Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 117


Địch Diệp vừa giao nhiệm vụ cho Thư Thư thì nhận được điện thoại của Cục trưởng Thang.


“Địch Diệp, có một tin tốt đây.”


Giọng nói trầm ổn của Thang Hiểu Đông khiến người ta cảm thấy ông không phải đang nói một tin tốt, mà là đang công bố một chuyện rất quan trọng.


“Sau cuộc họp, lãnh đạo Tỉnh đã quyết định thành lập Tổ chuyên án, khởi động lại vụ án cũ 15 năm trước và xử lý song song với vụ án mất tích của An Kỳ.


Vụ án của An Kỳ vẫn do cậu phụ trách, nên sau khi thảo luận, lãnh đạo Tỉnh đã quyết định cử cậu làm Tổ trưởng Tổ chuyên án, các phòng ban liên quan sẽ toàn lực hợp tác.”


Thấy Địch Diệp không nói gì, Thang Hiểu Đông tiếp tục, “Vụ án có thể được khởi động lại cũng nhờ sự hỗ trợ của Cục trưởng Ngô, ông ấy luôn rất quan tâm đến vụ án này.”


Địch Diệp ngẫm nghĩ một lát, “Tại sao Cục trưởng Ngô lại để tâm đến vụ án này?”


Thang Hiểu Đông im lặng một chút, nói, “Theo tôi được biết, trước đây cục trưởng Ngô từng nhận nuôi một đứa trẻ, sau đó đứa bé đó mất tích. Tôi đoán có lẽ có liên quan đến chuyện này.”


Địch Diệp truy vấn, “Ông ấy còn nhận nuôi trẻ con nữa à? Rốt cuộc là chuyện gì?”


“Cái này tôi không rõ lắm, chuyện đã qua lâu rồi. Hình như nuôi chưa được bao lâu thì mất tích. Về lý mà nói cũng không có tình cảm gì nhiều. Cậu cứ tập trung vào vụ án đi. Vụ này sẽ có rất nhiều người chú ý.”


“Tôi hiểu.”


Thang Hiểu Đông nói, “Cậu hiểu là tốt. Hồ sơ sẽ được gửi đến vào ngày mai. Cậu đừng quá áp lực, gặp khó khăn gì thì kịp thời trao đổi với tôi.”


“Ông yên tâm.”


Địch Diệp cúp điện thoại, đi đến cửa sổ, ngẩn người nhìn cái bóng của mình.


15 năm rồi, vụ án này như một nỗi ám ảnh của anh, cho đến bây giờ cuối cùng cũng đã đến ngày nó được nhìn thấy ánh sáng.


Như thể đã định sẵn sẽ có ngày này, nên anh luôn kiên định bước về phía trước, thi vào trường cảnh sát, làm đặc công, chuyển sang cảnh sát hình sự, điều tra vụ án mất tích…


Khi ngày này thực sự đến, anh lại không hề kích động như tưởng tượng, ngược lại cảm thấy áp lực nặng nề.


Mọi manh mối đều đang cho anh biết, kẻ thù đằng sau thế lực ăn sâu bén rễ. Muốn phá án, nhất định phải đấu tranh với các thế lực đen tối ẩn giấu đó. Vụ án này tuyệt đối không đơn giản.


Hiện tại đã liên quan đến công ty của Cao Vân, tiếp tục đào sâu không biết sẽ còn kéo theo bao nhiêu người.


Nghĩ đến đây, anh bực bội kéo cổ áo, hít một hơi thật sâu.


Lãnh Ninh không thể bị cuốn vào.


**


Đêm đã khuya, đèn trong văn phòng tư vấn vẫn sáng.



Lãnh Ninh cầm bút, cúi đầu viết từng dòng manh mối lên tờ giấy trắng.


Cậu vừa viết xong, bên ngoài cửa đột nhiên có tiếng gõ cửa, cậu ngẩng đầu lên, người đẩy cửa bước vào là Địch Diệp.


Địch Diệp đứng thẳng tắp dưới ánh đèn trắng, vẻ mặt nghiêm nghị đến bất thường.


Lãnh Ninh nhẹ nhàng đặt bút xuống, thần sắc lạnh lùng hỏi, “Sao rồi, có kết quả chưa?”


