Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 121


Địch Diệp ngẫm nghĩ về câu nói này của Lãnh Ninh.


Đây là loại câu hỏi gì vậy? Sao anh nghe thấy có gì đó không ổn?


Lãnh Ninh bình thường trông khá dễ nói chuyện, nhưng khi nổi giận thì khá đáng sợ. Ví dụ như khi đối xử với Đậu Văn, cả người cứ như một tảng băng đột nhiên sụp đổ, giờ nghĩ lại, sống lưng anh vẫn lạnh toát.


Tuy nhiên, cơn giận của Lãnh Ninh đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ cần vấn đề được giải quyết, cậu sẽ nhanh chóng trở lại vẻ lạnh nhạt đó.


Địch Diệp cười hề hề, nói, “Sao lại thế được, tôi tất nhiên là tin cậu rồi, chúng ta là mối quan hệ sinh tử có nhau cơ mà!”


Lãnh Ninh nghe vậy, giọng điệu nhẹ nhàng hơn một chút, “Tại sao lại giấu tôi chuyện báo cáo khám nghiệm tử thi?”


Địch Diệp biết ngay, đối phương chắc chắn sẽ hỏi chuyện này.


Trước đây anh còn có thể dùng thân phận đội trưởng để hạn chế Lãnh Ninh tiếp xúc với vụ án, bây giờ Cục trưởng Thang đích thân giao hồ sơ cho Lãnh Ninh, dù anh có muốn ngăn cản cũng không thể được, hơn nữa, nhìn thái độ của Lãnh Ninh, chuyện này cậu ấy nhất định phải nhúng tay vào.


Nếu đã như vậy…


Địch Diệp liếc Lãnh Ninh một cái, “Tôi lo lắng cậu xem xong sẽ không thoải mái, nên mới không nói với cậu. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, cậu đừng lúc nào cũng căng thẳng mặt mày như thế này có được không? Thư giãn chút đi.”


Lãnh Ninh liếc mắt nhìn Địch Diệp một cách hờ hững, giọng điệu bình tĩnh nói, “Sau này có chuyện gì, phải nói cho tôi biết ngay lập tức.”


Địch Diệp nhe răng cười, một tay giữ vô lăng, tay kia tùy ý đặt bên cửa sổ xe, khóe miệng hơi nhếch lên, “Được được được, nghe lời cậu hết.”


Lãnh Ninh nghiêng đầu nhìn Địch Diệp, ánh mắt pha chút bất đắc dĩ, “Nếu anh buồn ngủ thì đổi tôi lái.”


“Có cậu ở bên cạnh, sao tôi có thể buồn ngủ được?” Địch Diệp một tay lái vô lăng, tay kia vươn qua véo nhẹ vào chân Lãnh Ninh, “Yên tâm đi, tôi không buồn ngủ.”


Nói xong lại cố ý trêu chọc, “Nhưng cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ tỉnh táo hơn!”


Lãnh Ninh khẽ nhướn mày, như thể đã quá quen với sự ồn ào của Địch Diệp, “Lái xe cẩn thận của anh đi, không thì án chưa phá, chúng ta đã mất mạng rồi.”



“Chậc, đừng nói những lời không may mắn đó,” Địch Diệp một tay giữ vô lăng, cười phóng khoáng ngông cuồng, “Xem ai đang lái xe đâym tôi là xa thần được cả đội công nhận đấy!”


Lãnh Ninh nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững lướt qua khuôn mặt nghiêng của Địch Diệp, khóe miệng khẽ cong lên một chút, “Ừm, xa thần làm hỏng tủ cứu hỏa.”


Địch Diệp: “…”


**


Khi Thang Hiểu Đông đi báo cáo công việc ở cục tỉnh, Vạn Trung Huy lại dẫn Thư ký Lý đến cục cảnh sát một chuyến nữa, chủ yếu vẫn là để cảm ơn Địch Diệp.


