Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 70


Không hứa hẹn, không giải thích, không chịu trách nhiệm…


Đây chẳng phải là đàn ông cặn bã à?!


Lại còn có cả Cục trưởng Thang nữa, tìm anh lúc nào không tìm, lại cứ thúc giục anh quay về ký cái tài liệu tào lao vào lúc này!


Nếu anh không có chút cảnh giác nào, thì cái chức đội trưởng này còn ngồi vững được à?


Sau khi hai người này lén lút gặp nhau, chắc chắn đã bàn bạc chuyện lớn gì đó…


Anh phải đi theo xem sao!


Địch Diệp tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, lúc này anh thực sự muốn tóm lấy Lãnh Ninh đánh cho một trận nhừ tử!


Tất nhiên, anh cũng chỉ nghĩ như vậy thôi, ngay cả khi Lãnh Ninh quay lại và bảo anh đánh, anh cũng không nỡ xuống tay, cùng lắm là ấn người ta vào tường hôn hôn hít hít một hồi, nếu chưa hả giận thì gặm g*m c*n cắn thêm một hồi nữa…


Địch Diệp tức giận thì tức giận, nhưng cũng nhận ra chuyện này không hề đơn giản, hiện tại Lãnh Ninh một thân một mình đi tìm Phương Vĩ Cường, chỉ có hai khả năng.


Một là, cậu ấy muốn quay lại Nhện Độc, hai là, cậu ấy muốn trả thù Phương Vĩ Cường.


Kết hợp với những quan sát gần đây của anh về Lãnh Ninh, cùng với phản ứng của Cục trưởng Thang, anh cho rằng, khả năng Lãnh Ninh muốn trả thù Phương Vĩ Cường là lớn hơn.


Nhưng Lãnh Ninh không phải là người hành động bộc phát, tại sao lại làm một việc bốc đồng như vậy?


Hơn nữa, một chuyện nguy hiểm như thế, tại sao Cục trưởng Thang lại giấu anh?


Anh lại nhớ đến một câu Lãnh Ninh đã nói với mình trước đó — Hắn sẽ không để tôi chết.


Hay lắm, lại tin tưởng cái thằng b**n th** Phương Vĩ Cường như vậy?


Cái thằng b**n th** mất nhân tính đó đã giết bao nhiêu người rồi? Dựa vào đâu mà Lãnh Ninh cậu lại tự tin có thể sống sót trong tay hắn ta?


Máy nghe lén Địch Diệp lắp cho Lãnh Ninh còn có chức năng theo dõi, anh mở màn hình theo dõi, phát hiện Lãnh Ninh đã lên xe, đang di chuyển về hướng Miếu Hoàng Bảo.


Thời gian hẹn là sáng mai, sao cậu ấy lại gấp gáp như vậy?


**


Lãnh Ninh phát hiện một chiếc Mercedes trắng trong gương chiếu hậu, chiếc xe này đã theo sát cậu suốt quãng đường đi.


Cậu suy nghĩ một chút, bảo tài xế dừng xe bên lề đường.


Sau đó chiếc Mercedes trắng cũng dừng lại.



Lãnh Ninh mở cửa xe bước xuống, đi thẳng về phía chiếc Mercedes trắng, kéo cửa xe ghế phụ ra, trực tiếp ngồi vào, “Anh theo dõi tôi làm gì?”


“Cậu nói cậu định đi đâu trước đã?” Địch Diệp không hề có cảm giác chột dạ của kẻ làm sai, ngược lại còn cảm thấy, người cần phải giải thích là Lãnh Ninh.


“Dù anh có thích tôi, cũng không thể giống như một tên b**n th** như vậy, anh phải cho tôi tự do cá nhân.” Lãnh Ninh cố tình tỏ ra giận dỗi.


“Nếu nhìn cậu đi chết là cho cậu tự do, thì cả đời này cậu đừng hòng mong có được tự do, chuyện của cậu tôi quản chắc rồi!”


“Anh đừng như vậy, chúng ta còn chưa xác định quan hệ.”


“Vậy xác định ngay bây giờ đi!”


Lãnh Ninh đang nghĩ cách đuổi Địch Diệp đi, chợt liếc thấy hộp sữa AD Canxi ở ghế sau.


Hình như kể từ khi mình uống một hộp sữa AD Canxi trong xe của Địch Diệp, trong xe đối phương luôn có một hộp sữa AD Canxi chưa mở nắp.


