Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 103
Tri phủ và những người nắm giữ chức vụ trong nha môn đều bị điều tra một lượt.
Trong số đó chỉ có đúng ba người là trong sạch, số còn lại đều theo phe Tri phủ ức h**p bá tánh hoặc lén lút làm những chuyện chèn ép dân chúng.
Lạc Tử Ninh lệnh thuộc hạ phân loại những người này, ai phạm tội nặng thì xử tử, ai chưa đến mức tử hình thì đưa đi đào mỏ. Nhưng trước khi cải tạo còn phải phạt đòn roi, lôi họ ra quất trước mặt bá tánh trước khi Tri phủ bị chém đầu để mọi người được hả giận.
Loại cuối cùng là phạm tội nhẹ thì bị giam giữ, căn cứ theo luật pháp mà xử phạt ngồi tù bao nhiêu năm, đồng thời còn phải nộp tiền phạt.
Toàn bộ tài sản của Tri phủ đều bị tịch thu, mấy đứa con trai và một số người thân đều tham gia phạm pháp nên cũng bị chém đầu. Phu nhân và con gái gã ta không tham gia nên không bị liên lụy, được thả đi, để họ tự sinh tự diệt.
Còn những người bị bắt ép về nhà Tri phủ làm nha hoàn hay tiểu thiếp, ai còn gia đình thì đưa họ về nhà. Nhưng đa phần không còn người thân nữa, Lạc Tử Ninh liền sắp xếp cho họ vào làm việc trong xưởng, tạm thời ở lại ký túc xá. Nếu không muốn vào xưởng làm việc thì không cưỡng ép, muốn tìm kế sinh nhai gì thì tự họ lo liệu.
Một thời gian trước khi hành hình, Hoắc Lệnh Chi thông báo cho các quan viên Lâm Thành cùng đến chứng kiến. Vào ngày hành hình, không chỉ quan viên đến mà rất nhiều bá tánh cũng kéo đến xem, nghe nói một Tri phủ, ba Huyện lệnh cùng một đám quan lại trong nha môn, kẻ bị chém đầu người bị quất roi, chuyện lạ ngàn năm có một thế này, chắc chắn họ phải chạy tới xem cho bằng được.
Hoắc Lệnh Chi không để Lạc Tử Ninh đi xem vì sợ tiểu Vương phi bị dọa, bản thân Lạc Tử Ninh không có hứng thú với những cảnh tượng đẫm máu như vậy, ở nhà ngủ nướng, ngủ dậy xong lại vào không gian ôm một hộp kem lớn vừa ăn vừa xem phim.
Hoắc Lệnh Chi dẫn theo đội tuần tra canh giữ hiện trường, khi phạm nhân được đưa tới nơi thì đám đông đứng xem đã vây kín trong ba lớp ngoài ba lớp.
Bá tánh vây xem không chỉ muốn hóng hớt chuyện chém đầu mà còn muốn nhìn xem Vương gia trông như thế nào, nghe đồn Vương gia mặt xanh nanh vàng, ngày ngày chém đầu mấy người để giải khuây, tuy trong lòng sợ hãi nhưng trí tò mò lại còn mãnh liệt hơn, muốn nhìn thử mặt xanh nanh vàng đáng sợ đến mức nào.
Sau khi thấy Vương gia, họ mới phát hiện ra hắn không những không có răng nanh dài nhe ra như ác quỷ mà còn vô cùng anh tuấn. Bình thường gặp người đẹp thế này chắc chắn họ phải nhìn thêm vài cái, nhưng họ lại không dám nhìn Vương gia, người hắn toát ra một luồng uy áp mạnh mẽ, nếu nhìn chằm chằm sẽ bị ép đến mức không thở nổi, họ vội vàng liếc qua một cái rồi không dám nhìn Hoắc Lệnh Chi nữa.
