Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 104
Lạc Tử Ninh sai người biên soạn giáo trình rồi phát cho những học sinh này, yêu cầu họ học tập theo nội dung trong sách.
Ngoài hai ngàn người được cử đến, Lạc Tử Ninh còn chọn thêm một nhóm người ở đất phong vào trường học tập, sau này sẽ cùng nhau tham gia kỳ thi.
Sau này anh và Hoắc Lệnh Chi thống trị cả quốc gia, cần càng nhiều nhân tài hơn. Hơn nữa, tư tưởng của người dân đất phong đã thay đổi, dễ bồi dưỡng hơn.
Lạc Tử Ninh sợ năm nay lại xảy ra thiên tai, người dân đất phong đã gieo trồng hạt giống ngâm qua nước linh tuyền nhưng lương thực trồng ở Lâm Thành và vùng đất mới chiếm được chưa được ngâm nước linh tuyền. Anh lo lỡ gặp thiên tai, không thu hoạch được lương thực mà số lương thực anh dự trữ không đủ để lo cho nhiều nơi như vậy.
Anh thức hứng linh tuyền suốt đêm, hiện tại anh hứng nước không cần đồng hồ nước, không tốn tiền cũng không bị cắt nước, muốn hứng bao nhiêu thì hứng bấy nhiêu.
Nước hứng được trực tiếp đổ vào những thùng gỗ lớn, những chiếc thùng này giống thùng đựng rượu. Khi mở tửu trang đã làm rất nhiều, anh lấy một ít sang dùng.
Sau khi hứng đủ nước, anh yêu cầu Lâm Thành và đất phong phía Đông cử người đến vận chuyển linh tuyền về. Anh còn dặn dò họ đây là nước Thánh từ bên trên, hãy phát số nước này cho bá tánh, bảo họ tưới tiêu đồng ruộng, lương thực năm nay nhất định bội thu.
Các quan chức ở Lâm Thành và đất phong phía Đông cử người vận chuyển nước về.
Lâm Thành gần đất phong hơn nên không dám trái lệnh Vương phi, ngoan ngoãn chia đều số nước này cho nông dân.
Nông dân cũng nghe những tin đồn về việc Vương phi là Thần tiên hạ phàm, nên vô cùng tin tưởng. Sau khi nhận được nước Thánh, họ vui mừng hớn hở về nhà tưới tiêu ruộng đồng.
Có một bà lão nghe nói đây là nước Thánh, bà lén lút uống một bát. Sau khi uống nước này, làn da của bà căng ra, vốn dĩ đã năm mươi tuổi nhưng bây giờ trông như chỉ hơn ba mươi tuổi.
Những người khác thấy bà lão trẻ ra chỉ sau một đêm đều đến hỏi bà chuyện gì đã xảy ra, bà nói mình lén uống nước Thánh của Vương phi.
Mọi người nghe xong càng tin đây chính là nước Thánh từ trên trời và Vương phi chính là Thần.
Mỗi nhà mỗi hộ đều lén uống một ít linh tuyền nhưng họ không dám uống nhiều, linh tuyền này uống vào tuy không trị được bệnh nhưng chỉ khiến da dẻ đẹp hơn. So với việc trở nên xinh đẹp, việc lương thực bội thu quan trọng hơn nhiều.
Hơn nữa, Vương phi là Thần tiên, Vương phi bảo họ dùng nước này tưới tiêu đồng ruộng, nếu họ không tưới mà uống hết. Vương phi là Thần tiên chắc chắn sẽ biết, lỡ như Vương phi tức giận trừng phạt họ thì không hay.
Mỗi nhà chỉ dám lén uống một chút, số còn lại đều dùng để tưới tiêu hết.
Trước đây, những người lớn tuổi giàu kinh nghiệm trong làng còn nói rằng xem cảnh quan năm nay thấy không tốt, e là mất mùa. Bây giờ đã tưới linh tuyền rồi, họ đều an tâm hơn.
Ở một diễn biến khác, các quan chức ở đất phong phía ĐSu khi cử người đến vận chuyển linh tuyền đi, lại không phục tùng Hoắc Lệnh Chi và Lạc Tử Ninh. Thêm vào đó, nơi này ở xa, Hoắc Lệnh Chi chỉ phái binh đóng quân, việc quản lý vẫn dựa vào các quan chức địa phương nên họ đã bắt đầu giở trò vặt.
