Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 322: Thân chết


Chương 322: Thân chết


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đứng trên đỉnh núi yêu thú, đón gió mà đứng. Chờ đợi một lát, một trung niên nữ nhân trang điểm lòe loẹt xuất hiện trước mặt hai người.


"Là các ngươi giết con trai ta?" Nữ nhân lạnh giọng chất vấn.


"Con trai ngươi là ai?" Liễu Thiên Kỳ chủ động tiến lên đáp lời.


"Liên Phong, Tam thiếu gia Liên gia."


"Ồ? Hóa ra ngươi nói đến mười hai kẻ vừa gây sự với ta ở tửu lầu à? Không sai, đều là do ta giết." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, thản nhiên thừa nhận.


"Ngươi cái đồ nghiệp chướng! Chẳng những lớn lên giống hệt đứa con hoang của tiện nhân kia, mà còn độc ác giết hại con trai ta. Quả thực là chán sống!" Nghe Liễu Thiên Kỳ chính miệng thừa nhận, nữ nhân càng thêm phẫn hận.


"Hừ, nếu không phải bọn chúng cứ nhất quyết bắt ta về thế thân, ta cũng chẳng rảnh tay mà giết chúng. Nói cho cùng, là chúng tự tìm đường chết." Dứt lời, khí thế trên người Liễu Thiên Kỳ tăng vọt, trực tiếp bộc lộ tu vi Nguyên Anh trung kỳ.


"Ồ? Hóa ra là một tên Nguyên Anh." Nữ nhân nheo mắt, vung chưởng bổ thẳng về phía Liễu Thiên Kỳ.


"Hây!" Liễu Thiên Kỳ quát lớn, tung quyền chặn lại đòn tấn công.


"Hự..." Hắn nhíu mày, lùi lại liên tiếp mấy bước mới có thể đứng vững.


"Ngươi là võ tu?" Liễu Thiên Kỳ kinh ngạc nhìn nữ nhân đối diện.



Nữ nhân này ăn mặc yêu diễm, dáng người nhỏ nhắn linh hoạt, thoạt nhìn Liễu Thiên Kỳ cứ ngỡ đối phương là Đan sư hoặc Luyện khí sư hệ Hỏa. Nhưng vừa động thủ, hắn mới kinh ngạc phát hiện, đối phương lại là một võ tu.


"Hừ, tiểu nghiệt súc, ngươi tưởng đương gia tổ mẫu Liên gia ta là bình hoa di động sao? Nói cho ngươi biết, ta Vương Phượng Nương năm tuổi đã bắt đầu luyện thể, loại tôm tép như ngươi mà cũng dám động vào con trai ta, đúng là tự tìm đường chết!"


Vương Phượng Nương quát lên, phi thân lao tới tấn công Liễu Thiên Kỳ.


"Ha!" Liễu Thiên Kỳ vung quyền nghênh chiến. Thầm nghĩ: Võ tu càng tốt, như vậy cái chết của mình mới càng chân thực. Nếu không, Vương Phượng Nương chỉ hơn mình một tiểu cảnh giới, muốn giết mình cũng hơi gượng ép. Đối phương là võ tu thì mọi chuyện sẽ thuận lý thành chương hơn!


Nhìn hai người giao chiến kịch liệt trên không trung, Kiều Thụy bất giác siết chặt nắm tay. Là một võ tu, y thừa sức nhận ra Vương Phượng Nương không hề khoác lác về việc luyện thể từ năm tuổi. Thân pháp, chưởng pháp của ả đều được danh sư chỉ điểm, khổ luyện nhiều năm mà thành.


So sánh ra, Liễu Thiên Kỳ chỉ là võ tu tay mơ, kém xa đối thủ. Mấy lần hắn đều trúng chưởng của ả. Thực ra, nếu Liễu Thiên Kỳ sử dụng Linh Vân Kiếm Pháp mới học, hoặc dùng linh thuật, linh phù, pháp khí thì dù không thắng cũng dư sức đánh ngang tay. Nhưng vì để chết, hắn đã vứt bỏ mọi thủ đoạn, cứng rắn chịu đựng với một võ tu cao thủ. Kết cục này, ai cũng có thể đoán trước.


"Thiên Kỳ..."


Nhìn Vương Phượng Nương đánh Liễu Thiên Kỳ như đánh bao cát, khiến hắn bay đi bay lại, thương tích đầy mình, Kiều Thụy không tự chủ được bịt chặt miệng. Móng tay y bấm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.


