Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 49


“Dưới đất có vết tích hình chữ nhật, nơi này trước đây từng chất đống vật gì đó, có thể là m* t**.” Lãnh Ninh đứng dậy, kéo giãn khoảng cách với Địch Diệp.


Địch Diệp xoa xoa ngón tay, hỏi Đoạn Vũ: “Mày đã chuyển cái gì đi?”


Đoạn Vũ mặt mày đen sì: “Bọn mày đừng hòng cạy miệng tao!”


Lãnh Ninh đi đến trước mặt Đoạn Vũ, kéo ống quần lên, chậm rãi ngồi xổm xuống.


Hôm nay cậu mặc quần của Địch Diệp, về lý do tại sao lại vừa vặn như vậy, dì Vân nói đó là quần của Địch Diệp từ hồi cấp ba.


Cũng chính động tác kéo ống quần này khiến Địch Diệp chú ý đến trang phục của Lãnh Ninh ngày hôm nay.


Áo, quần dài, thậm chí là áo khoác ngoài trên người cậu ấy đều là của mình.


Nhưng anh nhớ tất cả những quần áo đó đã được dì Vân mang đi cho người khác rồi, làm sao mà tìm lại được?


Có lẽ việc tìm thấy bằng cách nào đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là bây giờ Lãnh Ninh đang mặc quần áo mà anh đã từng mặc.


Lãnh Ninh nhìn thẳng vào Đoạn Vũ, giọng điệu vẫn nhàn nhạt: “Anh đến đây bằng cách nào?”


Đối mặt với Lãnh Ninh lạnh lùng và hoàn toàn không có chút thương hại nào, trên gương mặt Đoạn Vũ xuất hiện một tia sợ hãi, Lãnh Ninh đã nắm bắt rất tốt cảm xúc trong mắt đối phương — hắn đang căng thẳng.


Ánh mắt Lãnh Ninh rơi xuống giày của Đoạn Vũ: “Trên giày có bùn đất, anh đi đường thủy?”


Sắc mặt Đoạn Vũ càng khó coi hơn.


“Đội trưởng Địch, nhờ người của anh kiểm tra đường thủy, đặc biệt là tàu thuyền, du thuyền, có lẽ có người đang vận chuyển m* t**.”


Địch Diệp không nói hai lời, lập tức rút điện thoại ra gọi người đi kiểm tra.


**


Vài giờ sau, cảnh sát chặn được một chiếc thuyền đánh cá trên sông, sau đó tìm thấy một lượng lớn tinh thể màu hồng trên thuyền, tên tay sai vận chuyển m* t** cũng bị đưa về thẩm vấn.


Chu Hưng ôm một cốc nước lọc, nhớ lại trải nghiệm bị bắt cóc của mình.


“Tôi làm xong thủ tục giải tỏa thì chuẩn bị về khách sạn ngủ trưa, trên đường đi đột nhiên có người vỗ vai tôi. Tôi vừa quay lại thì bị người ta bịt miệng, lúc đó tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn, rồi thì ngất đi.


Lúc tôi tỉnh lại đã thấy bị trói trong nhà kho đó rồi, lúc đó chỉ thấy một người đàn ông đang khiêng thùng, tôi hơi sợ nên không dám mở mắt ra.”


“Lúc đó có bao nhiêu người trong nhà kho?” Châu Mạn, người phụ trách ghi biên bản, hỏi.


Chu Hưng suy nghĩ một chút: “Nghe giọng nói, hình như có ba người!”


“Ba người nào?”


“Người mà các người vừa bắt được, người khiêng thùng, và một người tôi chỉ thấy lưng thôi, không thấy mặt. Hắn ta rất cao, cơ bắp cánh tay rất lớn.”


“Trong ba người cậu nói, có người này không?” Châu Mạn đặt bức ảnh của tên tay sai vận chuyển m* t** trước mặt cậu ta và hỏi.


Chu Hưng gật đầu: “Chính là hắn!”


Châu Mạn ghi lại lời của Chu Hưng, rồi hỏi: “Người trông to khỏe hơn đó, trên người có đặc điểm gì không?”


Chu Hưng nhíu mày suy nghĩ kỹ, khuôn mặt đột nhiên sáng bừng lên: “Người đó có hình xăm ở sau gáy!”



