Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 85: Ngoại truyện 8 - Đều thấy hết rồi.

Trang Nghiêu vốn biết rõ cửa căn hộ ở Hồ Duyệt Sơn Sắc thế nào. Để đảm bảo an toàn, ở cửa huyền quan có hai lớp cửa.

Cánh cửa ngoài là kiểu mở bằng vân tay hoặc mật khẩu khá phổ biến, còn bên trong vẫn có thêm một lớp, phải dùng chìa khóa, chính xác hơn là quẹt thẻ từ mới mở được. Thông thường, đa số chủ nhà chỉ khóa cửa ngoài. Chỉ khi đi xa, như lần Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ này ra ngoài lâu ngày, họ mới khóa cả cửa trong.

Trang Nghêu cầm cứng trong tay tấm thẻ phòng mà Giang Liễm Chu nhét cho mình, lại liếc nhìn bộ dạng “a hình như thật sự mất chìa khóa rồi” của anh…

“……” Anh ấy im lặng hai giây, giơ thẻ quơ quơ trước mặt Giang Liễm Chu, chẳng thèm phối hợp với màn diễn của nghệ sĩ nhà mình: “Không phải đây sao?”

Giang Liễm Chu hờ hững nâng mắt, ánh nhìn chẳng dừng trên cái thẻ lấy một giây.

Người từng rinh về biết bao cúp giải thưởng, mà chẳng có lấy chút diễn xuất nào, cả người cứ như khắc hai chữ “qua loa” to tướng trên trán. Giang Liễm Chu tỏ vẻ chẳng mấy để tâm, chỉ “ồ” một tiếng.

Ngừng vài giây, lại tùy ý ngáp một cái, giọng điệu không chút thành ý, chẳng gợn sóng nào: “Chìa khóa sao lại mất nhỉ?”

Trang Nghiêu: “……”
Đúng là mù thật chứ gì? Mắt có vấn đề đến mức này sao?

Chưa đợi Trang Nghiêu lên tiếng, Thịnh Dĩ đã từ nhà vệ sinh đi ra, Giang Liễm Chu như thể lắp radar trên người cô, dù đang quay lưng, vẫn lập tức phát hiện ra bóng dáng ấy.

Anh nhanh chóng liếc về phía sau một cái. Ngay trước mắt Trang Nghiêu, Giang Liễm Chu vừa rồi còn đọc thoại vô cảm, trong nháy mắt, hệt như biến thành một người khác.

Anh khẽ “ai da” một tiếng, rồi bắt đầu lục lọi: hết sờ túi áo, lại sang túi quần, tiếp đó là ngăn nhỏ trên túi hành lý, còn định mở cả vali ra xem.

Ngay giây anh định mở vali, Thịnh Dĩ vừa khéo bước tới.

Cô gọi Giang Liễm Chu, hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Giang Liễm Chu làm ra vẻ khó xử, lại sờ thêm lần nữa túi áo khoác: “Chìa khóa nhà bị mất rồi.”

Thịnh Dĩ: “……?”

Chưa kịp để cô nói gì, anh đã tỏ vẻ rất rộng rãi, như thể sợ cô lo, chủ động nhường bước trấn an trước: “Không sao đâu, em đừng nghĩ nhiều. Ngày mai tìm ban quản lý làm lại là được.”

Nói rồi, khẽ thở dài một tiếng: “Chỉ là hôm nay… thôi cứ tìm lại xem. Nếu thật sự không thấy thì tối nay anh qua studio ngủ một đêm cũng được.”

Thịnh Dĩ: “……”
Cũng không biết vì sao, cứ thấy tình tiết này quen quen thế nào ấy.

Ngồi bên cạnh, Trang Nghiêu – người đang giữ chìa khóa của Giang Liễm Chu thì im thin thít, chẳng buồn hé lời, chỉ là bất chợt thấy… mệt thật sự.

Thịnh Dĩ liếc nhìn Giang Liễm Chu, trong lòng mơ hồ dấy lên vài phần nghi ngờ. Cô ngẩng đầu, lén nhìn về phía Trang Nghiêu, như muốn tìm chút xác nhận.

Trang Nghiêu tuy trong lòng đang điên cuồng mắng chửi Giang Liễm Chu, nhưng cũng không đến mức lật tẩy ngay tại chỗ. Anh ấy chỉ đẩy đẩy gọng kính, không nói gì. Thịnh Dĩ ngừng lại một chút, rồi cũng cùng Giang Liễm Chu tìm: “Trong túi cũng không có à? Lúc trước anh để ở đâu?”

