Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 323: Cửu Dạ trả thù
Chương 323: Cửu Dạ trả thù
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Màn đêm đen kịt như mực, một đạo hắc ảnh bỗng nhiên xuất hiện trên đỉnh núi yêu thú.
Nhìn thi thể đã bị hai con yêu thú g*m c*n đến không còn nhận ra hình dạng, Cửu Dạ phất tay, một luồng hắc khí hóa thành tơ mỏng, xuyên thủng cơ thể hai con dã thú, biến chúng thành vũng máu nhầy nhụa trên mặt đất.
"Grừ... Grào..." Tiếng kêu thảm thiết của yêu thú vang vọng khắp núi rừng hồi lâu mới dứt.
Cửu Dạ phi thân đến bên thi thể, nhìn dung mạo đã bị hủy hoại hoàn toàn, hắn nhắm mắt lại, thì thầm: "Sớm biết kết cục thế này, ta thật không nên để ngươi rời đi."
Cửu Dạ đưa tay, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt đầm đìa máu tươi của người nằm đó. Từng làn hắc khí như dải lụa đen mềm mại bao lấy thi thể Liễu Thiên Kỳ, chầm chậm thiêu đốt, biến tất cả thành tro bụi.
Hắn lấy ra một chiếc hộp tinh xảo, cẩn thận thu gom từng hạt tro cốt, trân trọng cất vào nhẫn trữ vật.
Cửu Dạ xoay người vung tay, đầu lâu của Vương Phượng Nương bay thẳng vào tay hắn. Từng đoạn ký ức của ả bị hắn tàn nhẫn rút ra. Đọc xong ký ức của đối phương, khóe miệng Cửu Dạ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
"Tổ mẫu Liên gia Vương Phượng Nương phải không? Tốt lắm, ngươi dám giết ái nhân của bổn tọa, bổn tọa sẽ khiến cả Liên gia các ngươi chôn cùng!"
Dứt lời, thân ảnh Cửu Dạ tan biến vào màn đêm.
**
Bên trong Cung điện Như Ý số 9.
Ngồi trên ghế cao, Cửu Dạ nhìn xuống ba mươi lăm người của Liên gia đang bị treo lơ lửng giữa không trung, khóe miệng khẽ nhếch lên, bật ra tiếng cười quỷ dị: "A ha ha..."
Tiếng cười của nam nhân khiến người Liên gia ai nấy đều sởn gai ốc, lạnh sống lưng.
"Tiền... tiền bối, không biết ngài bắt chúng ta tới đây có gì chỉ giáo?" Gia chủ Liên gia - Liên Chính Hoằng run rẩy lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh trước nam nhân mặc hắc y đầy sát khí.
"Ngươi là Liên Chính Hoằng, trượng phu của Vương Phượng Nương, đúng không?" Cửu Dạ lạnh giọng hỏi.
"Phượng Nương? Phượng Nương nàng đã rời nhà hơn mười ngày nay chưa về. Tiền bối muốn tìm nàng sao?" Liên Chính Hoằng nơm nớp lo sợ.
Người có thể trong một đêm bắt sống cả gia tộc Liên gia chắc chắn không phải nhân vật tầm thường. Đối với kẻ này, Liên Chính Hoằng vô cùng kiêng kị.
"Vương Phượng Nương, tiện nhân đó đã giết ái nhân của bổn tọa. Cho nên, hiện tại bổn tọa muốn giết sạch các ngươi, để tế vong linh ái nhân ta!" Cửu Dạ nở nụ cười khiến người ta kinh hãi.
Nghe vậy, Liên Chính Hoằng hoảng loạn lắc đầu: "Không, không phải đâu tiền bối! Ả tiện nhân đó... ta đã sớm bỏ nàng rồi! Nàng và ta không còn quan hệ gì nữa, tuyệt đối không liên quan!"
"Đúng vậy, bà ta không phải mẹ ruột chúng ta. Bà ta không liên quan gì đến chúng ta cả!" Bát thiếu gia Liên gia gào lên.
"Phải đó, ta là thứ nữ, ta không phải do bà ta sinh ra. Bà ta không phải mẹ ta!" Thập nhất tiểu thư cũng khóc lóc van xin.
"Còn ta nữa, ta cũng không phải con bà ta!" Một thiếu gia khác cũng gào khóc thảm thiết.
"Tiền bối, chúng ta chỉ là đệ đệ muội muội của Liên Chính Hoằng, không liên quan gì đến ả tiện nhân Vương Phượng Nương đó!"
