Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Chương 102


Trước đây, Lạc Tử Ninh đã để Chân đại phu làm Hiệu trưởng Trường Y hướng dẫn một số học sinh, đồng thời mở một y quán để người dân trong thành có thể đến khám bệnh.


Những học sinh mà ông ta dạy đã học được một thời gian dài, có thể tự khám một số bệnh đơn giản, những bệnh nặng sẽ theo Chân đại phu đi học tập, xem vài lần thì có được kinh nghiệm.


Khám bệnh ở y quán khá rẻ, đặc biệt là công nhân làm việc trong xưởng còn được hoàn trả chi phí theo tỷ lệ.


Trước đây, người dân trong thành dù bị bệnh cũng không mời thầy thuốc, trừ khi cơ thể vô cùng khó chịu, không thể chịu đựng được nữa hoặc sắp chết mới đi khám.


Nhưng thông thường, lúc này có khám bệnh cũng không chữa khỏi được. Tuy nhiên, bây giờ mọi người có chút bệnh vặt sẽ đến y quán khám, để phát hiện và điều trị sớm.


Lạc Tử Ninh còn xây nhà trẻ, trường tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông gần xưởng, những trường học đó cũng tuyển đủ học sinh.


Ngoài các trường chuyên dạy đọc sách viết chữ, còn có trường dạy nghề thủ công và trường dạy nấu ăn, phụ huynh có thể lựa chọn cho con mình chuyên học đọc viết hay đi học nghề.


Lúc mấy trường này mới mở, các phụ huynh đều mong muốn con cái mình đi học một nghề thủ công. Học đọc viết chưa chắc có thể đi thi cử làm quan nhưng học nghề thì có thể vào xưởng làm công nhân cao cấp, không cần phải bắt đầu từ lao động chân tay như họ, không cần phải thăng tiến từng bước, lương cũng được trả cao hơn.


Kể từ khi Lạc Tử Ninh mở khoa cử, chỉ cần người biết đọc biết viết đều có thể tham gia, hơn nữa lứa đầu tiên chọn ra năm mươi người, năm mươi người này đều được sắp xếp công việc. Rõ ràng đều là những người xuất thân nghèo khó nhưng những người này lại được làm quan chức, mặc dù chức quan phần lớn là trực ở nha môn, làm một số công việc phục vụ người dân nhưng người dân vẫn cảm thấy làm quan là cao hơn người khác một bậc. Kể từ đó, càng nhiều người chọn cho con cái mình chuyên học đọc sách viết chữ, thay vì học nghề.


Tất nhiên, nội dung học tập ở những trường này có sự khác biệt lớn so với trước đây, Lạc Tử Ninh tìm người biên soạn giáo trình mới. Trong những giáo trình này sẽ giảng một số nguyên lý không thuộc thế giới này, ví dụ như nói với mọi người về bình đẳng, cùng với một số tư tưởng chỉ xuất hiện trong giáo trình tương lai.



Tuy nhiên, anh còn thêm một số nội dung về Hoắc Lệnh Chi, anh hỏi về những trận đánh trước đây của Hoắc Lệnh Chi, cũng hỏi về thuộc hạ của Hoắc Lệnh Chi và cả trong mắt họ Hoắc Lệnh Chi là người như thế nào. Anh biên soạn những nội dung này vào giáo trình, để học sinh trong trường biết về sự dũng mãnh của Hoắc Lệnh Chi khi đánh trận, cùng với việc Hoắc Lệnh Chi từng cống hiến cho đất nước bao nhiêu, mọi thứ phải bắt đầu từ thế hệ trẻ em để khiến chúng sùng bái và trung thành với Hoắc Lệnh Chi hơn.


Sau khi anh hoàn thành việc chỉnh đốn ở đất phong, anh lại đi đến Lâm Thành, bên đó cũng phải cải cách đồng bộ.


Nhưng cuộc cải cách này không dễ như ở đất phong, dù sao đất phong là do anh một tay xây dựng nên, tư tưởng của người dân đất phong bị anh ảnh hưởng từ từ. Còn Lâm Thành thì phải thay đổi đột ngột, chắc chắn là rất khó khăn.


