Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 84: Ngoại truyện 7 - Tôi đánh rơi chìa khóa rồi.

Đứng ngoài cửa, Thịnh Dĩ mấp máy môi. Có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nhất thời, cô lại chẳng thốt ra được lời nào. Thật ra, cô đã mơ hồ đoán ra một vài điều rồi.

Ví dụ như Giang Liễm Chu không chỉ không ăn cay, mà ngay cả một chút đồ ăn có tính k*ch th*ch cũng tuyệt đối không đụng vào. Lại ví dụ kẹo ngậm trị khàn tiếng gần như không rời khỏi tay anh, chỉ tính riêng những lần cô nhìn thấy thôi, đã không dưới mấy lần anh ngậm kẹo trong miệng. Nhưng theo những gì cô từng tra được trong siêu thoại trên diễn đàn, Giang Liễm Chu trước kia hoàn toàn không có thói quen này.

Rồi lại thêm một ví dụ nữa, lúc cô và Giang Liễm Chu cùng nhau thu âm ca khúc chủ đề của album December, Trang Nghiêu luôn đúng lúc mang tới nước và thuốc cho anh. Khi đó cô đã thấy kỳ lạ, nhưng cũng chỉ cho là anh hơi yếu…

Rất nhiều rất nhiều chi tiết nhỏ. Tất nhiên, có thể viện lý do rằng Giang Liễm Chu là ca sĩ, nên cực kỳ chú trọng bảo vệ cổ họng. Nhưng…

Trong lòng cô luôn có một giọng nói đang nhắc nhở: Không phải vậy.

Thịnh Dĩ chưa bao giờ tự cho rằng mình thật sự hiểu Giang Liễm Chu đến thế.

Nếu anh không muốn nói với cô chuyện này, nhất định là có lý do của riêng anh, hoặc cũng có thể, cô mơ hồ cảm nhận được rằng Giang Liễm Chu đang đứng giữa một quyết định quan trọng nào đó, và cô… có lẽ là yếu tố có thể khiến anh lung lay trong quyết định đó.

Vì thế, Thịnh Dĩ chưa từng hỏi anh, cô tin tưởng Giang Liễm Chu, tin hơn bất kỳ ai. Cô chỉ lặng lẽ chờ đợi anh, chờ đến ngày anh tự mình đưa ra lựa chọn, và chủ động kể với cô về tất cả.

Đấy, nhìn xem. Bây giờ… chẳng phải cô đã đợi được rồi sao?

Cô có thể khẳng định: Có thể lúc đầu Giang Liễm Chu chưa nhận ra cô đang đứng ngoài cửa, nhưng về sau, khi trò chuyện với Hứa Quy Cố đến đoạn cuối, chắc chắn anh đã biết cô đang ở đó.

Thế nhưng anh vẫn tiếp tục nói hết những lời đó, cô chỉ biết rằng cổ họng của Giang Liễm Chu từng xảy ra vấn đề, nhưng không hề hay biết, thì ra ban đầu, anh định sẽ tuyên bố giải nghệ ngay sau khi ghi hình xong chương trình.

Thịnh Dĩ chợt nhớ lại, lúc lần đầu nhận được lời mời tham gia thu âm album December với Giang Liễm Chu, cô vốn đã định từ chối. Nhưng giác quan thứ sáu lại cứ thì thầm bên tai: nếu thực sự từ chối, cô chắc chắn sẽ hối hận.

Đến giờ nhìn lại, cô đã không biết bao nhiêu lần thầm cảm thấy may mắn vì lúc đó… mình đã đồng ý.

“December”- Cô lại một lần nữa thầm nhắc cái tên ấy trong lòng.

Nếu như cô đoán không sai, kế hoạch ban đầu của Giang Liễm Chu, chính là sẽ tuyên bố giải nghệ tại buổi diễn ra mắt album này, phải không?

Xem ra, Hứa Quy Cố nói cũng không sai, fan của Giang Liễm Chu, nhất định sẽ khóc sập cả studio Cố Chu.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Thịnh Dĩ chợt bật cười, ngay cả nỗi buồn khi nãy cũng vì thế mà dịu đi không ít.

Cô hít sâu một hơi, co ngón giữa lại, khẽ gõ hai tiếng lên cánh cửa trước mặt. Tiếng trò chuyện bên trong bỗng chốc im bặt.

Chưa kịp để Hứa Quy Cố – người chủ thực sự của văn phòng này lên tiếng, Giang Liễm Chu đã lười biếng cất giọng trước: “Vào đi.”

Hứa Quy Cố: “Cậu tự nhiên thật đấy.”

