Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 67
“Giường 13, đo huyết áp cho cậu.”
Bác sĩ thấy mặt Lãnh Ninh có chút đỏ, liền nói với y tá đứng ở phía sau, “Lát nữa đo nhiệt độ cho cậu ấy.”
Lãnh Ninh xắn tay áo lên, chờ bác sĩ đo huyết áp, cậu vừa đưa cánh tay ra, điện thoại đột nhiên reo lên.
Cầm lên xem, là một dãy số lạ.
Cậu có chút do dự, rồi bấm nghe.
“Cơ thể đã khoẻ hơn chút nào chưa?”
Âm thanh quỷ mị của Phương Vĩ Cường truyền đến từ ống nghe, cơ thể Lãnh Ninh đột nhiên cứng đờ.
Lúc này bác sĩ đột nhiên nói: “Đừng căng thẳng, thư giãn một chút, hít thở bình thường.”
Trong ống nghe truyền đến tiếng cười không đúng lúc, “Sợ anh đến thế cơ à?”
Lãnh Ninh không nói gì, kẹp điện thoại giữa tai và vai, dùng chiếc điện thoại khác nhắn tin cho Đổng Húc.
[Phương Vĩ Cường gọi]
Sau đó cậu gửi số điện thoại của Phương Vĩ Cường qua.
Phương Vĩ Cường rất kiên nhẫn lắng nghe động tĩnh bên phía Lãnh Ninh, không hề có ý định cúp điện thoại, hắn dường như đang chờ Lãnh Ninh bận xong.
Bác sĩ ghi lại chỉ số huyết áp, “Huyết áp bình thường, lát nữa có thể xuất viện rồi, về nhà nhớ phải ăn nhiều protein..”
Lãnh Ninh: “Vâng, cảm ơn.”
Nghe thấy tiếng bác sĩ đẩy xe đi ra ở đầu dây bên kia, Phương Vĩ Cường mới hỏi một câu, “Đêm qua có lạnh không?”
Lãnh Ninh không nói chuyện.
“Em biết mà, anh sẽ không để em chết.” Phương Vĩ Cường lại tự mình nói, “Anh nhớ em rất sợ lạnh, trước đây khi em sợ lạnh còn ôm anh.”
“Có đúng không?” Lãnh Ninh nói, “Tôi không nhớ gì cả, anh nói sao thì cứ cho là vậy đi.”
“Sao anh lại lừa em được chứ? Hồi nhỏ em rất dựa dẫm vào anh đấy, phải ôm anh thì mới chịu đi ngủ.”
Trong lúc Phương Vĩ Cường nói chuyện, Lãnh Ninh liếc nhìn tin nhắn trả lời của Đổng Húc.
[Kéo dài thời gian cuộc gọi.]
Vì để kéo dài thời gian, Lãnh Ninh hỏi, “Tại sao tôi lại dựa dẫm vào anh?”
“Có những chuyện em đã quên mất rồi, nhưng anh lại nhớ rất rõ, chúng ta đã sống sót trong xe đông lạnh, sau đó em vẫn luôn gọi anh là anh trai, đã rất nhiều năm anh không còn được nghe em gọi anh như vậy rồi.”
Lãnh Ninh lặng lẽ lắng nghe, một câu cũng không nói nên lời.
“Chúng ta không nên chia xa,” Phương Vĩ Cường dừng lại một chút, rồi lại nói thêm, “Trở về bên cạnh anh, anh có thể đáp ứng mọi thứ mà em muốn.”
“Nếu mối quan hệ của chúng ta thực sự tốt như vậy, tại sao ban đầu tôi lại đứng về phía cảnh sát?” Lãnh Ninh hỏi.
“Giữa chúng ta đã xảy ra rất nhiều chuyện, không phải một hai câu là có thể nói rõ ràng được, em trở về đi, anh sẽ tự mình nói cho em biết.”
Phương Vĩ Cường đang nói chuyện, phía sau đột nhiên vang lên tiếng la hét thảm thiết của một người đàn ông, “Điệp Ca*, cứu tôi! Ưm…”
(*U Minh Điệp -> Điệp Ca )
Người đàn ông chưa nói hết câu đã bị người khác bịt miệng lại.
Đôi mắt Lãnh Ninh tối sầm lại, hỏi, “Ai đang ở bên cạnh anh?”
Phương Vĩ Cường không trả lời câu hỏi của cậu, chỉ thong thả nói, “Một người không quan trọng, mới bị cắt mất một cánh tay cách đây không lâu.”
