Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 120
Trên ghế sau của chiếc xe, Địch Diệp gối đầu lên đùi Lãnh Ninh nằm xuống.
Gần đây, cứ nhắm mắt lại là đầu anh lại đầy những manh mối vụ án, thời gian nghỉ ngơi thực tế chưa đến bốn tiếng mỗi ngày, tinh thần căng thẳng luôn không thể thư giãn.
Bây giờ gối lên chân Lãnh Ninh, anh đột nhiên cảm thấy buồn ngủ.
“Ngủ nửa tiếng đi, đến giờ tôi sẽ gọi anh dậy.”
Lãnh Ninh nhấc tay lên, do dự một lát, rồi đặt lên đầu Địch Diệp.
Địch Diệp nắm lấy tay Lãnh Ninh, hôn nhẹ lên đầu ngón tay, lưu luyến không muốn buông.
Mùi hương trên người Lãnh Ninh có tác dụng an thần rất tốt, anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, anh vẫn đang điều tra vụ án người mất tích, từng manh mối được xâu chuỗi lại với nhau, ngày càng có nhiều người bị cuốn vào, có người giơ súng nhắm vào đầu anh.
“Đoàng!”
Anh giật mình tỉnh giấc, th* d*c ngồi dậy, “Tôi ngủ bao lâu rồi?”
“Còn một phút nữa là đủ nửa tiếng, anh ngủ rất say.” Lãnh Ninh nói, “Mơ thấy gì?”
Địch Diệp lấy lại tinh thần, mới phát hiện trán đã ướt đẫm mồ hôi, “Có người bắn tôi một phát súng.”
Lông mày Lãnh Ninh khẽ động, xem ra Địch Diệp cũng cảm nhận được nguy hiểm đang tiến gần.
Điện thoại Địch Diệp đột nhiên đổ chuông, là Hà Lạc gọi đến.
“Lão đại, Đậu Văn tỉnh rồi!”
**
Đậu Văn tháo máy thở, ngậm ống hút uống chút nước ấm, ngước mắt lên, hắn thấy một người bước vào cửa.
Nhìn thấy Địch Diệp, khóe miệng hắn cong lên, “Quả nhiên, anh lại cứu mạng tôi thê, lần nữa.”
Giọng hắn yếu ớt, ngực vẫn dán băng gạc, hắn cũng không dám dùng sức quá mạnh.
“Anh biết tôi là cảnh sát từ lâu rồi?”
“Lúc anh gõ cửa xe tôi đã nhận ra anh rồi, rơi vào tay anh, tôi hoàn toàn không có cơ hội thắng. Ban đầu tôi nghĩ sẽ liều một phen, biết đâu có thể chạy thoát trong lúc các anh giao chiến, không ngờ vận may không tốt, lại lãnh thêm một viên đạn.”
Địch Diệp: “Ai là người diệt khẩu anh?”
Đậu Văn trầm ngâm một lát, “Thân thế của đối phương không hề nhỏ, nếu các anh tiếp tục điều tra, sẽ chết rất nhiều người.”
“Chuyện đó không cần anh bận tâm, anh chỉ cần nói cho tôi cấp trên của anh.”
Đậu Văn cười nhếch mép, “Tôi chưa từng gặp bọn họ, chúng tôi đều liên lạc qua bộ đàm, tài xế vận chuyển hàng luôn thay đổi mỗi lần, tài xế thậm chí không biết mình đang vận chuyển cái gì, tôi chưa bao giờ can thiệp vào thứ cần vận chuyển là gì, biết càng nhiều, chết càng nhanh.”
“Nói trắng ra, tôi chỉ là người làm thuê mà thôi. Cho nên, cho dù tôi muốn hợp tác điều tra, cũng chưa chắc có kết quả.”
Địch Diệp đưa ảnh Vương Hữu Gia ra trước mặt Đậu Văn, “Anh đã gặp người này chưa?”
“Gặp rồi, hắn là tài xế vận chuyển.”
Địch Diệp xiết chặt quai hàm, “Vận chuyển? Thứ hắn vận chuyển là người!”