"Đúng vậy, chúng ta họ Liên, không liên quan đến Vương Phượng Nương!"
Cửu Dạ nhắm mắt thưởng thức những tiếng la hét sợ hãi, tiếng r*n r*, cầu xin và khóc lóc thảm thương. Khóe miệng hắn càng nhếch cao hơn.
"Các ngươi không cần giải thích. Ba mươi lăm mạng người ở đây, không một ai được phép sống sót rời khỏi. Các ngươi bắt buộc phải chết, phải chôn cùng ái nhân của ta!"
"Không! Ta không muốn chết! Ta không muốn chết!" Một tiểu thư Liên gia hét lên tuyệt vọng.
"Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng!" Một thiếu niên mới năm sáu tuổi đã khóc đỏ cả mắt.
"Tiền bối tha mạng, ta với Vương Phượng Nương không đội trời chung mà!" Một người thiếp thất van xin.
Liên Húc nhìn đám người xấu xí đang khóc lóc cầu xin tha mạng, y đang mặc một bộ huyết y rách nát, ngửa mặt lên trời cười lớn. "Ha ha ha! Tốt lắm! Tốt lắm! Quả là báo ứng, báo ứng mà! Vương Phượng Nương đáng chết, cả cái Liên gia này từ trên xuống dưới đều đáng chết!" Liên gia rốt cuộc cũng gặp quả báo rồi sao? Liên Chính Hoằng rốt cuộc cũng phải chết rồi sao? Thật sự quá tốt, quá hả lòng hả dạ!
"Liên Húc, cái đồ nghiệt chủng này, ngươi điên rồi!" Liên Chính Hoằng quay sang mắng nhi tử.
"Liên Húc, đồ súc sinh, chúng ta chết thì ngươi cũng đừng hòng sống sót!" Một di nương oán độc nguyền rủa.
"Hừ, nếu có thể khiến tất cả các ngươi chết sạch, ta có bồi táng cùng các ngươi thì có sá gì?" Liên Húc cười điên dại, ánh mắt tràn đầy khoái trá nhìn đám người đang chửi rủa mình.
"Ngươi..." Bỗng nhiên, tiếng cười của Liên Húc tắt ngấm. Y nhìn thấy nam nhân vận hắc y khoác áo choàng đen đang lơ lửng giữa không trung, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt y.
Nam nhân này tuấn mỹ vô cùng, nhưng vẻ đẹp đó không mang lại cảm giác muốn chiêm ngưỡng, mà chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng, nỗi sợ hãi đến từ sâu thẳm linh hồn.
"Ta... ta..." Cảm nhận ngón tay thon dài của nam nhân lướt nhẹ trên mặt mình, Liên Húc run rẩy không kiểm soát, nỗi sợ hãi trong lòng càng dâng cao.
Trên đời này sao lại có người đáng sợ đến thế? Chỉ một ánh mắt, một cử chỉ cũng đủ khiến người ta kinh hãi.
"Ta không nên để ngươi rời xa ta. Nếu ngươi không đi, ngươi đã không phải chết." Cửu Dạ vẫn lẩm bẩm.
"Ta... ta không phải Thiên Kỳ, ta tên là Liên Húc..." Liên Húc run rẩy, cẩn thận lên tiếng.
"Liên Húc? Con trai thứ sáu của Liên gia, mẹ đẻ xuất thân thanh lâu, sinh ra đã là song nhi, bị Vương Phượng Nương ép gả cho tên ngốc nhà họ Lý. Đúng không?" Cửu Dạ lạnh lùng kể lại thân thế của đối phương.
"Ngươi... ngươi biết ta?" Liên Húc kinh ngạc tột độ.
"Những gì Vương Phượng Nương biết, ta đều biết." Chỉ cần đọc ký ức, không gì Cửu Dạ không biết.
"Vậy... vậy ngươi cũng biết Vương Phượng Nương là kẻ thù giết mẹ ta?" Liên Húc hỏi dồn.
"Biết." Cửu Dạ gật đầu.
"Ta không cầu ngươi tha mạng. Ta chỉ cầu ngươi cho ta một cơ hội, để ta thay ngươi, tự tay g**t ch*t đám người Liên gia này. Giết xong, ta sẽ lập tức tự sát." Liên Húc khẩn cầu.