Các khớp ngón tay của Lãnh Ninh siết chặt điện thoại trở nên trắng bệch, “Thả hắn ra.”
“Nó hành động có chút bất tiện, có lẽ cần em đến cứu đấy.”
“Anh ở đâu?”
“Anh ở đâu, em thực sự không biết à?”
Lúc này Đổng Húc gửi một tin nhắn: [OK, định vị thành công!]
Trong ống nghe điện thoại vang lên tiếng cười của Phương Vĩ Cường, hơi thở của hắn ta phả vào micro, “Anh đã xử lý vết thương cho nó rồi, nhưng nếu em đến muộn, nó vẫn sẽ chết thôi.”
“Tại sao anh lại bắt hắn?”
Vu An nhìn người đàn ông đang bị treo ngược trên trần nhà, chậm rãi nói, “Bác sĩ nói với anh, muốn một người hồi phục trí nhớ, phải để người đó giao tiếp với người quen cũ, em trai, anh đang giúp em đấy.”
Lúc hắn ta gọi điện thoại, thuộc hạ bên cạnh không ngừng nhắc nhở hắn cúp máy, nhưng Phương Vĩ Cường căn bản không hề để tâm, “Anh chờ em quay lại, chúng ta vẫn sẽ giống như trước kia.”
“Tôi đồng ý với anh, anh đừng làm hại người khác nữa.”
“Hai ngày nữa, anh sẽ cử người đến đón em.”
Vu An cười cười rồi cúp điện thoại, suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói với thuộc hạ bên cạnh, “Cắt lưỡi nó.”
Hổ Đầu Phong nghe vậy, cầm một con dao quân dụng sắc bén, đi về phía người đàn ông, một lát sau, trong phòng vang lên một tràng tiếng la hét thảm thiết.
Vu An dựa người vào chiếc ghế sofa mềm mại, nhắm mắt lắng nghe tiếng la hét của người đàn ông.
Bản nhạc piano du dương truyền ra từ hệ thống âm thanh được lắp đặt khắp phòng, hắn hít một hơi sâu, ngón tay gõ nhịp theo điệu nhạc.
Mùi máu tanh nhanh chóng lan khắp căn phòng, hắn từ từ đứng dậy, đi về phía người đàn ông bị treo ngược.
Vu An ngồi xổm xuống, vẻ mặt bình tĩnh nói, “Tao sẽ cho mày gặp cậu ấy.”
Trong mắt người đàn ông ngập tràn sự sợ hãi, hắn muốn cầu cứu, nhưng không thể nói ra được bất cứ lời nào, chỉ có thể phát ra tiếng thút thít nghẹn ngào.
* *
Địch Diệp đẩy mạnh cửa phòng bệnh.
“Phương Vĩ Cường liên lạc với cậu?”
“Ừm.”
“Hắn ta nói gì?”
Lãnh Ninh lắc đầu, “Không nói gì cả, nhưng bên cạnh hắn ta có người kêu cứu, nạn nhân đang nằm trong tay bọn họ.”
Địch Diệp hỏi rất nhạy bén, “Làm sao cậu biết đó là nạn nhân?”
Lãnh Ninh nhắm mắt lại, “Phương Vĩ Cường đã chặt đứt một cánh tay của đối phương.”
Địch Diệp suy nghĩ một chút, “Tại sao Phương Vĩ Cường lại cố tình đưa manh mối cho cậu?”
Lãnh Ninh ngồi trên ghế sofa, vùi toàn bộ cơ thể vào trong gối tựa, “Hắn ta đang dẫn dắt tôi nhớ lại chuyện cũ.”
“Hắn ta làm vậy có ý nghĩa gì?” Địch Diệp xoa xoa phần râu mới mọc lún phún ở dưới cằm, “Cậu nhớ lại rồi, chẳng phải sẽ càng căm ghét hắn hơn à?”
Nghe Địch Diệp nói vậy, Lãnh Ninh ngước mắt lên nhìn anh, “Sao anh biết tôi sẽ càng ghét hắn hơn?”
“Tôi chỉ cảm thấy, cậu và hắn không cùng một loại người.” Địch Diệp nói một cách chân thành.
Lúc này trong đầu Lãnh Ninh chợt lóe lên hình ảnh mình và Phương Vĩ Cường ôm nhau chống lại cái lạnh, còn có hình ảnh Phương Vĩ Cường giải vây cho mình khi mình bị bắt nạt…
Con người trong lúc tuyệt vọng, sẽ làm những chuyện bất đắc dĩ, phải không?