Địch Diệp trông giống như một gã đàn ông thô kệch, nhưng thực ra lại rất nhạy cảm và tinh tế, những lời biện hộ thông thường không thể thuyết phục được anh ấy.


Lãnh Ninh không nhanh không chậm mở một hộp sữa AD Canxi, uống ừng ực mấy ngụm, ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra, mình đã cắn bẹp cái ống hút rồi.


“Tôi đã nhớ lại một số chuyện.” Lãnh Ninh nói, “Là về tôi và Phương Vĩ Cường, giữa tôi và hắn…”


“Giữa cậu và hắn như thế nào?” Địch Diệp mẫn cảm hỏi.


“Anh biết đấy, mối quan hệ của tôi và hắn không hề đơn giản, thực ra tôi thích hắn.”


Nghe Lãnh Ninh nói như vậy, ngón tay Địch Diệp đặt trên vô lăng siết chặt, “Cậu thích hắn?”


Câu trả lời này khiến Địch Diệp kinh ngạc không kém gì Sao Hỏa va chạm với Trái Đất.


Địch Diệp cố gắng lý giải mối quan hệ này, “Thích hắn, tại sao lại đứng về phía cảnh sát?”


“Tôi muốn gây sự chú ý của hắn.” Lãnh Ninh tiếp tục bịa chuyện, “Phương Vĩ Cường là một người rất đặc biệt, hắn có khuynh hướng bị ngược đãi, và thích thử thách, cái gì càng khó đạt được, hắn càng nổi hứng thú. Tôi đã khiến hắn chịu thiệt thòi lớn, nên năm năm nay, trong đầu hắn toàn nghĩ đến tôi,” Lãnh Ninh nói câu này hoàn toàn không dám nhìn Địch Diệp, “Bây giờ tôi phải quay về rồi, hy vọng anh chúc tôi hạnh phúc.”


Lãnh Ninh cũng không biết mình đang nói cái gì, nhưng cậu biết, những lời mình nói đã thành công chọc giận Địch Diệp.


Vẻ mặt Địch Diệp lúc này còn khó coi hơn ăn phải shit.


Địch Diệp không hề nhận ra, anh đang lái xe với tốc độ 80km/h qua một đoạn đường thành phố, cho đến khi đèn đỏ đến gần, anh mới đạp phanh gấp.


Lúc này, những chiếc xe phía sau đã bắt đầu bấm còi không kiên nhẫn, Địch Diệp coi như không nghe thấy, “Ý cậu là sao?”


Lãnh Ninh ngậm ống hút bị cắn bẹp rồi thả ra, “Đội trưởng Địch không hiểu à?”


Cửa sổ bên ghế lái đột nhiên bị người bên ngoài gõ, bị làm phiền vào lúc này khiến Địch Diệp rất khó chịu.



Người lái xe đứng bên ngoài có vẻ mắc chứng giận dữ đường bộ, tính khí còn lớn hơn cả Địch Diệp, hét to, “Mày bị ngu à? Dừng xe ở đây làm gì?!”


Địch Diệp thò một cánh tay ra, chỉ vào đèn tín hiệu phía trên đầu, “Mày nói chuyện chú ý văn minh chút đi, không thấy đèn đỏ à?”


Người lái xe giận dữ chỉ vào đèn đỏ, “Mày nhìn kỹ lại xem!”


Địch Diệp quay đầu nhìn, xác nhận là đèn đỏ, “Mày là thằng mù màu à? Đây không phải đèn đỏ thì là gì?”


Lúc này, người lái xe đứng ngoài xe hận không thể lôi người xuống đấm cho hai đấm, “Làn rẽ phải, mày đứng chờ đèn đỏ làm gì?!”


Địch Diệp chợt tỉnh ra, anh quả thực đang dừng ở làn rẽ phải.


Nhưng lúc này Địch Diệp căn bản không có tâm trạng để nghĩ tại sao một tài xế lão luyện như mình lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy, trong đầu anh toàn là, tại sao Lãnh Ninh lại nói những điều này vào lúc này!


Địch Diệp mặc kệ người bên ngoài chửi rủa, anh giơ ngón giữa rồi nâng cửa sổ lên, đánh tay lái rẽ phải.


Trong thoáng chốc, bầu không khí trên xe đột nhiên yên tĩnh đến kỳ lạ.


Lãnh Ninh khẽ mấp máy môi, “Cho tôi xuống xe…”


“Lãnh Ninh.” Địch Diệp cắt ngang, “Tôi sẽ không thích ai khác nữa.”