Đậu Văn không bày biểu cảm gì trên khuôn mặt, “Thì sao, tôi chỉ chịu trách nhiệm bốc hàng lên tàu, còn lại không biết gì cả.”
Địch Diệp cố nhịn lại, hỏi, “Ai là người tiếp nhận hàng?”
“Biên giới nước A, tôi không biết là ai. Phía sau bọn họ có quân đội địa phương che chở, các anh có đi điều tra cũng không tra ra được gì đâu.”
Địch Diệp lấy ảnh An Kỳ ra, đặt trước mặt Đậu Văn, hỏi, “Cô gái này cũng bị anh vận chuyển sang nước A?”
Đậu Văn liếc nhìn, “Tôi đã nói rồi, tôi chỉ chịu trách nhiệm bốc hàng.”
Địch Diệp nói, “Đồng bọn của anh đã khai rồi, anh đừng chối cãi nữa, cô gái này bị người ta mổ lấy tim. Khoảnh khắc anh vận chuyển cô ấy ra ngoài là anh đang giết người!”
Đậu Văn siết chặt quai hàm, “Cho dù tôi không làm việc này, vẫn sẽ có người tiếp nhận công việc của tôi, bọn họ vẫn sẽ chết, anh bắt tôi, sẽ có băng nhóm thứ hai, thứ ba, tôi chẳng qua chỉ là con tốt thí, lẽ ra tôi đã chết năm năm trước rồi, nhờ cái này mà sống thêm được vài năm, cũng không lỗ. May mắn thì tôi còn sống thêm được vài năm trong tù.”
Nhìn khuôn mặt cà lơ phất phơ không màng sống chết của Đậu Văn, Địch Diệp siết chặt nắm đấm, nhưng anh không thể ra tay ở đây, sổ tay cảnh sát như một vòng kim cô, kiềm chế hành vi của anh.
Lúc này, Lãnh Ninh đứng ngoài phòng bệnh đã nắm rõ mọi chuyện bên trong, cậu đã gặp rất nhiều tội phạm, phần lớn tội phạm vẫn còn chút lương tri, dù không có lương tri cũng có thứ sợ hãi hoặc thù hận, Đậu Văn đang đánh cược cảnh sát không dám động đến hắn.
Lãnh Ninh đứng ở cửa hỏi, “Tôi vào được không?”
Địch Diệp suy nghĩ một chút, lúc này Lãnh Ninh muốn vào chắc là đã có chủ ý rồi, liền nói, “Cậu vào đi.”
Ngoài Địch Diệp, trong phòng bệnh còn có hai cảnh sát, một người phụ trách quay phim, một người ghi lại lời khai.
Địch Diệp nói, “Hai người ra ngoài trước.”
Hai cảnh sát đi ra, Lãnh Ninh nói, “Anh cũng ra ngoài.”
Địch Diệp có chút lo lắng, “Tôi ở lại được không?”
“Hắn ngay cả cử động còn khó khăn, sẽ không làm tổn thương tôi được đâu.”
Địch Diệp nghĩ cũng phải, liền bước ra ngoài.
Lãnh Ninh đi đến cửa khóa trái phòng bệnh, ngay lập tức, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của Địch Diệp, “Này, mở khóa ra!”
Lãnh Ninh coi như không nghe thấy, từng bước đi về phía Đậu Văn, “Họ là cảnh sát, tôi thì không.”
Đậu Văn nhìn người trước mặt, chỉ cảm thấy có chút quen mắt, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Hắn căng thẳng nuốt nước bọt, “Cậu là ai? Muốn làm gì?”
Lãnh Ninh đi đến trước máy quay phim, chạm vào nút tắt, rồi rút ra từ trong túi áo ra một ống tiêm 50ml.
“15 năm trước, tôi bị các người bán sang nước A, tôi vẫn luôn tìm cơ hội trả thù. Bây giờ anh rơi vào tay tôi, làm sao tôi có thể để anh sống sót bước ra khỏi đây? Vì anh không chịu khai thông tin hữu ích, nên không còn giá trị tồn tại nữa, bây giờ anh có thể chết rồi!”
