Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 78
Tô Oánh Oánh chợt nhớ đến chuyện xảy ra mấy ngày trước.
Lúc đó, bà cầm thiết bị định vị của Địch Diệp đi tìm lão Thang, nghe thấy người dưới quyền lão Thang đang bàn tán về Phương Vĩ Cường, nói rằng Phương Vĩ Cường đã bắt cóc Lãnh Ninh.
Tại sao Lãnh Ninh lại dính líu đến tên trùm m* t**?
Chuyện này e rằng không hề đơn giản như vậy.
Lâm Nguyên thấy Tô Oánh Oánh đang suy tư, bèn đứng dậy, “Nếu cậu ấy tỉnh, xin làm ơn báo cho tôi biết. Đây là danh thiếp của tôi.”
Lâm Nguyên đưa một tấm danh thiếp, Tô Oánh Oánh nhận lấy, ngẩn người khi nhìn thấy dòng chữ lớn “Chủ tịch Công ty Khoa học Kỹ thuật Lâm Nguyên”.
Đây là một công ty vừa mới niêm yết, không ngờ chủ tịch lại trẻ tuổi như vậy.
Thấy Tô Oánh Oánh đã nhận danh thiếp, mục đích của Lâm Nguyên đã đạt được, hắn cũng không nán lại nữa, “Vậy tôi xin phép về trước.”
Tô Oánh Oánh nhìn theo Lâm Nguyên rời đi, rồi lại hướng ánh mắt về phía Lãnh Ninh.
Con trai bà không cho bà điều tra Lãnh Ninh, vậy thì bà điều tra Mã Lão Đại thì được chứ, không thể để một người không rõ lai lịch tiếp cận con trai mình mà bà lại khoanh tay đứng nhìn được?
**
Sau khi Địch Diệp rời khỏi đội cảnh sát liền lập tức chạy đến bệnh viện.
Thấy Tô Oánh Oánh đang lén lút gọi điện thoại ở ban công, anh đi vòng qua giường Lãnh Ninh, thẳng đến trước mặt Tô Oánh Oánh, một tay chống hông, chờ bà cúp điện thoại để giải thích với mình.
Tô Oánh Oánh bị Địch Diệp đột ngột xuất hiện làm giật mình, vội vàng cúp máy, nhét điện thoại vào túi, “Sao con lại đến đây?”
Địch Diệp xòe tay ra, “Đưa điện thoại cho con.”
Tô Oánh Oánh bảo vệ chặt chẽ điện thoại của mình, “Con muốn làm gì?”
“Xem gần đây mẹ liên lạc với những ai.”
“Còn quản cả đến trên đầu mẹ già của con luôn hả?”
Tô Oánh Oánh không chịu, xách túi lên định rời đi, Địch Diệp đuổi đến cửa, đưa tay đóng sầm cửa lại, “Nghe con, việc này không phải chuyện mẹ có thể điều tra được, con trai mẹ sẽ không hại mẹ đâu. Hơn nữa, con với cậu ta chỉ là chơi qua đường một chút thôi, mẹ sẽ không nghĩ con thật sự kết hôn với cậu ta đấy chứ?”
Tô Oánh Oánh nheo mắt lại, đang cố phân biệt xem Địch Diệp có nói dối hay không.
Địch Diệp nghiêm mặt xòe tay về phía Tô Oánh Oánh, “Con tiếp cận cậu ta có mục đích khác, mẹ đừng phá hỏng kế hoạch của con và Cục trưởng Thang. Mau đưa điện thoại cho con!”
Nghe con trai nhắc cả đến Cục trưởng Thang, Tô Oánh Oánh bán tín bán nghi, đưa điện thoại của mình qua.
Địch Diệp mở nhật ký cuộc gọi, lập tức dùng điện thoại của mình chụp lại, “Chuyện này mẹ không được nhắc đến một lời nào nữa, cũng đừng chạy đi thăm dò lung tung, biết chưa?”
Tô Oánh Oánh “ừm” một tiếng, “Biết rồi.”
