Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 122
Bóng đèn sợi đốt chiếu thẳng từ trên đầu xuống, bầu không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại, tạo cho người ta có cảm giác ngột ngạt, hít thở không thông.
Lương Thiên Hùng tóc bạc trắng phớ, trên gương mặt đầy nếp nhăn, đã là một ông lão sáu, bảy mươi tuổi, khoác trên mình bộ vest đặt may được cắt may tinh xảo, bình tĩnh tự tại ngồi trong phòng thẩm vấn, dáng vẻ tuổi già sức yếu.
“Lương Thiên Hùng, bây giờ chúng tôi sẽ tiến hành hỏi cung ông.”
Lương Thiên Hùng thong thả tháo kính lão xuống, rút từ túi ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau chùi, hoàn toàn không để tâm đến lời của Tạ Trường Hoành.
Lau xong, ông ta chậm rãi ngẩng đầu lên, nói: “Cảnh sát Tạ, có vấn đề gì thì hỏi nhanh đi, thời gian của tôi rất quý báu.”
Bên ngoài phòng thẩm vấn, Địch Diệp chống hai tay lên bàn, ánh mắt chăm chú khóa chặt vào khuôn mặt già nua nhưng kiêu ngạo của Lương Thiên Hùng. Anh ấn tai nghe, đối thoại với Tạ Trường Hoành, “Không cần vội, cứ từ từ mài mòn lão ta.”
Tạ Trường Hoành: “Trước khi An Kỳ xảy ra chuyện, ông và Đậu Văn có liên lạc với nhau qua điện thoại, sau khi An Kỳ bị đưa đến nước A, có camera giám sát quay được người của ông đã đến bến cảng, chúng tôi nghi ngờ ông có liên quan đến buôn bán người.”
Lương Thiên Hùng vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ, ông khẽ cười một tiếng, không hề hoảng hốt đáp: “Trên thương trường, việc gọi điện thoại là chuyện quá đỗi bình thường, những người làm việc cho tôi nhiều như vậy, các cậu tùy tiện nghi ngờ tôi như thế, liệu có quá đáng không?”
“Lương Thiên Hùng, đừng có đánh trống lảng ở đây với tôi! Ông nghĩ mình có thể một tay che mắt cả trời à?”
Lương Thiên Hùng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt khiêu khích nhìn Tạ Trường Hoành, giọng điệu mang theo một chút chế giễu: “Chỉ dựa vào những thứ vô căn cứ này, các cậu đã muốn kết tội tôi?”
Tạ Trường Hoành tức giận siết chặt nắm đấm.
Lương Thiên Hùng này tuyệt đối không phải loại người lương thiện, lăn lộn trên thương trường nhiều năm, có tố chất tâm lý và khả năng đối phó phi thường, muốn ông ta nhận tội, không phải là chuyện dễ dàng.
Tuy nhiên, mục đích của bọn họ bây giờ là chậm rãi làm hao mòn ông ta, điều này chính là sở trường của ông.
**
Mặt khác, Trình Thụ dựa vào mô tả của Cao Phi đã vẽ một bức chân dung phác họa nghi phạm, Địch Diệp có được bức phác họa, lập tức gửi ngay cho Lãnh Ninh.
“Cậu có ấn tượng gì về người này không?”
Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào bức phác họa trên màn hình laptop, cố gắng nhớ lại chuyện 15 năm trước.
15 năm trước, cậu và Địch Thước bị giam dưới tầng hầm, những tên bắt cóc đánh đập và canh giữ họ không phải là người này.
Nhưng cậu biết, lúc đó chắc chắn không chỉ có hai tên bắt cóc, người đàn ông trong bức phác họa này, dường như cậu đã gặp ở đâu đó.
Khi đó, sau khi cậu được chuộc, cậu được đưa đến một căn phòng phẫu thuật, nhưng nơi đó dường như không phải là bệnh viện, mà giống như một phòng khám tư nhân hơn. Những kẻ đó muốn lấy nội tạng của cậu ở đó, nhưng sau đó vì ghép tạng không thành công nên cậu đã thoát được một kiếp, những chuyện sau đó thế nào cậu không còn nhớ nữa, hình ảnh tiếp theo là cậu và Phương Vĩ Cường gặp nhau trong chiếc xe đông lạnh.
