Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 116


Tám giờ trước…


Địch Diệp dùng ngón tay gõ gõ vào tài liệu trên bàn, “Đây là thông tin về Cao Phi, cậu xem đi.”


Lãnh Ninh cầm tài liệu lật xem, bản điều tra này có thể nói là khá tỉ mỉ.


Sự kiểm soát của Cao Vân đối với con trai Cao Phi đã thâm nhập vào mọi khía cạnh của cuộc sống.


Cao Phi học ngành Tài chính ở đại học, lẽ ra có thể tự do lựa chọn hướng phát triển nghề nghiệp sau khi tốt nghiệp, nhưng Cao Vân yêu cầu hắn phải vào công ty gia đình. Sau khi vào công ty, hắn từng đề xuất một phương án mở rộng kinh doanh trực tuyến, Cao Vân cho là rủi ro lớn, không chỉ phủ quyết ngay tại chỗ mà còn chỉ trích hắn trước mặt toàn công ty, khiến hắn không ngẩng đầu lên được trước mặt đồng nghiệp.


Trước đây Cao Phi có một người bạn gái, bị Cao Vân dùng tiền ép buộc, dẫn đến việc hai người chia tay. Sau khi cô gái rời đi, Cao Vân còn tịch thu hộ chiếu của Cao Phi, là để ngăn chặn Cao Phi ra nước ngoài tìm bạn gái cũ nối lại tình xưa.


Lãnh Ninh gấp tài liệu lại, “Xem ra, Cao Phi đã bị kiểm soát dưới áp lực cao từ người cha trong thời gian dài, chắc hẳn trong lòng đã tích tụ sự bất mãn với Cao Vân. Ngày mai tách bọn họ ra, tạo áp lực tâm lý cho Cao Phi, để hắn ta tố cáo tội ác của Cao Vân.”


**


Lúc này, tiếng chuông báo khói chói tai như muốn xé toạc màng nhĩ, đèn trong phòng chập chờn, khói mịt mù ngày càng dày đặc, bầu không khí căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm.


Cao Phi hoảng loạn ho khan, vung tay xua tan khói, “Các người mau nghĩ cách đi!”


Địch Diệp híp mắt lại, lạnh lùng nhìn Cao Phi, giọng nói trầm thấp mang theo áp lực, “Cậu hoảng hốt cái gì chứ? Lửa còn chưa cháy tới đây mà.”


Địch Diệp ung dung lấy ra một tờ báo cũ từ trong túi, giơ ra trước mặt Cao Phi, “Cậu có biết những đứa trẻ này không?”


Cao Phi liếc nhìn tờ báo, đăng tin về vụ bắt cóc trẻ em 15 năm trước, toàn bộ cơ thể hắn ta cứng đờ, “Tôi không hiểu cậu đang nói cái gì!”


Giọng hắn ta mang theo một chút giận dữ xen lẫn xấu hổ, “Mau thả tôi ra!”


Địch Diệp nhếch mép cười lạnh, “Không hiểu à? Vậy để tôi giúp cậu nhớ lại nhé. 15 năm trước, năm đứa trẻ bị nhốt trong tầng hầm ở công viên giải trí Thiên Văn và bị chết cháy. Đây là một vụ án gây chấn động một thời, đừng nói với tôi là cậu không hề có ấn tượng gì nhé.”



Ánh mắt Cao Phi có chút né tránh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Vô duyên vô cớ nhốt tôi ở đây, rồi hỏi những câu vô lý đó!”


Địch Diệp từng bước áp sát Cao Phi, “Cậu thực sự nghĩ tôi không dám nhốt chết cậu ở đây à? Năm xưa cha cậu hại chết em trai tôi, cậu nghĩ có thể che giời lấp biển được à?”


Cơ thể Cao Phi run rẩy, ánh mắt bắt đầu dao động, cố chống cự phản bác, “Anh đừng nói bậy! Không có chuyện đó!”


Địch Diệp túm mạnh cổ áo Cao Phi, ánh mắt hung dữ nói, “Nếu bây giờ cậu nói thật, còn có cơ hội sống sót!”