“Hắn ta xăm hình gì?”


“Hình như… hình như… hình như là một con bướm đêm đang đập cánh,”


Lãnh Ninh đứng bên cạnh quan sát, nghe thấy từ “bướm đêm đang đập cánh”, lông mày cậu đột nhiên co lại.


“Sao thế?” Địch Diệp nhanh chóng nắm bắt được biểu cảm trên khuôn mặt đối phương.


“Đó không phải là bướm đếm, mà là ong.”


Địch Diệp hoàn toàn không thể rời mắt khỏi Lãnh Ninh: “Ý cậu nói là Hổ Đầu Phong? Sao hắn lại ở cùng với Đoạn Vũ?”


Lãnh Ninh cụp mắt xuống, suy nghĩ một lát: “Phương Vĩ Cường và Đoạn Vũ không hợp nhau, nhưng nếu liên quan đến lợi ích của cả hai bên, vẫn có khả năng hợp tác, hoặc là một bên đe dọa bên kia thỏa hiệp, buộc bên còn lại phải hợp tác.”


Đúng lúc này, điện thoại của Địch Diệp reo lên.


Cùng với thời gian trôi qua, sắc mặt Địch Diệp càng lúc càng đen lại, cuối cùng anh cắn chặt một bên má, cúp điện thoại.


“Sao thế?” Lãnh Ninh hỏi.


“Lô m* t** đó có vấn đề.”


**


“Từ thành phần cho thấy, quả thực không phải góa phụ hồng, mà cùng loại với lô hàng giả chúng ta đã thu giữ trước đó.” Lãnh Ninh đưa báo cáo xét nghiệm lại cho Địch Diệp: “Tinh thể màu hồng thu thập tại hiện trường đã được gửi đi kiểm tra chưa?”


Địch Diệp giơ tay xem đồng hồ: “Chắc sắp có kết quả rồi.”


Nửa tiếng sau, kết quả kiểm tra tinh thể màu hồng cũng có.


Lãnh Ninh đưa báo cáo lại cho Địch Diệp: “Kết quả kiểm tra cho thấy, tinh thể này cùng loại với góa phụ hồng.”


Trong đầu Lãnh Ninh đột nhiên nảy ra rất nhiều ý nghĩ.


Là bán lẫn lộn hàng thật và giả? Hay là hàng đã bị đánh tráo?


Liên kết với lời khai của Chu Hưng, một khả năng hiện ra trong đầu cậu — bọn họ đã bị Phương Vĩ Cường chơi xỏ.


**


Hành lang của đội cảnh sát rất dài, Lãnh Ninh đi một mình rất lâu mới đến được cửa ra.


Cậu đứng trên bậc thang ở lối ra, nhìn chăm chú vào một con bướm đêm trên đầu.


Con bướm đêm liên tục đâm vào bóng đèn, bị nóng rơi xuống, rồi lại vỗ cánh bay lên đâm vào lần nữa.


Một hồi chuông điện thoại kéo suy nghĩ của Lãnh Ninh trở lại.


Cậu móc chiếc điện thoại đang rung trong túi ra xem, là một dãy số lạ.


“Em thể hiện rất tốt.” Giọng một người đàn ông truyền ra từ ống nghe.


Lãnh Ninh nghe giọng Phương Vĩ Cường, lồng ngực đột nhiên căng cứng.


“Đợi khi nào em trở về, chúng ta tổ chức một bữa tiệc ăn mừng, chúc mừng bước tiến đầu tiên của anh ở trong nước diễn ra thuận lợi.”


Giọng nói bình tĩnh của Phương Vĩ Cường giống như một con dao sắc bén, cứa vào dây thần kinh căng thẳng của Lãnh Ninh.



“Em đã giúp anh giải quyết một mối lo lắng, muốn phần thưởng gì?”


“Tôi không giúp anh.” Giọng Lãnh Ninh lạnh như băng.


“Đối với anh thì đều như nhau cả thôi.” Vu An đặt một túi tinh thể màu hồng trở lại vào hộp: “Lô góa phụ hồng mà các người thu giữ là hàng giả, hàng thật đang ở chỗ của anh.”


Các khớp ngón tay của Lãnh Ninh cầm điện thoại trắng bệch: “Anh tìm thấy bằng cách nào?”