Giang Liễm Chu nhướn mày nhìn anh: “Cả cái studio Cố Chu này chẳng phải đều là của tôi à?”

Hứa Quy Cố: “???”

Nếu không phải cửa vừa lúc bị đẩy ra, chắc Hứa Quy Cố đã sấn tới cãi cho ra ngô ra khoai, để cho anh ta biết rốt cuộc cái studio này là của ai.

Giang Liễm Chu đứng dậy, vẻ mặt như thật: “Tỉnh rồi à? Anh thấy em ngủ say quá, nên tính đi dạo một vòng, vừa hay đang định quay lại xem thế nào.”

Nếu không phải Thịnh Dĩ hiểu anh quá rõ, thì giờ e rằng cũng sẽ bị cái vẻ “tình thánh” này lừa cho qua mặt.

Nhưng nếu Giang Liễm Chu đã giả vờ như không biết cô vừa nghe thấy cuộc trò chuyện, vậy thì Thịnh Dĩ cũng không định vạch trần.

Cô phối hợp cực kỳ tự nhiên, tiếp lời: “Ừm.” Cô gật đầu, khẽ cười: “Về xem em làm gì?”

“Đương nhiên là xem bảo bối của anh có đá tung chăn không rồi.” Giang Liễm Chu thuận miệng đáp lại, dáng vẻ thản nhiên, vừa nói vừa bước tới, đưa tay xoa đầu cô.

Phía xa, trong góc khuất không lọt vào tầm mắt Thịnh Dĩ, Hứa Quy Cố làm động tác giả vờ buồn nôn với Giang Liễm Chu. Hiển nhiên là đã bị cái màn âu yếm ngọt đến sâu răng này làm cho nổi da gà.

Mồm thì chê người ta “buồn nôn” chỉ vì một câu “học được từ bảo bối nhà tôi”, thế mà bây giờ chính mình thì “bảo bối” không dứt miệng, còn lo chăn lo chiếu, đúng là cưng chiều như trẻ lên ba vậy.

Mà Giang Liễm Chu ấy à? Cái người vừa rồi còn phán một câu “ghê chết được” với màn ân ái của người khác, giờ lại không cảm thấy hành vi của mình có gì vấn đề cả.

Chuẩn chỉnh một thánh… tiêu chuẩn kép.

Đợi đến khi Giang Liễm Chu làm xong loạt hành vi “ngấy đến tận óc” kia, Hứa Quy Cố cuối cùng cũng lịch sự tiến lên một bước, đưa tay phải ra bắt tay với Thịnh Dĩ: “Xin chào, Thịnh Dĩ, tôi là Hứa Quy Cố, đã nghe danh từ lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt.”

Thịnh Dĩ cũng tự nhiên bắt tay với anh, đầu ngón tay nhẹ chạm nhau, giữa hai người toát lên một thứ khí chất mà khó diễn tả rõ, rất… thương mại.

Cô mỉm cười lễ phép: “Chào anh, tôi là Thịnh Dĩ. Tôi cũng đã nghe tiếng anh rất nhiều. Cảm ơn anh vì những năm qua đã chăm sóc cho Giang Liễm Chu.”

Còn chưa nói xong lời khách sáo, thì Giang Liễm Chu – người không chấp nhận “người khác nổi bật hơn mình” đã kéo cô về bên cạnh mình, giọng điệu cực kỳ không vui: “Cái gì mà cậu ấy chăm sóc anh? Phải nói là anh chăm sóc cậu ta thì đúng hơn. Em nghĩ kỹ lại đi, tất cả những năm qua, đều là cậu ta bóc lột anh. Cậu ta thì tốt rồi, suốt ngày chỉ có tình yêu, tình yêu, chậc chậc…”

Thịnh Dĩ: “……”

Bạn bè mà, người mình thích dù chỉ khách sáo khen ai đó một câu thôi, anh cũng ghen lồng lộn.

Giang Liễm Chu vẫn chưa dừng lại.

“Còn nhớ hồi ấy Hứa Quy Cố vẫn đang quen đàn em Ứng Chức không? Mà bạn của Ứng Chức lại là fan của anh. Ứng Chức không hề biết bạn mình thích anh, nên hai người cứ tám chuyện về anh trong ký túc. Kết quả bị anh tình cờ nghe thấy.”

Thịnh Dĩ bắt đầu thấy tò mò thật rồi: “Rồi sao? Khi đó anh ấy nói gì?”