Diễn xuất rèn luyện bao năm trên phim trường của Giang Liễm Chu, giây phút này phát huy đến mức hoàn hảo. Anh lắc đầu, bộ dạng cứ như thật sự làm mất chìa khóa: “Trước giờ anh vẫn để trong ngăn nhỏ của áo khoác, chắc lúc ở trên máy bay cởi áo ra thì rơi mất rồi.”

Quả thật, trong khoang máy bay ấm áp, Thịnh Dĩ tận mắt thấy Giang Liễm Chu có cởi rồi lại mặc áo khoác. Khả năng rơi chìa khóa cũng có lý.

Sự nghi ngờ trong lòng cô vì thế bớt đi vài phần. Đang định gọi điện thử cho hãng bay thì nghe Giang Liễm Chu nói: “Để lát nữa gọi hỏi lại cũng được, A Cửu, bọn anh đưa em về Hồ Duyệt Sơn Sắc trước nhé?”

Giang Liễm Chu trông thực sự… quá mức tự nhiên. Mọi hành động đều giống hệt một người thật sự vừa làm mất chìa khóa.

Thịnh Dĩ lại nghiêng đầu liếc nhìn anh, rồi khẽ đáp “Ừ”, gật gật đầu.

Trong lòng Giang Liễm Chu vui đến suýt bật cười, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ mang bộ dạng “xui xẻo mất chìa khóa”. Anh kéo hành lý của Thịnh Dĩ bỏ vào cốp sau xe Trang Nghiêu, còn trịnh trọng vỗ vai anh ấy: “Làm phiền nhé.”

Trang Nghiêu: “……”


Khoảnh khắc đó, anh ấy thật sự muốn khiến cái chìa khóa kia biến mất luôn.

Lái xe đến một ngã tư đèn đỏ, Trang Nghiêu nhìn vào gương chiếu hậu, thấy Giang Liễm Chu vẫn thong dong nói với Thịnh Dĩ: “Chìa khóa mất thì cũng không sao, chỉ tiếc cái móc treo acrylic anh thích lắm thôi, haiz.”

Thịnh Dĩ nhớ ra rồi, cái móc đó là hàng official của fanclub Giang Liễm Chu, hình chibi anh trên sân khấu, đứng trước mic, áo sơ mi đen, quần đen, quả thật là đẹp trai hết nấc.

Chỉ có điều… chìa khóa mà lại treo chính fanart của mình, chẳng lẽ anh không thấy kỳ lạ sao?

Cô vốn định nói “có gì mà tiếc”, vậy mà lời đến môi lại tự dưng biến thành: “Vậy em vẽ lại cho anh một cái nhé?”

Trang Nghiêu: hoàn toàn câm nín.
Cứ chiều cậu ta đi, chiều chết đi được!

Giang Liễm Chu hiển nhiên không ngờ màn “than thở giả vờ” của mình lại có hiệu quả bất ngờ thế, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng vẫn phải cố làm ra vẻ thản nhiên: “Đã vậy thì nhớ vẽ anh thật đẹp trai nhé.”

Thịnh Dĩ: “……”

Giang Liễm Chu còn gật đầu thêm một cái, thản nhiên bổ sung: “Dù sao thì vốn dĩ anh cũng đẹp trai sẵn rồi.”

……

Tóm lại, suốt cả quãng đường Trang Nghiêu phải nhẫn nhịn lắm mới kìm được cái ý nghĩ muốn tống cổ Giang Liễm Chu ra khỏi xe, cuối cùng cũng coi như bình an đưa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ về tới Hồ Duyệt Sơn Sắc.

Đỗ xe xong, anh quay đầu nói ra phía sau: “Tôi không lên đâu, Giang Liễm Chu, bên trên còn chờ cậu đấy.” Quả thật, lý do rất hợp lý.

Dù sao theo lời Giang Liễm Chu, lát nữa anh cũng sẽ đến studio ngủ lại. Từ chỗ đậu xe đến cửa thang máy cũng không xa, kéo hành lý đi vài bước là tới, rồi đi thang máy thẳng lên tận cửa nhà. Trang Nghiêu thực sự không có lý do gì để đi theo.

Giang Liễm Chu hơi nhướn mày, nhàn nhã gật đầu, kéo cả hai chiếc vali đi.

Thang máy dừng đúng tầng nhà họ, Giang Liễm Chu giúp Thịnh Dĩ đặt hành lý trước cửa, rồi khẽ xoa đầu cô, giọng nói mềm hẳn đi: “Em vào đi, hành lý của anh cứ để chỗ em, mai anh đến lấy.”

