Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 48


Sáng sớm, Chu Dương Dương gọi mọi người đến phòng họp nhỏ để họp.


Chu Dương Dương ngồi trên ghế điều chỉnh máy tính với quầng thâm mắt và vẻ mệt mỏi, trạng thái uể oải của anh ta tạo thành sự tương phản rõ rệt với Địch Diệp đang tràn đầy tinh thần.


“Khoảng thời gian này công việc nhiều, nhiệm vụ nặng nề, mọi người phải sắp xếp thời gian hợp lý, đừng để cơ thể mệt mỏi sụp đổ, nếu không đợi đến khi về già sẽ biết cảnh đấy.” Cục trưởng Thang nói xong, quay đầu sang Chu Dương Dương: “Bên Đoạn Vũ có tin tức gì không?”


Chu Dương Dương ngáp một cái rồi nói: “Sau một đêm điều tra, chúng tôi đoán Đoạn Vũ sẽ chọn địa điểm giao dịch bên trong Công viên giải trí Thiên Văn.


Nơi đó đã bị bỏ hoang nhiều năm, xung quanh không có camera giám sát, tình hình bên trong thế nào cũng không rõ, nếu người của Đoạn Vũ phục kích trước ở đó, có thể sẽ bất lợi cho hành động bắt giữ của chúng ta.”


Chu Dương Dương nói xong nhìn sang Địch Diệp: “Tôi đề nghị cử người vào trước để bố trí.”


Địch Diệp dựa người vào ghế, gác hai chân lên nhau, nhìn vào bài PPT của Chu Dương Dương đã làm.


Không trách được thức trắng đêm, hóa ra là đang nghĩ cách bố trí bắt giữ…


Nếu chỉ dựa vào phân tích mà xác định được địa điểm giao dịch, tôi đã phá được mười vụ án treo lớn nhất thế giới rồi! Ngồi đây nghe anh giảng mấy cái này, chi bằng ra quán bánh bao uống bát sữa đậu nành thơm ngon còn hơn…


Lãnh Ninh đã dậy chưa nhỉ?


Tên ngốc này thích uống sữa, phải trữ một ít cho cậu ấy…


Cũng phải mua thêm quần áo, mình bận thế này không có thời gian đưa cậu ấy đi mua, gọi người đến nhà là được…


À đúng rồi! Phải nhanh chóng dọn hành lý của cậu ấy về đây, kẻo người ta chạy mất!


“Mọi người có ý kiến gì không?”


Chu Dương Dương nói xong, ngẩng đầu nhìn mọi người có mặt.


Cục trưởng Thang ngồi nghiêm chỉnh nhìn Chu Dương Dương, không nói gì, Tạ Trường Hoành và Hà Lạc bên cạnh đồng loạt quay sang nhìn Địch Diệp.


Thấy Địch Diệp không có phản ứng gì, Tạ Trường Hoành ho khan một cái: “Tôi xin nói ý kiến của tôi.”


Chu Dương Dương: “Anh nói đi.”


“Tối qua Đoạn Vũ đã cử năm chiếc xe tải vận chuyển hàng hóa, cả năm chiếc đều đi qua Công viên giải trí Thiên Văn, thời gian dừng lại đó trung bình là nửa tiếng. Khả năng rất cao là hắn sẽ đặt địa điểm giao dịch ở đó, nhưng đây chỉ là suy đoán. Cũng có khả năng không ở công viên giải trí, nếu người của chúng ta vào trước, có thể sẽ đánh rắn động cỏ hay không?


Hơn nữa, việc triển khai chi tiết như vậy có quá phức tạp không? Nếu địa điểm giao dịch không ở công viên giải trí, chúng ta khó có thể điều động nhân lực trong thời gian ngắn.”


Chu Dương Dương đẩy kính mắt: “Nếu không bố trí trước, chẳng may đối phương có vũ khí có tính sát thương thì sao? Mới mấy hôm trước xảy ra vụ nổ, các anh không phải không biết bọn chúng ngang ngược đến mức nào.”


