Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 83: Ngoại truyện 6 - Kể một câu chuyện.

Thịnh Dĩ thật sự rất hiếm khi nói chuyện như vậy. Bình thường giọng điệu của cô luôn lạnh nhạt, dù có lúc đấu khẩu với người khác thì cùng lắm cũng chỉ tỏ ra lạnh lùng, mỉa mai một chút mà thôi.

Có lẽ cũng chính vì vậy…Khi một người vốn quen dùng giọng điệu cao cao tại thượng như nữ vương mà lại bất chợt dịu dàng, làm nũng một câu, thì khoảnh khắc ấy lại trở nên đặc biệt quý giá.

Nhất là giọng nói của cô, ngày thường như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng khi cố tình làm mềm đi, cất lên một câu ngọt ngào, liền lập tức trở nên vừa mềm mịn vừa ngoan ngoãn.

Nghe vào tai Giang Liễm Chu… phải gọi là, hoa nở rộ trong lòng.

Anh vốn dĩ trước nay đã rất dễ xiêu lòng trước Thịnh Dĩ, huống hồ người yêu lại bất ngờ nũng nịu như vậy. Giang Liễm Chu ngay tức thì cảm thấy, đừng nói là kể truyện cổ tích, kể cả cô muốn sao trên trời hay trăng dưới biển, anh cũng phải tìm cách hái về bằng được!

Khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu bỗng nhiên cảm thấy… mình thực sự có thể đồng cảm với những vị hôn quân trong lịch sử. Một tay anh xách hộp cơm, tay còn lại siết lại nhẹ nhẹ, lòng bàn tay đã sớm rịn mồ hôi.

Sợ bản thân trông giống một tên ngốc dễ bị trêu ghẹo, Giang Liễm Chu cố ra vẻ bình thản “Ừm” một tiếng. Nhưng âm cuối lại hơi bay bổng, nghe thế nào cũng thấy có chút… lả lơi.

“Vậy chờ anh một lát nhé” anh bật cười khe khẽ “Anh trai đi rửa chén xong sẽ về ngay.”

Khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ thật sự cảm thấy: cuộc sống như thế này, cũng không tệ.

Hai người cùng ăn cơm, ăn xong sẽ có người phụ trách dọn dẹp rửa bát, còn cô thì chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ngồi nghỉ ngơi là được; rồi sau đó, người vừa rửa bát kia sẽ quay lại kể chuyện ru cô ngủ trưa.

Trong phòng vang lên tiếng nước chảy róc rách, Thịnh Dĩ vừa nghe vừa nheo mắt cười, lười biếng nằm phơi nắng bên ô cửa sổ lớn trong phòng nghỉ.

Căn phòng này là phòng nghỉ kèm theo trong văn phòng của Giang Liễm Chu, để anh có thể chợp mắt lúc mệt mỏi. Nhưng vì anh chủ yếu làm việc ở Minh Tuyền, rất ít khi đến studio ở Cảnh Thành, mà bản thân lại cực kỳ nhiều năng lượng, nên lần nào đến đây cũng hầu như chẳng động tới phòng nghỉ này.

Hồi trước, có một lần Thịnh Dĩ gọi video cho Giang Liễm Chu sau bữa trưa, anh từng dẫn cô xem sơ qua bố cục văn phòng. Khi đó phòng nghỉ còn trống rỗng, chỉ có một cái giường đặt lẻ loi, mang đúng phong cách “đàn ông độc thân”.

Nhưng hôm nay, chỉ cần liếc qua là biết đã được Giang Liễm Chu tỉ mỉ bố trí lại. Tông màu tổng thể ấm áp, dịu mắt, chăn ga trên giường mềm mại, bông mịn, thậm chí đến bệ cửa sổ cũng được đặt thêm thảm và gối tựa.

Vừa nhìn thấy ô cửa ấy, Thịnh Dĩ đã chẳng muốn rời. Cô ăn no rồi, hơi lười biếng, liền trèo lên ngồi đó, vừa thở dài đầy mãn nguyện vừa duỗi chân.

Tiếng nước ngừng lại, sau đó là tiếng bước chân tiến lại gần. Thịnh Dĩ quay đầu, liền thấy Giang Liễm Chu đang đẩy cửa bước vào.

Anh vừa rửa xong hộp cơm, còn những giọt nước đang chảy xuống từ ngón tay thon dài.

Dường như chưa tìm được khăn giấy, vị đại thiếu gia có chút mất kiên nhẫn, đảo mắt tìm quanh cái bàn gần cửa nghỉ, vừa thấy hộp khăn giấy liền giãn mày, rút ra một tờ lau tay một cách lười biếng.

Lau xong, anh tiện tay ném tờ giấy vào thùng rác, rồi bước đến bên Thịnh Dĩ, nhẹ nhàng nâng tay lên, anh áp má vào mặt Thịnh Dĩ một cái.