Hoắc Lệnh Chi không quan tâm tới ánh mắt của bá tánh, hắn sắp xếp công việc tại hiện trường. Trước tiên sai người đưa nhóm tội nhẹ nhất lên, cho người đọc một lượt tội trạng của họ và thời hạn giam giữ, sau đó để họ quỳ một bên thị chúng.
Khi họ bị ấn quỳ xuống, ai nấy đều cúi gầm mặt không dám ngẩng lên nhìn bá tánh đang vây xem. Thế nhưng, những cư dân gốc của đất phong vẫn nhớ như in bộ mặt xấu xa của họ năm xưa nên đua nhau ném lá rau thối, trứng thối vào người họ.
Không chỉ có cư dân gốc ném, những người đi hóng hớt cũng ném theo. Những người bên Lâm Thành đến xem tuy chưa từng bị đám người này ức h**p nhưng thấy ném như vậy thật rôm rả nên cũng tham gia, chẳng mấy chốc đám phạm nhân gần như bị chôn vùi trong lá rau thối.
Tiếp đó, Hoắc Lệnh Chi lại hạ lệnh dẫn đám người chịu phạt đòn roi lên. Theo đúng quy trình, họ bị đọc tội trạng trước, sau đó người thi hành cầm roi quất.
Trong số đó có người bị quất hai mươi roi, năm mươi roi, có kẻ tám mươi roi.
Hai mươi roi người đã đầm đìa máu, năm mươi roi thì nửa sống nửa chết, còn tám mươi roi thì có kẻ đứt hơi ngay tại chỗ.
Quất xong, đám người này bị mang đi, kẻ đứt hơi thì ném vào bãi tha ma, kẻ chưa chết thì bị giam lại, không để họ chết ngay được vì còn phải bắt họ đi đào mỏ.
Cuối cùng, màn kịch chính là những kẻ bị chém đầu. Ngoài Tri phủ ra, tất cả tử tù bị xếp thành một hàng, lần lượt bị đao phủ lấy đầu.
Từng cái đầu rơi xuống đất, dù là bá tánh bạo gan đến mấy cũng không dám nhìn thẳng quá lâu, cảnh tượng này thực sự quá đẫm máu.
Sau cùng là Tri phủ, Hoắc Lệnh Chi gọi tất cả cư dân gốc của đất phong: "Bảo mỗi người các ngươi lên lóc một miếng thịt trên người hắn, các ngươi có dám không?"
"Đâu chỉ là dám, một đao không đủ! Chúng ta hận không thể băm vằm hắn thành ngàn mảnh!"
"Cho ngươi chết nhanh ư? Cha mẹ, ông bà dưới suối vàng của ta không đồng ý!"
"Đúng! Lúc ngươi cướp bảo vật gia truyền nhà ta, giết cha mẹ ta, hành hạ tỷ tỷ ta, sao không thấy ngươi mủi lòng cho người nhà ta một cái chết nhanh chóng?"
"Nên bảo đại phu nấu chút sâm canh mang tới, treo giữ mạng hắn, đừng để lóc hai ba đao đã chết mất!"
Tri phủ nghe tiếng hò hét của mọi người thì hai mắt tối sầm, ngất lịm đi nhưng nhanh chóng bị một gáo nước lạnh tạt cho tỉnh lại. Tiếp sau đó là những bá tánh đang nôn nóng trả thù, cầm đao lên đài để trút giận.
...
Lạc Tử Ninh không đến hiện trường xem, nhưng nghe nói hiện trường thi hành án máu chảy thành sông, phải dội rửa mất mấy ngày mới sạch được vết máu trên mặt đất.
Dạo gần đây khi Lạc Tử Ninh ra ngoài làm việc, Hoắc Lệnh Chi đều dặn anh đi vòng qua đoạn đường đó, vì nơi ấy vẫn còn vương lại mùi máu tanh.
Lạc Tử Ninh sai người xây thêm một kho hàng trong Vương phủ, lần này phải xây thật lớn, lớn gấp mấy lần kho chứa vàng bạc châu báu của phủ.