“Đội trưởng Chu, lo lắng của cậu là đúng, tôi cũng chỉ đưa ra giả định của tôi.” Tạ Trường Hoành nói.


Thang Hiểu Đông: “Đội trưởng Địch, cậu thấy sao?”


“Việc bố trí này rất tốt.”


Vừa mở lời, Địch Diệp đã khiến Thang Hiểu Đông khá ngạc nhiên, ông thầm nghĩ: Thằng nhóc này hôm nay bày trò gì đây?


Cục trưởng Thang còn đang nghi ngờ, đã thấy Địch Diệp khoanh tay trước ngực, giọng điệu cà lơ phất phơ: “Hay là đặt thêm mấy cái bàn trà, mời thêm vài nhiếp ảnh gia đến, quay lại toàn bộ quá trình bắt giữ, tốt nhất là mời cả truyền thông nữa, ngày mai là có thể lên trang nhất thành phố Long Xuyên rồi.”


Khuôn mặt Chu Dương Dương lúc đỏ lúc xanh, như một cái thùng nhuộm lớn.


Nếu không có Cục trưởng Thang ở đây, anh ta chắc chắn sẽ lý luận một trận với Địch Diệp.


Chu Dương Dương cố gắng nén cơn giận xuống: “Đừng có mà âm dương quái khí nữa, có gì thì nói thẳng!”


“Anh nghĩ tôi đang đùa với anh đấy à?” Địch Diệp nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Gây động tĩnh lớn lên, người của chúng ta mới dễ trà trộn vào.”


Nội tâm Chu Dương Dương lập tức xoay chuyển: “Cậu thực sự nghĩ thế?”


“Đội trưởng Dương Dương, đề nghị của anh thực sự rất tuyệt vời, anh phải tin vào bản thân mình!”


Hà Lạc không hiểu chiêu trò của lão đại hôm nay là gì, không dám hó hé một lời.



Tạ Trường Hoành cáo già nên hiểu ra ngay lập tức.


Cục trưởng Thang thì khỏi phải nói.


Chỉ cần liên quan đến Công viên giải trí Thiên Văn, Địch Diệp đều sẽ tìm mọi cách để làm lớn chuyện, tốt nhất là lớn đến mức lên tin tức, gây ra dư luận, như vậy thì anh mới có cơ hội khởi động lại vụ án năm xưa, điều tra sự thật về cái chết của em trai mình.


“Cục trưởng Thang, hiếm khi hai chúng tôi có ý kiến thống nhất, ngài cho ý kiến đi!” Địch Diệp thúc giục.


“Phải đó Cục trưởng Thang.” Chu Dương Dương phụ họa.


“Vậy cứ theo lời hai cậu nói đi!”


Ông chưa uống thuốc hạ huyết áp buổi sáng, sợ lát nữa huyết áp tăng lên thì không xuống được nữa.


“Đội trưởng Dương Dương, chuyện này giao cho anh đấy!” Địch Diệp nói xong liền đứng dậy định rời đi.


Chu Dương Dương có vẻ rất vui vẻ, tinh thần cũng tốt hơn lúc nãy nhiều: “Yên tâm, tuyệt đối sẽ làm lớn chuyện!”


**


Xung quanh Công viên giải trí Thiên Văn là những bức tường đổ nát, rêu xanh trên phiến đá hơi ẩm ướt, sương đọng trên cỏ dại. Những kiến trúc bị lửa thiêu rụi đứng sừng sững giữa cỏ cây mọc um tùm.


Một nhóm người ôm hoa và vòng hoa phúng điếu xuất hiện trong công viên giải trí hoang tàn, động tĩnh này làm kinh động đến những con nhện đang bắt mồi ở góc tường.


Theo thời gian trôi qua, người đến xem và viếng tang ngày càng nhiều, phóng viên truyền thông cũng vác máy quay vào công viên giải trí.


