Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 119
U Minh Điệp họ Địch, Địch Diệp chẳng hề thấy bất ngờ.
Trước đó Lãnh Ninh đã tiết lộ với anh rằng cậu đã mạo danh Địch Thước. Việc Lãnh Ninh đến nước A và tiếp tục dùng tên Địch Thước là điều hoàn toàn có thể.
Thấy Địch Diệp dường như không mấy ngạc nhiên, Chu Mao híp mắt, “U Minh Điệp là em trai anh, phải không? Một người làm cảnh sát, một người buôn m* t**, hai người tính toán cái gì vậy?”
Địch Diệp không ngờ Chu Mao lại nghĩ theo hướng này.
Trong lúc Địch Diệp đang suy nghĩ, Chu Mao lại nói, “Tôi hiểu rồi, hóa ra phó thủ lĩnh của Nhện Độc là gián điệp à!”
Địch Diệp trừng mắt nhìn khuôn mặt xảo quyệt của Chu Mao, “Mày nói nó là gián điệp, có bằng chứng gì?”
“Bằng chứng thì tôi không có, ngày rút lui, Phương Vĩ Cường và U Minh Điệp đã liên thủ xử lý Tả Trị. Mọi người đều định ăn mừng thì cảnh sát đột nhiên bao vây chúng tôi, Phương Vĩ Cường nghi ngờ có kẻ phản bội trong nội bộ.
Trong tình huống lúc đó, lẽ ra phải mau chóng tẩu thoát, nhưng Phương Vĩ Cường lại như phát điên, nhất quyết phải tìm cho ra kẻ phản bội. Những người biết trước kế hoạch chỉ có ba người, đó là Phương Vĩ Cường, Ngô Chí Quân và U Minh Điệp.
Ngô Chí Quân luôn ở cùng một chỗ với Phương Vĩ Cường nên nghi ngờ của lão ít hơn, vì vậy, lúc đó Phương Vĩ Cường cho rằng người phản bội Nhện Độc chính là U Minh Điệp.
Nhưng hắn không giết U Minh Điệp, mà để tôi và Văn Tử ở lại biệt thự thẩm vấn U Minh Điệp, hắn và Ngô Chí Quân lên trực thăng, những người khác thì chạy thoát hoặc chết.
Sau khi Phương Vĩ Cường rút đi, tôi nhận được điện thoại của hắn, hắn nói kẻ phản bội là Ngô Chí Quân, đã bị hắn xử lý rồi, bảo tôi đưa U Minh Điệp rút lui.
Tôi đã lắp đặt bom trong biệt thự, chuẩn bị tiêu hủy bằng chứng rồi bỏ trốn, không ngờ bị anh phát hiện.
Sau đó tôi cứ trốn chui trốn lủi, sống không bằng một con chó.
Thời gian này, tôi ở trong tù suy nghĩ rất lâu, đột nhiên nhận ra chuyện này có gì đó không đúng. Anh họ Địch, U Minh Điệp cũng họ Địch, tên của anh đọc liền cũng chính là ‘Điệp’!
Sao có thể trùng hợp đến vậy? U Minh Điệp mới là kẻ phản bội phải không? Tôi đã bị bắt rồi, anh nói cho tôi sự thật đi!”
Địch Diệp nhìn Chu Mao, thầm nghĩ, phân tích cũng khá hợp lý đấy chứ.
Anh liên tưởng đến lời Phương Vĩ Cường nói với Lãnh Ninh bên bờ sông Long Xuyên — Anh biết, dù có cho em thêm bao nhiêu cơ hội, em vẫn sẽ phản bội anh.
Kết hợp với thông tin Cục trưởng Thang đã tiết lộ trước đó, anh có thể khẳng định Lãnh Ninh thực sự đã lập công lớn trong quá trình vây bắt Nhện Độc.
Chỉ là anh không hiểu tại sao năm đó Lãnh Ninh lại lựa chọn giúp cảnh sát, chẳng lẽ chỉ vì muốn trở lại làm một người bình thường thôi sao?
Động cơ như vậy, e rằng có chút gượng ép, chắc chắn cậu ấy còn có lý do khác.
Chu Mao nói, “Tôi đoán đúng rồi phải không? Người phản bội chúng tôi năm đó có phải là U Minh Điệp đúng không?”
