Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 47


Chiếc xe Volkswagen màu đen chạy ra khỏi hai đoạn đường Tạ Sơn, đi vào đại lộ Hoa Kim và nhập vào dòng xe cộ.


“Không ổn.”


Địch Diệp nhận ra chiếc Peugeot Đông Phong màu trắng trong gương chiếu hậu đã bám theo anh suốt quãng đường.


“Chúng ta bị theo dõi rồi,” Địch Diệp nói xong, đạp mạnh chân ga, bỏ chiếc Peugeot lại phía sau mấy chục mét.


Chiếc Peugeot nhanh chóng tăng tốc đuổi theo, điều này càng xác nhận phỏng đoán của Địch Diệp.


Lãnh Ninh ôm chai sữa ấm áp trong tay, nhàn nhạt nói: “Chắc là người của Đoạn Vũ.”


“Sao cậu biết?”


“Kẻ được Đoạn Vũ cử đến giết tôi trông rất nghiệp dư, đầu óc cũng không được linh hoạt cho lắm, nếu tôi là Đoạn Vũ, tôi sẽ không phái loại người đó đi giết người.”


Lãnh Ninh vừa nói, vừa cắm ống hút vào chai sữa: “Đoạn Vũ cử một người ra thăm dò trước, khả năng cao là muốn biết rốt cuộc ai đứng phía sau tôi, bắt cóc tôi là cách trực tiếp nhất.”


“Thế này thì hay rồi,” Địch Diệp hừ một tiếng, “Làm lộ thân phận của tôi ra luôn.”


Địch Diệp vừa nói vừa đánh tay lái vượt qua một chiếc xe, bỏ chiếc Peugeot trắng lại phía sau: “Điều này chứng tỏ cái gì?”


“Anh lo lái xe đi.”


Lúc này, chủ chiếc xe bị vượt hạ cửa kính xuống chửi rủa Địch Diệp một trận: “Lái xe kiểu gì thế hả? Đang vội đi đầu thai à! @#\%”


Địch Diệp mặc kệ, giữa những lời chửi rủa đó, anh lại vượt thêm một chiếc xe nữa, lao qua vạch kẻ đường trước đèn đỏ, bỏ hẳn chiếc Peugeot trắng lại phía sau.


“Chứng tỏ người đàn ông tốt nhất với cậu đang ở ngay trước mắt,” Địch Diệp tự mình cười nói, “Mấy thằng khốn này trình độ chẳng ra làm sao cả, nhưng ánh mắt lại không tồi!”


Lãnh Ninh: “…”


Địch Diệp đánh tay lái ra khỏi đại lộ Hoa Kim, lập tức dùng điện thoại gọi một cuộc: “Giúp tôi tìm hiểu một biển số xe, Long AF1118… Đúng… Xem mấy thằng khốn này định làm gì!”


“Đám khốn đó chắc là đến vì Phương Vĩ Cường.” Lãnh Ninh nhàn nhạt nói.


Lãnh Ninh nói xong, liền bắt đầu uống chai sữa nóng của mình.


Đôi môi ngậm lấy ống hút, trong không khí vang lên tiếng nuốt ực ực.


Ánh mắt Địch Diệp đảo đi đảo lại nhiều lần giữa mặt đường và Lãnh Ninh, cuối cùng không nhịn được hỏi một câu: “Ai dạy cậu cách uống sữa thế?”



“Hửm?”


Lãnh Ninh hỏi bằng giọng mũi, mà không biết rằng âm thanh này sau khi được bộ não của Địch Diệp xử lý đã có một màu sắc không thể diễn tả.


Địch Diệp đành phải tự buộc mình nghĩ đến chuyện khác: “Giữa Đoạn Vũ và Phương Vĩ Cường có mâu thuẫn không?”


Lãnh Ninh rời môi khỏi ống hút, hít một hơi sâu: “Theo suy luận, có lẽ là có.”


“Thân phận của cậu chưa nói cho ai khác biết chứ?”


“Nếu tôi tự tiết lộ thân phận, tôi sẽ bị đánh hội đồng mất.”


“Vậy làm thế nào mà Đoạn Vũ biết được thân phận cậu?”