Lãnh Ninh sững sờ.


“Tôi không quan tâm hôm nay cậu nói những lời này với tôi vì lý do gì, tôi chỉ muốn cậu biết, Địch Diệp tôi đời này không cưới ai ngoài cậu.


Cậu coi tôi là mèo là chó, nhưng trong lòng tôi, cậu là ánh trăng sáng không thể thay thế.


Không phải cậu muốn chạy đi tìm Phương Vĩ Cường à? Tôi đưa cậu đi.”


Lãnh Ninh: “……”


Trên đường cao tốc, Địch Diệp lái xe với tốc độ 140 km/h, đồng hồ vẫn liên tục tăng tốc.


Lãnh Ninh nhìn con đường rộng thênh thang phía trước, gần như không cảm nhận được thời gian trôi qua.


Mãi một lúc sau, cậu mới hoàn hồn, “Anh không thể can thiệp vào chuyện này.”


“Tại sao?” Địch Diệp không hiểu, “Tôi tưởng cậu sẽ tin tưởng tôi, nhưng cậu lại cùng Lão Thang giấu tôi, cậu coi tôi là gì? Tôi không đáng để cậu tin tưởng đến vậy à?”


Lãnh Ninh: “……Tôi chỉ không muốn anh gặp nguy hiểm.”


“Lý do là gì? Lý do cậu quan tâm tôi như vậy là gì?”


Lãnh Ninh chợt cảm thấy mình như bị đối phương nhìn thấu, những gì cậu đã chuẩn bị trong đầu dường như cũng trở nên không còn sức thuyết phục nữa.



“Đừng nói nữa!”


“Tôi cứ muốn nói đấy!” Sự tức giận của Địch Diệp hiện rõ trên gương mặt, “Cơ thể cậu còn thành thật hơn cả lời nói của cậu, ít nhất sẽ không lừa dối! Có phải muốn tôi đè cậu xuống sàn ch*ch một trận, cậu mới chịu nói thật không?”


“Anh im miệng!”


“Tại sao tôi phải im miệng? Chẳng lẽ cậu không muốn hả?”


Lãnh Ninh quay đầu nhìn ra cửa sổ, “Anh còn nói nữa, tôi sẽ nhảy ra khỏi xe.”


“…”


Trong xe đột nhiên trở nên yên tĩnh.


Địch Diệp bóp bóp thái dương của mình, “Cậu còn biết dùng chính mình ra để uy h**p tôi luôn rồi?”


Lãnh Ninh vẫn giữ im lặng.


Không phải cậu không dám bộc lộ nội tâm, mà là vì cậu quá hiểu Địch Diệp.


Địch Diệp gần như xứng đáng với tất cả những từ ngữ tốt đẹp, anh có thể là người yêu chung thủy, người anh em nghĩa khí, người con hiếu thảo, anh có thể là bất kỳ vai trò tốt đẹp nào, duy chỉ không thể là người yêu của cậu.


Vì đối phương cố chấp muốn vạch trần cậu…


Cậu chỉ có thể dùng đến đòn sát thủ của mình.


“Tôi nói cho anh biết tại sao.” Lãnh Ninh ấn thái dương, giọng nói lãnh đạm, “Bởi vì, anh là anh trai của Địch Thước.”


Địch Diệp biến sắc.


“Năm đó Địch Thước vì lý do sức khỏe, đang chuẩn bị phẫu thuật ở viện điều dưỡng, tôi nhớ lúc đó tôi sống ở gần viện điều dưỡng, quan hệ của chúng tôi cũng không tệ.”


Địch Diệp nghe lời Lãnh Ninh nói, lông mày, sống mũi, thậm chí cả cằm đều toát ra vẻ áp bức lạnh lùng, “Làm sao cậu biết nó là em trai của tôi?”


“Trước đây tôi vô tình đi vào nhà kho, nhìn thấy ảnh chụp chung của anh và cậu ấy.”


“Vậy là, cậu đã biết từ lâu rồi.”


“Ừm.”


Địch Diệp rời khỏi đường cao tốc, quay đầu xe, “Biết rồi tại sao không nói?”


Khi Địch Diệp hỏi câu này, trong đầu anh đang nghĩ đến bố cục xung quanh viện điều dưỡng.