“Vị trí tôi đang đứng chính là Công viên giải trí Thiên Văn từng nổi tiếng một thời, giờ chỉ còn lại tường đổ gạch vụn thật đáng tiếc. Theo như tìm hiểu, Tập đoàn Kim Châu đã mua lại mảnh đất này với giá thấp, nhưng đến nay vẫn chưa có ý định phát triển…”


Trong cục cảnh sát, Tạ Trường Hoành đứng trước máy tính, tấm tắc khen ngợi: “Bây giờ truyền thông đã vào trong rồi, Đoạn Vũ chỉ có thể kẹp đuôi lại, nước cờ này hay thật đấy!”


Địch Diệp thì đang nhìn chằm chằm vào tòa nhà đen cháy trong video: “Việc kiểm tra xe tải thế nào rồi?”


“Năm chiếc xe tải lên đường cao tốc hiện đã kiểm tra ba chiếc, tất cả đều trống rỗng, không phát hiện m* t**, còn lại hai chiếc chưa được kiểm tra.” Tạ Trường Hoành nói.


Hà Lạc có chút khó hiểu: “Đoạn Vũ cho xe trống ra ngoài làm gì?”


“Thủ đoạn đánh lạc hướng, nhưng cũng có thể là tuyệt chiêu.” Địch Diệp khoanh tay trước ngực: “Bảo người của chúng ta bám theo.”


Địch Diệp vừa dứt lời thì nhận được một tin nhắn.


[Địa điểm giao dịch: Công viên Hổ Sơn, nhà vệ sinh nam cạnh Lão Hổ Động.]


Sau khi xác định địa điểm giao dịch, cảnh sát mặc thường phục bắt đầu hành động, Địch Diệp dẫn đội, mang theo tiền mặt đến điểm giao dịch.


Bọn họ vừa đến Công viên Hổ Sơn, Địch Diệp đã nhảy xuống xe.


Hà Lạc: “Lão đại, anh đi đâu đấy?”


“Đi vệ sinh.”


Địch Diệp vừa đi vệ sinh xong, điện thoại đột nhiên hiện ra một tin nhắn mới.


Địch Diệp xem xong, sắc mặt chùng xuống.


Sau đó Hà Lạc thấy Địch Diệp mặt đen sì từ nhà vệ sinh bước ra: “Sao thế, giẫm phải cứt à?”


“Địa điểm giao dịch chuyển sang Miếu Bảo Hoàng.”


“Miếu Bảo Hoàng?!” Hà Lạc lập tức bùng nổ: “Thằng khốn này đang đùa giỡn chúng ta à! Chúng ta có cần quay đầu không?”


Địch Diệp suy nghĩ một hồi: “Đừng vội, đợi thêm chút nữa.”


Hai mươi phút sau, Địch Diệp lại nhận được tin nhắn: [Đi cáp treo đến Lão Hổ Động lấy hàng, nửa tiếng nữa mà không lên, bọn tao sẽ rút.]


Địch Diệp cất điện thoại vào túi, mở cửa chiếc Porsche màu đỏ xuống xe.


Anh đứng trong gió hút một điếu thuốc, ống tay áo sơ mi đen cắt may tinh xảo được xắn lên, để lộ cơ bắp cánh tay săn chắc, mặt đồng hồ trên cổ tay lấp lánh ánh sáng phú quý dưới ánh nắng.



Anh rít hai hơi, liền dụi tắt thuốc, rồi lại lên xe ngồi.


“Lão đại, chúng ta có nên lên không?”


“Không ổn.”


“Chỗ nào không ổn?”


“Làm sao hắn biết chúng ta có thể lên núi trong vòng nửa tiếng?”


Địch Diệp quan sát những người xung quanh, phát hiện có người đứng trước cửa hàng điện thoại, mắt cứ nhìn về phía mình.


“Có người đang giám sát chúng ta.”


**


“Đinh linh linh—”


Điện thoại của Lãnh Ninh đột nhiên reo, người gọi là Chu Hưng.


Cậu bắt máy, áp vào tai, chỉ nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của người đàn ông trong điện thoại, sau đó điện thoại bị kéo ra xa, một giọng đàn ông khác vang lên.


“Nếu mày muốn cứu bạn của mày, trong vòng nửa tiếng đến chỗ tao chỉ định!”