“Vốn dĩ là đồ của anh, đương nhiên chỉ anh mới biết nó giấu ở đâu, nếu không phải em dẫn cảnh sát đi kiểm tra đường thủy, anh cũng không thể lấy được hàng thuận lợi như vậy.”


Hơi thở của Lãnh Ninh đột nhiên tăng tốc: “Sau này đừng gọi cho tôi nữa.”


Cậu đang định cúp điện thoại, đột nhiên nghe thấy Phương Vĩ Cường nói: “Anh còn chuẩn bị cho em một món quà, rất nhanh em sẽ nhận được thôi.”


Ngón tay Lãnh Ninh run lên, cơ thể phản xạ có điều kiện mà căng cứng lại.


Sóng biển đập vào rạn san hô, lớp này tiếp nối lớp khác. Một chiếc du thuyền như bóng ma chạy về phía bờ bên kia.


Vu An nhìn chằm chằm vào mặt nước biển đen kịt, dưới bầu trời đêm, trời và biển hòa làm một.


“Sớm muộn gì em cũng phải quay về bên anh thôi.”


Hắn nói xong, đưa điện thoại cho Phương Huệ Lan: “Xử lý đi.”


Phương Huệ Lan nhận lấy điện thoại, cung kính nói: “Ông chủ, phòng thương mại đã thông qua rồi.”


“Được, chuyện này cô đi làm đi.”


“Ông chủ, còn một chuyện nữa, bên cảnh sát đang kiểm tra DNA của Shirakawa Ikuko. U Minh Điệp đã cung cấp mẫu, có thể cậu ấy đang hồi phục trí nhớ.”


“Giúp nó một tay đi.”


“Tôi hiểu rồi, Ông chủ.”


**


Sau khi báo cáo kiểm tra được công bố, Đội cảnh sát Hình sự và Đội cảnh sát phòng chống m* t** cùng tổ chức cuộc họp, phân tích các vấn đề và khó khăn phát sinh trong hành động bắt giữ lần này.


“Mặc dù lô m* t** thu giữ lần này không phải là góa phụ hồng độ tinh khiết cao, nhưng cũng là một thành quả không nhỏ. Đoạn Vũ đã bị bắt, công việc tiếp theo vẫn cần tiếp tục triển khai. Hai ngày nay mọi người đã vất vả rồi. Tối nay hãy gác lại công việc trong tay, mọi người cùng nhau đi ăn khuya. Địch Diệp, cậu vào văn phòng tôi một lát, những người khác giải tán.”


Khi Địch Diệp bước vào văn phòng cục trưởng, anh thấy Lãnh Ninh đang ngồi bên bàn trà pha trà. Những ngón tay trắng nõn thon dài mân mê bộ ấm trà, trông vô cùng mãn nhãn.


Thang Hiểu Đông đưa cho Địch Diệp một tập tài liệu: “Thủ tục tuyển dụng của Lãnh Ninh đã hoàn tất, cậu bảo người chuẩn bị một văn phòng cho Cố vấn Lãnh.”


Địch Diệp nhận lấy tài liệu: “Văn phòng của tôi khá rộng, làm việc chung luôn không phải được à.”


“Không hay đâu, cứ làm một văn phòng riêng đi.”


“Biết rồi, chuyện này ngài cứ yên tâm, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa.”


Cục trưởng Thang lại mò ra một phong bì từ ngăn kéo đứa cho cậu.


“Lão Thang, ông làm gì vậy? Cái này không được đâu!”


“Thằng nhóc này nghĩ gì thế!” Chỉ thấy Cục trưởng Thang đưa tay vào phong bì, rút ra một xấp ảnh: “Cậu xem, trong mấy cô gái này có cô nào cậu ưng mắt không?”


Địch Diệp cầm lấy lướt qua một lượt nhanh chóng: “Tôi nói này lão Thang này, tôi cũng coi như phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái chứ, vậy mà ông lại giới thiệu cho tôi những người này?”



Thang Hiểu Đông đã phân tích lý do Địch Diệp không tìm được đối tượng. Một mặt, tâm trí của người này đều đặt vào vụ án, hoàn toàn không có thời gian yêu đương. Thứ hai là người này không nói được lời nào hay trước mặt con gái. Quan trọng nhất là, tiêu chuẩn của người này quá cao.