Địch Diệp: “Năm đó chúng tôi không cứu được con tin cần cức, việc tôi cứu U Minh Điệp là một sự trùng hợp.”
“Con tin?” khuôn mặt Chu Mao ngập tràn vẻ nghi hoặc, “Con tin gì?”
Thấy phản ứng này của Chu Mao, Địch Diệp nhíu mày.
Anh nhớ lại nhiệm vụ anh và đồng đội nhận được. Cấp trên yêu cầu bọn họ giải cứu một con tin, nhưng không cung cấp hình ảnh, chỉ cung cấp tên và đặc điểm ngoại hình — Con tin là Dr.Wade, nam giới, chi các anh đến nơi, đối phương sẽ đi theo các anh.
Khi Địch Diệp gặp Lãnh Ninh, anh cũng nghi ngờ đối phương có phải là Dr.Wade hay không, nhưng lúc đó không kịp nghĩ nhiều vì biệt thự sắp bị nổ tung.
Sau đó, cấp trên trả lời với bọn họ rằng con tin đã bị giết trước khi bọn họ đến nơi, thi thể bị chôn ở phía sau biệt thự.
Vì vậy, anh không liên kết Lãnh Ninh với Dr.Wade.
Địch Diệp thử dò hỏi, “Dr.Wade, từng nghe qua chưa?”
“Cái quái gì?” Chu Mao cho lông mày của mình hôn nhau, “Chỗ chúng tôi không có người nước ngoài, càng không có con tin.”
Không có con tin…
Địch Diệp chìm vào suy tư.
Nếu lời của Chu Mao là sự thật, thì Dr.Wade này rất có khả năng chính là Lãnh Ninh!
Chẳng lẽ Lãnh Ninh còn có thân phận khác?!
Địch Diệp cảm thấy một cảm xúc kích động khó tả dâng lên, gần như trào ra khỏi lồng ngực.
Không thể để người khác biết được chuyện này!
Dưới ánh mắt nghi ngờ của Chu Mao, Địch Diệp đứng dậy, “Ông nói gà bà nói vịt, tao sẽ xin giảm án cho mày, tỏ thái độ tốt trong tù, nếu nhớ ra cái gì, tìm người thông báo cho tao ngay.”
Rời khỏi trại tạm giam, Địch Diệp đạp ga hết cỡ phóng xe về cục cảnh sát.
Anh bước nhanh qua hành lang, trở về văn phòng, mở laptop, đăng nhập vào hệ thống cảnh sát bằng tài khoản của mình.
Anh nhập tên Chu Hải vào hệ thống.
Chu Hải là cấp trên trực tiếp của anh khi còn làm đặc công, cũng là người ra lệnh giải cứu con tin năm năm trước.
Thông tin tìm kiếm rất hạn chế, chỉ có chức vụ hiện tại và một dãy số điện thoại của Chu Hải.
Địch Diệp gọi điện đến số điện thoại đó.
Sau khi Chu Hải nghe máy, hai người hỏi thăm xã giao một lúc, Địch Diệp bèn hỏi nghi vấn trong lòng, “Lệnh giải cứu con tin lúc đó phát ra từ đâu đên?”
Chu Hải: “Sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này?”
“Gần đây đang bắt tội phạm m* t**, đột nhiên có một số manh mối cần kết nối.”
Chu Hải suy nghĩ một chút, “Hình như là do Cục tỉnh phát đến, lúc đó làm cũng khá nghiêm túc, cũng không cho tôi hỏi nhiều, sau này chẳng phải việc giải cứu thất bại sao, tôi còn tưởng sẽ bị chỉ trích, ai ngờ chìm xuồng luôn, lúc đó tôi còn cứ thắc mắc mãi!”
Cục tỉnh…
Trong số các lãnh đạo cục tỉnh, Ngô Chấn Phong là người tiếp xúc với bọn họ nhiều nhất, cũng là người quan tâm nhất đến tiến độ vụ án, cứ hễ có tung tích của Phương Vĩ Cường, ông ấy sẽ trực tiếp xuống tìm hiểu.
Lần hành động ở bờ biển trước, nếu không nhờ Ngô Chấn Phong ngăn cản Chu Dương Dương, có lẽ Lãnh Ninh đã bị xạ thủ bắn chết.
Ngô Chấn Phong…
Ông ấy có biết chuyện này không?