Đối phương nói xong liền cúp điện thoại, sau đó gửi đến một bức ảnh Chu Hưng bị trói và một chuỗi địa chỉ.


Lãnh Ninh nhìn bức ảnh, chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh đều trở nên tĩnh lặng.


Kẻ bắt cóc Chu Hưng không tống tiền cậu, rốt cuộc là muốn làm gì?


Cậu suy nghĩ một chút, chụp lấy một chiếc áo khoác rồi ra khỏi nhà.


**


Địch Diệp đột nhiên quay đầu xe, trực giác mách bảo anh rằng phía trên là bẫy.


“Chuyện gì thế? Cái gã họ Địch này đang làm gì? Sao không đến địa điểm giao dịch?” Chu Dương Dương lấy điện thoại ra gọi cho Địch Diệp, nhưng điện thoại của đối phương liên tục hiển thị máy bận.


Tất cả mọi người đều không hiểu gì, nhất thời xì xào bàn tán, đoán ý đồ của Đội trưởng Địch, chỉ có Tạ Trường Hoành vẫn yên lặng nhìn bản đồ trên bảng kính mà thẫn thờ.


Mọi chuyện không đơn giản như vậy!


**


Lãnh Ninh lái chiếc Mercedes-Benz AMG của Địch Diệp xuống đường cao tốc, rồi đi thêm một đoạn nữa, một chiếc Porsche màu đỏ bám theo phía sau.


Hai chiếc xe nối đuôi nhau chạy trên con đường đèo núi, dừng lại khi đi qua một nhà kho bị bỏ hoang.


Lãnh Ninh mở cửa xe bước xuống, chiếc Porsche màu đỏ phía sau cũng dừng lại.


Địch Diệp hất cằm về phía Lãnh Ninh, ý bảo cậu lùi lại phía sau.


Lãnh Ninh thì làm động tác “mời”.


Địch Diệp đang định rút súng, tay vừa chạm vào báng súng, đột nhiên nghe thấy Lãnh Ninh nhắc nhở phía sau: “Cẩn thận.”


Anh và Hà Lạc cúi người rón rén vào nhà kho, không thấy một ai, dưới đất có một chuỗi dấu chân, kéo dài đến lối vào tầng hầm.


Đột nhiên, dưới lầu truyền đến một tiếng súng nổ.


Nói chính xác hơn, không phải tiếng súng nổ, mà là âm thanh phát ra từ ống giảm thanh lắp ở đầu súng.


Đối với Địch Diệp có thính giác nhạy bén, đó chắc chắn là tiếng súng.


Địch Diệp quay đầu lại, nói với người phía sau: “Cậu ra xe đợi.”


Dĩ nhiên Hà Lạc biết câu này không phải nói với mình, vẫn như cũ rất tự giác giơ súng đi theo sau lão đại.



“Nếu hắn muốn giết tôi, sẽ không đợi đến bây giờ, hai người ở đây canh gác, hành động theo ám hiệu của tôi.”


Khi Lãnh Ninh nói câu này, cậu mang một phong thái lãnh đạo bẩm sinh, mỗi lời nói đều không cho phép nghi ngờ, ngay cả Địch Diệp cũng sửng sốt một chút.


Anh như thể xuyên qua thời không nhìn thấy hình ảnh Lãnh Ninh năm xưa.


Lãnh Ninh trực tiếp vượt qua hai người và bước xuống cầu thang.


Địch Diệp muốn ngăn Lãnh Ninh lại, nhưng có một giọng nói trong lòng mách bảo anh nên tin tưởng vào quyết định của đối phương.


Trong tầng hầm còn có một cánh cửa, lúc này cánh cửa đang hé mở, Lãnh Ninh đẩy mạnh cửa bước vào, lập tức nhìn thấy Chu Hưng bị trói vào cột đá và bất tỉnh.


Đối diện Chu Hưng, một người đàn ông mắt xếch, mũi to, có vết sẹo dưới cằm đang ngồi trên ghế, tay cầm một khẩu súng.


