Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 77
Tô Oánh Oánh vừa đi đến dưới lầu bệnh viện, thám tử tư mà bà ủy thác trước đó đã gọi điện đến.
“Bà chủ, chuyện bà nhờ tôi điều tra đã có tin tức rồi, Lãnh Ninh đúng là pháp y của Kim Mạch, cậu ấy đã ký hợp đồng làm việc với Kim Mạch trước khi tốt nghiệp, tôi đã điều tra học vấn của cậu ấy ở Đại học Ninh Châu, không có bất kỳ vấn đề gì, hơn nữa còn là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của năm nay…”
Tô Oánh Oánh nghe miêu tả trong điện thoại, thầm nghĩ: Thằng nhóc nhà mình muốn theo đuổi Lãnh Ninh có phải có chút khó không nhỉ, dù sao con trai bà từ nhỏ đến lớn đều là học dốt, thi đỗ trường cảnh sát đã là vượt mức bình thường rồi.
Nếu đối phương coi trọng học thức, e rằng con trai bà sẽ phải chịu thiệt thòi…
Người được ủy thác tiếp tục nói, “Nhưng mà Lãnh Ninh này gia cảnh không tốt cho lắm, trong nhà không còn người thân, dường như cũng không có bạn bè gì bên cạnh, tôi đã điều tra hồ sơ cấp ba của cậu ấy, phát hiện có chút kỳ lạ…”
“Ồ? Sao thế?” Tô Oánh Oánh hỏi.
“Lúc học cấp ba cậu ấy dường như không có sự tồn tại, chưa bao giờ tham gia chụp ảnh tập thể, ảnh nhập học và ảnh tốt nghiệp của cậu ấy nhìn gần như y hệt nhau, cứ như… cứ như…”
“Cứ như gì?”
“Học bạ cấp ba là giả.” Đầu dây bên kia hạ thấp giọng, “Bà chủ, chuyện này tôi chỉ có thể điều tra đến đây thôi, gần đây tôi phải ra nước ngoài một chuyến, có lẽ bà sẽ không liên lạc được với tôi, tôi vô cùng xin lỗi vì sự bất tiện này!”
“Ý cậu là sao? Sao lại điều tra được một nửa thì dừng?”
Tô Oánh Oánh còn chưa nói hết câu, đối phương đã cúp điện thoại.
Tô Oánh Oánh lập tức gọi điện cho Địch Diệp.
“Alo, con trai, con đang ở đâu?”
Lúc này Địch Diệp đang ở chỗ Lý Xuyên xem một khối thịt thối dưới kính hiển vi, “Ở đội, đang bận, sao thế?”
Tô Oánh Oánh: “Con nói thật cho mẹ biết đi, Lãnh Ninh rốt cuộc là người thế nào? Mẹ tìm người điều tra cậu ấy, bọn họ nói cậu ấy có nghi vấn làm giả học bạ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Địch Diệp vốn đang hơi buồn ngủ, nghe Tô Oánh Oánh nói vậy, lập tức sợ đến tỉnh cả ngủ.
“Ôi mẹ của con ơi! Mẹ không có việc gì chạy đi điều tra cậu ấy làm gì?!” Địch Diệp gãi gãi chỏm tóc dựng ngược sau gáy, “Cậu ấy làm giả học bạ? Cậu ấy thông minh như vậy còn cần làm giả à? Bảo mẹ bình thường ít tiếp xúc với mấy kẻ lừa đảo đó đi, mẹ còn không tin, bọn họ chỉ thích lừa những phú bà ngốc tiền nhiều như mẹ thôi! Mẹ nghe con, mau rút người về đi!”
Nghe con trai nói vậy, Tô Oánh Oánh cũng chột dạ, “Biết rồi, đã không điều tra nữa.”
“Mẹ già của con ơi, sau này làm gì thì nói với con trước một tiếng được không?”
“Mẹ đây không phải là quan tâm con à?” Tô Oánh Oánh nói với giọng ý nhị, “Con khó khăn lắm mới thích một người, mẹ phải điều tra cho rõ ràng chứ?”
Nghe Tô Oánh Oánh nói vậy, Địch Diệp nín thở, mãi lâu sau mới hỏi, “Sao mẹ biết con thích cậu ấy?”