Nói chuyện điện thoại xong, Địch Diệp lại vội vã đến văn phòng Cục trưởng Thang.
Cục trưởng Thang vẫn với vẻ già nua đó, “Lần sau cậu vào, gõ cửa trước được không?”
“Cục trưởng Thang, đứa bé mà Cục trưởng Ngô nhận nuôi năm đó tên là gì?”
Cục trưởng Thang nhíu mày, đầy vẻ nghi hoặc, “Cậu hỏi cái này làm gì? Cậu tìm ra tung tích đứa bé đó rồi à?”
Địch Diệp rất nghiêm túc nói, “Chưa, tên buôn người bị bắt đã bắt đầu khai danh sách nạn nhân rồi.”
Thang Hiểu Đông đứng dậy đi đến ghế sofa ngồi xuống, “Nói đến đều là chuyện của hơn 10 năm trước rồi, tôi cũng không nhớ đứa bé đó tên gì.”
Thang Hiểu Đông chìm vào hồi ức, “Lúc đó Ngô Chấn Phong được điều về thành phố Long Xuyên làm cảnh sát phòng chống m* t**, có lần hành động bí mật đã hy sinh nhiều cảnh sát, sau chuyện đó, tinh thần của Ngô Chấn Phong rất tồi tệ, còn phải đi gặp bác sĩ tâm lý. Lời khuyên của bác sĩ lúc đó là nên để ông ấy tạm gác lại công việc, quay về cuộc sống bình thường.
Lúc đó vợ tôi còn giới thiệu đối tượng cho ông ấy, nhưng ông ấy không hứng thú với việc lập gia đình, tự mình đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi một bé trai, đứa bé đó tôi đã từng gặp, trông khá đẹp trai, mắt to, còn xinh hơn cả con gái, đầu óc cũng thông minh.
Khoảng thời gian đó tâm trạng của Ngô Chấn Phong tốt hơn một chút, công việc cũng quay trở lại quỹ đạo, nhưng không lâu sau, đứa bé đó mất tích.
Sau đó không phải xảy ra vụ cháy ở công viên giải trí Thiên Văn sao, Ngô Chấn Phong còn tự mình đến đó xem, nhưng không tìm thấy thi thể của đứa bé đó. Lần này ông ấy ủng hộ các cậu khởi động lại vụ án cũ, có lẽ cũng hy vọng tìm thấy tung tích đứa bé đó, dù sao cũng là tình cha con.”
Trong đầu anh đã có một ý nghĩ, nhưng ý nghĩ này cần được xác nhận.
Anh quay về văn phòng, nhìn chằm chằm vào tờ giấy Lãnh Ninh viết cho mình.
Tờ giấy đó đầy những mảnh ký ức vụn vỡ của Lãnh Ninh, mỗi mảnh đều là sự tin tưởng của Lãnh Ninh đối với anh.
Nhưng trên đó không đề cập đến chuyện Lãnh Ninh được nhận nuôi, tuy nhiên, Địch Diệp mang máng nhớ rằng anh từng đến một khu chung cư đón Địch Thước, nếu chủ hộ của căn nhà đó là Ngô Chấn Phong, thì mọi chuyện sẽ có lời giải đáp.
Anh lấy điện thoại ra gọi một cuộc, “Alo, cậu giúp tôi điều tra một việc…”
**
Trong phòng thẩm vấn, Tạ Trường Hoành đã dùng hết mọi biện pháp, nhưng người đàn ông cầm đầu vẫn nhất quyết không khai ra cấp trên.
Tạ Trường Hoành đặt ảnh những người mất tích trong những năm gần đây trước mặt bọn họ, yêu cầu bọn họ nhận dạng. Sau vài giờ, đã xác nhận có 16 người bị tuồn ra nước ngoài, hiện không rõ tung tích.
Đám người này đúng là mất hết nhân tính!
Tạ Trường Hoành cảm thấy huyết áp tăng cao, cầm bình giữ nhiệt ra ngoài hít thở, đụng mặt với Địch Diệp.
“Lão Tạ, sao rồi?”
Tạ Trường Hoành lắc đầu, “Vẫn không chịu khai ra cấp trên, Đậu Văn tỉnh chưa?”