Địch Diệp xem xong nhật ký cuộc gọi, trả điện thoại lại cho Tô Oánh Oánh, “Tốt nhất mẹ cũng đừng đến bệnh viện nữa, con lo có người để ý đến mẹ.”
Lời này làm Tô Oánh Oánh giật mình, “Để, để ý đến mẹ làm gì?”
“Mẹ điều tra Lãnh Ninh, những người chú ý đến Lãnh Ninh sẽ điều tra mẹ, đạo lý này, mẹ còn không hiểu à?”
“Hiểu thì hiểu, nhưng mà…”
“Đừng ‘nhưng mà’ nữa, chuyện của cảnh sát chúng con mẹ ít xen vào đi.”
Lời Địch Diệp vừa dứt, anh đột nhiên thoáng thấy ngón tay của Lãnh Ninh cử động.
Địch Diệp kinh ngạc, sải bước đến giường Lãnh Ninh, căng thẳng ấn chuông đầu giường, Tô Oánh Oánh cũng giật mình, vội vàng đến nhìn Lãnh Ninh.
“Lãnh Ninh, cậu tỉnh rồi đúng không?!” Địch Diệp cúi sát lại gần Lãnh Ninh, cố gắng gọi cậu tỉnh lại, “Lãnh Ninh, có nghe thấy tôi nói không?!”
Bác sĩ mặc áo blouse trắng nhanh chóng bước vào phòng bệnh, lập tức tiến hành một loạt kiểm tra thể chất cho Lãnh Ninh. Địch Diệp và Tô Oánh Oánh đứng một bên nhìn bác sĩ loay hoay Lãnh Ninh.
“Thế nào rồi? Cậu ấy sắp tỉnh đúng không?” Tô Oánh Oánh căng thẳng hỏi.
Bác sĩ đeo ống nghe lên cổ, “Bệnh nhân quả thực có dấu hiệu sắp tỉnh lại.”
Địch Diệp xúc động đến tim đập nhanh, “Khi nào cậu ấy sẽ tỉnh?”
“Cái này thì khó nói. Mấy ngày nay hai người nên chú ý phản ứng của bệnh nhân nhiều hơn, kịp thời báo lại cho chúng tôi.” Nói đến đây, bác sĩ đột nhiên hỏi một câu, “Hai người vừa nãy có nói gì đó k*ch th*ch cậu ấy không?”
Địch Diệp hồi tưởng lại cuộc đối thoại vừa rồi với Tô Oánh Oánh, nhìn về phía Lãnh Ninh, “Ý của bác sĩ là, cậu ấy nghe thấy?”
Bác sĩ giải thích, “Trước đây có một bệnh nhân, sau khi tỉnh lại đã kể với chúng tôi về cảm giác khi hôn mê. Cô ấy nói cô ấy nghe thấy âm thanh xung quanh, chỉ là không tài nào tỉnh lại được, cho đến khi nghe thấy chồng cô ấy gọi điện thoại với nhân tình, cô ấy mới phá vỡ ràng buộc trở về thế giới thực. Vì vậy, thực ra hai người có thể dùng thử cách này, làm cho cảm xúc của bệnh nhân có sự dao động mạnh, biết đâu có thể gọi người tỉnh lại.”
Địch Diệp nghe xong, rơi vào trầm tư.
— Con với cậu ta chỉ là chơi qua đường một chút thôi
Câu này cậu ấy sẽ không thật sự nghe thấy chứ?
“Vãi l*z!”
“Hửm? Cậu sao thế?” Bác sĩ hỏi.
“Không sao.” Địch Diệp nghiến chặt quai hàm, “Tôi đau răng.”
“Đau răng không phải bệnh, nhưng đau thì nguy hiểm thật. Sớm đến khoa răng hàm mặt khám đi, đừng để trở nặng hơn!”
Bác sĩ dặn dò xong, rời khỏi phòng bệnh.
Địch Diệp quay đầu nhìn Tô Oánh Oánh, chỉ cảm thấy đau răng, đau đầu, đau tim, đau gan.
Tóm lại là đâu đâu cũng không ổn.
“Mẹ, mẹ về đi.”
