Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 68


Trong phòng bệnh, Lãnh Ninh với khuôn mặt ửng hồng vì cơn sốt, dùng giọng nói có chút khàn khàn hỏi Địch Diệp, “Anh có thể giúp tôi một việc được không?”


Địch Diệp nghe thấy đối phương nói vậy, sự tò mò lớn hơn sự ngạc nhiên, bởi vì theo anh thấy, những việc Lãnh Ninh tự mình giải quyết được tuyệt đối sẽ không tìm người khác giúp đỡ.


“Cậu nói đi.” Địch Diệp quay người lại, nhìn Lãnh Ninh mang sắc mặt bệnh tật, ánh mắt ẩn chứa sự mong đợi.


“Có thể đưa tôi đi gặp Ngô Cương không?” Lãnh Ninh hỏi.


Có thể! Đương nhiên là có thể!


“Chỉ vậy thôi?”


“Ừm.”


Lãnh Ninh vẫn còn hơi sốt nhẹ, gương mặt phúng phính đỏ ửng, đôi môi cũng rất có chút huyết sắc, trên cổ chỗ bị Địch Diệp cắn trước đó có một vòng vết răng, theo thời gian trôi qua vậy mà lại trở nên ngày càng rõ ràng hơn.


Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh, đột nhiên có chút tưởng tượng bậy bạ, yết hầu cũng vô thức trượt lên xuống.


Cậu ấy trông thật là quyến rũ…


Một người đàn ông, sao lại quyến rũ đến thế này, muốn quá…


Hình như bây giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này…


Ánh mắt Địch Diệp rơi vào chiếc khuy áo hờ hững trên ngực Lãnh Ninh, “Cậu tìm hắn làm gì?”


“Báo cáo DNA của tôi và Shirakawa Ikuko vẫn chưa có tin tức, không biết có vấn đề gì không, tôi có vài chuyện đã trăn trở từ rất lâu, muốn hỏi Ngô Cương.”


“Ừm…” Địch Diệp nuốt nước bọt, nói, “Cậu gấp lắm à?”


“Nếu có thể, tôi muốn gặp hắn ngay hôm nay.”


“Hôm nay à…” Ngón tay Địch Diệp đặt trên bậu cửa sổ, gõ nhẹ, “Chuyện này đơn giản, bây giờ có thể đi ngay.”


Lãnh Ninh ngoan ngoãn xuống giường, ôm quần áo của mình đi vào phòng vệ sinh, nhưng phát hiện cửa phòng vệ sinh không thể mở ra được.


Địch Diệp ho khan một tiếng, “Hay là, cậu thay ở đây đi.”


Anh nói xong câu này, đôi mắt không đúng lúc híp lại, giống như một con sói đói đang rình rập con mồi.


Mặc dù Địch Diệp đề nghị như vậy, nhưng anh biết, với tính cách của Lãnh Ninh, tuyệt đối không thể thay quần áo trước mặt mình.


Anh mang theo mục đích thăm dò, không có động tác né tránh, anh rất muốn biết, sự thân mật giữa mình và Lãnh Ninh, rốt cuộc đã đến mức nào?


Lãnh Ninh quay lưng lại với Địch Diệp, không nói một lời, trực tiếp bắt đầu cởi khuy áo.


Cổ họng Địch Diệp thắt lại, ngón tay không biết đặt vào đâu cạy vào khung cửa sổ hợp kim nhôm trên bậu cửa.



Động tác này của Lãnh Ninh đối với Địch Diệp là vô cùng chấn động, mặc dù anh cũng từng thấy những người đàn ông khác c** q**n áo, thậm chí khi còn ở trường cảnh sát, hàng chục người đàn ông lớn tướng cởi truồng trong nhà tắm không có vách ngăn, so sánh kích cỡ với nhau anh cũng chưa bao giờ căng thẳng đến vậy.


Nhưng bây giờ, Lãnh Ninh chỉ quay lưng lại với anh, cởi khuy áo, vậy mà anh đã thấy tim đập nhanh rồi.


Cậu ấy đang ám chỉ với mình sao?


Mình nên phản ứng lại cậu ấy như thế nào?