Cửu Dạ trầm ngâm một lát rồi nói: "Ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất, ta giết ngươi ngay bây giờ, vì ngươi giống ái nhân của ta quá mức, ngươi không nên tồn tại trên đời này. Thứ hai, ngươi làm nam sủng của ta, thay thế ái nhân bầu bạn bên cạnh ta, cùng ta tự tay tàn sát đám kẻ thù này."
"Chuyện này..." Liên Húc nhíu mày. Làm nam sủng sao?
"Suy nghĩ kỹ rồi trả lời ta." Cửu Dạ thổi nhẹ một hơi, dải lụa đen trói Liên Húc lập tức biến mất.
"A..." Thân thể bất ngờ rơi tự do, Liên Húc hoảng hốt kêu lên.
Cửu Dạ lao tới đỡ lấy y, đáp xuống đất an toàn. "Ngươi là phàm nhân?"
"Không, ta từng là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ. Nhưng vì đào hôn chọc giận Liên Chính Hoằng, nên khi bị bắt về, ta đã bị bọn chúng hủy hoại linh căn, biến thành phế nhân." Ánh mắt Liên Húc tràn ngập phẫn hận và không cam lòng.
"Thảo nào ngươi hận bọn chúng đến thế." Cửu Dạ gật đầu hiểu ý.
Từ ký ức của Vương Phượng Nương, Cửu Dạ biết mẹ Liên Húc bị ả g**t ch*t. Liên Húc từ nhỏ đã chịu đủ sự ức h**p, đánh đập của Vương Phượng Nương, ở Liên gia hoàn toàn không có chỗ đứng. Không ngờ giờ đây y còn bị phế cả linh căn.
"Ta... ta đồng ý làm nam sủng của ngươi. Xin hãy ban cho ta sức mạnh, để ta giết bọn chúng!" Liên Húc hạ quyết tâm, thề phải tự tay kết liễu đám thân nhân cầm thú này.
"A... A..." Cơn đau đớn thấu xương khiến Liên Húc run rẩy, cắn chặt môi đến bật máu.
"Sẽ đau đấy, nhưng qua cơn đau này, linh căn của ngươi sẽ được chữa trị, thực lực cũng sẽ khôi phục." Cửu Dạ ôm lấy Liên Húc, thì thầm vào tai hắn.
"Ưm, ta biết..." Liên Húc cắn răng chịu đựng nửa canh giờ thống khổ nhất cuộc đời. Quả nhiên, sau cơn đau, y cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn trở lại trong cơ thể.
"Cảm ơn ngươi. Ta... ta nên xưng hô với ngươi thế nào?" Liên Húc nhìn Cửu Dạ đầy cảm kích.
"Bổn quân là Cửu Dạ, con trai thứ chín của Ma Vương. Theo cách gọi của Nhân tộc các ngươi, ta là Ma tộc Vương tử, ngươi có thể gọi ta là điện hạ." Cửu Dạ nghiêm túc nói.
"Ma tộc?" Liên Húc kinh hãi. Đám người Liên gia cũng sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vài kẻ nhát gan thậm chí còn sợ đến mức tiểu ra quần.
Ma tộc? Kẻ thù không đội trời chung, coi Nhân tộc và Yêu tộc là thức ăn? Lại còn là Ma tộc Vương tử!!!
"Ha ha ha, giờ không chỉ ta là Ma tộc, ngươi cũng là bán Ma tộc rồi!" Cửu Dạ nâng cằm Liên Húc lên, nhìn sâu vào mắt y. Trong ánh mắt đó không có sự thâm trầm cơ trí của Thiên Kỳ, chỉ có hận thù ngập tràn. Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa hai người.
Liên Húc sững sờ một chút rồi cười bất cần: "Dù là Ma tộc hay Nhân tộc, chỉ cần có sức mạnh để báo thù là được." Đối với y, những thứ khác không quan trọng, y chỉ cần sức mạnh, chỉ khao khát báo thù.
Mối thù giết mẹ, mối hận bị bắt nạt bao năm, mối hận ép gả, mối hận phế linh căn... tất cả, y sẽ đòi lại từng món một. Đừng hòng kẻ nào trong Liên gia sống sót rời khỏi đây!
"Ừ, nói hay lắm!" Cửu Dạ tỏ vẻ tán thưởng.
"Điện hạ, hãy để ta giết sạch lũ người này cho ngài!" Liên Húc trừng mắt nhìn đám người xung quanh.
"Không, giết sạch một lần thì chán lắm. Giết từng người một, để lại cha ngươi và con ruột của Vương Phượng Nương sau cùng. Hãy để bọn chúng sống từng ngày trong sợ hãi và tuyệt vọng, thế mới thú vị. Ngươi thấy đúng không?"