Tô Oánh Oánh nhận thấy tâm trạng của con trai không tốt, cộng thêm việc bà vừa bị lời nói của con trai làm cho sợ hãi, bèn xách túi trên ghế sofa, “Mẹ đi đây, con đừng để bị mệt mỏi quá, tìm người đến thay con đi.”
Sau khi Tô Oánh Oánh rời đi, Địch Diệp ngồi xuống cạnh giường Lãnh Ninh, “Những gì tôi vừa nói là thật. Tôi cứu cậu, tiếp cận cậu đều là để bắt Phương Vĩ Cường mà thôi. Bây giờ Phương Vĩ Cường đã chết rồi, Hổ Đầu Phong cũng đã bị bắt, cậu đã không còn giá trị lợi dụng nữa.”
“Cậu biết đây là đâu không? Bệnh viện tốt nhất ở thành phố Long Xuyên, phòng VIP hạng sang. Mỗi ngày chi phí của cậu là năm con số. Cậu đã hôn mê tám ngày rồi, tôi đều đã ghi lại hết. Tỉnh lại nhớ trả tiền cho tôi…”
“Nếu cậu không trả được, cũng có thể nợ lại, nhưng tôi phải tính lãi. Tính bao nhiêu lãi đây…”
Địch Diệp vừa nói, vừa mở lòng bàn tay Lãnh Ninh ra, cố gắng dùng một mẩu giấy nhỏ đo chu vi ngón áp út tay trái của đối phương.
“Hay là một phần trăm đi. 10.000 tệ một ngày là 1000 tệ. Tôi thấy như vậy rất hợp lý, dù sao cậu cũng đã như thế này rồi, tôi vẫn nguyện ý cho cậu mượn tiền…”
Lời của Địch Diệp còn chưa dứt, tay trái Lãnh Ninh đột nhiên co giật mạnh một cái.
Địch Diệp nở nụ cười, “Sao thế, không đồng ý à? Cậu không đồng ý cũng không được, tôi là chủ nợ, tôi nói tính là tính!”
Ngón tay Lãnh Ninh cử động xong, khóe miệng cũng mấp máy.
Nếu lúc này cậu còn tỉnh táo, chắc chắn sẽ tranh luận trực tiếp với đối phương.
Địch Diệp thấy khóe miệng Lãnh Ninh mấp máy, bèn cúi đầu xuống, hôn lên khóe miệng Lãnh Ninh một cái, “Nếu không trả được, mỗi ngày tôi sẽ thu lãi như thế này nhé!”
Địch Diệp vừa nói xong, Lãnh Ninh liền từ từ mở mắt ra.
Cậu như vừa trải qua một giấc mơ dài, trong mơ không ngừng có người nói bên tai.
Một lúc lâu sau, Lãnh Ninh mới hoàn hồn, cuối cùng cũng trở về thế giới thực.
Cậu như đã trải qua một giấc mơ vô cùng dài, trong mơ Địch Diệp đọc cho cậu nghe nội dung của cuốn Pháp Y Bệnh Lý Học, còn kể cho cậu nghe tiến triển của các vụ án…
Bây giờ mỗi lần hô hấp, cậu đều cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cậu quay đầu nhìn các chỉ số trên máy theo dõi điện tâm đồ, phát hiện nồng độ oxy trong máu của mình đang tăng lên.
Rốt cuộc mình đã hôn mê bao lâu rồi?
Đầu óc trống rỗng trong thoáng chốc, ngay sau đó, vô số hình ảnh liền như một bộ phim quay chậm, vụt ra khỏi đầu.
Địch Diệp lập tức cúi sát lại Lãnh Ninh, hai tay nắm lấy vai Lãnh Ninh, cẩn thận nhìn cậu một lượt để xác nhận đối phương thật sự đã tỉnh, không phải mình nhìn nhầm.
Lãnh Ninh hé mắt nhìn khuôn mặt Địch Diệp, sau đó bị năm ngón tay chìa ra che mất tầm nhìn, “Đây là mấy?”
Lãnh Ninh yếu ớt cong khóe miệng, “Năm.”
