Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 114
Lãnh Ninh ngâm mình trong bồn tắm ấm áp, cậu nhắm mắt lại, trước mắt hiện ra tòa nhà bị cháy khét trong trận hỏa hoạn.
Tâm trí cậu dần dần trôi xa, như thể quay về đêm hôm đó 15 năm trước.
Cậu và Địch Thước trèo ra khỏi ống thông gió, chạy trong con hẻm rất lâu, sau đó Địch Thước hết sức, cậu bèn cõng Địch Thước tiếp tục chạy.
Lúc đó cậu chỉ có một suy nghĩ, nhất định phải đưa Địch Thước trốn thoát.
Những kẻ xấu đó là bọn buôn người, nếu bị bắt lại thì xong đời.
Gió đêm thổi bay những sợi tơ liễu ở góc tường, Địch Thước ho khan trên vai cậu.
“Cậu ráng chịu đựng một chút, chúng ta không thể để bị phát hiện.”
Địch Thước ho thêm hai tiếng, “Anh Ninh Ninh, em dị ứng với tơ liễu.”
“Có nghiêm trọng không? Cố chịu được không?”
“Anh Ninh Ninh, em không muốn làm liên lụy anh đâu, anh thả em xuống đi.” lúc đó Lãnh Ninh vô cùng lúng túng, chỉ có thể tìm một chỗ để đặt Địch Thước xuống trước.
Cậu vừa đặt người xuống, liền bị hai tên bắt cóc hung tợn phát hiện ra.
“Chúng nó ở kia!”
“Thằng ranh con, chạy cũng dai gớm! Đánh gãy chân nó đi!”
Lãnh Ninh lùi lại hai bước, nếu lúc đó cậu bỏ rơi Địch Thước thì đã có thể chạy ra đường cái kêu cứu rồi.
Nhưng cậu không thể bỏ rơi Địch Thước.
Hai tên bắt cóc xông đến đánh cậu túi bụi, Lãnh Ninh bị đánh đau khắp cơ thể, cảm giác như gãy hết xương. Một tên bắt cóc khác xông lên ngăn lại, “Đừng đánh nữa, đánh hỏng rồi thì bán lấy tiền thế nào?”
Lúc đó cậu đang nằm bò trên đất, thấy một tên bắt cóc đá Địch Thước một cú, cú đá đó hình như trúng ngay ngực của cậu bé.
Sau đó cậu nhìn thấy Địch Thước ngã xuống đất rồi bất động.
“Vãi ò, thằng ranh này sao lại yếu đuối thế!”
“Mau đưa người về trước, đừng để bị phát hiện.”
Hai người họ bị ném vào tầng hầm tối tăm ẩm ướt, tiếng khóc của những đứa trẻ khác vọng lại từ phòng bên cạnh, nhưng không đứa nào dám khóc to, chỉ nghe thấy tiếng thút thít và run rẩy nhỏ nhẹ.
Lãnh Ninh sờ được tay Địch Thước, “Cậu sao rồi?”
Địch Thước không trả lời cậu.
Cậu lắc lư cơ thể Địch Thước, không có phản ứng gì, cùng với thời gian trôi qua, cậu cảm thấy cơ thể của đối phương đang lạnh dần đi.
Cậu chỉ có thể ôm Địch Thước vào lòng, nhưng cũng vô ích, cơ thể của đối phương không hề ấm lên.
Trong bóng tối, cậu cũng bật khóc bất lực cùng với những đứa trẻ khác.
…
Địch Thước nằm trong tầng hầm tối tăm, không hề cử động nữa. Sau đó, có tên bắt cóc vào đưa cơm, phát hiện Địch Thước đã chết trong tầng hầm.
“Đệt mẹ, chết mất một đứa rồi!”
“Không sao, đưa đứa mà lão đại cần đi trước.”
“Đứa nào tên Địch Thước?”
…
“Tại sao không khớp tạng được, đừng nói với tao là mày bắt nhầm người!”
“Xin lỗi ông chủ, tôi sẽ đi xác minh ngay…”
…
…
…
Địch Diệp vỗ vai Lãnh Ninh, “Này, không sao chứ?”