Nghe những lời này, người Liên gia cảm thấy lạnh toát sống lưng, nỗi sợ hãi bao trùm lấy trái tim họ.
"Được. Vậy hôm nay chúng ta giết ai trước?" Liên Húc hỏi.
"Ha ha ha, ngươi chọn đi." Cửu Dạ mỉm cười, giao quyền quyết định cho hắn.
"Bà ta..." Liên Húc chỉ tay về phía một tiểu thiếp của Liên Chính Hoằng.
"Được." Cửu Dạ phất tay, người phụ nữ bị trói như con nhộng rơi bịch xuống đất.
Hắn búng tay một cái, bà ta lập tức bị trói chặt vào một cây cột đen.
"Dạ rõ!" Liên Húc giơ tay, ngọn lửa đỏ rực hóa thành một thanh Hỏa Diễm Đao, nhưng ngọn lửa không còn đỏ thuần túy mà quấn quanh một nửa hắc khí ma quái.
"Không, đừng giết ta, Tiểu Húc! Ta là Liễu di nương nhìn ngươi lớn lên từ bé mà! Tiểu Húc, đừng giết ta, đừng giết ta!" Người phụ nữ van xin thảm thiết.
"Hừ, nhìn ta lớn lên từ bé? Ngươi cũng không biết xấu hổ mà nói câu đó sao? Là ai năm lần bảy lượt sỉ nhục mẹ ta khi bà ấy mới vào cửa? Là ai gọi ta là con hoang, nghiệt chủng? Là ai đánh đập ta, thậm chí còn hiến kế cho tiện nhân Vương Phượng Nương ép gả ta cho tên ngốc họ Lý để Liên gia các người bám váy quan hệ? Đồ đàn bà rắn rết, Liên Húc ta sao có thể tha cho ngươi?"
Dứt lời, Liên Húc vung đao chém bay đầu người phụ nữ, máu bắn tung tóe lên mặt hắn.
"Ha ha ha, ngươi ngốc thật, sao lại giết bà ta nhanh thế? Ngươi nên chặt tay chân trước, rồi móc linh căn, phế linh mạch, để bà ta nếm trải những đau đớn mà ngươi từng chịu đựng chứ." Cửu Dạ bước tới bên cạnh, cười nói.
Liên Húc ngẩn người, rồi gật đầu: "Điện hạ nói phải, là ta quá nóng vội!"
"Không sao, giết nhiều sẽ có kinh nghiệm thôi." Cửu Dạ đưa tay lau vết máu trên mặt Liên Húc.
"Không, đừng giết chúng tôi! Cầu xin Cửu Dạ điện hạ tha mạng!" Đám người Liên gia lại gào khóc van xin.
Cửu Dạ nhìn họ bằng ánh mắt khinh miệt, rồi kéo tay Liên Húc biến mất tại chỗ.
**
Cảnh vật trước mắt thay đổi, khi Liên Húc định thần lại, hắn thấy mình đang ở trong một cung điện khác. Cung điện này đầy đủ tiện nghi với cửa nẻo, giường chiếu, bàn ghế, khác hẳn nơi trống trải lúc nãy.
"Từ giờ, ngươi sẽ ở đây." Cửu Dạ cởi bỏ bộ huyết y trên người Liên Húc, đưa cho hắn một bộ y phục màu đen.
"Hoa văn này?" Nhìn thấy hoa văn nhàn nhạt trên áo, Liên Húc nhướng mày.
"Đây là bản vẽ của Mộng Chi Hoa, loài hoa bản mệnh của bổn quân. Sau này, mọi trang phục của ngươi đều phải có dấu ấn này. Nó chứng tỏ ngươi là người của Cửu Dạ ta."
"Dạ, điện hạ!" Liên Húc đáp lời, định mặc áo vào thì bị ngăn lại.
"Thị tẩm trước đã."
"Dạ, điện hạ." Liên Húc ngoan ngoãn c** q**n, định bước lên giường thì bị Cửu Dạ xách lên, ném thẳng vào bồn tắm.
"Rửa sạch sẽ rồi hẵng lên giường bổn quân!" Dứt lời, thân ảnh Cửu Dạ nhoáng lên, đã ngồi ngay ngắn trên giường.
Liên Húc nhìn nam nhân trên giường, cam chịu cúi đầu kỳ cọ thân thể.
Hết chương 323.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 323: Cửu Dạ trả thù
10.0/10 từ 46 lượt.
