Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 115
Hai ngày trước buổi tiệc, Lãnh Ninh nhận được một bưu phẩm được gửi từ Địch Diệp.
Cậu quay lại nhìn Địch Diệp đang ngồi thiếu đứng đắn trên ghế sofa, “Anh gửi cho tôi cái gì thế?”
“Mở ra xem thì biết.”
Lãnh Ninh mở hộp, là một bộ vest may đo cao cấp, “Anh mua cái này làm gì?”
“Lần sau đừng thuê quần áo nữa, sau này có dịp trang trọng thì cứ mặc bộ này.”
Lời nói của Địch Diệp thiếu đầu thiếu cuối, Lãnh Ninh có chút không hiểu, “Mặc không được mấy lần, không cần thiết.”
“Tôi nói cần thiết là cần thiết, hơn nữa, cậu đã là bạn tình của tôi rồi, không thể để cậu thiệt thòi được. Chỉ là một bộ quần áo thôi, cậu không thích thì cứ vứt đi.”
Lãnh Ninh nghe Địch Diệp nói vậy, liền đậy hộp quà lại, “Vậy thì tôi xin nhận vậy.”
Địch Diệp dựa trên nguyên tắc “cậu diễn tôi thì tôi diễn lại cậu”, đã vớt vát được rất nhiều lợi ích dưới danh nghĩa bạn tình với Lãnh Ninh.
Anh tổng kết kinh nghiệm chiến thắng của mình: Thứ nhất, mặt phải dày; thứ hai, tuyệt đối không nhắc đến tình yêu.
Tóm lại là bám riết không buông.
Vì thế anh ta học được khôn, rõ ràng là bộ lễ phục may đo cao cấp được chọn lựa kỹ lưỡng, nhưng lại phải xé bỏ bao bì rườm rà, gửi qua chuyển phát nhanh bằng một chiếc hộp.
Đến tay Lãnh Ninh còn không thể nói thật, phải nói là bồi thường của “bạn tình”.
Quả nhiên, chẳng phải đã nhận rồi sao?
Trong lúc Địch Diệp đang ung dung tự đắc vì mưu kế nhỏ của mình, thì thấy Lãnh Ninh quẳng bộ vest may đo cao cấp đó vào thùng rác.
Địch Diệp: “…”
“Hai ngày nay cậu bị làm sao thế?” Địch Diệp nhìn vào mắt Lãnh Ninh, cố gắng nhìn thấu bí mật sâu thẳm trong lòng đối phương qua đôi mắt này.
“Không có gì.” Lãnh Ninh ngước mắt lên, “Tôi thấy Đội trưởng Địch gần đây rất thảnh thơi. Chuyện khởi động lại vụ án cũ, anh đã sắp xếp xong hết chưa?”
“Ừ, đang sắp xếp đây. Hiệu ứng dư luận khá tốt, các lãnh đạo tỉnh đã họp bàn về chuyện này rồi, tôi nghĩ chắc là sắp rồi.”
Vừa nói, Địch Diệp vừa đưa tay chạm vào d** tai của Lãnh Ninh, “Gần đây cậu nhạy cảm lắm đấy.”
Lãnh Ninh nghiêng đầu, tránh để tai mình khỏi ngón tay Địch Diệp, “Anh tiết chế một chút đi.”
Mỗi lần Lãnh Ninh phản kháng đều khơi dậy hứng thú của Địch Diệp. Bàn tay bị hụt chuyển xuống dưới, không những không kiềm chế lại mà còn ôm chặt lấy eo Lãnh Ninh, “Bây giờ tôi muốn làm cậu ngay lập tức.”
“Làm xong lần này, chúng ta chấm dứt quan hệ bạn tình đi.” Lãnh Ninh nói.
“Được.”
Địch Diệp đồng ý vô cùng sảng khoái, trực tiếp bế xốc Lãnh Ninh đi về phía phòng ngủ.
Lãnh Ninh không từ chối Địch Diệp. Bị ném lên giường, cậu liền ngồi bật dậy.