Thấy cậu đi đến, Đoạn Vũ ngẩng đầu lên, lông mày giãn ra: “Cuối cùng cũng gặp được mày rồi.”


“Anh muốn gì?” Lãnh Ninh hỏi.


“Muốn gặp mày một lần thật khó khăn!” Đoạn Vũ thở dài: “Năm xưa Phương Vĩ Cường ngăn cản tao, bây giờ lại có cảnh sát chặn tao, tao chỉ có thể dùng cách này hẹn mày gặp mặt thôi. Tao chỉ muốn làm rõ một chuyện, năm đó ai đã phản bội chúng ta?”


“Khi anh cử người đến giết tôi đêm qua, chẳng phải đã có câu trả lời rồi sao?”


“Tao không hề muốn giết mày, khẩu súng tao đưa cho sát thủ không có đạn, hắn căn bản không thể giết được mày!”


Đoạn Vũ nói xong câu này, siết chặt quai hàm: “Tao vẫn không tin mày làm ra chuyện như vậy, nên tao muốn đích thân hỏi mày, người phản bội trong chúng ta, là mày?”


Lãnh Ninh không thể trả lời câu hỏi của đối phương, nhưng qua mọi dấu hiệu, quả thực năm đó chính cậu đã bắt tay với cảnh sát để dẹp tan ổ m* t**.


“Nếu là tôi, anh định làm gì?”


“Vậy thì tao chỉ có thể g**t ch*t mày thôi. Trước đây Ngô Cương nói với tao mày làm gián điệp cho cảnh sát, tao còn khá vui vì mày chưa chết, luôn muốn tìm cơ hội gặp mày.”


Sau này tao suy nghĩ kỹ lại, làm sao Phương Vĩ Cường có thể để mày đi làm gián điệp được? Chắc chắn có vấn đề ở đây!


Tôi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng, mày vốn dĩ đã là người của cảnh sát rồi phải không?


Lúc này, Địch Diệp đã thành công xâm nhập qua đường thông gió.


Lãnh Ninh liếc nhìn sau lưng Đoạn Vũ, cố gắng câu giờ: “Anh quen tôi bao lâu rồi?”


Trên mặt Đoạn Vũ lộ ra nụ cười châm biếm: “10 năm.”


“Lúc anh quen tôi, tôi bao nhiêu tuổi?”


“15, 16 tuổi.”


“Một đứa trẻ 15, 16 tuổi làm sao có thể là cảnh sát.”


“Vậy tại sao mày phải đứng về phía cảnh sát? Chẳng lẽ bọn tao không phải là anh em của mày ư?”


“Tao sẽ nói cho mày biết tại sao!” Lúc này nòng súng của Địch Diệp đã kê vào gáy Đoạn Vũ: “Mày tin vào ánh sáng không?”


Đoạn Vũ cảm nhận được nòng súng áp vào gáy, chợt cười tự giễu: “Mày đúng là không nể nang chút tình cảm nào! Uổng công tao luôn coi mày là anh em! Mày lại dẫn cảnh sát đến bắt tao!”


Biểu cảm của Lãnh Ninh vẫn lạnh nhạt: “Hàng ở đâu?”


Ánh mắt Đoạn Vũ ngập tràn hận thù, nhưng khẩu súng trong tay hắn vẫn không nhấc lên chĩa vào Lãnh Ninh, ngay sau đó, hắn bị Địch Diệp đè mạnh xuống đất.


Hà Lạc vội vàng chạy tới giúp đỡ, còng tay hắn lại.


Cảnh sát phía sau ùa vào như ong vỡ tổ, giải trói cho Chu Hưng.


Chu Hưng mơ màng mở mắt ra, thấy một đám người vây quanh mình, sợ hãi không thôi: “Các người muốn làm gì!”


“Chúng tôi là cảnh sát!”


Chu Hưng xúc động đến mức nước mắt sắp trào ra: “Đồng chí cảnh sát, có người mang súng! Tôi suýt mất mạng rồi!”