Lãnh Ninh mở choàng mắt, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.
Địch Diệp sững sờ.
Cậu ấy khóc? Hay là nước vào mắt?
Địch Diệp nghiêng người lấy khăn tắm, quấn lên đầu Lãnh Ninh xoa xoa, “Cậu nhớ ra chuyện gì rồi à?”
Lãnh Ninh mở mắt, mệt mỏi nhìn Địch Diệp, “Địch Thước bị bọn bắt cóc giết, có một người đàn ông đá vào tim cậu ấy.”
Địch Diệp sững người trong giây lát, “Bọn nó đánh nó à? Nó vừa phẫu thuật tim xong, bọn nó dám đá chết nó!”
Địch Diệp đột nhiên trở nên vô cùng kích động, kìm chặt gáy Lãnh Ninh, “Cậu lừa tôi! Cha mẹ tôi tự miệng nói với tôi, thằng bé chết cháy! Chẳng lẽ còn có người giở trò trên thi thể được chắc? Cậu đừng hòng lừa tôi nữa!”
Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp, trong lòng có một nỗi khó chịu khôn tả.
Cũng phải thôi, anh ấy không có lý do gì để tin một tên buôn m* t** bị mất trí nhớ.
Lãnh Ninh nói, “So với việc bị đánh chết, bị chết cháy sẽ khiến anh dễ chịu hơn, đúng không? Cho nên anh nguyện ý tin rằng trận hỏa hoạn đó chỉ là tai nạn, phải không?”
Địch Diệp căng cứng quai hàm không trả lời.
Lãnh Ninh nhắm mắt lại, tiếp tục nói, “Khi tôi thế chỗ cậu ấy, cậu ấy quả thực đã chết rồi. Tôi không cần thiết phải nói dối hai lần về chuyện này. Bọn họ chuộc Địch Thước về, là vì nội tạng của cậu ấy.”
Đôi mắt Địch Diệp đỏ hoe, hỏi, “Cậu chắc chắn bọn chúng là vì nội tạng không?”
“Tôi chắc chắn.”
Lãnh Ninh vừa nói xong thì nghe một tiếng động lớn vang lên, Địch Diệp đấm một cú vào tường!
Gạch men vỡ vụn ngay lập tức.
Phản ứng đầu tiên của Lãnh Ninh là xem Địch Diệp có sao không.
Dĩ nhiên Địch Diệp không sao, tuy gạch men vỡ nát, mà anh chỉ trầy xước một chút.
Địch Diệp cố nén giận, rít ra từ kẽ răng: “Em trai tôi bị bệnh tim bẩm sinh, chúng tôi luôn tìm kiếm tim cho nó, nhưng không ngờ nó lại bị người khác nhắm tới.”
“Tôi biết bây giờ anh rất tức giận,” Lãnh Ninh an ủi, “Nhưng tức giận không giải quyết được vấn đề. Anh nghĩ kỹ lại xem, trước khi Địch Thước mất tích có điểm nào bất thường không?”
Địch Diệp thở ra một hơi, nhớ lại những chuyện đã xảy ra vào ngày Địch Thước xảy ra chuyện…
“Vốn dĩ chiều hôm đó tôi phải đi đón nó, nhưng lại bị mấy người bạn rủ đi chơi game.”
“Những người khác thì sao? Tại sao bọn họ không đi?”
“Cha mẹ tôi đang đi công tác ở nước ngoài, còn tài xế thì nhà có chút chuyện.”
Lãnh Ninh suy tư, nói: “Vậy là, chiều hôm đó vừa đúng lúc tất cả mọi người đều không đi đón Địch Thước…”
Ánh mắt Địch Diệp càng trở nên sắc lạnh hơn, “Trong đám trẻ đó, có hai đứa là bạn học của tôi, gia đình đều là công nhân thật thà, hẳn là không có vấn đề gì, còn một đứa không quen lắm, hình như tên là Cao Phi.”
“Điều tra lý lịch của Cao Phi.” Lãnh Ninh dặn dò, liếc nhìn mu bàn tay Địch Diệp, phát hiện chỗ bị trầy da đang rỉ máu.