Địch Diệp chống hai tay lên mép bàn, hơi nghiêng người về phía trước, nghiêm túc nói, “Cục tỉnh đã đồng ý xử lý song song vụ án, hồ sơ sẽ được gửi đến vào ngày mai.”


Lãnh Ninh ngước mắt lên, nhìn ánh mắt đầy lo âu của Địch Diệp hỏi, “Đây là chuyện tốt, sao trông anh lại không được vui vậy?”


Địch Diệp nhíu mày, như có tâm sự, “Vụ án này cậu không thể tham gia.”


“Không thể linh động một chút được à?”


Địch Diệp kiên quyết từ chối, “Không thể. Tổ chuyên án lần này do cục Tỉnh thành lập, sau này sẽ có chuyên gia hình sự được điều tới. Càng về sau, số người bị lôi ra càng nhiều, thế lực phía sau sẽ càng phức tạp. Cậu là nhân viên ngoại cảnh sát đặc biệt, tiếp xúc quá nhiều sẽ không tốt cho cậu.”


“Anh đang lo lắng cho tôi đấy à?” Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp bằng ánh mắt nhu hòa, “Đây là quyết định của anh, hay của cấp trên?”


“Là quyết định của tôi.” Địch Diệp nói thẳng, “Cậu khó khăn lắm mới có được một cuộc sống mới, tôi không muốn cậu bị cuốn vào. Dù sao thì…” sau này cậu còn phải làm vợ của tôi nữa.


“Dù sao cái gì?”


“Không có gì, chỉ là không muốn gây phiền phức cho cậu.”


“Anh biết mà, tôi không sợ phiền phức.”


“Vậy cũng không cần thiết phải tham gia vụ án này, cậu đã làm quá đủ rồi, phần còn lại, cứ giao cho tôi!”


Nghe Địch Diệp nói vậy, Lãnh Ninh trầm ngâm một lát.


Ánh đèn trắng chiếu lên mặt anh, khiến làn da của cậu càng thêm trắng lạnh, như phủ một lớp sương mỏng.


Ngón tay cậu gõ gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra âm thanh có nhịp điệu, như thể đang giải tỏa cảm xúc trong lòng.


Lãnh Ninh hiểu rõ, với tư cách là nhân chứng chủ chốt của vụ án cũ này, việc mình tham gia vào vụ án vốn đã gây điều tiếng. Nếu có người điều tra quá khứ của cậu, mọi chuyện sẽ càng trở nên phiền phức hơn.


Nghĩ đến đây, cậu cúi đầu, đưa tờ giấy đầy manh mối trên bàn cho Địch Diệp, “Tạm thời tôi chỉ nhớ được những manh mối này, hy vọng hữu ích cho anh… Cảm ơn Đội trưởng Địch đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua.”


Khi Địch Diệp nhận tờ giấy, anh túm lấy ngón tay Lãnh Ninh, “Trong thời gian này, chúng ta giữ liên lạc qua điện thoại, đừng để tôi không tìm được cậu.”


Ngón tay Lãnh Ninh rụt lại, nhưng không thoát ra được, đầu ngón tay vô tình khẽ cào vào lòng bàn tay đối phương.


Ngón tay Địch Diệp siết chặt, vẻ mặt chân thành, “Tôi có thể làm bạn trai cậu không?”


Ánh mắt Lãnh Ninh lóe lên trong vài giây ngắn ngủi, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, “Nếu vụ án này xử lý êm đẹp, tôi có thể cân nhắc.”



Địch Diệp mặt mày giãn ra, “Đó là cậu nói đấy nhé.”


Đôi môi mỏng của Lãnh Ninh khẽ mở, “Tôi rất mong đợi màn thể hiện của Đội trưởng Địch.”


**


Nửa tháng sau, thành phố Long Xuyên.


Phòng họp của cục cảnh sát vẫn còn ám mùi khói thuốc từ đêm thức khuya làm việc. Sáng sớm, Địch Diệp lại triệu tập cuộc họp.


Anh đã liên tục chỉ ngủ bốn tiếng mỗi đêm trong hai tuần, đội ngũ dưới quyền anh cùng anh chiến đấu, một nhóm người ngồi trong phòng họp trông như một cuộc họp của gấu trúc.


Sau khi cử người điều tra doanh nghiệp Cá ngừ vây xanh dưới trướng Cao Vân, Địch Diệp phát hiện một tuyến vận chuyển có vấn đề.