Kể từ khi vụ án mất tích phụ nữ bị phanh phui, sự chú ý của công chúng đều đổ dồn vào vụ án đó. Ông ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, giá cổ phiếu công ty cũng được hồi phục.


Trong văn phòng, Vạn Trung Huy ngồi trên sofa, nhận lấy trà do Địch Diệp đưa, trên mặt mang theo nụ cười trên nỗi đau của người khác, “Tôi nghe nói, gần đây ngài đang điều tra Lương Thiên Hùng? Hắn phạm tội gì?”


Địch Diệp đang nhấp trà, thầm nghĩ trong lòng: Thông tin nhanh nhạy thật!


“Ông nghe ai nói?” Địch Diệp hỏi.


“Chuyện này ngài đừng bận tâm, ngài chỉ cần biết, tôi có thể giúp đỡ ngài.”


Nói xong, Vạn Trung Huy liếc mắt ra hiệu cho Thư ký Lý, thư ký Lý lập tức lấy ra một USB từ túi công văn, đặt lên bàn.


Địch Diệp nhìn USB, nhướn mày, “Đây là…?”


Vạn Trung Huy xu nịnh nói, “Tôi vừa hay có chút manh mối ở đây, hy vọng có thể giúp được ngài.”


Địch Diệp đặt cốc trà xuống bàn, thầm nghĩ trong lòng: Mình đang định tìm người điều tra Lương Thiên Hùng, không ngờ thứ cần lại tự dâng đến cửa, xem ra Lãnh Ninh nói không sai, Vạn Trung Huy quả thực có chút tác dụng, chỉ là không biết lần này đối phương đến lại muốn đưa ra yêu cầu gì…


Vạn Trung Huy tiến đến gần Địch Diệp, hạ giọng nói, “Tôi nghe nói người tôi sắp xếp cho ngài lần trước không làm ngài hài lòng? Hay là để tôi đổi khẩu vị cho ngài?”


Ánh mắt Địch Diệp chuyển từ USB sang mặt Vạn Trung Huy, “Ý tốt tôi xin nhận, nhưng tôi là người có chút sạch sẽ.”


Vạn Trung Huy nói đầy ẩn ý, “Đội trưởng Địch khi nào có nhu cầu, chỉ cần nói một câu thôi, đảm bảo sẽ sắp xếp chu đáo! Những chuyện khác nữa, ngài cũng có thể tìm tôi.”



Địch Diệp híp mắt đánh giá đối phương, ánh mắt thâm sâu khó đoán, “Tổng giám đốc Vạn quả là thần thông quảng đại.”


Vạn Trung Huy cười cười che giấu vẻ gian xảo, “Đâu dám, so với ngài thì còn kém xa lắm, đồ đã mang đến rồi, tôi xin phép không làm phiền ngài phá án nữa.”


Vạn Trung Huy biết điểm dừng, dẫn theo Thư ký Lý rời đi.


Địch Diệp nhìn chiếc USB trên bàn, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, suy nghĩ một lát rồi cắm USB vào máy tính.


Trong USB có nhiều thư mục, liệt kê những lỗ hổng có vấn đề trong các ngành nghề kinh doanh khác nhau của Lương Thiên Hùng.


Nếu những tài liệu này là thật và đáng tin, thì Lương Thiên Hùng này quả thực không hề đơn giản!


Nếu nộp tài liệu này lên, Lương Thiên Hùng sẽ phải chịu sự điều tra. Lương Thiên Hùng gặp chuyện, người hưởng lợi không nghi ngờ gì là Vạn Trung Huy.


Con cáo già này, thật sự xem anh là súng để dùng rồi!


Vạn Trung Huy ngoài là chủ tịch tập đoàn Kim Châu Địa ốc, còn là cha ruột của nạn nhân Lý Tiểu Vân, bí mật là một lão già háo sắc, bên ngoài nuôi vô số nhân tình, tuyệt đối không phải là người lương thiện.


Địch Diệp có ấn tượng rất xấu về người này, nhưng vụ án đã điều tra đến đây, anh buộc phải giao thiệp với đối phương.