Lãnh Ninh trầm ngâm một lát: “Tôi đoán, là Ngô Cương nói cho hắn biết.”


Ngón tay Địch Diệp gõ hai cái lên vô lăng: “Thằng nhóc Ngô Cương này chắc biết không ít bí mật, nhưng miệng cứng, đến giờ vẫn không chịu khai.”


“Tôi có thể gặp hắn không?” Lãnh Ninh hỏi.


“Đợi sau khi bắt xong Đoạn Vũ, tôi sẽ sắp xếp cho hai người gặp nhau một lần.”


Chiếc Volkswagen màu đen đi vào đường cao tốc hướng về Ninh Châu, chưa đi được vài phút thì đã xuống cao tốc, đi thẳng đến Khu du lịch tự nhiên Hạ Sa. Sau khi đi xuyên qua khu du lịch một đoạn, xe chạy vào một khu biệt thự.


Lãnh Ninh đã sớm đoán được Địch Diệp giàu có, nhưng không ngờ đối phương lại sống trong khu vực giới siêu giàu bậc nhất thành phố Long Xuyên.


“An ninh ở đây khá tốt, người bình thường không vào được, cậu cứ ở đây trước đã.”


Địch Diệp lái xe thẳng vào chỗ đậu xe của biệt thự nhà mình, bọn họ vừa đỗ xe xong, dì Vân đã thò đầu ra từ cửa sổ.


“Cuối cùng cậu cũng về rồi!”


Dì Vân đi ra cửa đón, thấy có hai người về thì có chút ngạc nhiên.


Địch Diệp khá kín tiếng ở đội cảnh sát, bình thường không dẫn người về nhà ở, đối với bà, đây là một vị khách quý hiếm gặp.


Bà vội vàng vào tủ lấy một đôi dép đi trong nhà nam mới cho Lãnh Ninh: “Cậu bé này trông đẹp trai quá! Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”


“25,” Lãnh Ninh nhàn nhạt nói.


“25 tốt quá! Con gái tôi năm nay cũng 25…”


“Dì Vân, dì nấu cơm xong chưa?” Địch Diệp vào nhà cởi giày ra, cũng không đi dép lê, giẫm chân trên sàn đi vào trong: “Đừng nói chuyện nữa, cháu sắp đói chết rồi!”



“Dì nấu một chút cháo rồi, buổi tối uống cháo dễ tiêu hóa,” dì Vân cười tủm tỉm nói.


“Chỉ uống cháo thì không no được đâu!” Địch Diệp chộp lấy quả chuối trên bàn bóc vỏ cắn một miếng lớn: “Nấu thêm sủi cảo đi!”


Địch Diệp sợ bản năng làm mai của dì Vân nổi lên, vội vàng tìm việc gì đó cho bà làm.


“Vẫn như trước, nhân hẹ hả?”


“Cháu ăn gì cũng được, hỏi Lãnh Ninh xem cậu ấy ăn gì.” Địch Diệp liếc Lãnh Ninh: “Dì Vân cái gì cũng biết làm, cậu cứ chọn món muốn ăn là được.”


Dì Vân cười tươi nhìn Lãnh Ninh: “À, ra là tên Lãnh Ninh à, họ này hiếm gặp thật. Cậu thích ăn gì nào? Dì Vân làm cho cậu!”


Dì Vân thầm nghĩ trong lòng: Cậu bé này trông đẹp trai quá! Khí chất cũng tốt, con gái mình chắc chắn sẽ thích, cậu bé hào phóng, hiểu chuyện lại lễ phép, nhìn là đã thấy quý rồi!


“Không cần phiền ngài đâu, cháu uống cháo là được rồi,” Lãnh Ninh nói.


Dì Vân cười không ngậm được miệng: “Lát nữa là có thể ăn được rồi, nước tắm đã được chuẩn bị xong, hai đứa tắm xong rồi xuống ăn nhé.”


Dì Vân nói xong, nhìn vết máu trên quần áo của Lãnh Ninh, có chút lo lắng hỏi: “Sao quần áo lại có máu thế này? Có bị thương ở đâu không? Có cần đi bệnh viện không?”


Lãnh Ninh cúi đầu nhìn vết máu văng trên quần áo: “Ồ, máu này không phải của cháu.”


