Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 324: Thân phận của nguyên chủ


Chương 324: Thân phận của nguyên chủ


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Một tháng sau, tại núi hoang.


"Thiên Kỳ, hôm nay huynh thấy thế nào?" Kiều Thụy khom người, bế ái nhân từ bồn tắm ra đặt lên giường, vừa cẩn thận lau khô người cho hắn vừa ân cần hỏi han.


"Cảm giác tốt hơn nhiều rồi. Có lẽ ta có thể thử thu cái đuôi vướng víu này lại xem sao." Liễu Thiên Kỳ đưa tay sờ chiếc đuôi của mình.


Sau ba tháng, cơ thể Liễu Thiên Kỳ đã có thể cử động tự nhiên. Tiếc là chiếc đuôi vẫn chưa thể thu lại được, mỗi lần ngâm thuốc tắm đều phải nhờ Kiều Thụy bế ra bế vào, rất bất tiện.


"Ha ha, đây là đuôi gì thế? Nguyên chủ là ai? Huynh biết hết không?" Kiều Thụy cười, đưa tay v**t v* chiếc đuôi to phủ đầy vảy đen của ái nhân.


"Hắn thuộc Giác tộc, cụ thể là Hắc Lân Giác tộc. Nguyên chủ tên là Tô Lăng Phi, phụ thân hắn là một Đan sư cấp bảy Nhân tộc, còn mẫu thân thuộc Hắc Lân Giác tộc, thực lực Hóa Thần hậu kỳ." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc giới thiệu về thân thế của cơ thể mới này.


"Tô Lăng Phi? Cái tên này nghe quen quen nhỉ?" Kiều Thụy xoa cằm, cảm thấy cái tên này rất quen tai.


"Ha ha, phụ thân của Tô Lăng Phi là con thứ trong nhà. Đại bá hắn có hai người con gái, đại tỷ là Tô Lăng Vũ, gả cho vương tử Kim Sư tộc. Nhị tỷ là Tô Lăng Tuyết, gả cho Lam Vũ Minh." Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ nói. Thật không ngờ, loanh quanh một hồi lại thành họ hàng với nữ ba.


"Cái gì? Tô Lăng Tuyết là nhị đường tỷ của thân xác này?" Kiều Thụy trố mắt kinh ngạc.


"Chưa hết đâu, còn hai người quen nữa. Tam thúc của Tô Lăng Phi có một trai một gái. Con trai đứng hàng thứ ba tên là Tô Lăng Phong, thê tử là Thập Nhị công chúa của Nhân Ngư tộc. Con gái đứng hàng thứ tư tên Tô Lăng Lạc. Còn thân xác này nhỏ nhất, đứng hàng thứ năm." Liễu Thiên Kỳ cảm thấy thật cẩu huyết. Giờ hắn lại thành người một nhà với đám 'người quen' kia rồi!



"Cái gì? Nam nhân của Thập Nhị công chúa và con tiện nhân Tô Lăng Lạc kia cũng là đường ca đường tỷ của thân xác này á?" Kiều Thụy trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật.


"Đúng vậy, đều là người Tô gia cả." Liễu Thiên Kỳ gật đầu khẳng định.


"Vậy... vậy ông nội của thân xác này chẳng phải là thành chủ Đan Thành sao?" Kiều Thụy hỏi tiếp. Chẳng phải Tô Lăng Tuyết là cháu gái thành chủ Đan thành sao? Vậy Tô Lăng Phi này cũng là cháu trai ông ta?


"Đúng vậy, ông nội của thân xác này chính là thành chủ Đan thành - Tô Viễn Đồ." Liễu Thiên Kỳ xác nhận.


"Chuyện này... thân phận này rắc rối quá!" Kiều Thụy nhíu mày.


Gia thế của Tô Lăng Phi quá khủng, lỡ người Tô gia tìm được Thiên Kỳ thì phiền toái to.


"Đừng lo, tuy là người Tô gia nhưng Tô Lăng Phi là bán Yêu tộc, lại thức tỉnh linh lực hệ Thủy của Hắc Lân Giác tộc nên không được sủng ái ở Tô gia. Ông nội, đại bá và tam thúc đều không thích hắn. Chỉ có cha mẹ hắn là chưa bao giờ chê bai việc hắn không biết luyện đan." Liễu Thiên Kỳ trấn an. Trên đời này, quả nhiên chỉ có cha mẹ ruột mới yêu thương con cái vô điều kiện.


"Nói cách khác, ông nội thành chủ kia sẽ không quan tâm đến sống chết của hắn?" Kiều Thụy chớp mắt hỏi.