Lãnh Ninh quay người lấy hộp thuốc, bảo Địch Diệp lại gần mình. “Mục đích của chúng ta là điều tra vụ án bắt cóc 15 năm trước. Vụ án của Địch Thước đã đẩy ra một tầng màn chắn, có lẽ là một sự cố, nhưng cũng có thể là một manh mối.” Cậu vừa nói vừa bôi thuốc cho Địch Diệp, quan sát phản ứng của anh, ngữ điệu sau đó càng lúc càng ôn hòa, tiện thể hồi tưởng lại những chi tiết của vụ án cũ đó, “Anh đã nhận đồ của ông ta, không cho ông ta chút lợi lộc thì ông ta sẽ không buông tha anh đâu.”
“Chỉ là một Vạn Trung Huy nhỏ bé, cậu nghĩ tôi sẽ sợ lão ta à?”
Khi Địch Diệp nói câu này, mắt anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng hồng của Lãnh Ninh, trong lòng có một ngọn lửa vô danh đang bốc lên, cứ như thể trên khuôn mặt Lãnh Ninh đang viết một dòng chữ “Đáng bị đánh”.
“Vạn Trung Huy có danh có lợi, anh nên trấn an ông ta trước.” Lãnh Ninh vừa nói, vừa lấy hộp thuốc từ trong tủ ra.
“Tôi đi trấn an ông ta, ai trấn an tôi?” Địch Diệp bất mãn nói, “Trước đây cậu nói cái chết của em tôi có liên quan đến cậu, bây giờ lại bảo không liên quan đến cậu. Hành hạ tôi vui lắm à?”
“Tôi sai rồi, trước đó là do tôi chưa điều tra rõ ràng mà đã nói với anh.” Giây phút này Lãnh Ninh hoàn toàn không muốn chọc giận đối phương, “Để tôi thoa thuốc cho anh.”
Lúc này Địch Diệp mới phát hiện tay mình đang chảy máu.
Anh giơ tay lên nhìn, “Vết thương nhỏ này không cần đâu.”
“Anh muốn trấn an mà?” Lãnh Ninh lấy băng gạc ra, “Đưa tay đây, tôi trấn an anh.”
Địch Diệp từng chút từng chút một áp sát Lãnh Ninh, đặt tay lên xương cụt của đối phương, ấn mạnh một cái, “Dùng chỗ này à?”
Lãnh Ninh cảm thấy đối phương đã phát điên rồi, cậu còn chưa hoàn hồn lại được mà.
Địch Diệp lại ôm chặt hơn, ngón tay còn di chuyển xuống vài centimet, “Bây giờ tôi muốn lấp đầy cậu ngay lập tức.”
Lãnh Ninh giật cả mình, “Anh ra ngoài đi, tôi cần nghỉ ngơi!”
Địch Diệp trực tiếp bế xốc Lãnh Ninh đặt lên giường, ánh mắt sâu thẳm, “Là cậu nói muốn trấn an tôi mà.”
**
Ba ngày sau, tại Cục cảnh sát.
Địch Diệp đang lướt xem thông tin trên mạng, những tiêu đề đen trên màn hình laptop vô cùng nổi bật.
[Vụ án phụ nữ mất tích leo thang! Kéo theo hàng loạt vụ án mất tích chưa giải quyết, dư luận sục sôi mong tìm ra sự thật.]
[Nhắc lại vụ án cũ, nỗi đau bị chôn vùi lại một lần nữa được khơi dậy.]
Địch Diệp nhìn gần hơn, lượt click đã vượt qua một triệu. Sức mạnh của quần chúng quả nhiên không thể xem thường.
Thư Thư cầm một tập tài liệu đã in gõ cửa văn phòng, “Đội trưởng, người anh bảo em điều tra đã có kết quả rồi, Cao Phi là con trai của Cao Vân, Cao Vân là Chủ tịch Tập đoàn Vân Tường, chuyên kinh doanh xuất nhập khẩu hải sản. Đội trưởng, tại sao anh lại điều tra hắn ta?”
Địch Diệp không thể nói cho Thư Thư lý do mình điều tra Cao Phi, “Cô đừng quản.”