Cậu nhìn Địch Diệp cởi nút áo sơ mi, chủ động đưa tay ra, “Để tôi làm.”
Địch Diệp sững người, tay rời khỏi nút áo, cúi xuống nhìn Lãnh Ninh đang ngồi ở mép giường giúp mình c** q**n áo.
“Hôm nay cậu lạ thế.”
Trước hết là vứt bộ vest, giờ lại chủ động như vậy.
Khi Lãnh Ninh ôm lấy mặt anh hôn lên, mọi suy nghĩ trong đầu Địch Diệp đều biến mất, chỉ còn lại bản năng cơ thể chi phối hành động.
Lãnh Ninh đè Địch Diệp xuống giường, ngón trỏ lướt qua giữa ngực đối phương, cứ như thể cậu đang cầm dao giải phẫu rạch một đường chữ “I” trên thi thể ở bàn giải phẫu.
Yết hầu Địch Diệp cuộn lên xuống, cảm nhận ngón tay Lãnh Ninh lướt trên cơ thể mình.
Ngón tay đi qua khớp mu, Địch Diệp phát ra một tiếng rên trầm đục trong cổ họng.
“Sướng không?” Lãnh Ninh hỏi.
Địch Diệp kìm nén sự thôi thúc nguyên thủy nhất của cơ thể, “Cho vào đi.”
Tay Lãnh Ninh đột nhiên lệch khỏi quỹ đạo, vươn tới túi quần Địch Diệp, lôi ra một chiếc còng tay.
“Cậu làm gì thế?” Địch Diệp hỏi.
“Hôm nay thử chơi trò khác một chút.” Lãnh Ninh nói, rồi còng tay Địch Diệp vào đầu giường.
Trước đây toàn là Địch Diệp còng tay người khác, hôm nay là lần đầu tiên bị còng tay, nên anh cảm thấy rất mới mẻ. Anh nhếch mép cười, “Cậu còn chiêu trò gì nữa?”
Lãnh Ninh giật mạnh thắt lưng của Địch Diệp ra, quấn một vòng quanh lòng bàn tay, rồi “chát” một tiếng, quất xuống cơ bụng sáu múi săn chắc của Địch Diệp.
Cơ thể Địch Diệp căng cứng, sau đó như chậm rãi thở ra một hơi, “Cậu đang trừng phạt tôi à?”
Lãnh Ninh giữ nguyên mặt lạnh không nói gì, dây lưng rất nhanh rơi xuống lần nữa, cho đến khi trên da Địch Diệp xuất hiện từng vệt đỏ thì cậu mới dừng lại, rồi ghé lại gần Địch Diệp, “Tôi cũng có một món quà muốn tặng anh.”
Địch Diệp mong đợi hỏi, “Tặng tôi cái gì?”
Anh nghiêng đầu nhìn Lãnh Ninh, phát hiện đối phương lấy ra một vật hình vòng không biết là thứ gì từ trong hộp ra, đầu kia còn có nối dây điện.
Anh đột nhiên có một dự cảm không lành.
Lãnh Ninh đặt vòng latex co giãn lên người Địch Diệp, sau đó đứng thẳng dậy thở ra một hơi dài, như thể trút hết sự bất mãn tích tụ trong suốt thời gian này.
Tiếp theo, cậu nhấn công tắc trong tay, trong phòng lập tức vang lên tiếng rung và tiếng chửi thề của Địch Diệp.
Lãnh Ninh coi như không nghe thấy gì, đi đến bàn làm việc, kéo ghế đối diện Địch Diệp ngồi xuống, ánh mắt lấp lánh cảm xúc, “Bây giờ, chúng ta thảo luận về kế hoạch tiếp theo thôi.”
**
Ngày hôm sau.
Địch Diệp nhận được điện thoại của Tô Oánh Oánh.
“Con trai, chuyện con dặn đã xong xuôi rồi. Ngày mai mấy giờ con đến?”