“Anh là do tôi sinh ra đấy, tôi lại còn chẳng biết tỏng anh đang nghĩ gì? Thằng oắt con, anh vừa nhếch mông lên là tôi đã biết anh muốn ẻ ra cái gì rồi!”
Lần này đến lượt Địch Diệp chột dạ, “Con biểu hiện rõ ràng thể cơ à?”
Lúc này Lão Lý đeo kính đang xem kính hiển vi đột nhiên ngẩng đầu đẩy kính lên, “Cậu đang yêu à?”
“Làm việc của ông đi.” Địch Diệp nói, cầm điện thoại đi ra hành lang, “Mẹ, mẹ nghe con nói, chuyện này…”
“Thôi, con đừng nói nữa,” Tô Oánh Oánh ngắt lời, “Mẹ cũng không phải là kiểu phụ huynh bảo thủ, con sắp xếp thời gian gặp mẹ một lát, chúng ta nói chuyện rõ ràng.”
Tô Oánh Oánh cúp điện thoại ngay, không cho Địch Diệp cơ hội từ chối.
Sau đó, bà đi giày cao gót, bước vào thang máy của tòa nhà khu nội trú.
Mở cửa phòng bệnh VIP, thấy Lãnh Ninh vẫn đang nằm đó, bà bước tới, xem lại khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt đó thêm một lần nữa.
Đứa trẻ này trông cũng không lớn lắm, ngay cả Cục trưởng Thang cũng khen ngợi, lại còn xinh đẹp, chẳng lẽ cũng là người đồng tính?
Làm giả học bạ?
Một sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Đại học Ninh Châu lẽ ra không cần phải lo lắng về việc tốt nghiệp, nếu ngay cả học bạ cũng cần làm giả thì…
Chẳng lẽ có quá khứ thầm kín nào không ai biết?
**
Địch Diệp đẩy mạnh cửa văn phòng Cục trưởng Thang, bước nhanh đến trước mặt Cục trưởng Thang, “Có người điều tra ra học bạ cấp ba của Lãnh Ninh là giả, lúc các ông cấp cho cậu ấy thân phận mới, có phải đã không chùi mông sạch sẽ rồi không?”
Địch Diệp đột nhiên xông vào văn phòng làm ra một màn như vậy, Cục trưởng Thang suýt nữa không theo kịp mạch suy nghĩ của anh.
Ông suy nghĩ một lát mới hỏi, “Ai đang điều tra cậu ấy?”
“Mẹ tôi.”
“Bà ấy không có việc gì điều tra Lãnh Ninh làm gì?”
“Ông đừng bận tâm chuyện đó trước, vấn đề bây giờ là, nếu chuyện này bị lộ ra, có ảnh hưởng gì đến Lãnh Ninh không?”
Thang Hiểu Đông ngồi nghiêm chỉnh nói, “Chuyện này cậu cứ yên tâm, người có ý đồ xấu dù muốn điều tra cũng chỉ có thể điều tra đến đây thôi, bởi vì hồ sơ trước cấp ba của Lãnh Ninh căn bản là không có.”
“Không có? Các ông cấp cho cậu ấy thân phận mới tùy tiện như vậy?”
“Càng ít thứ có thể tra được, khả năng để lại sơ hở càng lớn, như vậy ngược lại còn tốt hơn, cậu cứ yên tâm.”
Nghe Cục trưởng Thang nói vậy, Địch Diệp lại càng thấy bất an hơn.
Người mà Tô Oánh Oánh tìm rốt cuộc đã điều tra ra học bạ giả của Lãnh Ninh bằng cách nào?
Nghĩ đến đây, Địch Diệp đi ra khỏi văn phòng, tìm người điều chỉnh thông tin thân phận của Lãnh Ninh ra.
Thông tin hiển thị, Lãnh Ninh tốt nghiệp trường cấp ba Cảng Loan ở thành phố Ninh Châu, trường cấp ba này anh chưa từng nghe đến.
Anh tìm người kiểm tra trường cấp ba Cảng Loan, phát hiện ngôi trường này ở vùng nông thôn hẻo lánh, ba năm trước vì ít học sinh, chất lượng giáo viên không tốt, đã sáp nhập vào trường cấp ba huyện Chử Đường, bây giờ chỉ còn lại một tòa nhà trống ở đó.