Các quan chức ở đó hoàn toàn không tin đây là linh tuyền, họ nghĩ đây chỉ là nước bình thường, nói những lời huyền ảo như vậy chỉ là để lừa dối những kẻ ngu muội, họ tuyệt đối không tin.
Quan chức lệnh thuộc hạ đổ bỏ số nước đó, không cần tốn thời gian chia cho dân làng.
Đất phong phía Đông khá lớn, tổng cộng có mười mấy thôn lớn nhỏ và một số thôn còn khá hẻo lánh, đường đi lại khó khăn nên những nha dịch đó không muốn mệt nhọc chạy đến chỗ xa kia.
Tuy nhiên, một số nha dịch lại thấy đổ bỏ số nước này thật đáng tiếc, quan lớn nhà họ không tin nhưng họ thì vẫn tin, vài người đưa số nước này cho một người thân là trưởng thôn ở dưới quê.
Người thân là trưởng thôn đó nghe được ngọn nguồn sự việc, tuy chưa tận mắt thấy thần lực của Vương phi, nhưng ông ta dựa trên nguyên tắc thà tin còn hơn không liền triệu tập dân làng, chia số nước đó ra.
Trong số những dân làng này, có một số người gả từ làng khác sang. Họ nghĩ chuyện tốt thế này cũng phải chia sẻ cho nhà mẹ đẻ, bèn cầu xin trưởng thôn chia một ít nước.
Trưởng thôn suy nghĩ, nếu thực sự gặp tai ương, chỉ có làng của họ bội thu mà các làng bên cạnh gặp nạn đói, những nạn dân đói khát chắc chắn sẽ kéo đến làng họ cướp bóc, e rằng lúc đó sẽ hỗn loạn nên ông ta cũng chia nước cho một số làng lân cận.
Cuối cùng, ở đất phong phía Đông có sáu ngôi làng được chia linh tuyền, bảy ngôi làng còn lại ở xa nên không được chia.
Khi người ta đưa nước đến đã là giữa mùa hè, chẳng mấy chốc đã đến mùa thu. Người dân đất phong trồng hạt giống đã ngâm linh tuyền, sản lượng lương thực gấp hai ba lần bình thường. Dân làng vui mừng khôn xiết, thu hoạch mệt đến đau lưng mỏi gối nhưng trên mặt ai cũng nở nụ cười, vô cùng hạnh phúc.
Người dân Lâm Thành cũng vậy, sản lượng lương thực tăng gấp đôi. Hai năm trước vì thiên tai, lương thực giảm sản lượng, nhiều người không đủ ăn, phải thắt lưng buộc bụng để sống sót. Triều đình còn nói phải đánh giặc, tăng thuế, lại còn bắt nữ tử bó chân, nhiều nữ tử ở Lâm Thành đã lớn rồi vẫn bị ép bó chân làm giảm đi nhiều lao động, người dân Lâm Thành suýt chút nữa không chịu đựng nổi.
Năm nay Hoắc Lệnh Chi chiếm lĩnh Lâm Thành, không bắt nữ tử bó chân, lực lượng lao động đã khôi phục mức trước đây. Nay lại có mùa màng bội thu, người dân đều rất biết ơn Hoắc Lệnh Chi và Lạc Tử Ninh, cảm ơn Hoắc Lệnh Chi đã chiếm lĩnh vùng này, cảm ơn linh tuyền của Lạc Tử Ninh.
Sau khi vụ thu kết thúc, những dân làng này đã tự phát tổ chức thành một đội đến đất phong để dâng quà tạ ơn cho Lạc Tử Ninh. Tuy họ đều là nông dân không có nhiều tiền, nhưng họ đã tặng những gì mình có thể như một ít lương thực, cùng gà, vịt, ngỗng.
Lạc Tử Ninh thấy người dân Lâm Thành đánh chiêng gõ trống từ xa đến, vô cùng cảm động. Anh đã sắp xếp chỗ ở, đãi họ ăn uống thịnh soạn vài ngày và nhân dịp này còn tổ chức Lễ hội Thả hoa đăng, để mọi người cùng nhau vui vẻ.
Lúc những người này rời đi, Lạc Tử Ninh chỉ nhận vài cân lương thực để biểu thị đã nhận lòng thành của họ, số còn lại đều bảo họ mang về, còn nói năm sau sẽ tiếp tục phát linh tuyền cho họ.