Trán Đậu Văn căng cứng bắt đầu toát mồ hôi vì lo lắng, “Rốt cuộc cậu là ai?!”
Lãnh Ninh cắm kim tiêm chứa đầy không khí vào ống truyền dịch trên tay Đậu Văn, “Hai ống tiêm là anh mất mạng, tắc mạch máu do khí sẽ khiến anh chết rất đau đớn, anh có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác cuối cùng khi ở trên cõi đời này.”
Đậu Văn nghiêng đầu nhìn ống tiêm, sợ đến mức trợn trừng mắt, “Cậu đừng có mà làm bừa! Cảnh sát còn ở bên ngoài!”
“Ở bên ngoài thì sao, phổi của anh vừa phẫu thuật xong, bị sốc dẫn đến tắc mạch do khí mà chết cũng là điều hoàn toàn có thể.”
Nghe đối phương nói vậy, Đậu Văn toát mồ hết cả mồ hôi phao câu, hơi thở cũng ngày càng trở nên gấp gáp, “Giết người rồi! Cứu mạng! Cứu mạng!”
Lúc này, bên ngoài đã vang lên tiếng đạp cửa, Lãnh Ninh vẫn không ngừng tay, “Đã xong một ống rồi, tiêm thêm một ống nữa, thần tiên cũng khó cứu.”
Đậu Văn càng lúc càng trở nên căng thẳng, hắn thậm chí cảm nhận được không khí đang chảy dọc theo mạch máu về tim, hắn đang cảm thấy khó thở rất rõ ràng.
“Có phản ứng rồi à?” Lãnh Ninh cười âm hiểm, “Đây chỉ mới là bắt đầu thôi.”
Đậu Văn thở hổn hển nuốt nước bọt, “Dừng, dừng lại! Tôi nói, tôi nói mà!”
Tuy nhiên, Lãnh Ninh không dừng lại, “Vậy phải xem anh có thể nói rõ ràng trước khi tiêm hết không khí hay không.”
Khi cái chết cận kề, bản năng sinh tồn khiến Đậu Văn trở nên bất chấp, nhưng hắn đã quá căng thẳng đến mức không biết bắt đầu từ đâu, “Thương, Thương hội! Là người của Thương hội làm!”
Tay Lãnh Ninh vẫn không ngừng lại, “Thương hội cái gì?”
“Tôi không biết, tôi không phải người trong giới. Bọn họ có nguồn lực, có thủ đoạn, mạng lưới quan hệ chằng chịt. Hoàn toàn không phải loại người như chúng tôi có thể chen chân vào! Cậu tha cho tôi đi! Tôi thật sự không biết! Cô… cô gái đó tôi có gặp, cô ấy bị người ta chọn lấy tim, tôi đã vận chuyển cô ấy sang nước A, là người của Lương Thiên Hùng tiếp nhận!”
“Anh và Lương Thiên Hùng bắt mối như thế nào?”
“Tôi chỉ tiếp quản công việc của Mã Tiến, bọn họ bắt mối thế nào tôi không rõ!”
“Thật sự không rõ?”
“Tôi, tôi nghĩ lại xem! Trước đây Lương Thiên Hùng từng nhờ Mã Tiến giúp tìm nguồn thận, hình như là bắt đầu liên lạc từ lúc đó!”
“Chuyện khi nào?”
“15 năm trước!”
“Sao anh nhớ rõ như vậy?”
“Vì năm đó tôi bị Mã Tiến đuổi đi, nên tôi nhớ rất rõ!”
Lãnh Ninh dừng tay lại.
Lúc này, cánh cửa phía sau cũng bị Địch Diệp đạp đổ. Tiếng “ầm” vang lên, cánh cửa đổ sập xuống sàn, bụi bay lên.
Địch Diệp liếc nhìn Đậu Văn, rồi nhìn ống tiêm trong tay Lãnh Ninh, “Cậu điên rồi à?!”
Lãnh Ninh đứng dậy, đưa ống tiêm cho Địch Diệp, “Chỉ là đạo cụ thôi, đừng căng thẳng.”
“Đạo cụ?” Địch Diệp cầm lấy kiểm tra, phát hiện ống tiêm này thổi hơi ra từ phía sau, đúng là đạo cụ.