Ánh mắt Thịnh Dĩ dừng lại trên hành lý một thoáng, ngẩng lên hỏi: “Anh không mang theo gì sao?”
Giang Liễm Chu đáp ngay: “Trong studio cái gì cũng có cả.”

Thịnh Dĩ gật nhẹ, tỏ ý đã hiểu. Giang Liễm Chu phất tay một cách phóng khoáng: “Vào đi, đừng lo, một thằng đàn ông lớn tướng như anh thì có gì đâu.”

Thịnh Dĩ nhập mật mã, lại dùng thẻ từ mở cửa trong.

“Bíp” một tiếng, cửa báo mở thành công, cô kéo hành lý vào nhà. Giang Liễm Chu đứng đó, nhìn theo dáng cô kéo vali khuất vào trong, giơ tay vẫy vẫy, rồi mới xoay người nhấn nút thang máy.

Thang máy bắt đầu đi lên, Giang Liễm Chu dõi theo những con số nhảy trên màn hình, trong lòng âm thầm đếm.

Cửa thang máy mở ra ở tầng trên. Anh bước chân ra, lại cảm nhận được vạt áo mình bị ai đó khẽ kéo lại.

Khóe môi Giang Liễm Chu khẽ nhếch, nhưng rất nhanh đã giấu đi, quay đầu lại nhìn Thịnh Dĩ, tỏ vẻ vừa đúng mức: “Có chuyện gì thế?”

Thịnh Dĩ mấp máy môi, đối diện ánh mắt của Giang Liễm Chu, cô ngập ngừng hai giây rồi mới nói: “Nhà em còn mấy phòng trống.”

Cô nói tiếp: “Nếu anh không chê thì ở lại ngủ một đêm đi. Ngồi máy bay lâu như vậy rồi, anh đừng về studio nữa.”

Giang Liễm Chu nhướn mày, cố tình chậm rãi hỏi ngược lại: “Như thế… có tiện không?”

……

Năm phút sau, ở bãi đậu xe, Trang Nghiêu đã chơi xong hai ván game, cuối cùng cũng đợi được nghệ sĩ nhà mình quay lại.

Giang Liễm Chu cúi người, gõ nhẹ lên cửa kính xe, Trang Nghiêu nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn không có ý định lên xe kia, khẽ cau mày, hạ cửa kính xuống.

Giang Liễm Chu liền đứng thẳng dậy, cả người hứng khởi, đắc ý, giọng nói tràn ngập sự thỏa mãn: “Hôm nay vất vả cho anh rồi, anh Trang. Anh lái xe nhớ cẩn thận nhé.”

Nói xong, Giang Liễm Chu lười biếng vẫy tay, ra hiệu cho Trang Nghiêu có thể đi được rồi.

Trang Nghiêu: “…”

Anh ấy đẩy gọng kính, hỏi lại: “Thế còn cậu? Định ngủ ngoài đường à?”

“?” Giang Liễm Chu rõ ràng là chờ câu hỏi này, khóe mắt hơi cong lên, lộ ra vài phần phong lưu: “Tất nhiên là ngủ cùng bạn gái rồi.”

Còn tự hào phản hồi lại: “Không lẽ còn có lựa chọn nào khác?”

“…”


Không cần hỏi cũng đoán được, chắc chắn là Giang Liễm Chu đã bày đủ trò khổ nhục kế, để rồi Thịnh Dĩ mềm lòng, cuối cùng gọi anh lại. Nếu đoán không nhầm, Giang Liễm Chu chắc còn giả bộ làm cao thêm chút, hỏi xem như vậy có ổn không. Rồi trước khi Thịnh Dĩ kịp đổi ý, anh sẽ “miễn cưỡng” đồng ý.

Trang Nghiêu lại đẩy kính, rất khách quan đánh giá một câu: “Cậu sao mà giống trà xanh thế.”

Giang Liễm Chu hơi gật đầu, còn nghiêm túc cảm ơn: “Cảm ơn lời khen.”

Trang Nghiêu: “???”

Chưa kịp phản ứng, Giang Liễm Chu đã xoay người rời đi. Bước được hai bước, như chợt nhớ ra gì đó, lại quay lại bên cửa xe, đưa cho Trang Nghiêu một túi giấy.

Trang Nghiêu hơi nghi hoặc: “Cái gì đây?”

Giang Liễm Chu khoát tay, giọng điệu nhàn nhã: “Quà lưu niệm thôi. Hôm trước đi dạo phố cùng A Cửu, thấy một chiếc đồng hồ hợp với anh, thích thì đeo, không thích thì để đó.”