Anh lấy điện thoại gọi cho Lãnh Ninh, “Tôi muốn cho cậu xem một thứ.”


**


“Phía sau Lương Thiên Hùng lôi kéo quá nhiều người, động đến ông ta sẽ kéo theo cả một dây.”


Lãnh Ninh viết tên những người liên quan đến Lương Thiên Hùng trên bảng kính, cố gắng phân tích mối quan hệ lợi ích giữa mỗi người.


Cùng với mối quan hệ nhân vật ngày càng phức tạp, một mạng lưới thương mại dần dần hiện ra.


Đây là một vòng tròn lợi ích thương mại do Lương Thiên Hùng đứng đầu, với sự tham gia của Vạn Trung Huy, Lâm Nguyên, Chu Trì, Cao Vân và các thành viên khác, phạm vi kinh doanh rộng lớn, số lượng người liên quan đông đảo, nội dung vô cùng phức tạp.


“15 năm trước, Lương Thiên Hùng, Vạn Trung Huy và Chu Trì cùng nhau đầu tư một dự án phát triển bất động sản, sau đó dự án này giúp bọn họ kiếm được bộn tiền, từ đó bọn họ mở rộng ra các lĩnh vực liên quan khác, gần như độc quyền nền kinh tế Ninh Châu lúc bấy giờ.”  



Những năm này, vòng tròn ngày càng phát triển và lớn mạnh, bao che lẫn nhau, trao đổi tài nguyên, những người bước chân vào vòng tròn đều kiếm được tiền.


Tuy nhiên, gần đây nội bộ của bọn họ dường như xảy ra vấn đề. Chu Trì bị giết, Lâm Nguyên gia nhập… Vạn Trung Huy hình như cũng đang bị nhắm đến.”


Địch Diệp nghe phân tích của Lãnh Ninh, ngẫm nghĩ một lát, “Bây giờ Vạn Trung Huy bán đứng những người trong vòng tròn là để tự bảo toàn bản thân, có phải ông ta đã linh cảm sắp có chuyện gì xảy ra?”


“Nhóm người này luôn biết nhìn gió bẻ lái.” Lãnh Ninh vẽ một dấu X lên tên Lương Thiên Hùng, “Xem ra, thời đại Lương Thiên Hùng thống lĩnh vòng tròn sắp kết thúc rồi.”


Địch Diệp sờ cằm suy nghĩ, “Ai sẽ thay thế Lương Thiên Hùng?”


Lãnh Ninh trầm ngâm một hồi, “Mặc dù vẫn chưa biết người này là ai, nhưng tôi đoán, đây chính là người đang âm thầm hướng dẫn chúng ta điều tra vụ án, hắn rất giỏi mượn sức đánh sức, không hề đơn giản.”


Lúc này nghĩ lại, Lãnh Ninh cảm thấy có chút không rét mà run.


Ban đầu, có người tiết lộ thông tin về An Kỳ cho Quan Cốc Thành Nhất, khiến Quan Cốc Thành Nhất không chịu nổi mà giơ chiếc đồ đao lên.


Sau đó, khi cảnh sát điều tra vụ án giết người hàng loạt, phát hiện An Kỳ có liên quan đến vụ án này.


Cùng với việc điều tra sâu hơn, tổ chức buôn bán người nổi lên, đúng lúc này, có người phát hiện thi thể của Chu Trì ở Công viên giải trí Thiên Văn. Tất cả đều giống như đang hướng dẫn cảnh sát điều tra vụ án cũ 15 năm trước.


Và mục đích của việc điều tra vụ án cũ có lẽ là để phanh phui những người có liên quan đến năm đó.


Cho đến nay, hầu hết những người có liên quan đều là thành viên cốt lõi trong vòng tròn.


Có người muốn đem nước khuấy đục lên, để ngư ông đắc lợi.