“Cậu có nhớ ra điều gì không?” Giọng Địch Diệp truyền đến qua tai nghe.
“Ừm, tôi nghĩ đã từng gặp người này trong phòng phẫu thuật, phòng phẫu thuật cách không xa Công viên giải trí Thiên Văn, xung quanh rất yên tĩnh, trước khi vào phòng phẫu thuật, đầu tôi bị bịt kín, không nhìn thấy gì cả, nhưng tôi ngửi thấy mùi rêu xanh.”
Phòng phẫu thuật… mùi rêu xanh…
Địch Diệp suy nghĩ một lát, “Còn nhớ khoảng cách và phương hướng không?”
Lãnh Ninh hồi tưởng lại cảnh tượng trên xe, chỉ nhớ khi đó cơ thể nghiêng về bên trái mấy lần, “Khi xuất phát xe chạy về hướng Bắc, dọc đường có mấy lần rẽ phải, về khoảng cách, chắc chắn chưa đến một giờ.”
Địch Diệp lấy một tấm bản đồ ra, dựa theo mô tả của Lãnh Ninh, lấy công viên giải trí Thiên Văn làm trung tâm, tầm nhìn mở rộng về phía Bắc.
Rẽ phải…
Anh mô phỏng sơ bộ một vài tuyến đường mà chiếc xe có thể đã đi qua trên bản đồ, các ngón tay gõ nhịp trên bàn, “Phải tìm một tấm bản đồ của 15 năm trước.”
Lãnh Ninh: “Thư viện chắc chắn có.”
“Ừm, lát nữa tôi sẽ đến đón cậu.” Địch Diệp nói, “Nhân tiện ăn tối cùng nhau luôn.”
“Thư viện đóng cửa lúc năm giờ,” Lãnh Ninh nhắc nhở, “Anh phải xuất phát ngay bây giờ.”
Địch Diệp giơ tay xem đồng hồ, “Ối, đã ba giờ rồi, bận rộn quá quên cả thời gian, tôi đi cậu anh ngay đây, cậu xuống lầu sau 15 phút nữa nhé.”
Lãnh Ninh thay quần áo xong bước ra từ phòng thay đồ, vừa lúc thấy Trương Tiểu Mạn dẫn một người đàn ông vào văn phòng. Cậu chỉ nhìn thấy bóng lưng người đàn ông, không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc.
Cánh cửa văn phòng được kéo khép lại từ bên trong, cậu cũng không có ý định nán lại thêm, đi thẳng xuống lầu. Khi đi đến lề đường, cậu bất ngờ phát hiện người đàn ông vừa rồi đang đứng bên cửa sổ nhìn mình.
Lãnh Ninh không hề quen biết đối phương.
Lúc này, xe của Địch Diệp chạy đến dừng lại bên đường, Lãnh Ninh thu hồi suy nghĩ, mở cửa ghế lái phụ xe ra, chui vào.
“Tôi vừa đi là cậu đã nhìn người đàn ông khác rồi à?” Địch Diệp đeo kính râm, lông mày nhíu lại, giọng điệu mang theo vài phần ghen tuông.
Lãnh Ninh quay đầu nhìn Địch Diệp, phát hiện đối phương đã cạo râu sạch sẽ, ống tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cơ bắp cánh tay săn chắc, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa nam.
Lãnh Ninh nhìn anh thêm vài lần, “Tôi không quen anh ta.”
Nghe vậy, Địch Diệp lập tức hạ kính xe chống nhìn trộm xuống, sau đó cố tình áp sát Lãnh Ninh, ngay trước mặt người đàn ông kia, giúp Lãnh Ninh cài dây an toàn.
Lãnh Ninh cảm thấy, Địch Diệp làm như vậy thật sự rất trẻ con.
Để nhìn rõ người ở trên lầu, Địch Diệp còn tháo kính râm ra, “Không đẹp trai bằng tôi đâu.”
Lãnh Ninh nhàn nhạt liếc Địch Diệp một cái, giọng điệu bình tĩnh như thường ngày, “Trông anh hôm nay không giống đi làm nhiệm vụ chút nào.”