Cứ như chuyện rất bình thường, lại bổ sung: “À đúng rồi, trong đó còn có ít quà cho mọi người ở studio nữa, anh chia giúp nhé. Cảm ơn, anh Trang.”

Nói rồi, anh mới thật sự thảnh thơi, ung dung rảo bước đi về.

Trang Nghiêu mở túi giấy ra, nhìn thấy bên trong đầy ắp quà, nhất thời vừa buồn cười vừa bất lực.
Thực ra mấy năm nay, có không ít công ty giải trí lớn dùng mức giá cao để mời gọi anh ấy, bản thân Trang Nghiêu cũng từng dao động. Nhưng lạ một điều, chỉ cần nhìn thấy Giang Liễm Chu, anh ấy lại cảm thấy có lẽ việc làm cùng ai quan trọng hơn rất nhiều.

Dù Giang Liễm Chu thường xuyên miệng mồm lém lỉnh, nhưng ở Giang Liễm Chu, luôn có những chi tiết rất nhỏ bé, tinh tế, khiến người khác dễ dàng nhận ra, trên thế giới này vẫn tồn tại một loại dịu dàng, rực rỡ, lấp lánh, len lỏi khắp nơi.

—–

Giang Liễm Chu lững thững quay lại lên lầu. Cửa nhà khép hờ, rõ ràng là cố ý để cho anh, không biết vì sao, chỉ một từ “chờ cửa” thôi cũng đủ khiến vị công tử họ Giang tâm tình phơi phới.

Thật là một từ đẹp đẽ biết bao! Nghe lên đã thấy đó là cảnh vợ dịu dàng chờ chồng tăng ca về muộn, để lại ngọn đèn sáng trong căn nhà ấm áp…

“Chậc chậc” trong đầu Giang Liễm Chu gần như đã dựng thành cả một thước phim.

Trong những viễn tưởng của chính mình mà vui vẻ không thôi, Giang Liễm Chu đẩy cửa bước vào, thay ngay đôi dép đi trong nhà chuyên thuộc về anh.

Thịnh Dĩ nghe thấy động tĩnh, từ trong bếp thò đầu ra hỏi: “Anh Trang đi rồi à?”

Giang Liễm Chu khẽ “ừ” một tiếng.

Cô lại tiếp tục hỏi: “Tối nay ăn gì? Nấu ở nhà hay gọi đồ ngoài?”

Nghe xem, nghe xem, đây chẳng phải chính là đoạn hội thoại thường ngày chỉ có giữa vợ chồng thôi sao.

Giang Liễm Chu càng nghe càng thấy mãn nguyện, rồi lại thấy Thịnh Dĩ bưng ra hai cốc sữa nóng, đưa cho anh một cốc, rồi ngồi xuống cạnh anh, vừa cầm điện thoại vừa lướt thực đơn đồ ăn.

“Sao không nói gì?” cô vừa xem vừa gặng hỏi “Rốt cuộc muốn ăn gì?”

“Ăn em…” Giang Liễm Chu khựng lại, vội bổ sung trước khi Thịnh Dĩ kịp phản ứng “Ăn gì em gọi cũng được.”

Thịnh Dĩ: “?” Cô bật cười khẽ, buông một câu đánh giá: “Hoàn toàn không có tính xây dựng.”

Giang Liễm Chu: “……”
Những thứ thực sự muốn ăn thì chưa chắc đã được ăn, nên đành phải nói mấy câu vô thưởng vô phạt thôi.

Thấy anh không có ý kiến, Thịnh Dĩ bèn tùy ý gọi một chiếc pizza cô thích. Đợi ship tới, hai người chia nhau ăn.

Giang Liễm Chu càng cảm thấy cuộc sống được ăn cơm của bạn gái, ở nhà bạn gái, thật sự là mỹ diệu đến cực điểm.

Thịnh Dĩ hoàn toàn không hay biết trong đầu anh đang nghĩ gì. Ăn xong sợ bị đầy bụng, cô dựa vào tường đứng nghỉ, còn ra lệnh cho Giang Liễm Chu: “Anh đi dọn rác đi.”

Giang Liễm Chu ngoan ngoãn xách rác xuống vứt, lúc quay về, Thịnh Dĩ bỗng gọi anh lại: “Anh nhập dấu vân tay vào đi.”

Giang Liễm Chu: “?”


Còn có chuyện tốt thế này nữa sao?

“Sao thế?” Thịnh Dĩ bật cười hỏi: “Không muốn ghi sao?”

