Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 79


Sau khi một lời nói dối được ra đời, luôn cần phải dùng nhiều lời nói dối hơn để lấp đầy.


Lãnh Ninh vì muốn tiếp tục lời nói dối của mình, buộc phải nói thêm một lời nói dối nữa, “Tôi muốn đi vệ sinh.”


“Muốn đi vệ sinh đúng không,” Địch Diệp dùng cằm hất vào một góc phòng bệnh, “Trong phòng bệnh có sẵn, không cần ra ngoài tìm.”


“Được, cảm ơn.”


Lãnh Ninh quay người đi về phía nhà vệ sinh.


Lãnh Ninh đứng trước bồn rửa mặt, nhìn bản thân kỳ quái trong gương, thất thần một lúc lâu.


Cậu vẫn luôn rất muốn tìm lại ký ức đã mất, sau khi ký ức dần dần hồi phục, cậu lại cảm thấy sự sợ hãi sâu sắc.


Trước đó cậu vẫn còn ôm hy vọng, nghĩ rằng mình sẽ không làm ra những chuyện ti tiện, nhưng bây giờ…


Nước lạnh dội lên mặt, như thể làm vậy có thể gột rửa tội lỗi của bản thân, nhưng cảm giác tội lỗi lại càng lúc càng sâu sắc theo thời gian, tựa như giòi bọ ăn xương, từng chút từng chút gặm nhấm cậu.


Bên ngoài phòng bệnh, Địch Diệp trao đổi một lúc với bác sĩ phụ trách, bác sĩ an ủi, “Mất trí nhớ cũng có thể xảy ra, nhưng cậu đừng lo lắng, bệnh nhân vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, cứ quan sát thêm!”


Lồng ngực Địch Diệp có gì đó nghẹn lại, “Làm thế nào mới có thể khiến cậu ấy nhớ lại?”


“Hãy đưa bệnh nhân đi dạo ở những nơi quen thuộc nhiều hơn, biết đâu sẽ có ích.”



Địch Diệp đã trở về từ chỗ của bác sĩ, Lãnh Ninh vẫn chưa ra khỏi nhà vệ sinh.


Địch Diệp có chút không yên tâm, bèn gõ cửa, “Cậu rơi xuống bồn cầu rồi à?”


Lãnh Ninh khóa vòi nước, dùng khăn giấy lau nước trên mặt.


Khi cậu kéo cửa bước ra, Địch Diệp nhìn chằm chằm cậu như đang nhìn một phạm nhân.


Địch Diệp thấy tóc mái Lãnh Ninh dính nước, hốc mắt đỏ hoe, lập tức phán đoán đối phương đã trốn trong nhà vệ sinh khóc.


Cậu không nói không rằng đẩy người ta vào sát tường, “Rốt cuộc cậu bị làm sao?”


Xem ra, Địch Diệp vẫn không tin cậu bị mất trí nhớ.


Lãnh Ninh quay người muốn rời đi, muốn trốn khỏi ánh mắt như sói của đối phương, cậu vừa bước ra một bước đã bị đối phương tóm lấy cổ tay trái.


“Nếu em thật sự đã quên, vậy anh tự giới thiệu lại một chút, anh tên là Địch Diệp, là bạn trai của em, chúng ta yêu đương tự do, hiện tại tình cảm vô cùng ổn định.”


Lãnh Ninh: “…”


“Em nhìn kỹ khuôn mặt này của anh xem, có cảm thấy rung động không?” Khi Địch Diệp nói lời này, môi anh chỉ cách môi Lãnh Ninh 2cm.


Cằm Lãnh Ninh rụt lại, buộc bản thân kéo giãn khoảng cách với đối phương một chút, “Không có.”


“Được rồi, vậy anh sẽ giúp em hồi tưởng lại một chút.”



Lãnh Ninh: “…”


“Cái lần đầu tiên anh nói là gì?”


Ánh mắt Địch Diệp rời khỏi khuôn mặt Lãnh Ninh, chuyển xuống eo của cậu, “May mà anh là chính nhân quân tử, nếu không em đã sớm bị anh cưỡng h**p rồi.”


Lãnh Ninh: “…”


Địch Diệp nhìn khuôn mặt Lãnh Ninh hướng ra sau, một tay nâng cằm đối phương lên, “Đầu óc của em quên anh rồi, nhưng cơ thể lại nhớ rất rõ đấy, phản ứng vừa rồi của em mãnh liệt lắm cơ mà!”


Lãnh Ninh bị buộc phải nhìn thẳng vào Địch Diệp, sự hoảng loạn thoáng qua trong mắt nhanh chóng được thay thế bằng sự xa cách, “Thả tôi ra.”


Địch Diệp vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đẽ lạnh lùng đó, nếu phải dùng một thứ gì đó để miêu tả Lãnh Ninh, anh nghĩ băng liên hoa là thích hợp nhất.


Rõ ràng mong manh đến mức chạm nhẹ là vỡ, nhưng lại tự ngụy trang mình thành lưỡi dao băng.


Mặc dù biết đối phương đang nói dối, nhưng anh chỉ có thể tạm thời giả vờ tin.


Địch Diệp rụt tay đang đặt trên cằm Lãnh Ninh lại, lời nói chuyển chủ đề, “Em còn nợ anh 80.000 tệ, định trả thế nào đây?”


Lãnh Ninh: “…”


“Theo anh được biết, hiện tại em chưa có khả năng chi trả, nhưng không sao, anh có thể cho em trả góp. Lương mỗi tháng của em là 3500, 500 để lại làm chi phí sinh hoạt, 3000 trả cho anh, tính toán như vậy… chỉ cần thêm 2 năm nữa, em có thể trả hết.”