Địch Diệp cười càng thêm tươi hơn, “Đã cố ý chỉnh trang lại một chút, kẻo làm cậu mất mặt. Dù sao thì vài ngày nữa tôi sẽ chính thức được duyệt chính thức mà.”
Trước đó Lãnh Ninh từng nói với anh, đợi vụ án này kết thúc sẽ cân nhắc chuyện hẹn hò với anh.
Lãnh Ninh khẽ nhíu mày, giọng điệu mang theo một chút bất lực, “Anh chắc chắn chỉ cần vài ngày thôi?”
“Hừm hừm,” Địch Diệp méo miệng cười một tiếng, “Cậu cứ chờ xem.”
Sau khi hai người đến thư viện, bọn họ nhanh chóng tìm được bản đồ thành phố Long Xuyên của 15 năm trước.
Dưới sự hồi tưởng của Lãnh Ninh, Địch Diệp một lần nữa suy luận lại các tuyến đường có thể đã xảy ra năm đó. Trong đó, có một tuyến đường đi qua phòng khám đã băng bó vết thương cho Đậu Văn.
Địch Diệp nhớ rằng phòng khám đó nằm trong một ngõ hẻm cũ, vì con ngõ khá cổ nên trên những viên đá xanh có mọc rêu xanh.
Trực giác mách bảo anh, nơi này chính là vị trí Lãnh Ninh đã mô tả.
Anh gấp bản đồ lại, “Đi thôi, tôi đưa cậu đi lại con đường đó một lần nữa.”
**
Một bên khác, Trương Tiểu Mạn cùng người đàn ông đi đến bãi đậu xe.
“Anh cứ yên tâm, người của chúng tôi vô cùng chuyên nghiệp, ngày mai hãy vận chuyển thi thể đến đây đi.”
Người đàn ông cung kính tiễn Trương Tiểu Mạn lên xe, sau khi Trương Tiểu Mạn rời đi, hắn mới trở về chiếc Maybach của mình.
Hắn nới lỏng cà vạt, ngửa đầu tựa vào ghế da thật, dùng giọng điệu đã nắm chắc mọi chuyện nói: “Đã đến lúc đón cậu ấy về rồi, bảo A Lan xử lý công việc trong tay đi, bên này không cần giữ lại quá nhiều người.”
“Rõ,” tài xế đáp lời.
Chiếc Maybach màu đen cán qua những chiếc lá ngô đồng trên đường phố, biến mất giữa bóng cây.
**
Lãnh Ninh bước xuống từ trên xe, chăm chú nhìn con ngõ cũ trước mắt.
Địch Diệp đóng sầm cửa xe, tay cầm một chiếc bịt mắt đi về phía cậu, “Đeo vào tìm lại cảm giác.”
“Ừm,” Lãnh Ninh nhận lấy bịt mắt của Địch Diệp, khoảnh khắc đeo vào, cậu ngửi thấy mùi hương đặc trưng thoang thoảng thuộc về Địch Diệp.
Hiệu quả che ánh sáng của bịt mắt rất tốt, trước mắt cậu trở nên tối đen như mực.
Địch Diệp rất tự nhiên nắm lấy tay cậu.
Ngón tay thô ráp đan vào kẽ tay cậu, rồi nắm chặt, “Tôi đưa cậu đi vào.”
“Ừm,” Lãnh Ninh gật đầu.
Trong một màu đen kịt, các giác quan của cậu trở nên nhạy bén hơn, con đường phía trước là vô định, cậu chỉ có thể đi theo bước chân của Địch Diệp.
Đi đến một vị trí, Lãnh Ninh đột nhiên dừng lại, bởi vì cậu ngửi thấy mùi rêu xanh.
Ký ức 15 năm trước chồng chéo tại khoảnh khắc này, những ký ức cũ kỹ về việc bị bắt cóc đột nhiên sống lại, tay cậu theo bản năng siết chặt bàn tay Địch Diệp.
Mùi hương này không chỉ đánh thức ký ức, mà còn là nỗi sợ hãi và sự bất lực ẩn sâu trong nội tâm…
“Nói với lão đại, nguồn thận mà anh ấy cần đã đến rồi! Đưa người vào tắm rửa, xử lý sạch sẽ!”
Khi đó Lãnh Ninh nhận ra có điều gì đó không ổn, dùng giọng nói non nớt hỏi: “Không phải đưa tôi về nhà sao?”