“Chiếc tàu hàng này cập cảng mỗi tháng một lần, sau khi tàu cập cảng, sẽ tiếp xúc với xe lạnh, người tiếp xúc là Đậu Văn, cái tên Đậu Văn này, năm ngày trong tuần hẹn người đánh mạt chược, còn hai ngày ở quán bar. Hắn hoàn toàn không phải là một công nhân làm thuê đàng hoàng. Kế hoạch tiếp theo của chúng ta là lấy thông tin hữu ích từ miệng của Đậu Văn.”


Tạ Trường Hoành thắc mắc, “Tại sao không trực tiếp bắt người về thẩm vấn?” Dù sao thẩm vấn mới là sở trường của ông.


“Nếu chúng ta mạo hiểm bắt hắn, manh mối này rất có thể sẽ bị cắt đứt. Chính vì vậy, chúng ta cần cử người nằm vùng, thâm nhập vào nội bộ đối phương.”


Trong lúc nghỉ giải lao, Địch Diệp châm một điếu thuốc, “Ai sẵn lòng đi cùng tôi?”


Trong toàn bộ đội cảnh sát, chỉ có Địch Diệp và Hà Lạc có khí chất của dân giang hồ, những người khác ít nhiều đều có vẻ cảnh sát.


Hà Lạc giơ tay ngay lập tức, “Tôi đi! Chuyện này sao có thể thiếu tôi được?”


“Được, cậu chuẩn bị đi, tối nay chúng ta lên đường.”


Địch Diệp vừa dứt lời, điện thoại đột nhiên reo lên.


Anh cúi đầu nhìn, là điện thoại của người cung cấp tin.


“Alo, Đội trưởng Địch, Đậu Văn gặp chuyện rồi!”


Địch Diệp nghe vậy, đồng tử co lại, nhanh chóng quay về văn phòng, lấy súng trong két sắt cài vào thắt lưng, chộp lấy chìa khóa xe và lao ra ngoài.


Anh bước nhanh ra khỏi tòa nhà văn phòng, mở cửa xe, nhanh chóng thắt dây an toàn. Vừa định đạp ga, Hà Lạc đứng chắn trước đầu xe, “Lão đại, anh quên mất em rồi à?”


“Lên xe!”


Hà Lạc không nói hai lời, trực tiếp kéo cửa ghế phụ lái và nhảy lên xe.


Địch Diệp đạp mạnh ga, chiếc xe vọt đi như tên bắn, cuốn bụi tung lên mặt đất.


**


Trên đường đến bến cảng, xe tắc nghẽn chật cứng.



Màn hình điều khiển trung tâm ô tô hiển thị 7 giờ 48 phút tối, đã 20 phút trôi qua kể từ khi anh gọi điện cho người cung cấp tin.


“Khốn thật!”


Địch Diệp chửi thề một tiếng, bình thường giờ này đường này không có xe mấy, lại đúng đêm nay kẹt xe!


Các phương tiện phía trước đã bắt đầu đồng loạt bóp còi, Địch Diệp thò đầu ra khỏi cửa sổ, nhận thấy phía trước có điều không ổn.


Ở giữa cầu lớn, một chiếc Crown đen đang chiếm hai làn đường, không có dấu hiệu muốn lái đi.


Địch Diệp đóng sầm cửa xe bước tới, móc ngón tay gõ vào cửa kính chiếc Crown.


Cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ một khuôn mặt vô cùng tái nhợt, Địch Diệp nhận ra ngay đó là Đậu Văn.


Địch Diệp: !!!


Anh đang vội đi gặp Đậu Văn, không ngờ lại gặp chính người đó ở đây!


Địch Diệp hỏi, “Không khỏe sao? Có cần đến bệnh viện không?”


Ánh mắt Địch Diệp nhìn xuống, phát hiện vùng eo của Đậu Văn đang rỉ máu ra ngoài!


Anh thò tay vào cửa sổ, mở khóa rồi giật mạnh cửa xe, vén góc áo Đậu Văn lên nhìn, gáy hắn căng cứng.


Dưới bụng dưới bên phải của Đậu Văn xuất hiện một vết đạn rõ ràng!


Nhưng nhìn vị trí vết đạn, có lẽ không làm bị thương nội tạng quan trọng.


Đường này không phải đi bệnh viện, hắn ta định làm gì?