Lúc này, Đậu Văn nằm trên giường tức giận đến ho sặc sụa, máy theo dõi tim rung loạn.
“Lời khai của hắn đã được ghi lại hết rồi, hỏi kỹ Mã Tiến là ai.”
Lãnh Ninh nói xong, bước thẳng ra khỏi phòng bệnh, chỉ để lại một đám người đứng đó vẫn còn đang hoảng hồn.
**
“Không ngờ Lương Thiên Hùng lại làm những chuyện mờ ám này, cậu nói xem, một ông chủ lớn như vậy, có tiền có thế, tại sao lại phải làm chuyện đó?”
Trong khu vực văn phòng chung, mọi người đều đang bàn tán về Lương Thiên Hùng, trong văn phòng Cục trưởng Thang cũng đang nói chuyện Lương Thiên Hùng.
Địch Diệp và Lãnh Ninh ngồi đối diện trên sofa, Thang Hiểu Đông ngồi giữa hai người.
Thang Hiểu Đông đưa hồ sơ 15 năm trước cho Lãnh Ninh, Lãnh Ninh nhận lấy hồ sơ, lật xem từng trang.
Thang Hiểu Đông thở dài một hơi, “Trước đây chỉ chụp được cảnh Lương Thiên Hùng gặp mặt Phương Vĩ Cường. Lúc đó còn tưởng Phương Vĩ Cường bắt mối với Lương Thiên Hùng là để tiêu thụ m* t**, bây giờ xem ra, mọi chuyện không đơn giản như vậy.”
“Dựa vào lời khai của Đậu Văn, chúng ta có thể mời Lương Thiên Hùng đến cục cảnh sát hợp tác điều tra, nếu ông ta không nhận, chúng ta cũng không có cách nào, vẫn cần phải có bằng chứng mới được.”
Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh lật hồ sơ, có vẻ mất tập trung, “Cứ đưa người về trước đã.”
Thang Hiểu Đông nói, “Ngày mai tôi phải lên cục tỉnh một chuyến, báo cáo tình hình ở đây với Cục trưởng Ngô, cậu đừng có làm loạn!”
Địch Diệp: “Biết rồi.”
**
Trên đường lái xe về, Địch Diệp một mực không nói gì.
Vụ án này hiện tại càng đào sâu càng phức tạp, đã lôi kéo cả phú hào Lương Thiên Hùng, trong tay bọn họ lại không có bằng chứng trực tiếp chứng minh Lương Thiên Hùng liên quan đến buôn bán người.
Cách duy nhất lúc này là tìm kiếm bằng chứng xung quanh Lương Thiên Hùng.
Lãnh Ninh đột nhiên mở miệng nói, “Tôi vừa xem hồ sơ 15 năm trước, phát hiện ra một vấn đề.”
Địch Diệp: “Vấn đề gì?”
Lãnh Ninh nhìn thẳng vào con đường không ngừng kéo dài trước kính chắn gió, “Báo cáo khám nghiệm tử thi của Địch Thước không đề cập đến việc trong khí quản có khói bụi hay không.”
Địch Diệp lái xe bằng một tay, chỉ “Ừm” một tiếng.
Chuyện này anh đã biết từ lâu, và cũng biết điều đó có ý nghĩa gì.
Khí quản có khói bụi cho thấy Địch Thước vẫn còn thở khi hỏa hoạn xảy ra, không có khói bụi có nghĩa là Địch Thước đã ngừng thở khi hỏa hoạn bùng lên.
Bản báo cáo khám nghiệm tử thi này viết mập mờ mà vừa hay không đề cập đến chi tiết đó.
Hoặc là Địch Thước chết cháy, và Lãnh Ninh nói dối. Hoặc là Địch Thước đã chết trước khi bị cháy, và pháp y cố tình hay vô ý che đậy đi chuyện này.
Người đã chết, thi thể cũng hỏa táng rồi, anh thiên về tin Lãnh Ninh nói là sự thật.
Lãnh Ninh nhếch môi cười, “Anh không tin tôi?”
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 120
10.0/10 từ 21 lượt.