Thấy tay Lãnh Ninh dịch xuống từng chút một, chiếc áo khoác trên vai sắp bị tụt xuống, Địch Diệp đột nhiên siết chặt quai hàm, với vẻ mặt chính nhân quân tử, đi thẳng về phía Lãnh Ninh, rồi không nói lời nào ôm chặt eo Lãnh Ninh từ phía sau.


Cơ thể Lãnh Ninh cứng đờ, “Anh làm gì đấy?”


Hơi thở của Địch Diệp phả vào tai Lãnh Ninh, đôi môi nóng bỏng cọ vào vành tai lạnh lẽo của đối phương, hơi thở của anh tăng nhanh, ngón tay luồn vào chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình, sau đó anh dừng lại.


Bởi vì ngón tay anh chạm phải một lớp vải khác.


Địch Diệp: “???”


Lãnh Ninh: “…”


Trước khi Địch Diệp bước tới đó, trong đầu anh tràn ngập những hình ảnh gợi tình do anh tự tưởng tượng ra, lúc này ôm Lãnh Ninh, mới phát hiện ra, bên trong áo bệnh nhân của cậu ấy vậy mà lại mặc một chiếc áo T-shirt!


Khoan đã, khi nãy mình hôn cậu ấy rõ ràng là không mặc…


Chiếc T-shirt này được mặc vào từ lúc nào?


Cậu ấy đang đề phòng mình sao?


Không cho danh phận thì thôi đi, ăn thịt cũng phải bị đề phòng ư?


Khoảng cách tâm lý này khiến Địch Diệp nảy sinh một chút ác ý, anh kéo chiếc áo T-shirt của Lãnh Ninh lên, rồi kẹp chặt lấy vòng eo thon gọn, trơn láng như lụa đó.


Những ngón tay thô ráp có vết chai mỏng lướt qua eo Lãnh Ninh với lực đạo vừa phải, làn da mịn màng đột nhiên nổi da gà, cơ eo căng cứng hơi phập phồng theo hơi thở nhanh.


Lãnh Ninh nắm chặt bàn tay Địch Diệp đang đặt trên eo mình, “Đừng cử động.”


Bàn tay chưa được cho phép đó dừng lại, không còn nhúc nhích nữa.


Nhiệt độ nóng bỏng của ngón tay áp vào làn da nhạy cảm ở eo, như thể đang cảm nhận sự chạm nhẹ khi da thịt dán vào nhau, Địch Diệp hít một hơi thật sâu, “Mặc nhiều như thế, cậu nghĩ mình phòng thủ được à? Một tay tôi cũng có thể chế phục cậu.”


Sự chênh lệch chiều cao khiến những bộ phận sát nhau nằm ở cùng một đường thẳng, đến mức Lãnh Ninh cảm nhận được sự bất thường của cơ thể Địch Diệp, sống lưng cậu căng cứng, như thể bị một khẩu súng chĩa vào chỗ hiểm, không dám cử động.


Địch Diệp có thể cảm nhận được đối phương đã nhận ra d*c v*ng của mình, nhưng sự khao khát trong lòng khiến anh vẫn giữ nguyên tư thế này.


Là cậu bảo tôi đừng động đấy nhé.


Rõ ràng Địch Diệp biết cơ thể đối phương căng cứng vì lý do gì, nhưng lại giả vờ không hiểu, dùng tư thế của kẻ săn mồi để đánh giá phản ứng của con mồi.


Địch Diệp không có hành động nào tiếp theo, nhưng hai người lại áp sát nhau hơn, nguyên nhân không cần phải nói cũng hiểu.



“Bảo tôi đừng động, cậu thích tư thế này à? Hửm?”


“Đừng làm loạn.” Lãnh Ninh nói, “Vẫn đang ở bệnh viện đấy.”


Nếu nói, Lãnh Ninh không phản ứng ngay lập tức là sự ngầm đồng ý với Địch Diệp, thì khoảnh khắc này, câu nói này của cậu đối với Địch Diệp chính là sự k*ch th*ch và khích lệ đủ để khiến pháo hoa nổ tung trong đầu.


Hơi thở ấm áp phả vào tai Lãnh Ninh, “Bệnh viện không được, về nhà là được đúng không?”


