Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 69


Sau khi ra khỏi trại tạm giam, Địch Diệp nhận được điện thoại từ Cục trưởng Thang.


“Báo cáo DNA của Lãnh Ninh đã có, cậu ấy và Shirakawa Ikuko là chị em ruột.”


Địch Diệp khẽ giật mình.


Là chị em ruột, vậy “Tiểu Ninh” mà Ngô Cương nói chẳng phải là Lãnh Ninh sao?


“Báo cáo DNA đang ở chỗ tôi, cậu đừng nói cho cậu ấy biết trước.” Nói đến đây, Thang Hiểu Đông thở dài, “Tôi sẽ tự mình nói với cậu ấy.”


“Vậy được.” Địch Diệp nói rồi liếc nhìn Lãnh Ninh đang đứng bên lề đường, “Chúng tôi cũng định quay về đây.”


Địch Diệp cúp điện thoại, thấy Lãnh Ninh đang tựa vào chiếc Volkswagen màu đen của mình, khoanh tay trước ngực, ngước mắt hờ hững nhìn mình nghe điện thoại.


Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, chân mày Lãnh Ninh hơi cụp xuống.


Cậu luôn cảm thấy, ánh mắt Địch Diệp nhìn mình có chút kỳ lạ.


Và hoạt động tâm lý của Địch Diệp vào lúc này là: Lãnh Ninh đến tìm Ngô Cương, hẳn là để xác nhận mối quan hệ giữa mình và Shirakawa Ikuko… Rốt cuộc vì lý do gì mà cậu ấy lại nóng lòng muốn biết kết quả đến mức không thể kiên nhẫn chờ báo cáo DNA?


Lãnh Ninh là người luôn thể hiện sự bình tĩnh bất kể xảy ra chuyện gì, nên Địch Diệp bây giờ cũng không biết đối phương rốt cuộc đang nghĩ cái gì.


Địch Diệp đi về phía Lãnh Ninh, “Báo cáo DNA của cậu đã có, ở chỗ Cục trưởng Thang.”


“Ừm.”


Lãnh Ninh thu lại cảm xúc trong mắt, đi theo Địch Diệp lên xe.


Sau kên xe, Địch Diệp đưa tay vào hộp đựng đồ ở tay vịn, quen thuộc tìm thấy hộp thuốc lá để bên trong, rồi rút một điếu ngậm vào miệng châm lửa, “Cậu không tò mò?”


Lãnh Ninh với vẻ mặt uể oải quay đầu lại, ánh mắt lướt qua đôi môi của Địch Diệp, sau đó đưa tay ra, rút lấy điếu thuốc Địch Diệp vừa rít được một hơi.


Điếu thuốc đang ngậm trong miệng bị Lãnh Ninh lấy đi, Địch Diệp có chút khó hiểu, định nói, sao bây giờ đến cả thuốc lá cũng không cho hút nữa?


Chưa kịp mở lời, đã thấy Lãnh Ninh đưa điếu thuốc vào miệng mình.


Địch Diệp sững sờ.


Cằm Lãnh Ninh hơi hếch lên, ánh mắt trông vô cùng mệt mỏi, nhả ra làn khói trắng, “Xin lỗi, làm phiền anh châm thêm một điếu khác.”



Địch Diệp không châm, đôi mắt nhìn môi Lãnh Ninh, một tay xoay vô lăng, lái xe ra khỏi vị trí đỗ.


Suốt dọc đường đi, Địch Diệp gác tay lên cửa sổ xe, thỉnh thoảng liếc nhìn Lãnh Ninh.


Mặc dù Lãnh Ninh nhắm mắt, nhưng có thể cảm nhận được Địch Diệp đang nhìn mình, cậu bình tĩnh nói, “Báo cáo DNA luôn bị giữ lại, chắc là có người nghi ngờ kết quả này, có phải Cục trưởng Thang bảo anh đưa tôi về không?”


Địch Diệp thầm nghĩ: Cái này cũng đoán được à?


“Trước khi tìm Ngô Cương, có phải cậu đã đoán được kết quả rồi không?”


“Ừm.” Lãnh Ninh mở mắt, “Ngô Cương muốn thoát tội bằng cách giả điên, các anh đừng mắc bẫy hắn.”


“Làm sao cậu nhìn ra được?”


“Cứ tin tôi là được.”


Lãnh Ninh không muốn nói nhiều, Địch Diệp cũng không hỏi quá nhiều.