Để không gây sự chú ý của người khác, anh phải tự mình sắp xếp thời gian đi đến trường cấp ba huyện Chử Đường một chuyến, làm rõ chuyện này.
Bởi vì, anh nghi ngờ có người đang truyền tin giả cho bà Tô.
Và lúc này ở phía bên kia, Lâm Nguyên mặc áo bệnh nhân đẩy cửa phòng bệnh VIP.
“Xin chào, đây có phải phòng bệnh của Lãnh Ninh không?”
Tô Oánh Oánh quay đầu lại, thấy một người đàn ông lịch lãm, đẹp trai đứng ở cửa.
“Anh là?”
Lâm Nguyên giới thiệu bản thân một lượt, “Tôi là bạn trước đây của Lãnh Ninh.”
Tô Oánh Oánh thầm nghĩ: Bạn trước đây? Chẳng lẽ bây giờ không phải là bạn?
Lâm Nguyên tự ý bước vào, nhìn Lãnh Ninh đang nằm trên giường bệnh, “Tôi nghe bác sĩ nói cậu ấy có thể sẽ không tỉnh lại, nên muốn đến thăm cậu ấy một chút, dù sao trước đây quan hệ chúng tôi rất tốt.”
“Nghe ý của cậu, bây giờ quan hệ không tốt nữa?” Tô Oánh Oánh rất nhạy cảm nhận ra ý đồ của đối phương không hề thân thiện.
“Ngài không biết sao? Lãnh Ninh bị mất trí nhớ năm năm trước, mọi chuyện trước đây cậu ấy đều không nhớ, đương nhiên cũng quên cả người bạn này là tôi.”
Tô Oánh Oánh thầm nghĩ trong lòng: Năm năm trước, đó chẳng phải đúng lúc Lãnh Ninh thi đại học sao?
Từ đó bà lại liên tưởng đến chuyện Lãnh Ninh làm giả học bạ cấp ba, liền hỏi, “Ồ, vậy cậu là bạn thời cấp ba của Lãnh Ninh?”
“Cấp ba?” Lâm Nguyên cười cười, “Cậu ấy chưa từng học cấp ba!”
“Chưa từng học cấp ba?”
Lần này, Tô Oánh Oánh ngay lập tức xâu chuỗi những thông tin mình biết lại với nhau.
“Vậy hai người quen nhau thế nào?”
Lâm Nguyên nhìn khuôn mặt tái nhợt đang nằm trên giường bệnh, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, chậm rãi mở lời, “Bảy năm trước, tôi làm ăn ở Ninh Châu, lúc đó việc thu tiền bảo kê rất lộng hành, quãng thời gian đó, nếu không nhờ thuộc hạ của Lãnh Ninh bảo vệ tôi, có lẽ tôi đã không sống được đến tận bây giờ, nhưng tôi cũng vì thế mà phải nộp rất nhiều tiền bảo kê.”
“Khoan đã, bảy năm trước, lúc đó Lãnh Ninh mới mười tám tuổi, một đứa trẻ mười tám tuổi làm sao bảo vệ cậu?”
Lâm Nguyên nhún vai, “Có lẽ gia đình có bối cảnh đặc biệt, lúc đó Mã Lão Đại khiến người ta khiếp sợ chính là thuộc hạ của cậu ấy.”
“Mã Lão Đại này tôi có ấn tượng,” Tô Oánh Oánh hồi tưởng lại việc bà từng nghe người khác nhắc đến Mã Lão Đại khi ăn cơm ở Ninh Châu.
Nghe nói Mã Lão Đại này rất độc ác, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, rất nhiều người nghe thấy tên hắn là sợ hãi.
Nghĩ đến đây, bà lại nhìn Lãnh Ninh đang hôn mê trên giường bệnh, trong lòng có một cảm giác rợn tóc gáy.
Làm giả học bạ…
Có bối cảnh đặc biệt…
Lại còn là cấp trên của Mã Lão Đại…
Khi tất cả thông tin được xâu chuỗi lại, Tô Oánh Oánh đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 77
10.0/10 từ 21 lượt.