Cúp điện thoại, Địch Diệp dựa vào ghế công thái học trong văn phòng suy nghĩ.
Lúc này Thư Thư gõ cửa vào tìm Địch Diệp ký giấy tờ, thấy Địch Diệp có vẻ mặt mệt mỏi, bèn hỏi một câu, “Đội trưởng, đêm qua anh lén đi trộm gà à?”
Địch Diệp đang ký, nghe Thư Thư hỏi vậy, ngón tay dùng lực, suýt chút nữa chọc rách giấy.
Thư Thư thấy vậy, mím môi, vội vàng cầm tài liệu đã ký rút lui khỏi văn phòng.
Địch Diệp cảm thấy ngực thắt lại mỗi khi nghĩ đến chuyện đêm qua.
Đêm qua, Lãnh Ninh trong tình huống đó mà vẫn thảo luận kế hoạch tiếp theo với anh. Anh phải kiềm chế d*c v*ng của cơ thể mới có thể nghe rõ từng chữ đối phương nói.
Đến cuối cùng, anh bị rung đến tê dại, cho đến khi thiết bị đó hết pin anh vẫn chưa thể kết thúc, khó chịu suốt cả đêm dài.
Quá thâm độc, sao lại có người thâm độc đến mức này cơ chứ?
Cho nên, cậu đã lén lút chuẩn bị bao lâu để trả thù tôi vậy?
Nghĩ đến đây, Địch Diệp đấm một cú xuống bàn.
Mẹ nó, may mà tối qua mình không cầu xin, nếu không biết giấu mặt vào đâu!
Thư Thư vừa đóng cửa, đã nghe thấy một tiếng động lớn phát ra từ văn phòng đội trưởng, cô vỗ vỗ ngực, thầm nghĩ trong lòng, may mà mình chạy nhanh!
**
Thời gian nhanh chóng đến ngày diễn ra buổi tiệc.
Khi Lãnh Ninh mặc bộ vest may đo cao cấp xuất hiện trong phòng tiệc, Địch Diệp nhận ra cậu ngay lập tức.
Ban đầu Địch Diệp còn đầy bụng oán giận, nhưng nhìn thấy Lãnh Ninh mặc bộ quần áo do mình chọn, sự oán giận đó đột nhiên vơi đi rất nhiều.
Nhiều cảm xúc đan xen, khiến anh bước nhanh về phía Lãnh Ninh.
Hôm nay Lãnh Ninh không mặc áo vest, chỉ mặc chiếc sơ mi màu mực bên trong, cổ áo có một hàng thêu hoa trà màu đỏ tươi trông rất bắt mắt.
Chiếc áo này rất khó mặc, nhưng Lãnh Ninh mặc vào lại vô cùng hài hòa. Làn da cổ trắng lạnh làm cho bông hoa thêm rực rỡ, bông hoa lại tôn lên vẻ trắng trẻo của cả người cậu. Điều đáng kinh ngạc là, một thiết kế có phong cách nổi bật như vậy lại không hề làm suy suyển khí chất thanh lãnh toát ra từ cốt cách của cậu.
Khiến người ta có ý muốn khám phá thêm.
Địch Diệp bước tới chỉnh lại cổ áo cho Lãnh Ninh, thầm nghĩ nên để lại dấu vết trên cổ Lãnh Ninh, kẻo bị người khác để ý.
Lãnh Ninh chủ động nói câu đầu tiên với Địch Diệp sau chuyện đó, “Người đến chưa?”
Hôm đó cậu trút hết tất cả bất mãn xong, đã nhặt lại bộ vest từ thùng rác.
Địch Diệp chỉ tay về phía một già một trẻ đang nói chuyện ở trung tâm phòng tiệc, “Ở đằng kia.”
Lãnh Ninh nhìn theo hướng Địch Diệp chỉ, bên cạnh một người đàn ông trung niên bụng phệ là một người trẻ tuổi đeo kính.