“Cậu đang nghĩ cái gì đấy?” Địch Diệp đưa ngón tay ra, lắc nhẹ trước mắt Lãnh Ninh, “Thẫn thờ gì thế?”
Lãnh Ninh lấy lại tinh thần, “Không có gì, chúng ta quay về thôi.”
Địch Diệp không đợi tài xế đến đón, trực tiếp cùng Lãnh Ninh bắt taxi về đội cảnh sát.
Về đến đội cảnh sát, Địch Diệp đi thẳng đến chỗ Đổng Húc.
“Sao anh lại về rồi? Sức khỏe đã đỡ hơn chưa?” Đổng Húc hỏi.
“Khỏe re!” Địch Diệp tiến sát màn hình máy tính của Đổng Húc, nhìn chấm đỏ trên màn hình, hỏi, “Bây giờ tình hình thế nào?”
“Cục trưởng Thang đã tạm thời cử hai tiểu đội đến địa điểm định vị,” Đổng Húc chỉ vào những chấm đỏ, rồi chỉ vào khu vực đánh dấu tam giác đỏ trên màn hình, “Ước tính khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến nơi, biết đâu lần này có thể bắt được Phương Vĩ Cường!”
Địch Diệp siết chặt quai hàm, “Hắn ta cố tình dẫn chúng ta đến đó, lúc này đã chạy mất rồi!”
“Chạy thì chạy được bao xa chứ?” Đổng Húc chỉ vào chấm đỏ đang di chuyển trên một cái màn hình máy tính khác, “Bây giờ hắn ta đang ở quốc lộ, vẫn nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta.”
“Nếu tôi là Phương Vĩ Cường, tôi sẽ đi thẳng trực thăng.” Lãnh Ninh đang ngồi trong góc uống trà nóng, đột nhiên lên tiếng, “Các anh không bắt được hắn đâu.”
“Tôi nói này, sao hai người ai cũng tiêu cực thế nhỉ? Không thể cho mọi người có chút niềm tin à?” Đổng Húc nói.
Lãnh Ninh đặt cốc trà xuống bàn, xoa xoa chỗ tê cóng đang có chút ngưa ngứa, “Tôi chỉ nói sự thật thôi, khi các anh giải cứu nạn nhân, cẩn thận có bẫy.”
Điểm này Địch Diệp đã có sự chuẩn bị sẵn, “Yên tâm đi, chúng tôi biết rõ trong lòng.”
Lãnh Ninh ngồi trên ghế theo dõi động tĩnh của mọi người, đầu óc luôn có chút choáng váng, cậu uống vài ngụm trà nóng để chống đỡ.
Đợi Địch Diệp giải quyết xong công việc trong tay đi qua xem Lãnh Ninh, mới phát hiện Lãnh Ninh có chút bất thường.
Anh đưa tay đặt lên trán Lãnh Ninh, “Sao lại sốt rồi?”
Lãnh Ninh ngước mắt nhìn Địch Diệp, chỉ thấy trời đất quay cuồng…
Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy mình được Địch Diệp bế chạy, cảnh vật trước mắt lắc lư liên tục không thể tập trung.
Cậu mơ mơ màng màng được đưa về lại bệnh viện, sau khi bác sĩ làm một loạt thao tác với cậu, cậu nghe thấy tiếng Địch Diệp đang nổi giận với bác sĩ, “Lúc xuất viện các anh kiểm tra kiểu gì đấy? Người ta bị sốt mà không biết?!”
“Trước đó đều bình thường, nhiệt độ cơ thể dao động vào buổi tối cũng rất bình thường.”
“Anh gọi đấy là bình thường hả?” Địch Diệp giận không kìm được, “Cậu ấy sốt đến lả người luôn rồi!”
“Bệnh nhân chỉ là cảm cúm thông thường, không có gì đáng ngại cả.” Bác sĩ cố gắng làm Địch Diệp bình tĩnh lại.
Địch Diệp còn muốn nói gì đó, ống tay áo đột nhiên bị người khác kéo, anh quay đầu lại, thấy Lãnh Ninh nằm trên giường, yếu ớt mở mắt ra, kéo ống tay áo của anh, “Tôi muốn chợp mắt một lát.”