Sau đó cậu ta nhìn thấy Đoạn Vũ bị còng tay dưới đất: “Chính là hắn! Tàng trữ súng bất hợp pháp, còn bắt cóc tôi!”


Đoạn Vũ bị khống chế vẫn rất bất mãn, miệng không ngừng chửi thề: “Con mẹ mày, mày sẽ không được chết tử tế đâu! Đồ phản bội cặn bã! Ọe…”


Đoạn Vũ chưa chửi xong đã bị Địch Diệp đấm một cú, suýt nôn cả bữa trưa ra ngoài.


Địch Diệp: “Ăn nói sạch sẽ một chút!”


Lúc này Chu Hưng mới nhìn thấy Lãnh Ninh đứng phía sau Địch Diệp.


Sau khi thoát chết, lại nhìn thấy Lãnh Ninh, mũi cậu ta đột nhiên cay cay, xúc động chạy tới ôm chầm lấy Lãnh Ninh.


“Anh Ninh! Tôi biết ngay, anh nhất định sẽ đến cứu tôi!”


Lãnh Ninh: “Có bị thương không?”


“Không bị thương.” Chu Hưng hít hít mũi: “Anh không biết vừa rồi nguy hiểm thế nào đâu! Viên đạn suýt nữa thì bắn trúng tôi rồi! Sợ chết khiếp!”


Lúc này, Địch Diệp nắm lấy cổ áo phía sau của Chu Hưng, mạnh mẽ tách hai người ra: “Hà Lạc, dẫn người về làm biên bản lời khai!”


“Rõ!”


Chu Hưng nhìn Lãnh Ninh: “Vậy tôi đi trước nhé.”


“Ừm, đi đi.”


Sau khi Chu Hưng bị dẫn đi, Địch Diệp liền tiến lại gần: “Hai người có quan hệ gì?”


“Bạn cùng phòng đại học.”


“Cùng phòng… quan hệ rất tốt à?”


“Cũng được.”


“Cũng được là ý gì?”


“Chính là cũng được thôi.”


Lãnh Ninh đột nhiên nhận thấy mặt đất phía sau Địch Diệp có gì đó bất thường, cậu hơi nhíu mày, bước tới.


“Tốt hơn quan hệ của tôi và cậu à?” Địch Diệp lại hỏi.


Lãnh Ninh đeo găng tay, nhặt một tinh thể màu hồng từ mặt đất lên: “Chúng ta mới quen nhau bao lâu?”


Câu trả lời này rõ ràng không làm Địch Diệp hài lòng, anh túm lấy cổ tay Lãnh Ninh: “Thế cậu ta có ngủ chung giường với cậu không?”


Lãnh Ninh cố gắng rút tay lại, nhưng Địch Diệp nắm quá chặt, cậu không giằng ra được, tinh thể màu hồng lại rơi xuống đất.


“Tôi đang hỏi cậu đấy.” Địch Diệp hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.


Lãnh Ninh nhắm mắt lại, cúi đầu xuống: “Không.”


“Không là tốt rồi.” Địch Diệp buông tay ra đứng thẳng dậy, gọi người bên ngoài: “Mang cho tôi một túi đựng vật chứng!”


Khi anh nói câu này, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Lãnh Ninh, chỉ thấy vành tai của đối phương đang nhanh chóng chuyển sang màu đỏ.


Khi Hà Lạc đưa túi vật chứng đến, cậu ta cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn: “Lão đại, phát hiện gì mà nghiêm trọng thế?”


Địch Diệp nhận lấy cái túi: “Lo việc của cậu đi!”


“Rõ!”


Địch Diệp mở túi vật chứng, đưa đến trước mặt Lãnh Ninh: “Bỏ vào đi.”


Đối phương nhặt tinh thể màu hồng dưới đất lên, khi cho vào túi, ngón tay cậu khẽ chạm vào khớp ngón tay của Địch Diệp.


Mặc dù cách nhau một lớp găng tay cao su, nhưng Địch Diệp vẫn cảm thấy có một luồng điện chạy dọc ngón tay, xuyên thẳng vào tim.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 48
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...