Đất phong và Lâm Thành bội thu, nhưng đất phong phía Đông lại rơi vào hỗn loạn.
Phía bên kia, những làng lén lút dùng linh tuyền đã bội thu nhưng bảy ngôi làng còn lại thì lại gặp tai ương, nhiệt độ đột ngột giảm và một trận mưa đá đã xảy ra. Những viên mưa đá to bằng quả trứng gà, khiến cây trồng hoặc bị dập nát hoặc bị đông cứng chết hết.
Những làng gặp thiên tai nghe nói có vài làng bội thu thì cảm thấy khó tin. Rõ ràng nhiệt độ đều giảm, mưa đá cũng rơi, tại sao lương thực ở bên họ lại không chết?
Người dân ở vùng bị thiên tai đi hỏi thăm sáu ngôi làng bội thu mới biết được, hóa ra là họ đã dùng linh tuyền của Vương phi. Cây trồng đã dùng linh tuyền thì dù gặp nhiệt độ thấp, bị mưa đá đập vẫn sống sót mạnh mẽ và sản lượng còn tăng lên.
Người dân gặp nạn nhìn thấy lương thực bội thu của mấy làng kia, ngoài ghen tị ra, trong mắt còn đầy căm phẫn. Hiện giờ khắp cả nước ai mà chẳng biết chuyện Vương phi là Thần tiên, Vương phi gửi linh tuyền đến chắc chắn đã tính toán được năm nay sẽ có tai họa này. Thế mà quan phụ mẫu của họ lại bất chấp sống chết của họ mà định đổ bỏ số linh tuyền này, quả thật không phải người!
Những người dân gặp nạn này nhìn lương thực ở các làng bội thu, thầm nghĩ đáng lẽ họ cũng có được ngần ấy lương thực, thế mà giờ đây, đám quan chức kia lại khiến họ không có cả cơm ăn, nếu không nhờ những làng bội thu cứu tế họ thì họ đã chết đói hết rồi!
Họ không thể nén giận, cơn thịnh nộ nổi lên liền tụ tập với nhau, muốn xông vào quan phủ để giết sạch lũ quan lại chó má cao cao tại thượng không coi mạng sống của họ ra gì.
Người dân gặp nạn tụ tập gần một vạn người, nhiều người cùng hành động như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của quan phủ, ngay cả quân đội do Hoắc Lệnh Chi phái đến đồn trú ở đây cũng nghe được tin tức.
Lúc trước Hoắc Lệnh Chi phái đội quân này đồn trú ở đây là để phòng ngừa Hoàng thượng phái người đến cướp lại đất phong. Trong mấy tháng qua, Hoàng thượng đã phái quân đội đến, còn giao chiến mấy lần.
Vị tướng lĩnh đồn trú ở đây không có thời gian tìm hiểu chuyện linh tuyền mà Vương phi gửi đến, hắn ta nghĩ rằng chỉ cần là việc Vương gia và Vương phi giao phó thì các quan chức ở đây chắc chắn sẽ làm đâu ra đấy, bây giờ hắn ta vừa mới rảnh rỗi một chút lại gặp phải chuyện này.
Vị tướng lĩnh tức giận đến mức chỉ muốn chặt đầu hết đám quan chức ở đây. Ai ngờ, đám quan chức đó không kiểm soát được cuộc bạo động của bá tánh, còn chạy đến cầu xin vị tướng lĩnh này giúp đỡ, bảo hắn ta giúp xử lý bá tánh nổi loạn.
Vị tướng lĩnh này làm việc không hề dây dưa, trực tiếp bắt đám quan chức đó ném thẳng vào đám đông người dân gặp nạn, đồng thời còn mở kho lương thực dự phòng trong thành, chia lương thực trong kho cho người dân gặp nạn.
Đám quan chức bị ném vào giữa đám đông lập tức bị đánh cho đầu rơi máu chảy, có người dùng đá ném, có người dùng cuốc bổ, mỗi người đánh một cái là đủ để đám người kia đứt hơi.
Vị tướng lĩnh nhìn thấy, sợ xảy ra giẫm đạp bèn để họ đánh một lúc rồi mới giải tán đám đông, giúp họ nguôi giận, lát nữa xếp hàng đến lĩnh lương thực.
Người dân gặp nạn nghe nói có lương thực để nhận, đều quay đầu đi đến nơi tướng lĩnh nói để chờ lĩnh lương thực.