Trước đây bọn họ đã điều tra Shirakawa Ikuko, cô nhi viện nơi Shirakawa Ikuko được nhận nuôi không thể tìm ra, hôm nay Lãnh Ninh nhắc đến, anh mới chợt nhớ ra, gần viện điều dưỡng nơi Địch Thước từng ở có một cô nhi viện, tên cô nhi viện đó hình như là Cô Nhi Viện Thổ Tinh.



Nhưng anh không tin đối phương quan tâm mình chỉ vì mối quan hệ này.


Địch Diệp nắm chặt vô lăng, “Việc tôi là anh trai của nó, đúng là rất thuyết phục, nhưng tôi cảm thấy, cậu chưa nói thật.”


“Anh không hiểu tình cảm giữa tôi và Địch Thước, trong mắt tôi, cậu ấy là anh em của tôi, anh trai cậu ấy cũng là anh em của tôi, cậu ấy qua đời rồi, tôi phải thay cậu ấy bảo vệ tốt cho anh.”


Địch Diệp cụp mắt xuống.


Điều này còn khó chấp nhận hơn việc bị từ chối thẳng thừng.


Lẽ nào tất cả đều là giả dối?


“Lãnh Ninh, cậu biết cậu giỏi nhất điều gì không?” Địch Diệp trầm giọng nói, “Khả năng lừa người là giỏi nhất, những lời cậu nói với tôi, những việc cậu làm, đều không phải xuất phát từ trong tâm à? Cậu đến thành phố Long Xuyên, thực sự chỉ để tìm lại ký ức thôi ư? Những người khác đối với cậu đều không quan trọng?”


Lãnh Ninh im lặng.


Chuyện đã đến nước này, cậu cũng không cần giải thích thêm nữa.


“Anh đừng quên, tôi từng là người của Nhện Độc.”


Chỉ một câu nói đơn giản, đã kết thúc cuộc trò chuyện.


Địch Diệp siết chặt quai hàm, dường như đang cố kìm nén, nhưng anh bất lực không thể phản bác.


Khoảng thời gian ở bên Lãnh Ninh đã khiến anh tình sâu nghĩa nặng từ lúc nào không hay, bây giờ bảo anh thu hồi tình cảm của mình, anh không làm được!


Nhưng là một cảnh sát phòng chống m* t**, Nhện Độc là điều cấm kỵ tuyệt đối!


Ngay lúc anh đang thất thần vì giằng xé nội tâm, chiếc xe sedan trắng đang chạy với tốc độ ổn định phía trước đột nhiên đổi làn, Địch Diệp đâm thẳng vào một chiếc xe tải lớn đang dừng trên đường!


Va chạm mãnh liệt nhanh chóng kích hoạt túi khí trong xe, Địch Diệp lập tức quay đầu nhìn Lãnh Ninh, chỉ thấy Lãnh Ninh bị túi khí bật ra đẩy trở lại ghế, xe vừa dừng hẳn, đã có người kéo cửa xe bên tay Lãnh Ninh, sau đó một người đàn ông đeo găng tay đen cởi dây an toàn trên người Lãnh Ninh.


Phản ứng đầu tiên của Địch Diệp là không ổn, người này không phải đến giúp đỡ.


Ngay từ đầu, chiếc xe này đã luôn theo sát anh, trước khi xảy ra tai nạn lại đột ngột đổi làn, hành vi vô cùng đáng ngờ.


Địch Diệp vội vàng cởi dây an toàn trên người mình ra, đợi đến khi anh cởi dây an toàn và đạp cửa xe bước ra, Lãnh Ninh bị va chạm làm choáng váng đã bị người đàn ông bế xuống xe!


Khi Địch Diệp nhảy xuống ra khỏi xe, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cú va chạm vừa rồi tuy không làm tổn thương các bộ phận quan trọng của anh, nhưng quán tính và lực xung kích mạnh khiến anh chóng mặt, anh lắc lắc đầu, đi thẳng về phía người đàn ông vạm vỡ kia.


Tuy nhiên, trên thực tế, Địch Diệp lúc này đang đi theo một đường cong chữ S.


Ngay khi người đàn ông sắp đặt Lãnh Ninh vào chiếc sedan, Địch Diệp giơ súng lên.


Với tình trạng hiện tại của anh, anh không chắc có thể bắn trúng đối phương, nhưng anh không thể để đối phương đưa Lãnh Ninh đi, nên dù là hăm dọa, cũng phải cầm chân người đó.


Lưng người đàn ông khựng lại một chút, bế Lãnh Ninh quay người, “Nếu mày muốn nó chết, thì cứ nổ súng đi!”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 70
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...