Lúc này, khói càng lúc càng dày đặc, gần như không nhìn rõ xung quanh.


Mồ hôi hột trên trán Cao Phi lăn dài, hơi thở dồn dập như cá sắp chết.


Đột nhiên, một luồng nhiệt ập đến, như thể lửa đã ở rất gần. Cao Phi hoàn toàn suy sụp, khụy chân ngã vật xuống đất.


Hắn ta trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, nói một cách lắp bắp, “Tôi nói, tôi nói! Năm đó là cha tôi, ông ấy bảo tôi giữ chân anh lại, còn những chuyện khác tôi không biết gì cả!”


“Cha cậu là chủ mưu? Có mấy tên bắt cóc?” Địch Diệp hỏi.


Cao Phi ngồi gục xuống dưới đất, nước mắt hòa lẫn tro bụi trên mặt, trông thảm hại vô cùng. Hắn khóc nức nở, “Cha tôi không trực tiếp ra tay, còn cụ thể tìm mấy người thì tôi thực sự không rõ. Lúc đó tôi còn nhỏ, họ không cho tôi nghe chuyện bàn bạc.”


Địch Diệp quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Cao Phi, không bỏ sót bất kỳ thay đổi biểu cảm nào của hắn, “Cậu bớt giả ngây giả ngô đi! Cha cậu không hề nhắc đến một chút nào ư? Những người đó có đặc điểm gì không, ví dụ như giọng điệu, ngoại hình?”


Cao Phi lắc đầu điên cuồng, ôm chặt lấy đầu, “Tôi thật sự không nhớ nữa! Lúc đó tôi sợ hãi tột độ, bọn họ đều hung thần ác sát. Chỉ nhớ có một người cầm đầu, trên cổ có một nốt ruồi đen rất lớn, nói giọng địa phương khác, hình như là người miền Nam.”


Địch Diệp nhíu chặt mày, đứng dậy, đi đi lại lại, sau khi suy nghĩ một lát rồi quay lại hỏi, “Sau khi cha cậu nhận được tiền, đã xử lý thế nào?”


Khuôn mặt Cao Phi lộ ra vẻ nghi hoặc, giọng nói run rẩy xen lẫn hối hận, “Tôi thực sự chỉ biết có bấy nhiêu thôi, xin anh tha cho tôi!”


Địch Diệp và Lãnh Ninh nhìn nhau, Lãnh Ninh thở dài, “Tạm thời đến đây thôi.”


Theo sau việc Cao Phi tuôn ra hết những sự thật đã biết, luồng khói quái dị trong phòng từ từ tiêu tan.



Ngay sau đó, cửa bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra. Ánh đèn của phòng tiệc chiếu rọi vào, ánh sáng chói lòa khiến Cao Phi híp mắt.


Lúc này hắn mới phát hiện ra, xung quanh hoàn toàn không có ngọn lửa hung dữ nào, chỉ có mấy chiếc máy tạo khói ở góc phòng vẫn đang nhả ra những làn khói nhẹ.


Cao Phi sững sờ một lúc lâu, rồi phản ứng lại, khuôn mặt tràn ngập giận dữ và xấu hổ, “Cái… chuyện này là sao? Anh lừa tôi? Anh dám lừa tôi!”


Địch Diệp thu lại vẻ sắc bén khi thẩm vấn, thần sắc bình tĩnh, lấy ra thẻ cảnh sát từ trong túi, “Tôi là cảnh sát, cậu phải theo chúng tôi một chuyến.”


Cao Phi trợn to hai mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ cảnh sát, cơ thể run rẩy vì giận dữ.


“Anh dựa vào cái gì! Đây là thẩm vấn trái phép! Tôi sẽ kiện anh!” Hắn loạng choạng đứng dậy, chỉ tay vào Địch Diệp, giọng nói trở nên chói tai vì kích động.


Địch Diệp thần sắc thản nhiên, nhìn thẳng vào mắt Cao Phi, “Cậu nghĩ tôi sẽ sợ cậu chắc?”