“Tôi là ai?” Khi Địch Diệp hỏi câu này, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, vẻ căng thẳng chưa từng thấy ngay cả khi gặp đại án lớn.
Lãnh Ninh xuyên qua kẽ tay, nhìn khuôn mặt tuấn tú của Địch Diệp, không nói một lời.
Địch Diệp có chút thất vọng, “Sẽ không thật sự bị tổn thương não rồi đấy chứ? Cậu chờ một chút, tôi đi gọi bác sĩ đến!”
Địch Diệp xoay người, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Ánh mắt Lãnh Ninh rơi vào nơi Địch Diệp vừa rời đi, rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn được, một nỗi xót xa lan tỏa trong lòng.
Ngoài phòng bệnh người ra kẻ vào tấp nập, tiếng bước chân không ngớt, nhưng tất cả những điều này trong mắt Lãnh Ninh lại như xảy ra ở một thế giới khác, dường như có một bức tường vô hình ngăn cách cậu và cảnh tượng trước mắt.
Cậu đã có một giấc mơ rất dài, giấc mơ đó như vũng bùn trong đêm tối, kéo cậu dần dần chìm xuống.
Trong đầu cậu hiện lên một tầng hầm ẩm ướt và tối tăm, Tiểu Địch Thước nằm ngay bên cạnh cậu.
Cậu nghe thấy bọn bắt cóc đang trò chuyện, “Làm sao bây giờ, có người muốn dùng tiền chuộc Địch Thước!”
“Nhưng lão đại nói rồi, lô trẻ con này đều phải mang đi.”
“Có tiền không kiếm là đồ ngu, thiếu một đứa, đến lúc đó bắt đứa khác thay thế chẳng phải là được rồi à!”
“Lão đại, làm thế này rủi ro có lớn quá không?”
“Sợ gì chứ, đằng nào chúng ta cũng làm cái nghề liều mạng, làm xong vụ này, chúng ta cao chạy xa bay!”
…
“Đứa nào tên là Địch Thước?”
Nghe thấy giọng của bọn bắt cóc, Lãnh Ninh quay đầu lại nhìn Địch Thước đang nằm trên mặt đất, Địch Thước nằm đó bất động, hai mắt nhắm nghiền.
Giọng nói khô khốc non nớt phát ra từ cổ họng cậu, “Cháu… cháu là Địch Thước…”
Một tên bắt cóc đi về phía cậu, túm cậu lên nhìn một cái, sau đó xách cậu ra khỏi tầng hầm ẩm ướt tối tăm đó.
Khoảnh khắc ánh nắng ấm áp chiếu lên mặt, cậu đột ngột giơ tay lên che lại, những ngày tháng dài tối tăm đã khiến mắt cậu không thích nghi được với ánh sáng.
Tên bắt cóc dùng bao tải trùm đầu cậu lại, ném lên xe, từ đó về sau, cậu càng ngày càng rời xa Địch Thước…
Mãi đến sau này, cậu mới biết một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi công viên giải trí thành đống đổ nát, những đứa trẻ bị bắt cóc dưới tầng hầm đó, ngoại trừ cậu ra, không một ai sống sót.
Lãnh Ninh vô cùng bài xích những ký ức này, nhưng sự thật bày ra trước mắt, cậu lại không thể không chấp nhận.
Nếu 15 năm trước bản thân mình sống sót là vì điều này, vậy cậu và Phương Vĩ Cường có gì khác nhau?
Có lẽ cậu còn ti tiện hơn mình tưởng, chỉ là cậu đã quên mất rồi, quên hết những việc xấu xa mà mình đã làm trước đây…
Lãnh Ninh dùng tay chống giường ngồi dậy, vì động tác này kéo căng phổi, cậu ôm miệng ho sặc sụa. Cổ họng và phổi cậu đều đau rát vì cơn ho dữ dội, nhưng cậu không thể ngừng lại được.
Bác sĩ đến ngay sau đó, tiến hành một loạt kiểm tra thể chất cho Lãnh Ninh, cuối cùng kê một số thuốc giảm ho và giãn phế quản cho cậu.