“Người lớn tuổi là Cao Vân, người trẻ là con trai ông ta Cao Phi. Chúng ta qua chào hỏi đi.”
Lúc này Tô Oánh Oánh mặc lễ phục lộng lẫy đứng trên tầng hai phòng tiệc quan sát tình hình bên dưới. Thấy Địch Diệp và Lãnh Ninh đi về phía Cao Vân, bà có chút thắc mắc.
Bà lập tức gọi cấp dưới, “Lát nữa cậu để mắt đến cái người mặc áo cổ hoa kia cho tôi.”
Tô Oánh Oánh vừa dặn dò xong, đã thấy một người khác bước tới từ góc khuất.
Địch Diệp nói chuyện với Cao Vân vài câu. Trong lúc đó, ánh mắt Cao Phi luôn đặt trên người Lãnh Ninh. Địch Diệp đột nhiên cảm thấy khó chịu, vòng tay ôm lấy eo Lãnh Ninh.
Cao Phi thấy vậy hiểu ngay ý tứ, cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng không nói gì thêm.
“Xem ra Tổng giám đốc Phi rất am hiểu về thương mại xuất nhập khẩu. Hay là chúng ta trao đổi cách thức liên lạc, lát nữa nói chuyện tiếp?”
Cao Phi liếc nhìn Lãnh Ninh, “Tất nhiên là được.”
Hắn rất lịch sự lấy danh thiếp của mình, đưa cho cả Lãnh Ninh và Địch Diệp mỗi người một cái.
Lãnh Ninh nhận lấy danh thiếp, nhìn thấy logo trên đó, cậu sững sờ một chút.
Đó là một logo hình tròn, ở giữa có con cá màu xanh và sóng biển.
Chiếc xe lạnh năm xưa cậu và Phương Vĩ Cường bị nhốt có logo y hệt như vậy.
Lãnh Ninh cảm thấy, đến đây manh mối đã vô cùng rõ ràng.
Lúc này Lâm Nguyên cầm một ly rượu Champagne đi tới, “Đây chẳng phải là Tổng giám đốc Cao sao? Ngài lại có thời gian tham gia một bữa tiệc tối nhàm chán như vậy.”
Cao Vân nghe vậy cười cười, “Cậu cũng đến đấy thôi? Dù có nhàm chán đến mấy, cũng phải nể mặt Tổng giám đốc Địch một chút, cậu nói có đúng không?”
“Tôi nghe nói gần đây ngài muốn nhập một lô tủ lạnh? Công ty chúng tôi có thể tham gia đấu thầu không?”
Cao Vân cười nói, “Tủ lạnh cũng không phải là thiết bị chính xác gì, e rằng Tổng giám đốc Lâm không vừa mắt đâu.”
“Sao lại thế được. Việc kinh doanh của Tổng giám đốc Cao không có gì là không kiếm ra tiền. Tôi cũng muốn theo để chia phần.”
“Ha ha ha, công ty của cậu không phải chuyên làm thiết bị điện tử chính xác cao à? Tủ lạnh mà cũng hứng thú?”
“Vận tải lạnh rất có tiền đồ, tôi rất lạc quan về nó.”
“Nếu Tổng giám đốc Lâm cũng là người có tầm nhìn xa, hay là chúng ta qua bên kia nói chuyện kỹ hơn đi?”
“Mời ngài.” Lâm Nguyên làm động tác mời.
Cao Vân quay sang dặn dò Cao Phi một tiếng, rồi cùng Lâm Nguyên đi sang một góc khác.
Lúc này Địch Diệp mới đi vào trọng tâm, “Tổng giám đốc Phi, chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?”
Ngay từ đầu Cao Phi cũng cảm thấy người đàn ông cao ráo này có chút quen mắt, nhưng không dám chắc chắn. Bây giờ đối phương nhắc đến, hắn thấy gần như chắc chắn rồi.
Người này là con trai cả của Địch Tu Thành, Địch Diệp.