Anh nghĩ đến Tri phủ: "Mấy người tham gia kỳ thi lần trước làm việc được một thời gian rồi, ta đã chọn ra vài ứng cử viên tốt có thể thay thế Tri phủ, chi bằng chúng ta xử lý hắn..."


Hoắc Lệnh Chi gật đầu: "Lẽ ra phải làm như vậy từ lâu rồi, chỉ là chưa có thời gian để để ý đến hắn ta mà thôi."


"Cái chết của hắn ta phải có giá trị, hãy để toàn bộ các quan chức lớn nhỏ của Lâm Thành đến xem." Lạc Tử Ninh suy nghĩ một chút: "Để cư dân gốc của đất phong đến xem chung, họ đã phải chịu quá nhiều ấm ức, nhất định phải để họ được hả giận."


"Được, chuyện này cứ để ta làm, em không cần phải có mặt ở đó." Hoắc Lệnh Chi cảm thấy cảnh tượng đó chắc chắn vô cùng máu me, không nên để tiểu Vương phi nhìn thấy những cảnh tượng như vậy.


"Ừ, vậy giao huynh xử lý. Tuy nhiên, không chỉ mình Tri phủ chịu phạt mà cả những kẻ đồng lõa, tay chân của hắn ta cũng phải cùng chịu phạt, nhất định phải để chúng đồng cam cộng khổ." Lạc Tử Ninh nói xong liền đi họp với những quan chức mới được tuyển chọn, bảo họ đi điều tra Tri phủ cũng như tất cả các nhân viên công vụ trước đây của đất phong, liệt kê tất cả bằng chứng tội ác của chúng để sử dụng khi cần.


Những quan chức mới được chọn này đều lớn lên ở đất phong, từng chứng kiến không ít cảnh quan lại ức h**p bá tánh, chính gia đình họ cũng bị những kẻ này làm cho tan cửa nát nhà. Lần này Vương phi bảo họ đi điều tra bằng chứng tội ác của đám người đó, họ cảm thấy rất hả dạ, cam đoan không bỏ sót một chút manh mối nào, điều tra ra toàn bộ những việc chúng đã làm!


Năm ngoái, khi Tri phủ thấy Hoàng thượng phái binh đóng quân ngoài thành, gã ta vô cùng sợ hãi, sợ Hoàng thượng đánh vào thành thì gã ta xong đời. Gã ta đã giúp Hoắc Lệnh Chi lừa Hoàng thượng, chắc chắn Hoàng thượng sẽ giết cả nhà gã ta.


Sau một thời gian lo âu thấp thỏm, gã ta thấy Hoắc Lệnh Chi chiếm ưu thế liền bắt đầu đắc ý trở lại.



Gã ta cảm thấy mình đã giúp đỡ Hoắc Lệnh Chi, nếu Hoắc Lệnh Chi lên làm Hoàng đế thì gã ta chính là công thần lớn nhất, chắc chắn Hoắc Lệnh Chi không bạc đãi hắn, nói không chừng còn thăng quan, lúc đó gã ta sẽ theo Hoắc Lệnh Chi vào kinh thành làm quan, làm quan đại thần nhất phẩm.


Đợi đến kinh thành, khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ làm Hoàng đế, chắc chắn phong thưởng gã ta trước mặt bá quan, lúc đó gã ta sẽ cầu xin Hoắc Lệnh Chi ban cho con trai mình vài chức quan, chức không cần quá cao, chỉ cần làm quan thì sau này vẫn có thể thăng tiến mà.


Còn con gái gã ta nữa, cũng có thể kết thông gia với vị quan lớn khác, nói không chừng còn trèo lên hàng hoàng thân quốc thích.


Khi Hoắc Lệnh Chi chiếm được Lâm Thành, lại đánh bại vị phiên vương phía Đông, lãnh địa dần mở rộng gã ta vui lây, cảm thấy tiền đồ của mình thật rộng mở.