Lông mày Địch Diệp càng nhíu chặt hơn.


Cho dù không bị thương nội tạng quan trọng, việc không đi bệnh viện cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.


Địch Diệp suy nghĩ một chút, lấy điện thoại bấm 120, đột nhiên bị Đậu Văn giơ tay ấn xuống, “Đừng gọi!”


Địch Diệp hỏi, “Không gọi thì anh chịu nổi chắc?”


“Tôi chịu được, tôi chỉ… chỉ là chảy một chút máu, không sao đâu.” Đậu Văn vừa nói, vừa khó nhọc ấn vào chỗ chảy máu.


Ngay sau đó, khuôn mặt hắn ta lộ ra vẻ đau đớn dữ tợn, run rẩy toàn thân hai cái, rồi đột nhiên mất ý thức.


Địch Diệp lập tức khám xét người hắn, rồi chuyển hắn ra ghế sau.


Sau đó, anh khởi động xe để giải tỏa ách tắc trên đường, lái bằng một tay, gọi điện cho Hà Lạc, “Lái xe theo sau.”


“Vâng, lão đại.”



Trong lúc Địch Diệp lái xe, phía ghế sau truyền đến tiếng ho khan yếu ớt của Đậu Văn.


Đối phương dường như đã tỉnh lại, khó khăn ngồi dậy hỏi, “Anh muốn đưa tôi đi đâu?”


Địch Diệp nhìn qua gương chiếu hậu, “Người anh em, tôi thấy anh giống dân xã hội, có phải gặp chuyện gì rồi không?”


Đậu Văn ngồi ghế sau rất cảnh giác, “Không liên quan đến anh, anh tấp xe vào lề đi!”


“Vết thương này của anh không xử lý có thể chết đấy, vừa hay tôi có một người bạn làm bác sĩ, hay là để cậu ấy xem riêng giúp anh?”


Đậu Văn do dự một chút, “Tại sao lại giúp tôi?”


Địch Diệp nói, “Chúng ta đều là dân giang hồ, thò đầu ra là một dao, rụt đầu vào cũng là một dao. Hôm nay tôi cứu anh, biết đâu ngày nào đó anh cũng cứu tôi.”


Đậu Văn nghe Địch Diệp nói vậy, đột nhiên như trút được gánh nặng, tựa vào ghế thở một hơi, “Anh em, gọi anh là gì?”


Địch Diệp hỏi, “Anh gọi tôi là Báo Đen đi, ra ngoài lăn lộn ai cũng dùng biệt danh cả, anh xưng hô thế nào?”


“Văn Tử*.”


(*Con muỗi :v)


Địch Diệp nghe xong, gáy lại căng cứng!


Văn Tử?


Địch Diệp thầm nghĩ trong lòng: Đây chẳng phải là thành viên của Nhện Độc à?


Lần đầu tiên anh nghe thấy cái tên Văn Tử là sau khi bắt được Chu Mao. Lúc đó Chu Mao đã thú nhận chuyện truy đuổi U Minh Điệp 5 năm trước.


— Sau đó tôi và Văn Tử dẫn người đi truy đuổi, kết quả thấy bọn họ rơi xuống sông…


“Cái biệt danh này của anh độc đáo thật đấy!”


“Độc đáo gì chứ, anh đừng nói chuyện với tôi nữa, tôi cần nghỉ ngơi một lát.” Đậu Văn yếu ớt nói.


Vừa rồi Địch Diệp đã khám xét người Đậu Văn, nên bây giờ không lo đối phương sẽ chĩa súng vào mình.


Đại não anh vận hành nhanh chóng, ngón tay gõ nhịp nhàng trên vô lăng.


Rốt cuộc là ai đang truy sát Đậu Văn?


Hắn không mang theo đồng bọn, trên người cũng không có súng, rõ ràng là bị phục kích.


Bị trúng đạn mà không đến bệnh viện, xem ra là không muốn để lộ hành tung, chiếc xe này đang đi về hướng bến cảng, chẳng lẽ…


Hắn đang muốn xuất cảnh trái phép?


**
Chan: Ê tự nhiên tôi nghĩ đến cái ông nốt ruồi ca hồi đầu truyện á??? Ổng cũng hơn 40 tuổi rồi, 15 năm trước thì mới 25 gì đó, nếu ổng có liên quan đến vụ bắt cóc thì… Ê nha


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 117
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...