Giang Liễm Chu bắt chước giọng điệu của Hứa Quy Cố, tỏ vẻ lười biếng rồi nhẹ nhàng lặp lại một lần nữa: “Thế nào…”

Thịnh Dĩ: “……”
Hứa Quy Cố: “……”

Hứa Quy Cố lộ ra vẻ hơi bất lực: “Cậu đúng là thù dai thật đấy.”

Giang Liễm Chu khẽ cười một tiếng, giọng nói nghe thế nào cũng khiến người ta muốn đánh: “Sao? Cậu nói được, tôi nói không được chắc?”

“……” Hứa Quy Cố thực sự đôi lúc cảm thấy mình bị đối tác làm việc chọc tức đến muốn hộc máu,
“Không phải tôi cũng đã giúp cậu không ít chuyện sao? Cậu nghĩ lại đi, trước đây cậu còn nói…”

Chưa để anh nói hết, Giang Liễm Chu đã cắt ngang, chuyển chủ đề như thể mình rất độ lượng, không chấp nhặt nữa: “Thôi được rồi, trong chuyện tình yêu của anh em mà tôi luôn đóng vai NPC hỗ trợ, tôi cũng quen rồi, nhớ ơn nghĩa này của tôi là được.”

Hứa Quy Cố: “……”
Có thể bớt vô liêm sỉ một chút không?

Thịnh Dĩ thấy hai người họ cứ như đang chơi trò đố chữ, cũng chẳng buồn truy hỏi nữa. Dù rằng Giang Liễm Chu có lúc hơi không đáng tin, thì Hứa Quy Cố rõ ràng vẫn là người có thể dựa vào được hơn nhiều.

Câu chuyện vớ vẩn chẳng đầu chẳng cuối cuối cùng cũng kết thúc, Hứa Quy Cố mời cô ngồi xuống, thư ký bưng cà phê vào.

Giang Liễm Chu thì vẫn đang nghịch tóc Thịnh Dĩ theo kiểu “có cũng được, không cũng chẳng sao”, còn Hứa Quy Cố thì làm như không thấy, mở ngăn kéo lấy ra một tập tài liệu đưa cho cô.

Thịnh Dĩ có phần tò mò nhận lấy nhìn thử, vừa nhìn thấy là một chuỗi dài các con số khác nhau. Một cảm giác hoảng hốt như thể đang học cấp ba mà bị nhét cho một đề toán nâng cao bất thình lình…

Còn chưa kịp hỏi, Hứa Quy Cố đã chủ động giải thích: “Lúc cô ký hợp đồng với Liễm Chu về bài đặc biệt trong album December, hai bên chia đôi lợi nhuận. Đây là phần cô được chia, nhân tiện cô đang ở đây, bọn tôi tạm thời làm một đợt quyết toán, phí bản quyền về sau sẽ tiếp tục chuyển vào tài khoản này.”

Nói rồi, Hứa Quy Cố lại đẩy tới một chiếc thẻ ngân hàng.

Thịnh Dĩ bắt đầu hiểu ra, quay lại nhìn tập tài liệu với ánh mắt kiểu “ôi thì ra đây là tiền à”… Và sau đó, cô câm nín.

Lần đầu tiên trong đời, Thịnh Dĩ có cảm giác chột dạ thật sự, như thể “mình có xứng đáng nhận số tiền này không”… Cô đang định đặt tài liệu xuống để nói điều gì đó thì đại thiếu gia Giang đã kịp lên tiếng, giọng chậm rãi và không vui cho lắm: “Không phải tôi đã bảo anh Trang rồi sao, trừ phần của studio ra, phần của tôi cũng đưa hết cho cô ấy?”

Thịnh Dĩ: “……”

Hứa Quy Cố khẽ vuốt nhẹ thành tách cà phê, mỉm cười: “Anh Trang có nói với tôi rồi. Nhưng phần đó, tôi tạm thời thay cậu giữ lại.”

Giang Liễm Chu: “?”

Hứa Quy Cố chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, rồi thong thả tiếp lời: “Giữ giúp cậu đấy, để sau này làm của hồi môn.”

Thịnh Dĩ: “……”

Cô nghiêng đầu, liếc nhìn Giang Liễm Chu, đại thiếu gia nhà họ Giang thế mà lại đang ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, như thể đang cân nhắc tính khả thi của câu “làm của hồi môn”.

Thịnh Dĩ: “?”
Anh thật sự không cảm thấy từ “hồi môn” có gì là vấn đề, đúng không?