Thế nhưng ai ngờ được, Vương phi lại phái người đi điều tra gã ta, không chỉ mình gã ta mà là tất cả các quan chức trước đây của đất phong, ngay cả nha dịch cũng phải điều tra, con trai và người thân của gã ta cũng bị điều tra.


Nhìn những quan chức mới do Vương phi tuyển chọn dẫn theo đội tuần tra xông vào nhà, lật tung mọi ngóc ngách, gã ta liền chết lặng.


Sư gia của gã ta cũng bị điều tra, vừa khóc vừa chạy lại tìm gã ta, hiến kế: "Chắc chắn là Vương phi phái người đến điều tra chúng ta, Vương gia luôn cầm quân đánh trận, không quản việc của đất phong, chắc hẳn không biết chuyện chúng ta bị điều tra đâu. Chi bằng ngài đi cầu xin Vương gia, may ra Vương gia sẽ bỏ qua cho ngài."


Tri phủ nghe vậy thấy cũng có lý, Hoắc Lệnh Chi là một võ phu, suốt ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, sao hiểu được những chuyện này, chắc hẳn bị Vương phi dỗ dành, thổi gió bên gối nên mới nhường hết quyền lực cho Vương phi.


Nếu Vương gia biết công thần của mình bị Vương phi tự ý xử lý, chắc chắn sẽ bất bình thay gã ta.


Tri phủ nghĩ thông suốt điểm này liền dẫn theo sư gia vội vàng đi tìm Vương gia, sợ rằng chậm một bước thì đám người kia sẽ khống chế họ, lúc đó thì mọi chuyện đã quá muộn.


Trước tiên họ hỏi thăm vị trí của Vương gia hiện tại, biết được Vương gia không ở Vương phủ mà đang ở võ trường bèn vội vàng đến võ trường tìm Vương gia.



Vương gia đang huấn luyện, không rảnh để ý đến họ. Họ phải đứng phơi dưới ánh nắng hơn hai canh giờ, cuối cùng mới đợi được Vương gia triệu kiến.


Họ khom lưng bước vào, vừa định lên tiếng thì thấy Vương gia một đao chém đứt lìa một cọc gỗ, sợ đến mức chân mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống.


Nghe nói Vương gia thông thạo rất nhiều loại binh khí, họ nhìn thanh đại đao tỏa ra khí sắc lạnh trong tay Vương gia mà cảm thấy cổ họng lạnh toát.


"Vương gia, Vương gia chúng thần tới là muốn nói, muốn nói..." Gã ta nói chuyện mà run lẩy bẩy, đại não trống rỗng, không biết phải nói thế nào nữa.


Sư gia ở bên cạnh vội vàng nói: "Vương gia, xin ngài hãy cứu đại nhân nhà chúng thần với! Đại nhân nhà chúng thần những năm qua một lòng trung với ngài, đã làm cho ngài bao nhiêu việc, vừa góp tiền vừa góp sức, không có công lao thì cũng có khổ lao. Nay Vương phi lại muốn vắt chanh bỏ vỏ, việc này liệu có làm nguội lạnh lòng người không? Vạn nhất người khác nhìn thấy kết cục của đại nhân nhà chúng thần, liệu có còn ai dám trung với ngài nữa?"


Hoắc Lệnh Chi nghe thấy lời này, trong mắt lóe lên một tia sát khí. Nếu không phải vì muốn giữ lại mạng chúng để chém đầu thị chúng, Hoắc Lệnh Chi đã chém chết chúng ngay từ câu nói đầu tiên rồi.


"Ngươi nói hắn trung với Bổn vương? Góp tiền góp sức? Ta thấy các ngươi , mất trí rồi, là Bổn vương uy h**p các ngươi đi làm những việc đó, trước đây không trực tiếp giết các ngươi là vì các ngươi còn có giá trị lợi dụng. Nay đã không còn giá trị lợi dụng, sao lại phải giữ mạng các ngươi? Còn nói về tiền bạc, số tiền đó là của các ngươi à? Chẳng lẽ không phải cướp bóc từ bá tánh mà có? Chẳng qua là Vương phi lấy lại số tiền đó dùng ngược lại cho bá tánh mà thôi." Hoắc Lệnh Chi chỉ mũi đao về phía họ: "Các ngươi có gì mà ấm ức? Người nên thấy ấm ức chẳng phải là những bá tánh bị các ngươi áp bức sao? Lúc trước nhìn thấy bá tánh kêu khóc, các ngươi có từng có một chút lòng trắc ẩn nào không? Nếu đã không có thì tại sao lại nghĩ Bổn vương sẽ thương hại các ngươi?"