Sao có thể chứ! Giang Liễm Chu sợ cô đổi ý mất, vội vàng hí hửng ghi dấu vân tay của mình vào cửa chính.

Mọi chuyện tối nay diễn ra thuận lợi đến mức bản thân anh cũng thấy khó tin, không chỉ thật sự được ở lại nhà Thịnh Dĩ một đêm, mà còn được lưu cả dấu vân tay. Điều này chẳng phải có nghĩa là sau này anh muốn tới lúc nào thì tới lúc đó sao?

Cuộc sống tươi đẹp, từ khoảnh khắc này bắt đầu! Vừa ghi xong, Thịnh Dĩ lại đưa cho anh một túi giấy.

Giang Liễm Chu hiếu kỳ nhận lấy, trong lòng thầm nghĩ: Mình vừa tặng người ta một túi quà, giờ lại nhận về một túi quà, hay thật. Nếu sau này mỗi lần tặng quà cho Trang Nghiêu thì đều được Thịnh Dĩ đáp lễ thế này, vậy thì tặng thêm mấy lần cũng không thành vấn đề!

“Cái gì thế?”

Thịnh Dĩ trông ngoài mặt thì bình tĩnh, giọng điệu cũng ung dung, chỉ có vành tai hơi hồng lên, để lộ rằng cô chẳng hề bình thản như vẻ ngoài.

“Lần trước đi dạo phố với Hoài Mộng, tiện vào một cửa hàng bán đồ mặc ở nhà.” Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Không biết anh có mặc thương hiệu này không, nhưng thấy cũng khá đẹp, nên tiện tay mua luôn.”

Khoan đã… Mua đồ ngủ cho anh?!

Thịnh Dĩ khẽ “ừm” một tiếng, như chợt nhớ ra gì đó, cụp mắt bổ sung thêm: “Em cũng mua một bộ y hệt, nhưng khác màu.”

Giang Liễm Chu khựng lại. Nói cách khác, không chỉ mua cho anh bộ đồ ngủ, mà còn là…đồ đôi?!

“Được rồi.” Thịnh Dĩ không dài dòng thêm, cũng chẳng buồn nhìn anh, chỉ đẩy nhẹ một cái: “Đừng ngây ra nữa, mau đi tắm đi, chẳng lẽ không mệt sao?”

Cùng một mái nhà, đồ ngủ đôi, đi tắm.

“……”
Khoảnh khắc ấy, suýt chút nữa Giang Liễm Chu đã bật ra câu: “Hay là… tắm chung luôn?”

May mà kịp nuốt lại, giữ được cái mạng nhỏ. Nhưng mà, đã là Giang Liễm Chu thì sao có thể không buông một câu trêu chọc chứ.

Anh lấy bộ đồ ngủ xanh lam nhạt ra, đi được hai bước về phía phòng tắm, rồi lại quay đầu, khóe mắt cong cong nhìn Thịnh Dĩ: “Còn mua đồ ngủ cho anh? Nói đi, có phải trong lòng em đang giấu tình cảm không tiện thổ lộ với anh đây?”

Thịnh Dĩ: “……”
Cô im lặng hai giây, mới chậm rãi đáp: “Không tiện thổ lộ thì không có. Nhưng mà có một bí mật… em quên chưa nói với anh.”

Bí mật? Khóe môi Giang Liễm Chu càng nở rộng, anh thầm nghĩ lần này có khi lại được nghe một câu tỏ tình ngọt ngào từ cô, tâm trạng tốt đến mức giọng nói cũng cao hẳn lên: “Vậy thì nói đi, anh rộng lượng lắm, chuyện gì cũng có thể tha thứ cho em mà.”

Thịnh khẽ cười khẩy một tiếng, bước đến ngồi xuống chiếc ghế mây treo trong phòng khách, làm nó theo đà mà đung đưa nhè nhẹ.

Cô tiện tay rút một quyển truyện tranh từ kệ sách bên cạnh, lật dăm trang, giọng điệu nhàn nhạt như chẳng mấy bận tâm: “Cái bí mật của anh ấy mà…”

Ngón tay cô khẽ lướt trên trang giấy, rồi nói tiếp: “Lúc nãy khi anh nhét thẻ phòng cho anh Trang, vừa khéo em lại từ nhà vệ sinh bước ra.”

Thịnh Dĩ ngẩng đầu, khẽ mỉm cười nhìn Giang Liễm Chu: “Thế là, trùng hợp đến mức, em đều thấy hết rồi.”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 85: Ngoại truyện 8 - Đều thấy hết rồi.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...