Không có cô gái nào mà ông giới thiệu lọt vào mắt xanh của Địch Diệp.


“Vậy cậu nói xem, rốt cuộc cậu muốn tìm người như thế nào, tôi sẽ dùng quan hệ của mình tìm kiếm cho cậu.”


Địch Diệp ngồi xuống cạnh Lãnh Ninh: “Da trắng, ngoại hình ưa nhìn, chiều cao không dưới 1m78, tỉ lệ cơ thể phải đẹp, còn về cân nặng thì… Lãnh Ninh, cậu bao nhiêu cân?”


Bất ngờ bị gọi tên, Lãnh Ninh: “…60.”


“Ừm,” Địch Diệp tiếp tục nhìn Lãnh Ninh nói, “Cậu có thể tăng thêm chút thịt nữa.”


Nghe vậy, Lãnh Ninh cố giữ bình tĩnh rót thêm cho mình một chén trà, ngón tay trắng nõn thon dài cầm chén trà đưa lên môi thổi nhẹ, Địch Diệp liền bổ sung, “Tay phải đẹp, tôi là người mê tay, lại còn phải tốt nghiệp trường danh tiếng, năng lực chuyên môn phải vững vàng…”


“Dừng! Dừng! Dừng!” Cục trưởng Thang không thể nghe nổi nữa, “Cậu đang tìm đối tượng hay là tuyển hoa hậu đấy?”


Địch Diệp: “Tôi còn chưa nói xong mà!”


Cục trưởng Thang giơ tay chặn lại, “Chuyện này cậu cứ coi như tôi chưa từng nhắc đến, tự cậu tìm cách đi!”


Địch Diệp đột nhiên nở nụ cười, “Ngài phải mở rộng phạm vi tìm kiếm ra chứ, biết đâu ngay bên cạnh đã có người đạt đủ điều kiện rồi thì sao?”


Nghe đến đây, đuôi lông mày của Lãnh Ninh khẽ nhích, nhưng không ngẩng đầu, tiếp tục uống trà.


“Với những điều kiện của cậu, tôi không thể tìm được.” Thang Hiểu Đông từ chối rất dứt khoát.


“Cục trưởng Thang,” Lúc này Lãnh Ninh đứng dậy, nói, “Tôi có chút việc, xin phép đi trước.”


“Hai người các cậu muốn đi đâu thì đi đi.” Bị Địch Diệp quay cho một trận, Thang Hiểu Đông lập tức mất hứng nói chuyện khác.


Địch Diệp mở cửa văn phòng, ra hiệu cho Lãnh Ninh đi trước.


Lãnh Ninh không nói gì, cúi đầu bước ra.


Sau khi ra khỏi văn phòng cục trưởng Thang, Lãnh Ninh có chút mất tập trung, mọi người gọi cậu đi ăn khuya, cậu lấy cớ bận việc để từ chối.


Cậu vốn luôn đơn độc, không có hứng thú tham gia những hoạt động này, cậu dự định về cho rùa ăn, thu dọn hành lý, rồi tìm một chỗ ở mới, sau đó mới tính tiếp chuyện sau.


Hành lý của cậu rất ít, chỉ có một cái vali và một cái bể kính lớn, một người một rùa, chuyển đi cũng đơn giản.


Trước khi đi, cậu quay đầu nhìn lại bố cục căn nhà, lúc mới đến đây bụi bặm khắp nơi, nhiều chỗ bị hỏng là do chính tay cậu sửa chữa lại, dù không ở lâu nhưng mọi ngóc ngách đều rất quen thuộc.


Và cả những lúc ở cùng một chỗ với Địch Diệp…


Nghĩ đến đây, cậu hít một hơi thật sâu, lồng ngực như bị chọc một cái, có chút khó chịu và ngứa ngáy, như thể có thứ gì đó sắp chui ra từ bên trong.


Cậu biết mình không nên có cảm xúc như vậy, bọn họ vốn dĩ không phải người của cùng một thế giới, nên chỉ có thể dừng lại ở bước này mà thôi.


“Về dọn đồ sao không gọi tôi?”


Giọng của Địch Diệp đột nhiên vang lên sau lưng cậu, sống lưng cậu không tránh khỏi cứng đờ lại.