May mắn là Vương phủ có diện tích lớn, có thể xây dựng thoải mái. Sau khi xây xong, tất cả vàng bạc châu báu tịch thu đều được cất vào kho.
Tri phủ tham ô quá nhiều tiền của, lấp đầy cả một nhà kho.
Ngoài việc trích một phần tiền làm quân phí, anh còn mở thêm vài xưởng nữa, những xưởng này được mở ở Lâm Thành.
Ngoài ra, anh còn chuẩn bị tổ chức kỳ thi thứ hai. Tuy nhiên, tư tưởng ở Lâm Thành và vùng lãnh thổ mới thu phục được vẫn chưa chấp nhận sự thay đổi, anh cần phải yêu cầu họ cử người đến tiếp nhận huấn luyện, sau khi huấn luyện xong mới tiến hành thi cử.
Anh còn phải chỉnh đốn quan trường, thay thế những người không phù hợp với chính sách của mình.
Anh yêu cầu Lâm Thành và lãnh địa phía Đông mỗi bên cử một ngàn người đến huấn luyện, yêu cầu là nam nữ phải bằng nhau.
Chỉ cần biết mặt chữ và viết chữ là có thể cử đến, không cần học vấn quá cao.
Lần trước thi cử năm trăm người chỉ giữ lại năm mươi người, lần này hai ngàn người anh nghĩ giữ lại được hai trăm người là đã tạ ơn trời đất rồi.
Thực ra, Lạc Tử Ninh còn cân nhắc một điểm, nếu người đó đã đọc quá nhiều tư tưởng cũ, đầu óc đầy rẫy tư tưởng phong kiến, e rằng không chịu nghe lời anh, thậm chí có thể cản trở cách làm của anh.
Tuy nhiên, anh không thể vơ đũa cả nắm một nhóm người đọc sách mà chưa hề thử qua, những người đọc sách đó đã khổ công học tập bao nhiêu năm, nếu chính sách đột ngột thay đổi, họ sẽ uổng công học hành, như vậy thì quá thiệt thòi.
Anh định đợi người được cử đến rồi sàng lọc từng người một. Trước tiên, để những người được chọn trong kỳ thi trước của anh huấn luyện những người mới đến, sau đó tiến hành thi cử rồi cho họ thực tập tại đất phong, việc đi hay ở tùy thuộc vào biểu hiện của họ.
Các quan viên và bá tánh ở Lâm Thành sau khi chứng kiến trận hành hình đó, trở về mà rất lâu sau không thể bình tĩnh, hiểu rõ ý đồ của Vương gia. Vương gia muốn giết gà dọa khỉ, nếu họ không nghe lời Vương gia và Vương phi, kết cục của họ sẽ giống Tri phủ.
Vì vậy, họ nghe Vương phi nói muốn cử một ngàn người đi huấn luyện và phải có một nửa là nữ giới, liền lập tức thực hiện, không dám chậm trễ chút nào.
Lạc Tử Ninh nói muốn cử một ngàn người đi, còn nói phải nam nữ bằng nhau, họ vô cùng bất mãn, đặc biệt là việc nghe nói nữ nhân ở đất phong có thể làm quan.
Thế nhưng họ không dám công khai chống đối Vương phi, sợ Hoắc Lệnh Chi giết hết bọn họ. Trong việc chọn người, nam nhân thì họ tìm trong học viện, gom đủ năm trăm người quá đơn giản nhưng với nữ nhân thì họ lại tùy tiện lấy.
Đất phong của phiên vương phía Đông lớn hơn đất phong của Hoắc Lệnh Chi rất nhiều, có mấy thành lớn, hơn mười huyện nhỏ, các quan chức đã tìm kiếm rất nhiều nữ nhân trong các thanh lâu ở những thành và huyện nhỏ này. Quy mô lầu xanh ở đó rất lớn, mỗi nhà đều có vài trăm cô nương, nhà lớn nhất có cả ngàn cô nương, họ đã gom đủ năm trăm người từ những thanh lâu này để cử đi.