“Vậy là của ai?”


Địch Diệp đã ăn xong một quả chuối, lại cầm lấy quả táo trên bàn: “Bình thường có thấy dì lo lắng cho cháu thế này đâu?”


“Sao mà giống nhau được? Thằng nhóc nhà cậu da dày thịt béo, bình thường toàn đi đánh người ta. Cậu bé này da dẻ mịn màng, nhìn là biết bị đánh rồi. Ối, dì, dì không có ý đó đâu, chủ yếu là cậu trông văn nhã yếu ớt, không giống đứa trẻ biết đánh nhau, nếu bị bắt nạt thì phải nói với Tiểu Địch để cậu ấy giúp cậu giải tỏa cơn giận!”


“Mau đi nấu sủi cảo đi, cháu đói sắp chết rồi, đừng lo lắng vớ vẩn nữa!” Địch Diệp thúc giục ở bên cạnh.


“Rồi rồi rồi, dì đi nấu ngay đây!” Dì Vân cưng chiều nói: “Coi cậu đói kìa!”


Dì Vân nói xong liền quay người vào bếp bận rộn.


Đợi dì Vân đi rồi, Địch Diệp mới nói: “Hồi nhỏ cha mẹ bận công việc, tôi là do dì Vân chăm sóc lớn lên, bình thường dì không lề mề thế đâu, chắc là thích cậu đấy.”


“Ừm, cảm nhận được rồi.”


Lãnh Ninh nhìn quanh nội thất sang trọng trong nhà Địch Diệp.


Chỉ thấy xung quanh tường trang trí bằng giấy dán tường dát vàng và tranh nghệ thuật, chính giữa đặt một bộ ghế sofa da, xung quanh điểm xuyết những chiếc bàn trà tinh xảo, chiếc đồng hồ cổ ở góc tường tích tắc vang lên.


“Đừng bận tâm, căn nhà này là mẹ tôi thuê người trang trí, thế hệ của bọn họ thích những thứ phô trương này.”



“Tôi thay bà ấy cảm ơn cậu nhé.”


Nói rồi Địch Diệp dẫn Lãnh Ninh lên phòng ngủ chính ở tầng hai.


“Dì Vân không biết tôi sẽ dẫn người về, chỉ xả nước tắm ở phòng tôi. Hay là tối nay cậu ngủ ở đây đi, tôi qua phòng bên cạnh ngủ?” Địch Diệp nói xong liền nhìn Lãnh Ninh, “Nếu cậu muốn tôi ở lại cũng được, dù sao giường cũng đủ rộng.”


Lãnh Ninh nhìn chiếc giường rộng hai mét, trong đầu hiện ra cảnh Địch Diệp ôm mình ngủ vào sáng sớm.


Nhịp tim của cậu đột nhiên đập nhanh hơn: “Vẫn là tôi qua phòng bên cạnh ngủ đi.”


Thấy phản ứng này của đối phương, Địch Diệp có chút thất vọng: “Ồ, vậy cậu tắm trước đi, áo choàng tắm đã được khử trùng rồi, quần áo cởi ra cứ ném vào giỏ đồ, dì Vân sẽ dọn dẹp, có cần gì thì gọi tôi.”


“Được.”


Sau khi Lãnh Ninh bước vào phòng tắm, bên trong truyền ra tiếng nước chảy ào ào.


Trong thời gian này, Địch Diệp nhận một cuộc điện thoại, theo dõi tình hình Đoạn Vũ từ xa.


“Đoạn Vũ đã bắt đầu hành động rồi, người của Đội trưởng Chu đang theo dõi. Bọn chúng đã vận chuyển hàng đến Công viên giải trí Thiên Văn,” Hà Lạc báo cáo.


“Được, các cậu tiếp tục theo dõi.”


Địch Diệp vừa hút thuốc vừa nghe điện thoại ở ban công, bỗng nhiên nhìn thấy Lãnh Ninh mặc áo choàng tắm bước ra khỏi phòng tắm.


Anh nhất thời ngơ ngẩn cả người, tàn thuốc rơi vào tay cũng không hề hay biết.