Khuôn mặt Cao Phi lúc trắng lúc đỏ, giận dữ, xấu hổ, hối hận cùng các cảm xúc khác đan xen, cuối cùng những cảm xúc này từ từ lắng xuống trên mặt hắn. Hắn ngước nhìn trần nhà, lẩm bẩm, “Mình thật ngu ngốc.”


**


Trong phòng tiệc ánh đèn rực rỡ, đèn chùm pha lê tỏa ra ánh sáng chói lòa.


Cao Vân đang cười nói vui vẻ với một vài đối tác, trên mặt mang theo nụ cười tự tin và đắc ý, ly rượu vang đỏ được lắc nhẹ trong tay ông ta.


Đúng lúc này, cửa lớn phòng tiệc “ầm” một tiếng bị đẩy mạnh ra. Tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa.


Chỉ thấy Địch Diệp dẫn theo vài cảnh sát hình sự mặc đồng phục sải bước vào.


Những lời bàn tán xì xào của khách khứa xung quanh vang lên râm ran khắp phòng tiệc.


Cao Vân thấy cảnh sát đi về phía mình, khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn khó nhận ra, nhưng rất nhanh lại cố giữ bình tĩnh, vênh mặt chất vấn, “Các anh làm gì vậy? Có hiểu quy tắc không? Đây là tiệc riêng!”


Địch Diệp không để ý đến lời chất vấn của ông ta, động tác dứt khoát lấy ra thẻ cảnh sát, lướt qua trước mắt ông ta, “Cao Vân, ông có liên quan đến một vụ án bắt cóc, mời ông theo chúng tôi một chuyến!”



Sắc mặt Cao Vân trắng bệch ngay lập tức, chiếc ly rượu trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành. Rượu đỏ lan tràn trên nền đá cẩm thạch trắng, giống như vết máu không lành.


Môi ông ta khẽ run rẩy, muốn biện minh nhưng nghẹn lời, những giọt mồ hôi li ti trên trán lăn xuống bên thái dương.


Những đối tác xung quanh theo bản năng lùi lại vài bước, như thể Cao Vân đang mang một loại virus kinh khủng nào đó.


Địch Diệp thấy vậy, ra hiệu cho cảnh sát hình sự bên cạnh, hai người cảnh sát nhanh chóng tiến lên, đứng hai bên Cao Vân, ra hiệu mời ông ta đi.


Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng tiệc, Cao Vân quay đầu nhìn Lâm Nguyên đang đứng ở góc khuất, ánh mắt đầy bất cam. Lâm Nguyên thì mặt không cảm xúc nhìn ông ta bị bắt đi, như thể cuộc nói chuyện vui vẻ vừa rồi chỉ là ảo giác.


Trong phòng tiệc, tiếng bàn tán của mọi người lại vang lên, như con sóng cuồn cuộn, nhấn chìm bóng lưng Cao Vân.


Địch Diệp bước nhanh đến xe, “xoạch” một tiếng mở cửa xe, sải chân bước vào, anh xoay vô lăng, chiếc xe lao đi như tên bắn.


Khi anh chuyển số, cơ bắp cánh tay nổi lên, động tác mượt mà như mây trôi nước chảy, không hề chậm chạp.


Địch Diệp đã đạt được thắng lợi bước đầu, tâm trạng cực kỳ phấn khích, “Không ngờ tin tức nhỏ của Điền Vi Vi lại chuẩn như vậy! Cao Phi thật sự vì muốn lên nắm quyền mà tố giác chuyện của Cao Vân.”


Lãnh Ninh liếc nhìn gương mặt tươi tắn của Địch Diệp, lông mày giãn ra, “Bây giờ cuối cùng cũng có lý do để xin điều tra lại vụ án cũ rồi.”


Địch Diệp cảm thấy giọng nói của Lãnh Ninh không ổn, quay sang nhìn Lãnh Ninh, “Họng cậu sao rồi?”


Lãnh Ninh cụp mắt xuống, hắng giọng đã bị khói hun, “Không sao, rõ ràng là Cao Vân nhắm vào Địch Thước, vậy động cơ của ông ta khi bắt cóc những đứa trẻ khác là gì?”