Thịnh Dĩ lập tức run lên một cái, nhanh như chớp đá cho Giang Liễm Chu một cú. Giang Liễm Chu cũng chẳng tránh, chỉ bật cười khẽ, xoa xoa má cô một cái rồi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, trông cứ như anh gọi mình là “anh trai” đến nghiện luôn rồi vậy.

“Anh trai rửa xong rồi, nào, kể chuyện cho em nghe.”

Thịnh Dĩ: “…”

Cái người này đúng là biết đu dây leo l*n đ*nh cây thật đấy.

Nhưng đúng lúc này cô cũng bắt đầu thấy buồn ngủ rồi, nên cũng chẳng muốn so đo với Giang Liễm Chu nữa, ngáp một cái rồi nói: “Được rồi, kể đi, chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ và bà sói ấy.”

Giang Liễm Chu khẽ đáp một tiếng.

“…”

Im phăng phắc.

Thịnh Dĩ thấy lạ, khẽ mở mắt liếc anh một cái, nghiêng đầu hỏi: “Sao không kể?”

Giang Liễm Chu: “…”

Thịnh Dĩ im lặng hai giây, đột ngột hỏi: “Không phải là anh không biết truyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ và bà sói đấy chứ?”

Đàn ông thì không thể nói là không biết được! Huống chi, đây còn là câu chuyện ai ai cũng từng nghe lúc nhỏ, nhưng đúng là thời gian trôi lâu quá rồi, Giang Liễm Chu nhất thời chẳng thể nhớ nổi mạch truyện cho ra hồn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Đàn ông thì DỨT KHOÁT không thể thừa nhận là không biết! Đây là vấn đề danh dự!

Thịnh Dĩ tự nhận mình là một mỹ nhân vừa thiện lương vừa rộng lượng, thấy Giang Liễm Chu có chút ấp úng liền định giúp anh một bước lùi. “Hay là thôi, đổi sang chuyện…”

Chữ “Lọ Lem” còn chưa kịp thốt ra, Giang Liễm Chu đã vội vã cắt ngang lời cô.

“Tất nhiên là anh biết rồi.” Anh trông vô cùng tự tin, ngả lưng vào ghế một cách lười nhác “Anh trai Giang có gì là không biết chứ?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô nghẹn lời luôn, sau đó dứt khoát bày ra bộ dạng “tôi đây rửa tai nghe ngài chỉ giáo”, ra hiệu cho anh có thể bắt đầu rồi đấy.

Anh vốn dĩ là người chẳng hề ngại mồm mép, miệng nhanh hơn não, mặc dù chẳng nhớ rõ chi tiết câu chuyện, nhưng ứng biến một phiên bản ngắn tự chế thì quá đơn giản.

Anh bắt đầu bịa.

“Được rồi, bảo bối, hôm nay chúng ta kể chuyện ‘Cô Bé Quàng Khăn Đỏ và Bà Sói’ nhé.” Đại thiếu gia trông có vẻ nghiêm túc lắm “Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé tên là Quàng Khăn Đỏ…”

Thịnh Dĩ lập tức nhíu mày, ngắt lời anh: “Rõ ràng là vì đội cái khăn đỏ nên người ta mới gọi là Quàng Khăn Đỏ, đó là biệt danh thôi mà?”

Đại thiếu gia tỏ vẻ hơi mất hứng, “Chậc” một tiếng, cúi mắt nhìn cô: “Là anh kể hay em kể đấy?”

Thịnh Dĩ: “…”

Thịnh Dĩ: “Được rồi, anh kể tiếp đi.”

Giang Liễm Chu dừng một chút rồi lại tiếp tục: “Cô bé Quàng Khăn Đỏ này có một người bà mà cô bé rất yêu quý, bà cũng rất thương cô, suốt ngày thơm cô, ôm cô, chọc cô cười khúc khích.”

Thịnh Dĩ “ừm” một tiếng, trong bụng thầm nghĩ: Ồ, đoạn đầu thì vẫn… tạm đúng đấy.

“…Cô Bé Quàng Khăn Đỏ ấy à, người mà cô bé thích, tên là Bà Sói.”
Thịnh Dĩ đang lim dim liền mở mắt, hơi sững lại rồi lập tức ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu: “Khoan, anh vừa nói gì cơ?”
Đại thiếu gia Giang vốn quen mồm bịa chuyện, nói năng cực kỳ tự nhiên: “Một hôm, Quàng Khăn Đỏ lại xách hộp cơm tự tay chuẩn bị đến thăm Bà Sói.”
“Lúc đó Bà Sói đang bận đi làm, liền bảo: ‘Ngoan nào, bảo bối tự chơi một lát nhé?’ Nhưng Quàng Khăn Đỏ không chịu, nhất quyết phải bắt Bà Sói chơi cùng.”
“Bà Sói ấy mà, là một người rất đẹp trai, lại còn dịu dàng. Thấy Quàng Khăn Đỏ không vui thì mềm lòng, nên đồng ý ở lại chơi. Hai người ăn cơm xong, Bà Sói đi rửa bát. Rửa bát xong, Quàng Khăn Đỏ lại mè nheo đòi nghe kể chuyện.”
Thịnh Dĩ: “…”