"Sẽ không. Trong cái nhà đó, người thực sự quan tâm hắn chỉ có cha mẹ, những người khác đều coi hắn như không tồn tại, sống chết mặc bay." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nói.


"À..." Nghe vậy, Kiều Thụy yên tâm hẳn. "Vậy người giết hắn là đường ca đường tỷ sao?"


"Không phải, kẻ giết hắn là vị hôn thê và gian phu của ả." Nhờ đọc được ký ức của nguyên chủ, Liễu Thiên Kỳ nắm rõ sự tình như lòng bàn tay.


"Hóa ra đều là người quen à?" Kiều Thụy ngẩn người.


"Đúng thế. Tô Lăng Phi rất yêu nữ tu tên Lưu Phỉ Phỉ kia, nhưng ả ta căn bản chướng mắt loại bán Yêu tộc như hắn. Ả ở bên cạnh hắn chỉ vì cha hắn là Đan sư cấp bảy, có thể cung cấp đan dược cho ả. Sau này, Tô Lăng Phi may mắn tìm được một tấm Tiên Môn Lệnh để vào Tiên Môn bí cảnh. Để lấy lòng người đẹp, hắn đã kể cho Lưu Phỉ Phỉ và hứa sẽ đưa ả cùng đi. Nào ngờ, Lưu Phỉ Phỉ lại đem chuyện này kể cho tình lang của ả, cũng là bạn thân nhất của Tô Lăng Phi - Hàn Minh. Vì Tiên Môn Lệnh chỉ cho phép hai người vào bí cảnh, nên ả cùng Hàn Minh đã hợp mưu giết Tô Lăng Phi để cướp lệnh bài." Liễu Thiên Kỳ kể lại đầu đuôi câu chuyện.



"Vậy là đôi gian phu dâm phụ đó đã giết Tô Lăng Phi và cướp nhẫn không gian?" Kiều Thụy nghi hoặc.


"Giữa chừng có chút biến cố. Tô Lăng Phi mang theo lệnh bài Luyện Hư của cha hắn. Tên Hàn Minh kia vì tự bảo vệ mình đã dùng Lưu Phỉ Phỉ làm lá chắn đỡ đòn." Liễu Thiên Kỳ lắc đầu ngán ngẩm.


"Vậy cuối cùng cả Tô Lăng Phi và Lưu Phỉ Phỉ đều chết, còn Hàn Minh một mình độc chiếm Tiên Môn Lệnh?" Kết cục này thật quá bất ngờ!


"Đúng." Liễu Thiên Kỳ gật đầu.


Kiều Thụy im lặng một lúc lâu. Thầm nghĩ: Chết cũng đáng đời, ả Lưu Phỉ Phỉ này đúng là tự làm tự chịu. Rõ ràng chẳng cần làm gì cũng được đi bí cảnh cùng Tô Lăng Phi, thế mà lại đi mách lẻo với Hàn Minh, kết quả mất luôn cả mạng.


"Tiếc là nhẫn không gian của Tô Lăng Phi bị Hàn Minh cướp mất. Nếu không thì chúng ta đã có Tiên Môn Lệnh để vào bí cảnh rồi." Liễu Thiên Kỳ tiếc nuối.


"Tuy không đi được bí cảnh, nhưng đổi được một cơ thể cường tráng thế này cũng là chuyện tốt mà." Kiều Thụy vừa nói vừa đưa tay v**t v* cơ bụng săn chắc của nam nhân.


Tô Lăng Phi là thuần võ tu, lại mang dòng máu Yêu tộc nên cơ thể vô cùng rắn rỏi, cường tráng, từng thớ thịt đều toát lên vẻ mạnh mẽ, kiên nghị.


"Nói rất đúng, ta cũng rất thích cơ thể này." Là đàn ông, Liễu Thiên Kỳ luôn cảm thấy kiếp trước làm Thập Thất rất nam tính, rất đàn ông. Còn thân xác Liễu Thiên Kỳ thì quá thanh tú, thư sinh, thiếu đi sự cứng cỏi.


Cơ thể Tô Lăng Phi hiện tại thậm chí còn cường tráng, bùng nổ hơn cả kiếp trước, rất hợp ý hắn. Hơn nữa, Tô Lăng Phi là bán Yêu tộc, có thể thú hóa để tăng cường sức mạnh, điều này càng khiến Liễu Thiên Kỳ hài lòng.


Nhìn chiếc đuôi to khỏe, Liễu Thiên Kỳ thầm niệm chú ngữ, thử thu hồi nó lại. Một lần, hai lần, ba lần...