Sau khi xe về đến đội cảnh sát, hai người đi thẳng đến văn phòng của Cục trưởng Thang.


Thang Hiểu Đông suy sụp ngồi trên ghế sofa, nhìn bản báo cáo DNA trước mặt, nhớ lại sự xúc động và phấn khích khi biết Lãnh Ninh là con trai mình, năm năm qua, ông giấu giếm, sợ thân phận của Lãnh Ninh bị bại lộ sẽ gặp nguy hiểm.


Không ngờ… tất cả chỉ là giả!


Thang Hiểu Đông cố gắng tìm ra người thứ hai được hưởng lợi ngoài Lãnh Ninh, nhưng theo nhận thức và thông tin ông nắm được, ngoài Lãnh Ninh ra, sẽ không có người thứ hai nào được lợi cả!


Ông bị lừa lâu như vậy!


“Tôi còn chút tài liệu cần phê duyệt, cậu tự vào trong đi.” Địch Diệp đã hứa với Cục trưởng Thang sẽ tránh mặt, nên chỉ có thể để Lãnh Ninh tự mình vào văn phòng của Cục trưởng.


Lãnh Ninh gõ cửa văn phòng của Cục trưởng.


Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của Thang Hiểu Đông, ông trấn tĩnh lại cảm xúc, “Vào đi.”


Lãnh Ninh vừa vào cửa, đã thấy bản Báo cáo Giám định DNA nổi bật trên bàn.


Thang Hiểu Đông chỉ vào báo cáo trên bàn, “Cậu tự xem đi.”


Lãnh Ninh ngồi xuống ghế, cầm lên mở ra, sau khi thấy kết luận, trên gương mặt cậu không có biểu cảm gì, lại đặt báo cáo về chỗ cũ.


Thang Hiểu Đông nhìn thấy cậu bình tĩnh như vậy, càng cảm thấy mình bị chơi xỏ, “Chẳng phải cậu nói mình bị mất trí nhớ sao? Tại sao lại chạy đi tìm Ngô Cương?”



“Tôi đã nhớ lại một số chuyện.” Lãnh Ninh thản nhiên mở miệng.


“Cậu nhớ lại chuyện gì?”


“Tôi và chị tôi lớn lên trong một cô nhi viện, tại sao ban đầu ông lại nói với tôi, tôi không có anh chị em nào khác, người cha duy nhất cũng chết vì bệnh?” Lãnh Ninh hỏi ngược lại Thang Hiểu Đông.


Thang Hiểu Đông siết chặt quai hàm, “Thân phận hiện tại của cậu quả thực là do cảnh sát cung cấp, ban đầu đã đồng ý để cậu trở thành một người bình thường.”


“Đã hứa rồi, tại sao lại muốn tôi đi đối phó với Phương Vĩ Cường? Thấy tôi mất trí nhớ, là có thể tùy tiện nắm trong tay à?”


Vẻ mặt Thang Hiểu Đông nghiêm nghị, “Lãnh Ninh, chuyện này không đơn giản như cậu nghĩ, chúng tôi kéo cậu trở lại, là vì… là vì…”


“Vì cái gì?” Lãnh Ninh nhìn thẳng vào Thang Hiểu Đông.


“Bởi vì… cậu đã nói cậu là con trai tôi, nếu không phải vì điều này, làm sao chúng tôi có thể tin tưởng cậu sẽ lật đổ Phương Vĩ Cường! Và làm sao có thể đồng ý yêu cầu của cậu để cậu trở thành một người bình thường! Đã là con trai của tôi, thì phải hy sinh lợi ích cá nhân vì tập thể, đứng ra gánh vác tất cả!”


“Tôi hiểu rồi,” Khóe miệng Lãnh Ninh cong lên, “Hôm nay ông tìm tôi đến đây, là để chất vấn tôi.”


“Con trai tôi rốt cuộc đang ở đâu? Tại sao ban đầu cậu lại có được DNA của nó?”


Thang Hiểu Đông tha thiết muốn biết tung tích con trai của mình, đôi mắt già nua mở to đỏ hoe.


“Tôi sẽ giúp ông tìm con trai, với điều kiện là, tôi phải nhớ lại được, vì vậy ông phải giúp tôi tìm lại ký ức trước đây.” Lãnh Ninh đan mười ngón tay vào nhau, đặt lên đùi, vô cùng nghiêm túc hỏi Thang Hiểu Đông, “Trong mắt cảnh sát các người, trước đây tôi là người như thế nào?”


Thang Hiểu Đông rơi vào hồi ức.