Địch Diệp như có chút tức giận, nói chuyện không hề kiên nhẫn: “Sao? Định lén lút chuyển đi à?”


Lãnh Ninh: “…”


“Không phải đã nói là ở chỗ tôi trước rồi à? Sao cậu lại có thể nuốt lời như thế?”



Lãnh Ninh: “…”


“Sao nào?” Địch Diệp xoay vai Lãnh Ninh lại đối diện với mình, mặt đối mặt: “Tôi có chỗ nào làm cậu không hài lòng?”


Lãnh Ninh: “…”


Trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Địch Diệp hiện lên sự khó hiểu, bực bội, tức giận và cả sự cẩn trọng.


Lãnh Ninh: “Tôi cũng phải tay làm hàm nhai chứ.”


“Cái này đơn giản, tôi cho cậu thuê phòng khách, đỡ cho cậu phải tìm nhà, lỡ tìm phải chỗ an ninh không tốt, tôi lại phải chạy đi chạy về hai nơi để bảo vệ cậu.”


Lãnh Ninh: “Tôi sợ mình không trả nổi tiền quản lý khu nhà của anh.”


“Tôi đâu thiếu chút tiền đó, nếu cậu thấy ngại, cứ trả tượng trưng chút đỉnh là được.”


“Làm thế không hay…”


“Có gì mà không hay,” Địch Diệp tiến lên một bước ép sát Lãnh Ninh, “Với tôi mà khách sáo làm gì?”


Anh đang nói, đột nhiên nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống đất.


“Cái gì đang kêu đấy?”


Địch Diệp ngẩng đầu tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.


Giây tiếp theo, trên trần nhà đột nhiên vang lên tiếng “Rầm” lớn, đồng tử Địch Diệp co lại, nhanh chóng nhào tới đẩy ngã Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh cảm nhận được tiếng động trên đầu, đáng lẽ cậu phải né tránh, nhưng việc Địch Diệp bất ngờ nhào tới khiến cậu kinh hãi, đến nỗi phản ứng chậm hơn nửa nhịp so với dự tính của mình.


Giây tiếp theo, cơ thể cậu bị Địch Diệp kéo ngược lại, toàn thân lơ lửng trên không.


Cậu cảm nhận được lực bùng nổ truyền đến từ đôi cánh tay mạnh mẽ đó, cùng với cảm giác thô ráp khi những vết chai mỏng trên ngón tay cọ xát vào eo của mình.


Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt, cơ thể cậu mất thăng bằng ngã ngửa ra phía sau, ngay trước khi chạm đất, đầu cậu được một bàn tay đỡ lấy, ôm chặt vào vòng tay ấm áp rực lửa kia.


Cậu vốn không căng thẳng đến thế, là anh ấy đã khiến cậu căng thẳng.


“Chỗ này sắp sập rồi, đi mau!”


Địch Diệp nói xong, dùng sức ở cánh tay, vòng qua eo Lãnh Ninh nhấc bổng người dậy khỏi mặt đất.


Lúc này ban công đã bắt đầu đổ sập, Lãnh Ninh như nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn lại.


Địch Diệp biết ý đối phương, anh nhanh chóng vớ lấy con rùa trong bể kính nhét vào túi áo, “Mau nhảy qua cửa sổ!”


Lúc này gạch đá trên trần nhà đã bắt đầu rơi xuống từng mảng lớn, Lãnh Ninh trượt theo đường ống xuống, khi vừa chạm đất, Địch Diệp ôm ngang eo cậu, rồi vác thẳng lên vai, sau đó chạy về phía khu đất trống.


Lãnh Ninh bị xóc nảy đến hoa mắt chóng mặt, cậu không dám tưởng tượng mình đang bị đối phương vác đi trong tư thế nào.


Càng không biết liệu có thể dùng từ thảm hại để diễn tả hay không.


**


Chan: Ý là biết bé Ninh có hào quang của nhân vật chính nên chắc chắn là người tốt rồi, nhưng cứ thấy hoang mang thế nào ấy :v


À, như có nói ở phần sơ đồ cuối chương 2. Hổ Đầu Phong có nghĩa là Ong Bắp Cày. Nên trên người tên đó có hình xăm con ong á.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 49
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...