Ra khỏi văn phòng của Hứa Quy Cố, trên đường quay lại, Giang Liễm Chu – người vốn thường lắm lời trước mặt cô, lại im phăng phắc suốt cả đoạn.
Y như thể đang nhập định, Thịnh Dĩ thật sự không đoán được anh đang nghĩ gì, cho đến khi cả hai đã vào phòng, ngồi xuống ghế sofa, Giang Liễm Chu vẫn không hé miệng. Thịnh Dĩ đưa tay lên khẽ vẫy trước mặt anh.

Cuối cùng, Giang Liễm Chu cũng hoàn hồn, quay đầu nhìn cô, khẽ “hừm” một tiếng rồi nghiêm túc hỏi: “Em có thấy ít không?”

Thịnh Dĩ: “?”
Đại thiếu gia, em biết anh là đại thiếu gia, nhưng liệu có thể… có một chút khái niệm thực tế về tiền bạc không? Nếu đó mà là ít thì người khác biết sống làm sao?

Giang Liễm Chu lại nhẹ ho một tiếng: “Không phải anh nói phần chia lợi nhuận… mà là…”

Thịnh Dĩ: “Là cái gì?”

Giọng Giang Liễm Chu trở nên lí nhí: “Của… của hồi môn…”

Thịnh Dĩ: “……”

Giang Liễm Chu lén liếc mắt sang nhìn cô, thấy cô vẫn chưa nói gì thì tự mình hiểu nhầm ngay lập tức, anh vội vàng giải thích: “Em đừng nghe Hứa Quy Cố nói bậy! Anh cần gì để cậu ta giữ giúp? Tiền anh nhiều lắm, em xem…”

Anh suýt nữa rút điện thoại ra để khoe bảng tài sản, nhưng Thịnh Dĩ đã kịp thời bật cười và giữ tay anh lại.

Giang Liễm Chu khựng lại, sau đó tỏ vẻ “hiểu rồi”: “Cũng đúng, xem thế này hơi phiền. Hay là mai anh gọi luật sư đến thống kê lại toàn bộ tài sản. Đợi sau này, tất cả đều có thể chuyển cho em.”

Thịnh Dĩ không kìm được, khẽ thở dài trong lòng.

Giang Liễm Chu lại lắc đầu như nghĩ ra điều gì: “Hay là hôm nay luôn nhỉ? Giờ anh gọi luật sư Lý đến.”

Thịnh Dĩ cắt ngang lời anh, khẽ gọi: “Giang Liễm Chu.”

Anh khựng lại “Ừm” một tiếng.

Thịnh Dĩ bật cười, nhẹ nhàng nói: “Có lúc anh thật sự ngốc ghê.”

Giang Liễm Chu: “?”


Đường đường là đại thiếu gia đầu óc tinh tường, lần đầu tiên bị người ta đánh giá là “ngốc thật đấy”.

Anh tỏ ra cực kỳ không phục, khẽ “chậc” một tiếng, giọng rõ là không vui: “Anh mà ngốc cái gì chứ.”

Nhưng chưa kịp càu nhàu xong, Thịnh Dĩ đã cười dịu dàng nói tiếp: “Nhưng mà, sao em lại thích anh đến thế cơ chứ.”

Giang Liễm Chu: “……”

Anh ngẩn người đúng ba giây, chắc đang cố nghĩ xem vì sao chủ đề lại đột nhiên rẽ sang hướng này, nhưng Giang Liễm Chu lập tức quên luôn chuyện lúc nãy còn ấm ức vì bị chê là “có hơi ngốc”. Giờ thì đuôi mắt gần như bay lên vì vui sướng. Ấy vậy mà còn cố ra vẻ bình thản, giả vờ ho nhẹ, lấy tay che miệng để giấu đi khóe môi đang cong vút.
Thịnh Dĩ không nói gì, chỉ yên lặng nhìn anh. Qua một hồi lâu, Giang Liễm Chu mới dần dần bình tĩnh lại sau cơn vui mừng từ trên trời rơi xuống. Anh lười biếng ngả người dựa vào lưng ghế sofa, nâng mí mắt nhìn Thịnh Dĩ.
Giọng điệu lơ đãng mà tự tin vô cùng: “Được rồi, anh biết em thích anh mà.”
Chỉ là, nói thì nói vậy, câu “anh biết em thích anh” vốn nên buông lơi tùy tiện thôi, thế mà Giang Liễm Chu vừa nói đến mấy chữ đó liền không giấu được sự phấn khích, càng nói về sau, giọng anh càng bay bổng, đến độ nếu không buộc lại chắc cũng bay thẳng lên vũ trụ.
Không rõ vì lý do gì, nhìn Giang Liễm Chu lúc này như vậy, Thịnh Dĩ lại cảm thấy lòng mình cũng dịu đi, vui vẻ theo. Trước kia, cô thật ra chẳng bao giờ thấy thích một người là chuyện gì quá vui vẻ. Thậm chí có lúc đọc vài tin tức trên mạng, cô còn thầm nghĩ con gái bớt mê muội vì yêu thì tốt hơn.
Nhưng khoảnh khắc này đây, khi thấy Giang Liễm Chu vì một câu “em thích anh như vậy” mà vui đến mức này, Thịnh Dĩ dường như cũng dần hiểu được thế nào gọi là: Niềm vui của người yêu.
Cảm giác đó, rất khác với niềm vui khi được yêu.