“Vâng.” Thư Thư đặt tài liệu đã in xuống rồi rút lui khỏi văn phòng.
Địch Diệp cầm tài liệu của Cao Phi lật vài trang, thầm nghĩ trong lòng: Không có lệnh bắt giữ, anh chỉ có thể tự mình đi gặp thằng Cao Phi này thôi.
Anh liền gọi điện thoại cho Tô Oánh Oánh.
“Mẹ, dạo này nhà mình có chuyện tốt gì không?”
“Có chuyện tốt gì được chứ.” Tô Oánh Oánh thở dài.
“Gặp chuyện gì rồi.” Địch Diệp nói.
“Còn không phải vì chuyện của con à!” bây giờ Tô Oánh Oánh cứ nghĩ đến chuyện đó là đau đầu, “Con nói xem, đang yên đang lành, tại sao cứ phải quen một người không rõ lai lịch? Mẹ đã cho người điều tra rồi, cái đứa Lãnh Ninh đó chẳng phải loại tốt đẹp gì.”
“Mẹ lại lén lút điều tra cậu ấy? Sao mẹ không nghe lời khuyên gì cả, chuyện này mẹ đừng nhúng tay vào!”
“Nếu con sinh ra trong một gia đình bình thường, xem mẹ có thèm quản con không, nhà chúng ta có bao nhiêu tài sản có lẽ con không rõ, mẹ tuyệt đối không thể để một người như vậy bước vào nhà họ Địch!”
Địch Diệp kiềm chế cơn nóng giận của mình, nói với giọng nhẹ nhàng, “Ngay cả khi mẹ muốn cậu ấy vào, cậu ấy cũng chưa chắc đã chịu đâu. Chuyện này con tự biết cách giải quyết, mẹ đừng lo lắng nữa. Nhà mình tháng này có ai sinh nhật không?”
Tô Oánh Oánh ngơ ngác suy nghĩ một chút, “Sinh nhật mẹ và con vào đầu năm, ba con phải đợi đến cuối năm. Nhà mình không có ai sinh nhật cả.”
“Mẹ, mẹ phải giúp con một việc.” Địch Diệp nghiêm túc nói.
“Ồ, cuối cùng cũng biết tìm mẹ rồi cơ à, nói đi, chuyện gì?” tâm trạng Tô Oánh Oánh lập tức tốt lên, dù sao con trai bà từ khi trưởng thành đã không nhờ bà giúp đỡ việc gì nữa.
“Chi tiết cụ thể như nào con không thể nói với mẹ. Chuyện này nếu làm tốt, có lẽ có thể khởi động lại vụ án cũ 15 năm trước.”
Tô Oánh Oánh sững sờ, trầm giọng nói “Nói đi con trai, con muốn mẹ làm gì?”
“Tìm một lý do nào đó tổ chức một buổi tiệc, giúp con mời hai cha con Cao Vân và Cao Phi đến.”
Tô Oánh Oánh biết tầm quan trọng của việc này, vì vậy hiệu suất làm việc cực kỳ cao. Để mời được hai cha con Cao Vân, bà thậm chí còn bàn bạc với chồng, nói là muốn mở rộng kinh doanh sang lĩnh vực hải sản.
Địch Tu Thành hoàn toàn không quan tâm đến chút lợi lộc nhỏ nhoi đó, đành để Tô Oánh Oánh muốn làm gì thì làm.
Tô Oánh Oánh vì muốn mời hai cha con Cao Vân, gần như đã mời toàn bộ người trong giới thương trường đến, còn tự tay lo liệu một bữa tiệc lớn thịnh soạn.
Để đảm bảo Cao Vân và Cao Phi sẽ đến dự, bà còn chuẩn bị kế hoạch A, B, C, D.
Theo bà thấy, dù thế nào đi nữa, bữa tiệc hôm nay kẻ bị tình nghi sẽ không thể trốn thoát khỏi được.
15 năm rồi, Địch Thước đã khóc trong giấc mơ của bà 15 năm rồi!
Bà chưa bao giờ nhắc đến chuyện này với người ngoài, nhưng điều đó không có nghĩa là bà đã quên!
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 114
10.0/10 từ 21 lượt.