Chiếc áo choàng tắm trắng tinh bao bọc cơ thể Lãnh Ninh đang hơi ửng đỏ vì ngâm nước nóng, một đoạn bắp chân lộ ra dưới ánh đèn cũng ánh lên màu hồng nhạt.


“Được rồi, cứ thế nhé, cúp đây.”


Địch Diệp cố gắng giữ vẻ bình tĩnh cúp điện thoại, chỉ cảm thấy huyết mạch đang xôi trào.


Lãnh Ninh nhìn thấy trên giường có một bộ đồ ngủ mới, liền cởi áo choàng tắm ra định thay.


Đang định cởi áo choàng, cậu bỗng nhiên như bị ma xui quỷ khiến nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền bị giật mình!


Chỉ thấy Địch Diệp đang ngậm một điếu thuốc và nhìn chằm chằm vào mình!


Phản ứng của ngón tay cậu rõ ràng nhanh hơn bộ não, cậu lập tức buộc áo choàng tắm trở lại, trong đầu tính toán góc độ tầm nhìn mà Địch Diệp có thể nhìn thấy được.


Chắc là chưa thấy đâu nhỉ?


Cảm giác bồn chồn và nhịp tim ngày càng nhanh ập đến cùng lúc, khiến lòng bàn tay cậu đổ mồ hôi.



Chỉ thấy Địch Diệp đẩy cửa kính đi vào, hai tai đỏ bừng lên.


“Cứ mặc thế đi, rất đẹp.”


Trong lúc nói chuyện, Địch Diệp đã đi đến trước mặt Lãnh Ninh, chỉ thấy anh chìa một bàn tay ra về phía cậu.


Lãnh Ninh không khỏi nín thở, ngửa cổ ra phía sau.


“Trán cậu bị sao thế?” Địch Diệp đưa tay vén mái tóc lòa xòa trên trán Lãnh Ninh: “Tóc cậu che nên tôi không để ý.”


Lãnh Ninh quay đầu đi: “Không sao, bị va vào một phát thôi.”


Tay Địch Diệp bị hụt, có chút lưu luyến đút trở lại vào túi: “Ăn cơm xong thì bôi thuốc nhé.”


Đối với người thường xuyên đánh nhau như Địch Diệp, trong nhà có rất nhiều thuốc trị chấn thương.


“Ừm.”


Khi hai người xuống lầu, dì Vân đã bày biện hết đồ ăn ra rồi, chỉ riêng nước chấm sủi cảo đã chuẩn bị mấy đĩa.


Địch Diệp ngồi đối diện Lãnh Ninh, nhìn Lãnh Ninh uống cháo.


Cháo có vẻ hơi nóng, Lãnh Ninh phải thổi trước khi uống, sau đó mới từ từ đưa từng muỗng nhỏ vào miệng. Mỗi lần chiếc muỗng rời khỏi miệng đều sạch sẽ, được lưỡi l**m rất kỹ.


Có lẽ vì cháo hơi đặc, nên cứ ăn một lúc cậu lại khẽ l**m môi một cái, mỗi lần l**m xong, đôi môi lại mềm mại đến trong suốt dưới ánh đèn.


Địch Diệp, người thường chỉ mất năm phút để giải quyết xong bữa ăn, lại kiên nhẫn ngồi cùng Lãnh Ninh uống cháo nửa tiếng.


Cho đến khi trán cả hai đều lấm tấm mồ hôi, bữa ăn mới kết thúc.


Dì Vân vô cùng khó hiểu, còn tưởng sủi cảo mình làm có vấn đề, bèn vào bếp nếm thử một miếng.


Cũng không có gì sai mà?


Địch Diệp ăn xong liền lên lầu, một mình ở trong phòng tắm rất lâu.


Cơ thể cường tráng trải ra trong làn hơi nước trắng xóa.


Trên cơ thể vừa được nước xối qua có những vệt nước, chúng trượt dọc theo đường nét cơ bắp, lướt qua vết sẹo mờ trên đùi.


Anh đột nhiên cảm thấy, việc ăn sủi cảo nhân hẹ đêm nay là một quyết định sai lầm.


**


Chan: Nghe đồn rau hẹ bổ thận tráng dương =))))))))))


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 47
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...