Nếu nhất định phải ví von thì, có lẽ giống như cảm giác hạnh phúc khi đã dốc lòng cho đi và cuối cùng nhận được hồi đáp.
Cô còn đang lặng lẽ nghĩ ngợi trong lòng thì Giang Liễm Chu đã bắt đầu màn “được voi đòi tiên” quen thuộc.
Anh còn hiếm hoi đung đưa chân, đầy hứng thú hỏi: “Em bắt đầu thích anh từ khi nào vậy?” Anh hơi nhướng mày “Khai thật đi, có phải thích từ lâu lắm rồi không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Căn bệnh “vừa được khen một cái là lập tức bay lên trời” của đại thiếu gia rốt cuộc bao giờ mới chữa khỏi được đây?
Làm bạn gái của anh đúng là không dễ: Vừa sợ anh nghĩ mình không đủ yêu anh, lại vừa phải dẹp mấy suy diễn linh tinh kiểu “em chắc chắn thích anh từ rất sớm” của anh.
Đúng là chẳng hiểu nổi luôn, Thịnh Dĩ lười đôi co, định đứng dậy đi ra cửa sổ hít thở chút không khí.

Chỉ là cô vừa đứng vững, Giang Liễm Chu đã chụp lấy cổ tay cô, khiến Thịnh Dĩ không kịp trở tay, khẽ “á” một tiếng rồi mất đà ngã về phía sau, kèm theo một tiếng cười nhẹ, cô cứ thế ngã thẳng vào vòng tay ấm áp.
Giọng Giang Liễm Chu đầy vẻ biết tỏng: “Sao thế, bị anh nói trúng tim đen nên tính chạy hả?”
Thịnh Dĩ: “?”
Sao có người ở một số thời điểm lại có thể… tự tin đến mức này chứ?!
———
Ba ngày sau, họ mới trở lại thành phố Minh Tuyền.
Nói ra cũng thú vị, hồi đó khi cầm hành lý, bịt mắt đi từ sân bay Minh Tuyền để quay tập cuối cùng của chương trình, chính Thịnh Dĩ cũng không ngờ mình lại lưu lại nơi ghi hình lâu đến vậy.

Người đến đón họ là Trang Nghiêu.

Vừa nhìn thấy Giang Liễm Chu, anh quản lý đẩy gọng kính, cười khẽ một tiếng: “Tôi còn tưởng cậu định không quay về thật rồi cơ đấy.”

Giang Liễm Chu lại như hoàn toàn không nghe ra chút bất mãn nào trong lời Trang Nghiêu, bình thản nối lời: “Phải xem A Cửu có về không đã.”

Trang Nghiêu: “?”
Giang Liễm Chu, cậu còn biết ngượng là gì không vậy?

Thịnh Dĩ bảo phải đi vệ sinh, chẳng buồn nghe Giang Liễm Chu tiếp tục ba hoa mấy lời linh tinh, cô vứt hành lý xuống một cái rồi đi luôn.

Giang Liễm Chu liếc nhìn chiếc vali dưới đất, bất chợt thò tay vào túi áo khoác, lấy ra chiếc chìa khóa của căn hộ Hồ Duyệt Sơn Sắc.

Trang Nghiêu nhìn anh với vẻ khó hiểu, chờ xem Giang Liễm Chu định làm gì tiếp theo.

Giang Liễm Chu nhét luôn chiếc chìa khóa vào tay Trang Nghiêu một cách uể oải.

Trang Nghiêu: “?”

Anh ấy trơ mắt nhìn Giang Liễm Chu vừa vươn vai lười nhác, vừa lục túi mình lần nữa. Giang Liễm Chu nhàn nhạt nói: “Hình như tôi đánh rơi chìa khóa rồi.”

Trang Nghiêu: “?”

Giang Liễm Chu nhướng mày lười biếng: “Vậy là không vào được nhà mình nữa rồi.”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 84: Ngoại truyện 7 - Tôi đánh rơi chìa khóa rồi.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...