Ngón tay Địch Diệp siết chặt từng chút một, dùng lực đạo cực kỳ kìm nén ấn vào eo Lãnh Ninh.


Lưng Lãnh Ninh áp sát vào trái tim Địch Diệp, cậu có thể cảm nhận được nhịp tim đập nhanh của đối phương, trên thực tế, cậu đã không thể phân biệt được nhịp tim đó là của mình hay là của đối phương.


Cậu có ý thức nghiêng người về phía trước một chút, “Trước tiên giúp tôi làm việc chính cái đã.”


Giọng nói trầm thấp, mang theo sự kìm nén truyền vào tai Lãnh Ninh, “Làm xong việc chính có thể làm cậu không?”


“Nếu anh làm 0 thì tôi có thể cân nhắc.”


Địch Diệp: “……”


Không phải! Với thể hình công mãnh của anh, bắt anh làm 0 á?


Ngay lúc Địch Diệp đang chìm trong suy nghĩ nội tâm, Lãnh Ninh nhanh chóng thay xong bộ đồ bệnh nhân.


Cũng chính lúc này, Địch Diệp kinh ngạc phát hiện bên trong quần của đối phương lại có thêm một chiếc quần nữa!


Biện pháp bảo vệ an toàn làm tốt đến vậy, là muốn chống cự đến cùng với mình sao?


Lãnh Ninh cài xong chiếc khuy áo sơ mi cuối cùng, nghiêm túc hơi hếch cằm nhìn Địch Diệp, “Ngô Cương đang ở trại tạm giam, có cần làm đơn xin không?”


Địch Diệp đè giọng xuống, nói: “Thủ tục cứ giao cho tôi.” Muốn làm 1 ư? Chắc chắn là không thể nào!


Ánh mắt Lãnh Ninh chuyển xuống, lướt qua g*** h** ch*n Địch Diệp, “Anh có vẻ không tiện lắm nhỉ, có cần tôi lái xe không?”


Địch Diệp cười cà lơ phất phơ, nói: “Yên tâm, ôm cậu mà lái xe cũng không có vấn đề gì!”


Lãnh Ninh: “……”


**


Khi Ngô Cương được cảnh sát trại tạm giam dẫn ra, khuôn mặt trông vô cùng tiều tụy.


Chân hắn  mang xiềng sắt, mỗi bước đi, xiềng sắt lại rung lên phát ra tiếng kim loại va chạm.


Tóc của hắn đã bị cảnh sát trại tạm giam cạo trọc, để lộ vết sẹo ghê rợn phía sau đầu, mọi người dường như đều biết rõ điều này, nên dù Ngô Cương có làm những chuyện kỳ lạ nào đi chăng nữa, mọi người cũng không thấy bất ngờ.


Bởi vì mọi người đều sẽ nghĩ, đầu óc của người này có lẽ có vấn đề.


Cảnh sát trại tạm giam đưa Ngô Cương vào phòng thẩm vấn, khi Ngô Cương bước vào, Lãnh Ninh và Địch Diệp đã đợi sẵn ở đó.



Trong không gian chật hẹp của phòng thẩm vấn, một chiếc bàn sắt hình chữ nhật nằm chắn ngang, Ngô Cương kéo ghế trước mặt ra ngồi xuống, một cảnh sát đứng bên cạnh Ngô Cương luôn theo dõi hành vi của đối phương, “Ngồi yên!”


Ngô Cương nhìn cảnh sát bên cạnh có vẻ oan ức, ngoan ngoãn ngồi, vẻ mặt vô cùng gò bó.


“Shirakawa Ikuko là gì của anh?” Lãnh Ninh mở lời, hỏi một câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn.


Câu hỏi này, ngay cả cảnh sát trại tạm giam cũng biết câu trả lời.


Địch Diệp khoanh tay, ngồi một bên lắng nghe.


“Là vợ tôi.” Ngô Cương mở miệng nói.


Lãnh Ninh nhìn thẳng vào mắt Ngô Cương, “Ngoài anh ra, vợ anh còn có người thân nào khác không?”