“Liên quan đến U Minh Điệp, chúng tôi biết rất ít, chỉ biết hắn đột nhiên xuất hiện cách đây 7 năm, 7 năm trước hắn có thân phận gì, đã làm gì, chúng tôi hoàn toàn không biết. Còn về kết luận U Minh Điệp là phó thủ lĩnh của Nhện Độc, là do Trịnh Giang đưa ra. Khi anh ấy đối đầu với Phương Vĩ Cường, đã phát hiện ra cậu.


Khi Phương Vĩ Cường bị cầm chân, cậu có thể hoàn toàn điều khiển toàn bộ Nhện Độc, nếu không phải là phó thủ lĩnh, căn bản không thể làm được như vậy.”


“Ý của ông là, tôi phải tìm Trịnh Giang để hỏi chuyện này?”


Thang Hiểu Đông gật đầu, “Năm đó tôi là phó đội trưởng, tuy có tham gia hành động tiêu diệt Nhện Độc, nhưng biết ít hơn Trịnh Giang rất nhiều.


Anh ấy đã nằm vùng hai năm trong Nhện Độc, chuyện của cậu, anh ấy có thể sẽ biết.”


“Nhưng bây giờ ông ta đã thành người thực vật rồi.” Vẻ mặt Lãnh Ninh lại lạnh đi, “Xem ra, ở đây, không ai biết thân thế của tôi.”


Thang Hiểu Đông gật đầu, “Đúng vậy, người duy nhất có thể biết thân thế của cậu, chỉ có Trịnh Giang.”


“Ông nói sai rồi,” Lãnh Ninh ngước mắt, “Vẫn còn Phương Vĩ Cường.”



Thang Hiểu Đông lập tức trở nên cảnh giác, “Ý cậu là sao?”


**


Khi Lãnh Ninh bước ra khỏi văn phòng của Cục trưởng Thang, Địch Diệp đang đứng ở hành lang đợi cậu.


“Nói chuyện gì mà lâu thế?” Địch Diệp chờ đợi có chút sốt ruột.


Lãnh Ninh: “Không nói gì nhiều, anh biết mà, Cục trưởng Thang rất dông dài.”


“Cũng đúng,” Địch Diệp nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng vì sốt của Lãnh Ninh, nói, “Về nhà trước nhé?”


Lãnh Ninh gật đầu.


Trên đường về, Địch Diệp nhận được điện thoại của Cục trưởng Thang, có một số tài liệu cần anh quay lại xử lý.


Địch Diệp cúp điện thoại, nhíu mày suy nghĩ một chút, “Tôi phải quay lại đội một chuyến, xử lý xong sẽ về ngay.”


“Khoảng khi nào?” Lãnh Ninh hỏi.


Địch Diệp quay đầu nhìn Lãnh Ninh, “Sao thế? Xa tôi một lát cũng không chịu được à?”


“Anh tùy ý, tôi chỉ hỏi thôi.” Lãnh Ninh quay đầu về phía cửa sổ.


“Cậu có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi.”


“Ừm.”


Địch Diệp đưa Lãnh Ninh về nhà, nhìn Lãnh Ninh bước vào phòng khách, anh suy nghĩ một chút, rồi đi theo vào.


Lãnh Ninh quay lại thấy Địch Diệp trưng ra vẻ mặt ngập ngừng, liền hỏi, “Anh sao đấy?”


Địch Diệp không nói gì đặt tay lên vai Lãnh Ninh, “Nếu cậu có chuyện gì, nhất định phải nói với tôi.”


Lãnh Ninh ừ một tiếng, giọng điệu bình thản, “Tôi biết rồi, anh mau đi làm việc đi.”


Địch Diệp dùng tay nâng cằm Lãnh Ninh lên, trao cho cậu một nụ hôn, cùng lúc đó, tay kia dán một chiếc máy nghe lén dưới cổ áo sơ mi được gấp gọn của Lãnh Ninh.


Địch Diệp vỗ nhẹ vào gáy của Lãnh Ninh, dán chặt máy nghe lén, “Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi, đừng có mà chạy lung tung!”


Bình thường, Địch Diệp đã có nhiều động tác nhỏ rồi, nên Lãnh Ninh không nghĩ nhiều, sau khi Địch Diệp rời khỏi phòng, cậu liền khóa trái cửa, lấy một chiếc balo đen từ trong tủ ra, bắt đầu sắp xếp đồ đạc của mình.