Sắc mặt hai người xám ngoét, nhìn mũi đao của Hoắc Lệnh Chi mà cảm thấy đầu mình không còn ở trên cổ nữa.


Điều khiến họ bất ngờ là Hoắc Lệnh Chi không giết họ ngay mà lại thu đao.


Họ tưởng Vương gia sẽ tha cho họ một mạng, ai ngờ Hoắc Lệnh Chi lại gọi người tới bắt giam họ lại.


Họ vốn dĩ vội vã chạy đến tìm Vương gia cầu cứu, đi quá gấp gáp nên việc trong nhà chẳng quản được gì, tiền tài của cải không kịp giấu, cũng chẳng kịp dặn dò người nhà. Nay bị bắt giam, coi như tất cả đã tan thành mây khói.



...


Buổi tối về nhà, Hoắc Lệnh Chi kể lại chuyện này với Lạc Tử Ninh khiến Lạc Tử Ninh cười ngặt nghẽo.


"Họ nghĩ gì vậy nhỉ, sao dám tìm huynh để cầu xin tha thứ, chẳng lẽ còn mơ tưởng huynh sẽ giúp họ?" Lạc Tử Ninh cảm thấy não của vị Tri phủ này chắc chỉ to bằng hạt dưa: "Nếu ta đã phái người đi tra hắn thì huynh với tư cách là Vương gia, là chủ nhân đất phong, chắc chắn phải biết rõ. Không lẽ hắn ta tưởng ta tự ý làm việc này? Trước khi tìm huynh, họ còn nghĩ sau khi nói cho huynh biết, huynh sẽ giúp họ đến chất vấn và trừng phạt ta sao?"


Hoắc Lệnh Chi chỉ thích ngắm nhìn dáng vẻ tươi cười của tiểu Vương phi, anh cười lên rất đẹp, đẹp đến mê hồn khiến hắn chẳng nghe rõ Lạc Tử Ninh đang nói gì.


Lạc Tử Ninh cười một hồi lâu không thấy Hoắc Lệnh Chi trả lời, nghiêng đầu nhìn lại thì thấy Hoắc Lệnh Chi đang nhìn mình đến ngây dại.


Anh giơ tay quơ quơ trước mặt Hoắc Lệnh Chi: "Anh đang nhìn gì thế? Người ta đang nói chuyện với anh mà anh lại thẫn thờ ra vậy."


Hoắc Lệnh Chi nắm lấy tay anh hôn một cái: "Em vừa nói gì thế?"


"Ta nói, không lẽ Tri phủ lại nghĩ chuyện này là do ta tự ý làm sao?" Lạc Tử Ninh lặp lại lần nữa cho hắn nghe.


"Cho dù là em tự ý quyết định, không bàn bạc với Bổn vương, Bổn vương cũng không ngăn cản quyết định của em." Hoắc Lệnh Chi ôm người vào lòng: "Chỉ cần là chuyện em quyết định thì chắc chắn đều đúng."


Lạc Tử Ninh bĩu môi: "Sao ta cảm thấy huynh bị tình yêu làm lú lẫn đầu óc rồi vậy. Huynh thế này rất nguy hiểm, ngộ nhỡ sau này ta làm một yêu phi, hại nước hại dân thì sao? Huynh cũng đồng ý à?"


"Không đâu." Hoắc Lệnh Chi tuy có chút yêu đương mù quáng nhưng chưa đến mức nghiêm trọng thế: "Ta tin em không làm loại chuyện đó."


Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Truyện Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật Story Chương 102
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...