Vẻ mặt Ngô Cương trông ngơ ngác hơn so với lúc bị thẩm vấn trước đó, nhưng trong đôi mắt ngơ ngác đó, Lãnh Ninh nhận thấy có những thay đổi nhỏ trong biểu cảm.


“Có, cô ấy có một đứa em trai.” Ngô Cương nói xong câu này, liền ngước mắt nhìn cảnh sát bên cạnh, rồi cười hề hề.


“Em trai cô ấy tên là Tiểu Ninh, hề hề hề…”


Sắc mặt Lãnh Ninh trầm xuống nhanh chóng.


Cô gái trong ký ức quả thật đã từng gọi cậu như vậy.


Vậy là Phương Vĩ Cường bắt giữ Shirakawa Ikuko là vì biết Shirakawa Ikuko rất quan trọng với cậu… Rõ ràng chỉ còn một bước nữa là có thể cứu được người, nhưng cuối cùng hắn ta lại kích nổ quả bom!


Tại sao lại đối xử với cậu như vậy? Một mặt muốn cậu quay về Nhện Độc, một mặt lại làm tổn thương người mà cậu quan tâm?


Bàn tay Lãnh Ninh đặt dưới bàn siết thành nắm đấm.


Cậu không thể cứ sống mà không rõ ràng như thế này được nữa, cậu phải tìm lại quá khứ của mình!


Nhìn qua có thể thấy Ngô Cương rất vui vẻ, “Tiểu Ninh chết rồi, nó bị bom nổ chết rồi, hê hê hê…”


Địch Diệp cau mày, “Em vợ chết rồi, sao anh lại vui như thế?”


Bị Địch Diệp hỏi như vậy, Ngô Cương thu lại nụ cười, “Em vợ chết rồi, thì không ai dám quản tôi nữa, tôi muốn làm gì vợ tôi thì làm, vợ tôi chết rồi, tôi có tiền rồi, tôi tiêu tiền của tôi, tại sao các người lại bắt tôi!”


Nói đến đây, Ngô Cương đột nhiên trở lên kích động, “Thả tôi ra! Tôi muốn về nhà!”


Viên cảnh sát trại tạm giam ấn Ngô Cương ngồi xuống ghế, “Phạm nhân hiện giờ đang không ổn định về mặt cảm xúc, buổi thẩm vấn đến đây thôi!”


Lãnh Ninh im lặng nhìn Ngô Cương, cố gắng nhìn ra điều gì khác từ vẻ mặt này của hắn, nhưng tất cả những gì cậu thấy chỉ là một kẻ ngốc nghếch vụng về.


Trong đầu cậu có một giọng nói đang gào thét: Hắn và Phương Vĩ Cường là đồng bọn, bọn họ đã liên kết lại với nhau làm hại Shirakawa Ikuko, mày không thể để hắn sống yên ổn!


“Hay là, hôm khác chúng ta đến nữa?” Địch Diệp hỏi Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh đứng dậy khỏi ghế, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Ngô Cương, “Anh không yêu cô ấy, tại sao lại cưới cô ấy? Anh đã phá hoại cuộc đời cô ấy, bây giờ còn muốn kiếm tiền từ người chết?”



Khi Lãnh Ninh nói ra những lời này, đôi mắt bình tĩnh của cậu lộ ra một tia tàn nhẫn, “Anh cứ ở lại đây đi, tôi tuyệt đối sẽ không để anh được sống yên đâu!”


Trong mắt Ngô Cương đột nhiên lộ ra ánh mắt hung ác, “Mày nghĩ mày cao thượng lắm à? Năm năm trước, chị mày vì cứu mày mà gả cho tao, bây giờ lại vì cứu mày mà bị bom nổ chết. Mày có tư cách gì mà dạy dỗ tao ở đây! Tao chỉ tiêu tiền của cô ta, còn mày, đã lấy mạng cô ta!”


Ngô Cương nói xong câu này, lại trở về trạng thái ngốc nghếch như trước, “Mạng người! Mạng người! Mạng người!”


Địch Diệp không thể nhịn được nữa, túm lấy cổ áo Ngô Cương, “Mả mẹ mày lại đang giả ngu với tao đấy hả?!”