“Vẫn chưa tỉnh, nếu trong vòng 24 giờ không tỉnh lại, có khả năng sẽ trở thành người thực vật.” Địch Diệp nhìn qua kính vào người trong phòng thẩm vấn, “Không thể đặt hết hy vọng vào Đậu Văn, đưa người đến ‘Nhã Tọa’ thẩm vấn. Khi thẩm vấn, nhớ quan sát kỹ một chút, hắn vừa bị đá một cú.”
Tạ Trường Hoành nói, “Yên tâm, tôi biết rõ mà, cậu còn không tin tôi à?”
“Tôi đi bệnh viện một chuyến, có gì trao đổi qua điện thoại.” Địch Diệp vỗ vai lão Tạ, “Tôi mời bữa ăn khuya tối nay, cho anh em thêm nhiều đùi gà.”
Tạ Trường Hoành lo lắng nhìn Địch Diệp, “Chuyện này cậu cứ yên tâm, cậu cũng dành thời gian nghỉ ngơi đi.”
“Biết rồi, chuyện cục giao cho anh đó.”
**
Trước khi đến bệnh viện, Địch Diệp đi một chuyến đến Kim Mạch.
Vừa đến Kim Mạch, anh đi thẳng đến văn phòng của Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh nhìn thấy Địch Diệp xông vào văn phòng, tưởng có chuyện gì xảy ra.
Cậu đánh giá Địch Diệp từ đầu đến chân, mẳt thấy Địch Diệp trông có vẻ hốc hác hơn, râu lún phún mọc ra, dưới hốc mắt có quầng thâm do thức khuya, nhưng đôi mắt đó trông rất có tinh thần, thậm chí còn có chút kích động.
Lãnh Ninh: “Có phải không nghỉ ngơi tốt không? Anh ổn chứ?”
Địch Diệp nhìn thẳng vào Lãnh Ninh, như có lời muốn nói.
Lãnh Ninh gấp laptop lại, chờ đợi đối phương nói tiếp, “Anh muốn nói gì phải không?”
Trước khi sự việc được xác nhận, Địch Diệp chưa định nói với Lãnh Ninh về chuyện Dr.Wade.
Anh cười một tiếng, “Không có gì, chỉ là muốn đến thăm cậu thôi.”
Lãnh Ninh không tin, Địch Diệp có chuyện giấu cậu, “Anh gấp gáp đến đây chỉ để thăm tôi? Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì.”
Địch Diệp ngồi xuống ghế sofa, “Tôi vừa đến trại tạm giam, thẩm vấn Chu Mao.”
“Sao lại nhớ đến thẩm vấn hắn?”
“Tối qua bắt được một người, có thể liên quan đến vụ tuồn người 15 năm trước, muốn đưa cậu qua xem, biết đâu cậu nhận ra.”
Lãnh Ninh nhìn vào mắt Địch Diệp, “Anh chắc chắn còn có chuyện khác, tôi cảm thấy hôm nay anh không bình thường.”
Địch Diệp đột nhiên mở miệng hỏi, “Cậu có biết tại sao Địch Thước lại thích bươm bướm không?”
“Tên của anh đọc liền là ‘Điệp’.” Lãnh Ninh không nhanh không chậm nói. “Địch Thước rất sùng bái anh, cậu ấy thích bươm bướm, bởi vì anh tên là Địch Diệp.”
“Đến cả cái này cũng nhớ, cậu khôi phục trí nhớ rồi à?”
Khóe môi Lãnh Ninh cong lên, “Chỉ là suy luận hợp lý thôi, Chu Mao còn nói gì với anh nữa?”
“Chu Mao nói cậu họ Địch, tôi đoán cậu dùng tên Địch Thước trong Nhện Độc.”
Lãnh Ninh suy nghĩ một chút, “Có khả năng đó, hết rồi à?”
Địch Diệp nhíu mày, “Hết rồi, chúng tôi đã bắt được băng nhóm tuồn người đứng sau Cao Vân. Lão Tạ và đồng đội đang thẩm vấn, một phần người mất tích đã được khớp thông tin, cấp trên là ai thì vẫn chưa khai.”
Lãnh Ninh lại hỏi, “Tôi can thiệp vào chi tiết vụ án có được không?”
Địch Diệp nói, “Lên xe nói chuyện đi, tiện thể sạc pin cho tôi nữa.”
**
Chan: Cái vụ Địch Diệp đọc liền ra Điệp thì hình như là nói nhanh bị nuốt âm thì phải.
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 119
10.0/10 từ 21 lượt.