Phòng bệnh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
**
Lãnh Ninh ngủ một giấc, giấc ngủ này cậu ngủ rất say, đợi đến khi tỉnh dậy, đã là trưa ngày hôm sau.
Rèm cửa đã được kéo lại, chỉ có một tia sáng lọt qua khe hở.
Cậu nghe thấy Địch Diệp đang nói chuyện điện thoại nhỏ tiếng trong nhà vệ sinh.
Địch Diệp nói chuyện điện thoại xong, nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà vệ sinh, thấy Lãnh Ninh đã tỉnh, đang ngồi trên đầu giường nhìn mình chằm chằm.
“Người không cứu được.” Địch Diệp trầm giọng nói, “Người của chúng ta đến nơi thì hắn đã không còn ổn nữa rồi, bác sĩ cấp cứu cả đêm, vẫn không thoát khỏi nguy hiểm, vừa mới tuyên bố tử vong.”
Lãnh Ninh cố nén cơn đau họng, hỏi, “Hắn ở đâu?”
“Ở tầng hai.”
“Tôi muốn gặp hắn.”
**
Trong hành lang tầng hai có mấy người cảnh sát đang đứng, đã bận rộn từ tối qua đến giờ không chợp mắt, thấy Địch Diệp đến đều tỉnh táo trở lại.
“Người ở bên trong.” Địch Diệp đẩy cửa một căn phòng.
Lãnh Ninh bước vào trong, vén tấm vải trắng che thi thể lên, một khuôn mặt trắng bệch như giấy đập vào mắt.
Cậu không nhớ ra thêm bất kỳ thông tin gì về người này, nhưng đây mới là điều đáng sợ nhất.
Vì cậu biết người này rất quan trọng đối với mình, chỉ là cậu đã quên mất rồi thôi.
Ánh mắt Lãnh Ninh lướt qua cánh tay trống rỗng được băng bó, băng gạc đã thấm đẫm máu.
Sau đó, cậu phát hiện chỗ đầu gối thi thể có vết hằn do dây thừng siết, điểm chịu lực ở khoeo chân, trên mặt thi thể có vết máu chảy ngược, lỗ mũi có máu khô.
Lãnh Ninh suy nghĩ một chút, banh miệng người chết ra.
Sau đó cậu ngây ngẩn cả người.
Rõ ràng cậu nhớ rằng người đàn ông đã kêu cứu với mình qua điện thoại, nhưng tại sao người này không có lưỡi?
Khoảnh khắc đó, cảnh tượng người đàn ông bị cắt lưỡi và treo ngược đã được tái hiện trong đầu Lãnh Ninh.
“Cậu không sao chứ?” Địch Diệp bóp bả vai Lãnh Ninh, “Tôi đỡ cậu về nhé?”
Sắc mặt Lãnh Ninh trở nên vô cùng tái nhợt, Địch Diệp không đợi đối phương trả lời đã đỡ người ra khỏi phòng.
Trở về phòng bệnh, Lãnh Ninh im lặng không nói câu nào.
Món súp gà Địch Diệp mang đến cậu cũng không uống dù chỉ một ngụm.
Lãnh Ninh ngồi trên giường bệnh, trong đầu toàn là cảnh tượng người đàn ông bị sát hại tàn nhẫn, cùng một số câu hỏi mà cậu không thể tìm ra câu trả lời.
Tại sao ban đầu mình lại phản bội Phương Vĩ Cường?
Nếu mình thực sự là trùm buôn m* t**, tại sao lại có thể rút lui toàn mạng khỏi cái hang ổ độc ác đó?
Phương Vĩ Cường, cái tên điên này, sau này còn có thể làm ra những chuyện quá đáng hơn nữa không?
Lần trước là bom, lần này là ngược sát…
Nếu mình còn tiếp tục đứng về phía cảnh sát, sau này sẽ còn chết nhiều người hơn nữa…
Lãnh Ninh đang suy nghĩ, Địch Diệp đột nhiên đi đến bên cửa sổ, giật mạnh rèm cửa ra, ánh sáng lập tức chiếu thẳng vào mắt cậu, cậu theo bản năng đưa tay che lại.
Qua kẽ ngón tay, cậu nhìn thấy bóng lưng Địch Diệp thẳng tắp như cây tùng.
Người này chỉ cần đứng đó thôi đã rất rực rỡ, nếu một ngày nào đó người này cũng vì chính mình mà bị tổn thương…
Đó chắc chắn là chuyện khó chịu hơn cả cái chết…
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 67
10.0/10 từ 21 lượt.