Lãnh Ninh suy ngẫm một lát, “Vì có người đứng từ phía sau giúp đỡ chúng ta, vậy thì chúng ta hãy mượn lực của hắn thêm lần nữa.”


Địch Diệp nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, “Nói cho tôi nghe ý tưởng của cậu.”


Lãnh Ninh: “Trước đây Cao Phi đã khai về một người đàn ông có nốt ruồi ở phía sau gáy, mặc dù chúng ta không biết người này là ai, nhưng có thể nhân lúc Lương Thiên Hùng ở cục cảnh sát, tung tin về người này ra, xem có thể gây ra sóng gió gì.”


“Sau khi tin tức này được tung ra, người có tật giật mình sẽ tự lộ đuôi. Đến lúc đó chúng ta chỉ cần tập trung theo dõi động tĩnh của những người này.” Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh bằng ánh mắt dịu dàng, khóe miệng khẽ nhếch lên, “Xem ra chúng ta khá ăn ý đấy chứ.”



Lãnh Ninh lạnh nhạt liếc mắt nhìn Địch Diệp, “Làm việc cùng nhau lâu như vậy, có chút ăn ý chẳng phải rất bình thường à?”


Địch Diệp đột nhiên ghé sát lại gần Lãnh Ninh, “Cậu đúng là cứng miệng, thừa nhận ăn ý với tôi khó khăn đến thế à?”


Lãnh Ninh lùi lại nửa bước, chân chạm vào góc bàn, cơ thể vẫn tiếp tục ngả ra phía sau, giữ một khoảng cách an toàn với Địch Diệp.


Địch Diệp nghiêng người về phía trước, tiếp tục áp sát Lãnh Ninh, còn cố tình kéo dài giọng, “Hay là… thực ra cậu rất thích cảm giác chúng ta kéo qua kéo lại như thế này?”


Thần sắc Lãnh Ninh vẫn lạnh nhạt như cũ, “Đội trưởng Địch, nếu anh dùng tâm trí này vào vụ án, biết đâu án đã phá từ lâu rồi.”


Địch Diệp nghe vậy, nhếch mày cười một tiếng, “Ngay cả một câu êm tai cũng không chịu nói?”


Giọng Lãnh Ninh vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng pha chút trêu chọc như có như không, “Êm tai? Từ khi nào anh cũng đã bắt đầu quan tâm đến những điều này?”


“Muốn con ngựa chạy, cũng phải cho ngựa ăn cỏ chứ?”


“Đợi phá án xong, tự nhiên sẽ có lời hay ý đẹp.” Lãnh Ninh khẽ cong khóe môi, “Bây giờ, tập trung làm việc trước đã.”


Địch Diệp bị Lãnh Ninh câu đến ngẩn người, yết hầu trượt lên trượt xuống, cơ thể của một nam giới trưởng thành lập tức có phản ứng.


Nhưng mối quan hệ giữa anh và Lãnh Ninh không còn là bạn tình nữa, hiện tại anh đang trong thời gian thể hiện, vì vậy, cho dù có muốn đến mấy cũng phải nhịn xuống.


Địch Diệp đứng thẳng người, kéo giãn khoảng cách với Lãnh Ninh, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào đối phương, “Được, nghe lời cậu. Nhưng mà, tôi thích nhất điểm này ở cậu.”


Lãnh Ninh nghe vậy, khẽ cau mày, “Anh tốt nhất nên tập trung, với lại, không cần lúc nào cũng chạy qua chỗ tôi, chuyện gì giải quyết được bằng điện thoại thì cứ gọi điện.”


“Cậu nói vậy làm tôi đau lòng đấy.” Địch Diệp cố ý kéo dài giọng. “Tôi nhớ cậu, qua thăm cậu cũng không được chắc?”


Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp, giọng điệu dịu lại đôi chút, “Tối tôi gọi video cho anh.”


Địch Diệp không chịu nể mặt mũi, “Gọi video nhạt nhẽo lắm.”


“Mỗi ngày.”


Địch Diệp: “!!!”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 121
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...