Nói thật, bắt y trơ mắt nhìn ái nhân bị người ta đánh chết sờ sờ trước mắt, quả thực tàn nhẫn vô cùng. Nếu được chọn, y thà là người chịu đòn thay. Nhưng y biết, nếu y ra tay, Thiên Kỳ nhất định sẽ giận, sẽ không tha thứ cho y. Đây là kế hoạch Thiên Kỳ đã vạch sẵn, y không thể phá hỏng, tuyệt đối không thể!


Trận chiến giằng co suốt một canh giờ. Nhìn Liễu Thiên Kỳ gục ngã xuống đất, hộc máu liên tục, Vương Phượng Nương nhướng mày: "Tiểu tử, ngươi cũng lì đòn thật đấy."


"Phụt, ha ha ha, tiểu tử? Đều là Nguyên Anh, là đồng đạo, ngươi có tư cách gì gọi ta là tiểu tử?" Liễu Thiên Kỳ vẫn ngoan cường đáp trả, dù kém một cấp bậc nhưng hắn vẫn là Nguyên Anh hàng thật giá thật.


"Đồng đạo? Ngươi á? Cũng xứng sao?"


Vương Phượng Nương cười khẩy, vung một chưởng cực mạnh nhắm thẳng vào đầu Liễu Thiên Kỳ.


"Phụt..."



"Thiên Kỳ! Thiên Kỳ!!!" Kiều Thụy hét lên kinh hoàng, lao tới bên cạnh xác ái nhân.


Y run rẩy nâng Liễu Thiên Kỳ dậy, đưa tay kiểm tra hơi thở, xác nhận người đã chết.


"Ngươi... ngươi giết huynh ấy?" Kiều Thụy ngẩng đầu, nhìn Vương Phượng Nương với ánh mắt đầy sát ý.


"Hừ, thì đã sao? Một tên Kim Đan như ngươi định báo thù cho hắn à?" Vương Phượng Nương khinh thường nói.


Từ trong thi thể, Nguyên Anh của Liễu Thiên Kỳ bay ra, đậu trên vai Kiều Thụy.


"Thiên Kỳ." Kiều Thụy khẽ gọi ái nhân.


"Động thủ đi." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nhắc nhở.


"Ừ." Kiều Thụy gật đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Vương Phượng Nương.


"Hừ, chết cũng chết rồi. Chỉ còn lại cái Nguyên Anh, để ta tiễn ngươi đi cho sạch sẽ." Vương Phượng Nương vung chưởng định đánh tan Nguyên Anh của Liễu Thiên Kỳ.


"Đi chết đi!" Kiều Thụy tung Vạn Dương Tán chặn đòn tấn công, đồng thời kích hoạt nhẫn ma pháp.


"A..."


Một làn khói đen hóa thành sợi tơ đen lao vút tới, xuyên thẳng qua đầu Vương Phượng Nương. Ả hét lên thảm thiết rồi ngã xuống. Sợi tơ đen kia đáng sợ đến mức diệt sát cả Nguyên Anh của ả ngay tức khắc.


Nhìn thi thể Vương Phượng Nương nhanh chóng hóa thành xương trắng, Nguyên Anh tan biến thành tro bụi, Kiều Thụy nheo mắt lạnh lùng. Hận ý trong lòng y không hề vơi bớt. Nếu không vì kế hoạch, y nhất định sẽ băm vằm ả ra trăm mảnh!


"Tiểu Thụy, đeo nhẫn ma pháp và nhẫn không gian ta đã chuẩn bị vào tay thi thể của ta." Liễu Thiên Kỳ ra lệnh.



Để cái chết trông thật hơn, hắn đã chuẩn bị sẵn một nhẫn không gian chứa linh phù, linh thạch, pháp khí cùng dụng cụ vẽ bùa.


"Ừ." Kiều Thụy làm theo, đeo hai chiếc nhẫn vào tay xác Liễu Thiên Kỳ.


Nguyên Anh của Liễu Thiên Kỳ bay đến, dán năm tấm linh phù lên đầu thi thể mình. Hắn muốn xóa bỏ những ký ức liên quan đến Tiểu Thụy. Cửu Dạ có thói quen đọc ký ức người khác, nên những hồi ức ân ái giữa hai người tuyệt đối không thể để lại.


Xong xuôi, Liễu Thiên Kỳ rút ký ức của Vương Phượng Nương ra kiểm tra. Xác định ả không biết quan hệ giữa hắn và Kiều Thụy, hắn mới cẩn thận trả lại ký ức cho cái xác.


"Tiểu Thụy, đưa ta đi, rời khỏi đây ngay!" Liễu Thiên Kỳ giục.