Sau khi đám đông tản đi hết, đám quan chức vừa bị ném vào đã bị đánh nát bét, máu thịt lẫn lộn không thể nhận ra ai lại ai nữa.
Vị tướng lĩnh sai người đi xem đám quan chức còn sống không, thuộc hạ hắn ta kiểm tra rồi báo lại: "Đều chết cả rồi, vừa nãy nhiều người cùng xông lên như vậy, cho dù không bị đánh chết thì cũng bị giẫm đạp đến chết. Bọn người này dám không coi lời Vương gia, Vương phi ra gì, lại không coi mạng sống của bá tánh ra gì, đáng phải chết!"
Những binh sĩ dưới quyền hắn ta đều cảm thấy đám quan chức chết đi là đáng đời, rất nhiều người trong số họ cũng xuất thân từ nông dân, không ít lần bị quan lại chèn ép, nay thấy lũ quan chó má này bị giết, trong lòng sảng khoái vô cùng.
Vị tướng lĩnh sai người gửi thư cho Vương gia, báo cáo tình hình ở đây, chờ Vương gia và Vương phi định đoạt.
Từ đây phi ngựa cấp tốc về đất phong phải mất vài ngày, Hoắc Lệnh Chi nhận được thư liền đọc cùng Lạc Tử Ninh, điều này khiến Lạc Tử Ninh rất tức.
"Lẽ ra phải phái người đến thay thế quan lại ở đó từ sớm. Nếu sớm phái người đi, đã không xảy ra chuyện này rồi!" Lạc Tử Ninh hối hận, anh nên bắt đầu bồi dưỡng nhân tài từ lâu, chứ không để đến mức bây giờ thiếu người dùng.
Hoắc Lệnh Chi nhìn ra anh đang tự trách, vỗ vai an ủi: "Đây không phải lỗi của một mình em, những năm trước Bổn vương không giúp em san sẻ, để mọi việc đều đè nặng lên vai em. Em có quá nhiều việc phải làm, căn bản không thể xoay xở kịp."
Lạc Tử Ninh vội vàng biện minh cho hắn: "Ai nói huynh không san sẻ? Nếu không có huynh, Tri phủ đã không nghe lời chúng ta, cả Lâm Hắc Hổ cũng là huynh giết. Người dân đất phong nghe lệnh ta là vì sợ huynh, cả những thôn làng kia nữa, nếu không có huynh, giờ họ vẫn bị địa chủ chèn ép. Huynh đã làm nhiều việc như vậy, không thể phủ nhận hoàn toàn được."
Hoắc Lệnh Chi sợ tiểu Vương phi của mình lo lắng bèn khai thông: "Việc Bổn vương làm thì em nhớ rõ từng việc một, còn bản thân em làm nhiều như vậy sao lại không nhớ rõ? Xảy ra chuyện đừng luôn tự trách mình không làm tốt, em làm đã đủ tốt rồi. Hơn nữa, lần tai ương này nhanh chóng được kiểm soát, đám quan chức ở đó cũng bị người dân gặp nạn loại bỏ. Coi như tiết kiệm được kha khá phiền phức, lần này em định làm gì?"
"Ta định trước tiên cử một nhóm người đến thay thế vị trí đó, lấy từ quan chức của đất phong. Tuy nhiên, họ lạ nước lạ cái, lại phải rời xa quê hương để làm quan, không biết họ có sẵn lòng không? Dù họ sẵn lòng, ta không biết họ có chịu nổi áp lực này không." Lạc Tử Ninh lo lắng nói.
"Điều phái quan chức vốn dĩ là chuyện rất bình thường, em đừng nuông chiều họ như con cái mình, nên để họ ra ngoài rèn luyện một chút, đây như coi là một cách bồi dưỡng. Sau này vào kinh, chúng ta cũng cần những người đáng tin cậy, đến lúc đó còn phải đưa một nhóm người vào kinh, nếu ngay cả những khó khăn trước mắt còn không chịu đựng nổi, sau này sao yên tâm đưa họ vào kinh?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
Đôi mắt Lạc Tử Ninh sáng rực nhìn hắn: "Huynh nói đúng, chỉ có huynh suy tính xa xôi, ta sẽ đi chọn người ngay, bảo họ nhanh chóng qua đó dọn dẹp cái mớ hỗn độn này."
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Story
Chương 104
10.0/10 từ 12 lượt.