“Về nhà?” Người đàn ông bên cạnh cười rất âm u, “Mày có biết chúng tao đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa mày ra được không? Đến đây rồi thì đừng hòng về nhà nữa.”
Sau đó, Lãnh Ninh bị mấy người lớn l*t s*ch quần áo đè lên bàn giải phẫu, một bác sĩ tiêm cho cậu một mũi tiêm, cậu từ từ cảm thấy chân tay mất hết sức lực.
Giọng nói của người đàn ông kia lại vang lên, “Mày yên tâm, tao sẽ đốt cho mày nhiều vàng mã, kiếp sau nhớ đầu thai vào nhà tốt nhé.”
Trước khi hôn mê, Lãnh Ninh đã nhìn thấy mặt người đàn ông đó…
Lãnh Ninh siết chặt cánh tay Địch Diệp, mạnh đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Đoạn ký ức không tốt này khiến cậu mất kiểm soát cảm xúc.
Địch Diệp nhận thấy phản ứng bất thường của Lãnh Ninh, đoán rằng đối phương chắc là đã nhớ đến chuyện không hay.
Anh vỗ vai Lãnh Ninh, “Đừng sợ, có tôi ở đây.”
Câu nói này dường như đã kéo Lãnh Ninh ra khỏi ký ức, cảm xúc cũng dần dần hồi phục, dựa vào trí nhớ để phân biệt phương hướng.
Địch Diệp nhíu mày nhìn Lãnh Ninh đi về phía phòng khám đó, trong lòng đã có đáp án.
Nhưng anh không lên tiếng, chỉ để Lãnh Ninh tiếp tục đi về phía trước.
Lãnh Ninh đi được vài bước, đột nhiên vấp phải một phiến đá nhô lên, cả người mất trọng tâm ngã về phía trước. Sau đó, tay cậu cảm thấy nặng trịch, bị người khác kéo lại, trán “bộp” một tiếng va vào cằm đối phương.
Sau khi đứng vững, Lãnh Ninh đưa tay kéo bịt mắt ra, nhưng bị Địch Diệp giữ lại, “Cậu đang sợ hãi.”
Lãnh Ninh không nói gì, chỉ là bờ môi đã tái nhợt.
“Quên đi cảm giác trước đây, ghi nhớ cảm giác hiện tại.”
Lãnh Ninh có chút không hiểu, sau đó cậu cảm thấy hơi thở của Địch Diệp ập đến, môi chạm vào một thứ gì đó mềm mại — Địch Diệp đang hôn cậu.
Cậu không nhìn thấy biểu cảm của Địch Diệp vào lúc này, sự chú ý hoàn toàn tập trung vào nụ hôn ẩm ướt và nồng nhiệt này.
Nụ hôn này khác biệt so với những lần trước đó, nó giống như một sự an ủi, một sự an ủi có thể chạm đến linh hồn cậu.
Cậu cần sự an ủi như vậy, vì thế cơ thể theo bản năng dán chặt vào Địch Diệp, cho đến khi thần kinh của cậu hoàn toàn thả lỏng.
Cậu kéo bịt mắt ra, thấy Địch Diệp đang cúi đầu nhìn mình, khóe miệng cong lên mỉm cười.
Theo tính cách của Địch Diệp trước đây, lúc này kiểu gì cũng phải trêu chọc cậu vài câu, nhưng lần này thì không.
Sự đối diện tr*n tr** này lại khiến cậu cảm thấy mơ hồ hơn, vì thế đại não trở nên trống rỗng.
Rõ ràng đã có những hành động thân mật hơn, nhưng khi Địch Diệp nhìn cậu sâu lắng như vậy, cậu lại có cảm giác linh hồn bị lay động.
Sau đó, Địch Diệp trực tiếp ôm lấy cậu, “Sau này nơi này chỉ được có cảm giác tôi hôn cậu, nhớ kỹ chưa?”
**
Chan: Vậy là Lãnh Ninh bị mất 1 quả thận? Hay là do có 1 đứa khác ghép tạng trước rồi nhưng không phù hợp nên Lãnh Ninh thoát nạn? >_
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 122
10.0/10 từ 21 lượt.