Địch Tu Thành là nhân vật đứng đầu trong danh sách những người giàu có, ngay cả gia đình họ cũng không thể sánh kịp. Nếu không phải năm xưa hắn giở chút trò vặt…
“Trước đây chúng ta còn cùng nhau chơi game nữa, cậu quên rồi à?”
Cao Phi hoàn hồn, “Xin lỗi, trí nhớ của tôi hơi kém.”
Lúc này Tô Oánh Oánh trên tầng hai thấy Địch Diệp dẫn Cao Phi vào phòng, liền ra hiệu cho cấp dưới.
Cao Phi run rẩy bị Địch Diệp dẫn vào phòng, hắn thầm nghĩ trong lòng, ở đây đông người như vậy, chắc hẳn đối phương không dám làm gì đâu, hơn nữa, chuyện 15 năm trước đã qua lâu như vậy rồi, nếu đối phương có nghi ngờ, chuyện đã rùm beng từ lâu rồi.
Hắn bồn chồn nghĩ về chuyện trước đây, cho đến khi Địch Diệp đưa tay cầm chơi game cho hắn, mới hoàn hồn.
Cao Phi nói, “Trò này tôi không biết chơi.”
“Trò này trước đây chính cậu giới thiệu cho tôi mà.” Địch Diệp nhét tay cầm vào tay Cao Phi, “Chơi vài ván để tìm lại cảm giác.”
Cao Phi nghiến răng cố gượng chơi một ván, “Trò này khó quá.”
“Chơi thêm vài lần nữa là được” Địch Diệp lại mở ván mới, “Thử lại đi.”
Đúng lúc bọn họ đang chơi game, chuông báo cháy đột nhiên vang lên.
“Hình như có cháy rồi.”Lãnh Ninh quay sang nói với hai người.
Cao Phi bỏ tay cầm xuống, đang định đứng dậy, bên tai truyền đến một giọng nói âm trầm, “Tôi cho cậu bỏ xuống à?”
Cao Phi giật mình, lại cầm tay cầm lên.
Đang chơi dở, khói đặc bắt đầu luồn qua khe cửa. Cao Phi quẳng tay cầm, vọt dậy chạy ra cửa, hắn vặn tay nắm cửa, phát hiện cửa đã bị khóa chặt.
Hắn bắt đầu đạp cửa.
Lúc này Địch Diệp mới bỏ tay cầm xuống đi về phía hắn, “Cửa này không thể đá được đâu, cậu phải dùng sức tông vào!”
Cao Phi tông hai cái, chỉ cảm thấy toàn bộ vai mình tê dại.
Hắn nhìn lại phía sau, giơ một chiếc ghế đập vào cửa, “Các người còn đứng đó làm gì, mau nghĩ cách đi chứ!”
“Gọi điện thoại kêu người tới.” Địch Diệp nói với Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh lấy điện thoại gọi. Cao Phi vẫn dùng sức đập cửa, vừa đập vừa kêu cứu.
Lúc này khói đặc đã lan khắp căn phòng, Cao Phi lấy chiếc khăn tay trong túi áo vest che miệng mũi.
“Cậu làm vậy không được đâu, phải làm ướt mới được.”
Cao Phi nhìn xung quanh, “Ở đây đâu có nước!”
“Tôi có.” Địch Diệp tiếp nhận khăn tay của Cao Phi, quay lưng lại và huýt sáo.
Lãnh Ninh thấy vậy, nhướng mày, thầm nghĩ: Cái này không nằm trong kế hoạch đâu nhé.
Một lát sau, Địch Diệp đưa khăn tay cho Cao Phi, “Đây, dùng đi.”
Cao Phi đưa gần mũi, ngửi thấy một mùi khai nồng nặc.
Lúc này khói đã ngày càng dày đặc, hắn không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp dùng chiếc khăn tay dính nước tiểu đó che miệng mũi lại.
**
Chan: Dơ ơi dơ >_
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 115
10.0/10 từ 21 lượt.