“Bệnh nhân trí lực bình thường, không có vấn đề gì lớn.”
Lãnh Ninh nhìn vẻ mặt đầy kích động của Địch Diệp, đột nhiên không biết phải đối mặt với anh ấy như thế nào.
Nếu đối phương biết cái chết của Địch Thước có liên quan đến mình…
Cậu không dám nghĩ tiếp nữa.
Lãnh Ninh hiểu rõ, cái chết của Địch Thước là nút thắt trong lòng Địch Diệp. Nếu cậu che giấu chuyện này, tiếp tục tận hưởng sự giúp đỡ và quan tâm của Địch Diệp, thì có khác gì kẻ lừa dối đâu?
“Cậu cứ nhìn tôi mãi, có phải có điều gì muốn nói với tôi không?” Địch Diệp đột nhiên hỏi.
Ánh mắt Lãnh Ninh dao động, dời đi chỗ khác, giờ đây cậu thậm chí còn không thể đối diện với Địch Diệp, sự day dứt và chột dạ đã khiến cậu không thể nói chuyện với đối phương một cách đường hoàng được nữa.
“Cậu bị làm sao đấy?” Địch Diệp phát hiện ra sự bất thường của Lãnh Ninh, xoay vai cậu hướng về phía mình, “Nhìn xem tôi là ai?”
Lãnh Ninh buộc phải nhìn về phía Địch Diệp, vẻ mặt có chút không tự nhiên, muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời.
Địch Diệp sững sờ, “Cậu còn nhận ra tôi không?”
Lãnh Ninh: “…”
Sắc mặt Địch Diệp thay đổi rõ ràng, anh nắm chặt vai Lãnh Ninh, cảm xúc có chút kích động, “Cậu nhìn kỹ xem tôi là ai!”
“Anh là ai vậy?”
Lãnh Ninh nghĩ: Nếu không thể đối mặt, quên đi cũng tốt.
Như vậy mình sẽ có lý do để đẩy Địch Diệp ra, còn về những bí mật kia…
Nếu một ngày nào đó bị phơi bày, hai người cũng sẽ không quá khó coi, cứ thế mà kết thúc đi…
Địch Diệp hoàn toàn ngây người, mất một lúc lâu mới hoàn hồn, “Không thể nào? Cậu thật sự không nhớ tôi?”
Lãnh Ninh không đành lòng như vậy, nhưng cậu vẫn cưỡng ép bản thân phải chịu đựng. Vì giữa hai người họ đã có một rào cản không thể vượt qua, vậy thì đừng tiếp tục dây dưa nữa, mỗi người trở về cuộc sống của riêng mình đi.
Địch Diệp đi đi lại lại trong phòng bệnh vì lo lắng, Lãnh Ninh ngồi trên giường lặng lẽ nhìn anh.
“Cậu giả vờ đúng không?” Địch Diệp đột nhiên dừng lại, quay ra nhìn người trên giường, “Chẳng phải cậu lúc nào cũng thích giả vờ à? Trêu đùa tôi vui lắm đúng không?”
Lãnh Ninh không nói gì.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng chết chóc này, Địch Diệp bắt máy, “Được, tôi biết rồi, đến ngay.”
Địch Diệp cúp điện thoại, bước ra khỏi phòng bệnh.
Lãnh Ninh nhìn căn phòng bệnh trống rỗng, trong lòng như mất đi một khoảng rỗng. Cậu xỏ giày xuống giường, chậm rãi đi đến cửa, chỉ muốn nhìn đối phương thêm vài lần.
“Bây giờ mới biết lo lắng à? Tôi biết ngay là cậu giả vờ mà!”
Địch Diệp dựa người vào cửa phòng bệnh bên cạnh nhìn cậu, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý: Tôi biết ngay là cậu sẽ đuổi theo tìm tôi mà.
Lãnh Ninh đứng lặng tại chỗ, sau nửa ngày, chỉ nói một câu, “Xin hỏi, nhà vệ sinh đi đường nào?”
Địch Diệp: “…”
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 78
10.0/10 từ 21 lượt.