Địch Diệp đột nhiên quay đầu xe, “Đưa cậu đến bệnh viện trước đã.”


**


Cao Vân được đưa vào phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng chói lòa khiến ông ta choáng váng. Ông ta cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng đảo xung quanh, cố gắng tìm kiếm một chút cảm giác an toàn. Tuy nhiên, bốn bức tường lạnh lẽo càng khiến ông ta nghẹt thở.


Ông ta kéo mạnh cổ áo, cố gắng giảm bớt cảm giác ngạt thở này, trong lòng không ngừng tự an ủi: Không được hoảng, bọn họ không có bằng chứng, chỉ cần mình cắn răng không nhận, là sẽ thoát thân!



Ánh mắt Địch Diệp sắc lạnh như lưỡi dao, nhìn thẳng vào Cao Vân, “Cao Vân, 15 năm trước, tại sao ông lại bắt cóc nhiều đứa trẻ như vậy?”


Cổ họng Cao Vân khô khốc, cố giữ bình tĩnh, “Cậu đang nói gì vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu.”


Địch Diệp cười lạnh một tiếng, ung dung lấy ra một lời khai nhân chứng khác, “Cao Phi đã khai hết rồi, ông nghĩ ông còn có thể giấu được bao lâu nữa?”


Sắc mặt Cao Vân trắng bệch ngay lập tức, tim đập nhanh dữ dội, mồ hôi li ti rịn ra trên trán. Phòng tuyến tâm lý bắt đầu lung lay.


Không thể nào, A Phi không thể nào phản bội mình!


Địch Diệp nhìn Cao Vân, giọng nói trầm ổn nhưng đầy áp lực, “Chu Mạn, đọc lời khai của Cao Phi cho ông ta nghe.”


“Vâng.” Chu Mạn cầm lời khai lên, bắt đầu đọc từng chữ, từng câu.


[Lời khai của Cao Phi:


Ngày 29 tháng 4 năm 1995, hôm đó là thứ Sáu, cha tôi bảo tôi tìm cớ giữ chân Địch Diệp, không cho hắn đi đón Địch Thước tan học.


Tôi rủ hai người bạn khác, dự định mang theo chiếc máy chơi game đời mới nhất, dẫn dụ Địch Diệp đến phòng chơi game.


Trước khi tôi đi, tôi nhìn thấy một người đàn ông có nốt ruồi sau gáy đã đến gặp cha tôi.


Họ hình như đang bàn bạc chuyện bắt cóc. Lúc đó cha tôi làm ăn thua lỗ rất nhiều tiền. Tôi tưởng người mà bọn họ muốn bắt cóc là Địch Diệp, vì nhà Địch Diệp rất giàu, nhưng sau đó bọn họ không làm như vậy, tôi cứ nghĩ chuyện này đã qua rồi…]


Cao Vân nghe xong lời khai của Cao Phi, sắc mặt tức thì mất hết máu, trở nên trắng bệch như tờ giấy. Môi ông ta run rẩy mất kiểm soát, như muốn nói gì đó, nhưng lại bị cảm xúc nghẹn lại trong cổ họng.


Mắt ông ta đỏ ngầu ngay lập tức, đầy sự không thể tin được và giận dữ, “A Phi… sao con có thể…”


Ông ta đập mạnh tay xuống bàn thẩm vấn, gào lên, “Đây là giả dối! A Phi sẽ không phản bội tôi!”


Hét xong, ông ta lại ngã vật xuống ghế, ánh mắt trống rỗng, nhìn chằm chằm về phía trước.


Nỗi đau bị người thân yêu nhất phản bội và sự tuyệt vọng khi tội lỗi bị phanh phui cùng lúc ập đến. Nước mắt ông ta không kiểm soát được, trượt dài từ khóe mắt, vai run rẩy nhẹ, phát ra tiếng nấc nghẹn bị kìm nén, “A Phi, ba làm tất cả những điều này chỉ vì con thôi mà…”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 116
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...