Lãnh Ninh: “…”



Lãnh Ninh chợt nhận ra, so với việc giả vờ mất trí nhớ, có lẽ đối diện trực tiếp vấn đề là lựa chọn tốt hơn.


“Tiền của anh tôi sẽ trả lại sớm nhất có thể. Để báo đáp sự chăm sóc của anh trong thời gian qua, tôi sẽ tìm cách giúp anh phá vụ án bắt cóc 15 năm trước.”


“Người thì không nhớ, nhưng chuyện lại nhớ rõ như vậy… Sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện này? Có phải lại nhớ ra điều gì rồi không?”


Lãnh Ninh đứng yên quay lưng lại với Địch Diệp, “Bây giờ đầu óc tôi rất loạn, anh phải cho tôi chút thời gian để sắp xếp lại manh mối.”


Lúc này Lãnh Ninh không thể nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt Địch Diệp, nhưng cậu có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của đối phương đang nhìn chằm chằm vào sau lưng của mình.


Trước đây cậu từng nghe Tạ Trường Hoành nhắc đến lý do Địch Diệp thi vào trường cảnh sát, vụ án của Địch Thước rất quan trọng đối với Địch Diệp, đợi mọi chuyện điều tra rõ ràng, mối quan hệ giữa hai người bọn họ sẽ hoàn toàn sụp đổ phải không?


Nếu đã như vậy, vậy hãy để mọi chuyện xảy ra sớm hơn đi.


“Vụ án bắt cóc 15 năm trước cậu biết bao nhiêu?” Địch Diệp nghĩ, 15 năm trước Lãnh Ninh cũng chỉ mới hơn mười tuổi, có thể biết được bao nhiêu?


“Tôi chính là một trong những nạn nhân, anh nói tôi biết bao nhiêu?”


Địch Diệp: “!!!”


Địch Diệp biết, Lãnh Ninh không cần thiết phải nói dối về chuyện này.


“Vậy cậu có nhìn thấy Địch Thước không?!”


“Chúng tôi bị bắt cóc cùng với nhau.” Lãnh Ninh nói.



“Tôi…”


Lãnh Ninh hồi tưởng lại một chút, chuyện năm đó còn rất nhiều chi tiết chưa rõ ràng, đợi cậu làm rõ ngọn ngành rồi hẵng nói thật cũng không muộn.


“Tôi bị người ta đưa đi giữa chừng, rất nhiều chi tiết tôi vẫn chưa nhớ ra, đợi tôi nhớ lại rồi sẽ nói cho anh… Chuyện của em trai anh, tôi rất xin lỗi.”


“Cậu xin lỗi làm gì?” Hai tay Địch Diệp có chút buông lỏng, “Đâu phải lỗi của cậu đâu, cậu thoát được một kiếp đã là may mắn lắm rồi.”


“Năm đó các người…” Lãnh Ninh dừng lại, tự cho phép bản thân nói tiếp, “Năm đó các người có phải đã dùng tiền chuộc Địch Thước không?”


Địch Diệp nghe vậy, cau mày. Anh hồi tưởng lại chuyện năm đó, “Cha mẹ tôi trước đây chỉ lo làm ăn, căn bản không có thời gian quản tôi và em trai tôi, đặc biệt là cha tôi, thậm chí còn không biết chúng tôi học lớp mấy.


Sau khi em trai tôi mất tích, tôi là người đầu tiên phát hiện ra, cũng là tôi báo cảnh sát. Lúc đó cha mẹ tôi vẫn đang đi công tác nước ngoài, đừng nói là bỏ tiền chuộc người, ngay cả một cuộc điện thoại tống tiền cũng không nhận được.


Mãi đến hai tuần sau, chuyện công viên giải trí Thiên Văn xảy ra hỏa hoạn được đưa tin, chúng tôi mới biết thì ra trong tầng hầm đã có rất nhiều đứa trẻ bị thiêu chết. Chúng tôi cũng là lúc nhận dạng thi thể mới biết Địch Thước đã chết rồi.


Hồi đó không có kỹ thuật DNA, chúng tôi nhận dạng dựa vào đặc điểm của thi thể. Địch Thước từng phẫu thuật tim, trên tim có lắp máy tạo nhịp. Sau khi pháp y khám nghiệm tử thi, xác nhận kiểu dáng và mã số của máy tạo nhịp, chúng tôi mới xác định đó là Địch Thước.”


Lãnh Ninh nắm bắt được thông tin then chốt, “Các anh đã xem báo cáo khám nghiệm tử thi của Địch Thước chưa?”


“Chi tiết điều tra vụ án năm đó ngay cả người nhà cũng không được công bố. Vụ án năm đó ảnh hưởng nghiêm trọng, sở tỉnh trực tiếp thành lập tổ trọng án điều tra, nhưng cuối cùng vẫn chìm vào quên lãng. Trước đây tôi đã cố gắng khởi động lại vụ án này, nhưng lãnh đạo sở tỉnh không chấp thuận, nói rằng bằng chứng chúng tôi nắm giữ không đủ, không thể khởi động lại.”


“Bây giờ thì khác rồi,” Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp, trong mắt có ánh sao vỡ vụn, “Vụ án đã xuất hiện nhân chứng mới, nếu các anh muốn điều tra, thì hãy bắt đầu từ tôi đi!”


**


Chan: Đoạn nhận bạn trai để anh-em cho uy tín’s 1 tí nhé =)))) Khúc sau Ninh Ninh hết giở vờ rồi nên quay lại tôi-cậu :v


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 79
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...