc mà các nhạc sư bên cạnh tấu lên cũng không quá trang nghiêm mà rất vui tươi, hân hoan, tuy không phải là nhạc thành thân nhưng nghe vào thì giống hệt nhạc thành thân.


Anh nghi ngờ Hoắc Lệnh Chi cố ý cho người biên soạn lại, cho dù từng thành thân, nhạc của hai người họ cũng phải độc nhất vô nhị.


Anh lén lút nghiêng đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi, phát hiện vẻ mặt Hoắc Lệnh Chi rạng rỡ, đầy khí phách, quả thực là biểu cảm chỉ có ở chú rể trong lễ cưới.


Anh nghi ngờ lúc này Hoắc Lệnh Chi không phải tuyên cáo thiên hạ hắn đã đăng cơ, mà là tuyên cáo thiên hạ hắn đã có vợ.



Nếu không phải có quá nhiều người đang nhìn, anh đã muốn kéo tay áo Hoắc Lệnh Chi bảo hắn kiềm chế một chút.


Hôm nay Hoắc Lệnh Chi thực sự rất vui, so với lần thành thân trước như hai thái cực. Lần trước trong lòng hắn không thoải mái, hắn cũng thấy được nguyên chủ đầy vẻ oán hận, cả hai người đều hận không thể b*p ch*t đối phương ngay lập tức.


Lần này thì khác, hắn vui như phi thăng thành tiên. Hắn cũng lén lút nghiêng đầu nhìn Lạc Tử Ninh, thấy tiểu Hoàng hậu của mình xấu hổ, má hồng hồng, trong lòng càng thêm thỏa mãn. Sau ngày hôm nay, Lạc Tử Ninh sẽ hoàn toàn thuộc về hắn.


Hoắc Lệnh Chi tuyên bố Lạc Tử Ninh là Hoàng hậu của hắn trước mặt tất cả mọi người, sau này hai người sẽ cùng nhau chia sẻ thiên hạ.


Bên dưới có một phần quan viên trước đây, họ chọn đứng về phía Hoắc Lệnh Chi, họ tài hoa xuất chúng, năng lực làm việc mạnh mẽ và thật lòng quan tâm đến việc của bá tánh. Hoắc Lệnh Chi đã thương lượng với Lạc Tử Ninh, để những người này đi bồi dưỡng một chút rồi tiếp tục nhập triều làm quan.


Những người này tin rằng Hoắc Lệnh Chi sẽ tạo ra một thời kỳ thịnh thế nhưng tư tưởng của họ vẫn còn khá cổ hủ, việc Hoàng thượng lập một nam nhân làm Hoàng hậu đã đủ khiến họ không thể chấp nhận rồi, không ngờ Hoàng thượng lại còn nói ra lời chia sẻ thiên hạ với Hoàng hậu! Điều này quả thực là quá kinh thiên động địa.


Quy tắc từ xưa đến nay đều là hậu cung không được can dự chính sự, cho dù muốn để Hoàng hậu can dự triều chính cũng không thể nói thẳng ra trước mặt bá quan văn võ.



Những phiên vương và hoàng thân quốc thích đó lại càng không thích quyết định này của Hoắc Lệnh Chi, đây là thiên hạ của Hoắc gia, sao có thể chia cho người khác được?


Nhưng ngoài họ ra, Lạc Tử Ninh còn đề nghị mời rất nhiều bá tánh đến xem lễ, những người dân này đều hồ hởi reo hò, không hề cảm thấy quyết định này có gì không tốt. Dù sao, Vương phi là Thần tiên trên trời, mà Thần tiên dù có làm Hoàng đế cũng xứng đáng, huống hồ chi lại chịu thiệt làm Hoàng hậu.