Trong mắt bọn họ những cô nương này không phải là người đứng đắn, nhưng lại đáp ứng yêu cầu biết đọc biết viết của Lạc Tử Ninh. Họ cho rằng hành động của mình không chỉ gây khó chịu cho Lạc Tử Ninh mà còn khiến anh không có cách nào làm khó họ vì họ đã làm theo đúng yêu cầu.
Nhưng họ không ngờ Lạc Tử Ninh hoàn toàn không bận tâm đến xuất thân của những cô nương này. Anh đã cho xây dựng một trường học chuyên biệt, hai ngàn người này đều được chuyển vào ký túc xá của trường để học tập.
Sau khi vào trường, tất cả mọi người, không phân biệt nam nữ đều được phát đồng phục thống nhất, họ được phân lớp ngẫu nhiên trước, sau một thời gian học sẽ có kỳ thi. Dựa vào thành tích để phân lớp rồi lại thi, lại loại bỏ, cứ như vậy cho đến khi kết thúc khóa huấn luyện mới tham gia kỳ thi khoa cử, sau đó mới được phân công công việc để thực tập.
Lạc Tử Ninh còn tổ chức một cuộc họp cho hai ngàn người này vào ngày khai giảng, nói với họ bất kể xuất thân trước đây của họ như thế nào, sau này họ đều có cơ hội làm quan. Trong trường học của anh, bất kỳ ai cũng không được vì vấn đề xuất thân mà coi thường người khác, không được gây chuyện vì chuyện này. Nếu ai vi phạm quy tắc của anh, sẽ bị đuổi học ngay lập tức, nếu tình tiết nghiêm trọng, ví dụ như gây thương tích cho bạn học, sẽ bị tống vào đại lao.
Thế nhưng, ngay trong ngày họp, có vài tú tài tự cho mình là thanh cao không phục quy định của Lạc Tử Ninh, còn đưa ra ý kiến phản bác, nói nhiều lời hạ thấp nữ tử, cho rằng không thể để họ làm quan vì họ không đủ lý trí và mềm yếu, nữ nhân có lòng nhân từ sao mà làm quan được? Nếu Vương phi cứ khăng khăng làm theo ý mình thì đất nước này sớm muộn gì cũng diệt vong.
Hơn nữa, họ còn nói rằng việc học cùng với những người nữ nhân này cũng là một điều sỉ nhục với họ, đặc biệt là trong số những nữ nhân này còn có nhiều gái thanh lâu.
Lạc Tử Ninh trực tiếp cho người đuổi họ ra ngoài, anh không hề tranh cãi với những người đó vì không phải cứ nói những lý lẽ là có thể thay đổi được tư tưởng của những người này, ngược lại còn khiến anh ôm cục tức vào người. Chi bằng không giải thích, đợi sau khi đuổi hết những người đó ra ngoài, anh mới giải thích với những người còn lại.
Lạc Tử Ninh: "Những quy định này là do ta đặt ra, ai trong số các vị không muốn tuân thủ thì có thể rời đi ngay bây giờ. Nhưng ta nói trước, Vương gia không quá hai năm nữa sẽ hồi kinh, lúc đó Vương gia trở thành Hoàng thượng, hệ thống khoa cử vẫn được tổ chức theo quy tắc của ta. Ai không muốn theo con đường làm quan, cứ việc rời đi, còn nếu muốn nhập triều làm quan, dù trong lòng không đồng tình, cũng phải nhắm mắt mà chịu đựng."
Sau khi anh nói một tràng như vậy, phía dưới im lặng như tờ. Tất cả mọi người đều ngồi ngay ngắn chỉnh tề, nghiêm túc lắng nghe Lạc Tử Ninh chủ trì cuộc họp.
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 103
10.0/10 từ 12 lượt.