“Hu hu hu… Chú cảnh sát ơi, bọn họ dữ quá, cháu muốn về, các chú mau đưa cháu về đi… Hu hu hu…”


Viên cảnh sát trại tạm giam ho hai tiếng, “Đội trưởng Địch, anh làm vậy không hợp quy tắc đâu.”


Nắm đấm của Địch Diệp đã cứng lại, nếu cuốn Sổ tay Cảnh sát không lướt qua mắt anh, cú đấm của anh đã giáng xuống rồi.


“Đừng mắc bẫy của hắn.” Lãnh Ninh ra hiệu cho Địch Diệp buông tay xuống, “Vụ án hắn cấu kết với Phương Vĩ Cường bắt cóc Shirakawa Ikuko đã có kết luận, không thể lật lại được nữa.”


“Hê hê hê hê…” Ngô Cương đột nhiên phát ra một tràng cười gian ác, “Cô ta bị bắt, chẳng phải vì muốn lấy tiền đi cứu mày à!”


Lãnh Ninh giật mình, “Anh nói gì?”


“Cô ta chủ động đi theo Phương Vĩ Cường, tao chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.” Ngô Cương lộ ra ánh mắt ghê tởm, “Đừng giả vờ làm người tốt nữa. Mày đã lấy tiền của ba tao, Phương Vĩ Cường sẽ không tha cho mày đâu! Nửa đời sau của mày, sẽ sống thảm hơn cả tao!”


Ngô Cương vừa đắc ý, đã bị Địch Diệp đấm một cú ngã lăn ra đất, cảnh sát trại tạm giam vội vàng chạy tới ngăn cản, “Đội trưởng Địch, xin anh đừng vi phạm quy định ở đây!”


Địch Diệp vẫn muốn đánh người, bị ba cảnh sát hợp lực kéo lại, “Mau gọi người tới!”


“Hê hê hê hê…” Ngô Cương vẫn ở đó cười, “Có giỏi thì đánh chết tao đi, thêm một thằng vào đây chơi cùng với tao!”


Địch Diệp giận không thể kiềm lại được, đúng lúc anh sắp mất kiểm soát, Lãnh Ninh kéo anh lại, “Đừng quên mình là cảnh sát!”


Lúc này Địch Diệp mới dần dần lấy lại bình tĩnh, đấm mạnh một cú vào mặt bàn.


Sau khi ra khỏi trại tạm giam, Lãnh Ninh không nói một lời, cậu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, đột nhiên cảm thấy thế giới này thật nặng nề.


Thấy tâm trạng Lãnh Ninh có chút buồn bã, Địch Diệp bước tới ôm lấy cậu, dùng bàn tay vừa đấm người nhẹ nhàng vỗ lưng Lãnh Ninh: “Hôm qua Lý Vĩ đã xuất viện, anh ta nói Shirakawa Ikuko trước khi chết có nhắn một lời cho cậu, bây giờ có muốn tôi đưa cậu đi gặp anh ta không?”


Lãnh Ninh vùi đầu vào vai Địch Diệp, chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng mệt mỏi, “Được.”


**


“Shirakawa Ikuko trước khi chết…” Lý Vĩ dừng lại một chút, dường như đang tìm một từ để diễn tả biểu cảm của Shirakawa Ikuko trước khi chết, “Cô ấy rất bình thản, cô ấy nhờ tôi nói với cậu, cô ấy không trách cậu, dù là năm năm trước, hay là bây giờ, đều là cô ấy tự nguyện, cô ấy còn nói, hy vọng cậu sống thật tốt.”


Lãnh Ninh ngồi ở nhà Lý Vĩ, cho đến khi trà nguội lạnh cậu mới cưỡng ép mình đứng dậy.


Ngô Cương quả thực không phải người tốt, nhưng có một câu hắn nói không sai — Phương Vĩ Cường sẽ không bỏ qua cho cậu!


Đối phương vừa muốn cậu nhớ lại quá khứ, vừa sát hại những người biết về quá khứ của cậu.


Cách làm này, giống như cố tình hủy hoại những thứ mà cậu trân trọng…


Cậu không thể ngồi yên chờ chết nữa!


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 68
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...