"Oa, Thiên Kỳ, thu lại được rồi kìa!" Thấy chiếc đuôi biến mất, Kiều Thụy reo lên.


"Ừ, cuối cùng cũng thành công!" Nhìn đôi chân đã trở lại bình thường, Liễu Thiên Kỳ cười tươi.



"Có biến lại được không? Có thu phóng tự nhiên được không?" Kiều Thụy lo lắng hỏi.


"Để ta thử xem." Liễu Thiên Kỳ lại thử biến đôi chân thành đuôi, rồi lại biến trở về.


"Thu phóng tự nhiên được rồi!" Thấy ái nhân điều khiển được chiếc đuôi, Kiều Thụy mừng rỡ.


"Đúng vậy, cuối cùng cũng làm chủ được nó." Liễu Thiên Kỳ cũng rất vui.


"Lúc trước không thu lại được chắc do Nguyên Anh của huynh bị đánh văng ra, bị thương đúng không? Kim Lạc cũng thế, cứ bị thương là lộ đuôi ra mà?" Kiều Thụy suy đoán.


"Ừ, có khả năng đó." Liễu Thiên Kỳ gật đầu. Chẳng có lý do gì tay và người cử động được mà đuôi lại không thu về được cả.


"Ha ha, đôi chân này nhìn cũng rất có lực đó!" Kiều Thụy sờ nắn đôi chân rắn chắc của ái nhân, cảm thán đường nét cơ bắp thật tuyệt vời.


Nhìn đôi tay đang lưu luyến trên chân mình, ánh mắt Liễu Thiên Kỳ tối sầm lại. Hắn vươn tay kéo mạnh Kiều Thụy lên giường.


"Á..." Kiều Thụy chỉ kịp kêu lên một tiếng, trời đất quay cuồng, khi định thần lại đã nằm gọn dưới thân Liễu Thiên Kỳ.


"Sờ đã chưa?" Liễu Thiên Kỳ nâng cằm ái nhân, nhìn sâu vào mắt hắn.


Nhìn vào đôi mắt đen láy sâu thẳm như lốc xoáy của ái nhân, Kiều Thụy bật cười: "Sao thế, nhịn ba tháng nên không chịu nổi rồi à?"


"Đệ nói xem?" Liễu Thiên Kỳ cúi xuống, cắn mạnh lên môi Kiều Thụy.


"Ha ha ha..." Thấy nam nhân bị mình chọc cho bốc hỏa, Kiều Thụy cười khanh khách.



"Ta cho đệ cười này!" Liễu Thiên Kỳ áp sát, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ mọng kia.


"Ưm ưm..." Kiều Thụy r*n r*, vòng tay ôm cổ ái nhân, nhiệt tình đáp lại nụ hôn. Hai người như củi khô gặp lửa, bùng cháy dữ dội.


Đáng tiếc, chuyện tốt thường hay bị quấy rầy.


Khi quần áo trên người Kiều Thụy đã bị l*t s*ch, Liễu Thiên Kỳ đang chuẩn bị "ăn tiệc" thì bị đẩy ra.


"Sao vậy?" Thấy sắc mặt ái nhân thay đổi, Liễu Thiên Kỳ nhận ra có điều bất thường.


"Thiên Kỳ, mau dậy đi, có người đang tấn công trận pháp phòng hộ của chúng ta!" Kiều Thụy hốt hoảng nói.


Nghe vậy, khuôn mặt đang hừng hực d*c v*ng của Liễu Thiên Kỳ lập tức đen như đít nồi.


"Khốn kiếp!" Hắn chửi thề một tiếng, vội vàng vùng dậy, lấy quần áo từ nhẫn không gian mặc vào.


Kiều Thụy cũng lồm cồm bò dậy, chỉnh đốn trang phục.


"Là ai?" Liễu Thiên Kỳ hỏi.


"Người lạ, nhưng ta cảm thấy kẻ đến không có ý tốt, tám phần mười là ông nội của Nhạc San Hô." Kiều Thụy nhíu mày. "Mặc pháp y cấp sáu bên trong đi, lát nữa chúng ta cứ ở trong trận pháp dò hỏi trước. Nếu đúng là lão ta thì đeo mặt nạ vào, liên thủ đối phó."


"Được, ta hiểu rồi." Kiều Thụy gật đầu, lấy pháp y cấp sáu ra mặc lót bên trong. Liễu Thiên Kỳ cũng làm tương tự.


Chỉnh trang xong xuôi, hai người mới cùng nhau bước ra khỏi động phủ.


Hết chương 324.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 324: Thân phận của nguyên chủ
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...