"Được." Kiều Thụy lưu luyến nhìn thi thể Liễu Thiên Kỳ lần cuối, rồi lấy phi thuyền ra, mang theo Nguyên Anh của ái nhân rời khỏi núi yêu thú.


**


Mười ngày sau.


Tại một ngọn núi hoang vắng, Kiều Thụy bố trí trận pháp phòng hộ ngũ cấp, rồi lấy động phủ ra. Y để Nguyên Anh của ái nhân thoát ra khỏi thức hải của mình.


"Thiên Kỳ, giờ phải làm sao?" Kiều Thụy đặt cái xác bán Yêu tộc tr*n tr** lên giường, quay sang hỏi Liễu Thiên Kỳ.


"Để ta thử xem." Nguyên Anh của Liễu Thiên Kỳ bay thẳng vào đầu cái xác. Hắn lẩm nhẩm chú ngữ, không tốn quá nhiều sức để xâm nhập vào thức hải của thân xác mới.


Kiều Thụy lo lắng nhìn chằm chằm vào cái xác trên giường, mày nhíu chặt.


Lát sau, cái xác từ từ mở mắt. Kiều Thụy mừng rỡ: "Thiên Kỳ, huynh thấy thế nào?"


"Tạm thời chưa cử động được, cần thời gian để dung hợp. Tiểu Thụy, lấy bồn tắm ra, pha nước thuốc với linh thảo và linh hoa. Ngâm thuốc tắm sẽ giúp dung hợp nhanh hơn." Liễu Thiên Kỳ điều khiển cái xác nói một cách khó khăn.



Được ngâm trong nước thuốc, Liễu Thiên Kỳ thoải mái rên lên một tiếng: "Tiểu Thụy, tình trạng này e là phải mất ba bốn tháng mới dung hợp hoàn toàn. Thời gian tới vất vả cho đệ rồi."


"Không sao, chỉ cần huynh bình an là tốt rồi." Kiều Thụy lắc đầu, ân cần nói.


"Xin lỗi, làm đệ lo lắng." Liễu Thiên Kỳ áy náy.


"Không, huynh không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Kiều Thụy nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt ái nhân. Tuy thân xác đã thay đổi, nhưng linh hồn bên trong vẫn là Thiên Kỳ của y.


"Ừ." Thấy nụ cười đã lâu không gặp trên môi ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cũng mỉm cười theo.


"Thế mà cũng không chết được, tên nhãi nhà ngươi mạng lớn thật đấy." Kim Diễm từ túi dưỡng thú chui ra, nhìn Liễu Thiên Kỳ trong bồn tắm, cười nói.


"Cũng không thuận lợi lắm đâu. Giờ ta không cử động được, không điều khiển được thân xác này. Hơn nữa Nguyên Anh bị đánh văng ra, dù có khôi phục thì thực lực chắc chắn cũng sẽ giảm sút nghiêm trọng." Liễu Thiên Kỳ thở dài.


"Thành công là tốt rồi, còn đòi hỏi gì nữa? Giữ được cái mạng nhỏ là may lắm rồi." Kim Diễm đảo mắt.


"Đáng tiếc không thể mang thi thể của huynh về an táng tử tế." Nghĩ đến xác ái nhân bị bỏ lại nơi hoang dã, có thể bị yêu thú ăn thịt, lòng Kiều Thụy đau như cắt.


"Không có gì đáng tiếc cả, cái xác đó phải để lại cho Cửu Dạ."


"Tiểu tử, ngươi xóa hết ký ức về Kiều Thụy, vậy ký ức trong cái xác kia chẳng phải sẽ đứt đoạn sao? Ngươi không sợ Cửu Dạ nghi ngờ à?" Kim Diễm thắc mắc.


"Yên tâm, Cửu Dạ sẽ không nghi ngờ. Chưởng cuối cùng của Vương Phượng Nương đánh trúng đầu ta. Đó là đòn chí mạng. Một người bị thương nặng ở đầu dẫn đến ký ức đứt đoạn, vỡ vụn là chuyện rất bình thường, không phải sao?" Liễu Thiên Kỳ đáp tỉnh bơ.


"Hừ, tên nhãi nhà ngươi tính toán ghê thật." Kim Diễm thán phục.


"Không phải ta tính toán giỏi, mà phải cảm ơn Vương Phượng Nương đã giúp ta một ân huệ lớn." Liễu Thiên Kỳ nhếch mép cười. Kế hoạch ve sầu thoát xác của hắn cuối cùng cũng đã hoàn thành.


Hết chương 322.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 322: Thân chết
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...