“8 giờ sáng mai, ngã ba Miếu Hoàng Bảo, sẽ có xe đến đón mày, tốt nhất là mày đừng có mà giở trò, nếu không sẽ chết rất nhiều người đấy.”


Người nói chuyện là Hổ Đầu Phong.


“Anh đến đón tôi à?” Lãnh Ninh hỏi.


Hổ Đầu Phong trầm ngâm một lát, nói, “Mày muốn tao đến đón à?”


“Anh đến đón, tôi mới yên tâm.”


Trong ống nghe truyền đến tiếng cười của Hổ Đầu Phong, “Được, tao sẽ đi đón mày, chỉ cần mày đừng giở trò là được.”


“Không gặp không về.” Lãnh Ninh nói xong, cúp điện thoại.


Kể từ khi trải qua chuyến du lịch lướt sóng ở quỷ môn quan, Lãnh Ninh đã dần dần nhớ lại một số mảnh ký ức về quá khứ.


Hổ Đầu Phong là sát thủ hàng đầu bên cạnh Phương Vĩ Cường, Phương Vĩ Cường đi đâu cũng mang theo hắn, hai người gần như không rời nửa bước, người đến đón cậu là Hổ Đầu Phong, vậy thì Phương Vĩ Cường rất có khả năng cũng đang ở thành phố Long Xuyên.


Ngày mai cậu sẽ tụ hợp với Hổ Đầu Phong, sau đó Hổ Đầu Phong sẽ đưa cậu đi tìm Phương Vĩ Cường.


Nếu có thể sống sót trở về…


Lãnh Ninh đặt tay lên tay nắm cửa, lưu luyến quay đầu nhìn căn phòng mình đã từng sống này.


Nếu có thể sống sót trở về, sẽ tìm một bạn cho con rùa.


Giờ phút này, con rùa cỏ trong bể sinh thái lớn đang bò trên một tảng đá tắm nắng, lười biếng thò đầu ra khỏi mai.


Đột nhiên, một cái bóng lướt qua đầu nó, nó lập tức sợ hãi rụt vào trong mai.


Địch Diệp nhảy thẳng từ ban công tầng hai xuống, khi tiếp đất, quai hàm anh căng cứng, tâm trạng rất tệ có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.


Miệng thì nói là chờ anh về nhà, kết quả anh vừa đi, đối phương đã lên kế hoạch bỏ trốn.


Nếu không phải anh lén lút gắn máy nghe lén, giờ này anh vẫn còn mơ mơ màng mày!


**


Chan: Thật ra tui vẫn đang lăn tăn về vấn đề Đội trưởng mà đi vào xào huyệt của kẻ địch. Vụ Địch Diệp đi mua mai thuý của Đoạn Vũ thì có thể giải thích chống chế là thằng Đoạn Vũ bên mai thuý nên chắc quen mặt đội trưởng Dương hơn, còn Địch Diệp bên Hình sự nên có lẽ sẽ ko quen mặt. Tuy nhiên, nếu để ý kỹ, có nhắc đến đoạn Địch Diệp nhận rất nhiều bằng khen, họp báo này kia về các thành tích tập thể của đội hình sự… có nghĩa là nó mài mặt trên báo, chỉ cần tội phạm để ý chút là nhận ra. Không thể giấu được thân phận luôn ấy.


Về Trịnh Giang thì càng ly kỳ hơn, ổng là đội trưởng đội phòng chống ma tuý, có ai thấy đội trưởng đi nằm vùng không? Đoạn đầu tác giả nói về nguồn gốc khẩu súng cảnh sát bị thất lạc là lúc đội trưởng Trịnh Giang đang truy bắt tội phạm bị rơi xuống sông 7 năm trước, sau lại kêu ổng nằm vùng 2 năm và bị bắt nhốt 5 năm. Chung quy vẫn là 7 năm nhưng mà nó sai sai thế nào ấy.


Nhưng cái này tác giả chưa sửa, mà nói thật là tui nghĩ nếu sửa thì phải bỏ hẳn chi tiết khẩu súng cảnh sát đi, cho nó biến mất luôn, cũng bỏ luôn cái thân phận đội trưởng Trịnh Giang. Ổng chỉ là 1 tay trong nằm vùng nhiều năm. Vì cho dù ổng có nằm vùng đi chăng nữa thì ổng cũng ko thể ngang nhiên cầm 1 khẩu súng cảnh sát trên người được, chẳng khác nào đang nói: “tao là cảnh sát nằm vùng đó, tao có súng cảnh sát nè”.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 69
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...