Người dân sợ Hoắc Lệnh Chi nhiều hơn, còn với Lạc Tử Ninh thì tình cảm phức tạp, bao gồm yêu thích, cảm kích, tôn kính, v.v. Trong mắt họ, Lạc Tử Ninh mới là người nên ngồi lên ngôi Hoàng đế, có Lạc Tử Ninh, họ mới có cuộc sống ấm no, đầy đủ, lần này người dân đến rất đông. Hơn nữa, Lạc Tử Ninh đã dặn dò trước bá tánh đến xem lễ không cần phải quỳ lạy các quan viên và phiên vương. Họ không còn sợ hãi nữa, hoàn toàn không quan tâm đến những tiếng phản đối của quan viên và phiên vương mà còn reo hò lớn hơn, át hẳn những tiếng phản đối. Lạc Tử Ninh không ngờ Hoắc Lệnh Chi lại đột nhiên nói ra lời này, anh dùng sức nắm chặt tay Hoắc Lệnh Chi, hỏi nhỏ: "Sao huynh không nói trước với ta một tiếng? Huynh nói vậy họ có đồng ý không?"


"Trẫm là Hoàng đế, lời trẫm nói chính là Thánh chỉ. Hơn nữa, ta đã hứa chia sẻ thiên hạ với em từ lâu rồi, quân tử nhất ngôn." Hoắc Lệnh Chi nghiêm túc nói.


Lạc Tử Ninh thở dài thườn thượt: "Huynh nên cảm thấy may mắn vì ta không phải là yêu phi. Nếu không, với cái kiểu đầu toàn là tình yêu như huynh mà làm Hoàng đế, thể nào cũng phá tan đất nước này."


"Ta biết em là người như thế nào nên mới an tâm nói ra những lời đó. Nếu là người khác, ta không ngốc đến mức chia sẻ thiên hạ với hắn." Hoắc Lệnh Chi đi qua những năm tháng chung sống với Lạc Tử Ninh, mọi việc Lạc Tử Ninh làm hắn đều thấy rõ, dĩ nhiên hắn dám chia sẻ thiên hạ với Lạc Tử Ninh. Nếu Lạc Tử Ninh chỉ là một người có sắc đẹp nhưng bụng dạ xấu xa, Hoắc Lệnh Chi còn không thèm nhìn đối phương một cái, ngay cả sắc đẹp hắn cũng không muốn tận hưởng.


Đại điển đăng cơ diễn ra rất lâu, tâm trạng Lạc Tử Ninh vô cùng xúc động, đồng thời còn xen lẫn ự hoảng loạn, anh sợ đại điển đăng cơ đang diễn ra nửa chừng thì mình đột nhiên biến mất. May mắn thay, mọi việc đã hoàn thành thuận lợi.



Nhưng anh không nghỉ ngơi ngay, chỉ sai người đi xem Phương Lạc Ngữ. Chẳng mấy chốc, người được cử đi đã quay về nói Phương Lạc Ngữ để lại một lá thư rồi đi rồi. Các cung nhân cũng biết Phương Lạc Ngữ quan trọng đến mức nào, họ hốt hoảng hỏi Lạc Tử Ninh có cần đi tìm anh ta không.


Lạc Tử Ninh biết Phương Lạc Ngữ đã đi rồi. Anh lắc đầu, cầm lá thư Phương Lạc Ngữ để lại,nói: "Không cần đâu."


Anh biết nội dung trong thư, hẳn là những lời tạm biệt. Anh chưa mở ra xem ngay, mà vào không gian, muốn xem sổ nhiệm vụ có ghi thời điểm mình rời đi không.


Sau khi mở sổ nhiệm vụ, anh phát hiện trên đó xuất hiện vài dòng chữ.


[Có muốn tham gia Nhiệm vụ 2.0 không?]


[Có] [Không]


(Chọn Không, có thể nhận thưởng Nhiệm vụ 1.0, nội dung phần thưởng là trở về nhà trong tình trạng cơ thể khỏe mạnh. Nếu chọn tham gia Nhiệm vụ 2.0, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, có thể chọn đưa một người rời khỏi thế giới này.)


Lạc Tử Ninh nhìn những lời này, tay chân anh run rẩy. Có thể đưa một người về nhà! Vậy là anh có thể đưa Hoắc Lệnh Chi về nhà!



Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 111
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...