Giang thiếu gia chẳng hề để tâm đến sự im lặng của cô, trái lại càng kể càng hăng, như thể đắm chìm vào dòng sáng tạo không lối thoát.
“Bà Sói vất vả lắm mới kể xong một câu chuyện, Quàng Khăn Đỏ lại nghe chẳng đã, tiếp tục đòi chơi tiếp. Bà Sói nghĩ mình đẹp trai thế này, phải bao dung hơn một chút, nên hỏi Quàng Khăn Đỏ muốn chơi gì.”
“Quàng Khăn Đỏ nói, cô bé muốn Bà Sói thơm cô, ôm cô, v**t v* cô, còn làm nũng nói Bà Sói là đồ lừa đảo.”
“Bà Sói thế là không vui, hỏi mình lừa Quàng Khăn Đỏ chỗ nào?”
Giang Liễm Chu khẽ nhướn mày, khẽ cười, đôi mắt đào hoa cong cong đầy ý vị: “Quàng Khăn Đỏ trả lời, rõ ràng mấy hôm trước còn nói sẽ dùng tay hoặc dùng miệng, vậy mà…”
Thịnh Dĩ: “?”

Thịnh Dĩ im lặng vài giây, trong khi bên kia, Giang thiếu gia vẫn đang bịa tiếp một cách hồn nhiên: “Bà Sói là người giữ lời lắm, bèn nói: ‘Được thôi, tay có, miệng cũng có.’ Quàng Khăn Đỏ đỏ bừng cả má cả tai, bị Bà Sói trêu đến phát khóc, khóc xong còn nói lần sau vẫn muốn chơi tiếp với Bà Sói.”
Thịnh Dĩ: “…”
Một vạn lời chửi thề như đang xếp hàng thi nhau lao qua đầu cô. Giang Liễm Chu thì vẫn thảnh thơi, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, đầu ngón tay còn theo tóc cô mà trượt xuống, lướt đến tận cổ, mơn man xoa nhẹ thành vòng tròn.
Ngứa thật sự, Thịnh Dĩ rụt vai lại theo phản xạ. Giang Liễm Chu khẽ cười, cúi người xuống, hơi thở nóng ấm lập tức lởn vởn quanh vành tai Thịnh Dĩ, như thể có một chiếc chổi lông mềm mại đang khẽ khàng ve vuốt lấy chỗ đó, ngứa ngứa tê tê.
“Thế nào” anh hỏi cô, giọng nói mang theo chút dụ dỗ “Bây giờ Quàng Khăn Đỏ có muốn chơi cùng Bà Sói không?”
Rõ ràng tiết trời đã đủ ấm, nhưng thân thể Thịnh Dĩ vẫn không kìm được mà khẽ run lên, khắp chóp mũi đều là mùi hương từ Giang Liễm Chu, mềm mại, tưởng như vô hại, nhưng lại bủa vây cô đầy bá đạo, không thể khước từ.

Cảm giác như bị nhìn thấu, Thịnh Dĩ không nói được gì, chỉ thấy xấu hổ lạ thường, cuối cùng không nhịn được nữa, lại vung chân đá cho anh một cú.
Giang Liễm Chu vẫn cười như không, ngồi lại chỗ cũ, mặc kệ cô đá, miệng vẫn không chịu thua: “Sao thế, giờ Quàng Khăn Đỏ lại còn định mưu sát chồng à?”
Cái con Quàng Khăn gì đó, bị ma nhập mất rồi!

Giờ phút này Thịnh Dĩ chỉ thấy đầu óc hỗn loạn như vừa bị một cú đòn tinh thần giáng xuống, rối rắm đến mức không phân biệt nổi thực với mộng, đến mức, cô thậm chí không thể nhìn thẳng vào ba chữ “Quàng Khăn Đỏ” nữa.

Trước kia nghĩ đến câu chuyện ấy chỉ toàn là ký ức tuổi thơ dịu dàng, giờ bị Giang Liễm Chu kể thế này, tự dưng trong đầu cô toàn là…toàn là…!

“Được rồi.”

Kẻ gây họa thì chẳng có chút tự giác nào, ngược lại còn thản nhiên vươn tay xoa nhẹ tóc cô, giọng lười nhác: “Cũng đến giờ em nên ngủ trưa rồi, ngủ đi bảo bối, anh không chọc nữa đâu.”

Thịnh Dĩ: “?”

Anh vừa chọc xong cả tiết mục đó, mà giờ còn có mặt mũi nói “không chọc nữa”? Anh nói vậy mà anh tin được à?

Da mặt Giang Liễm Chu dày đến mức khiến người ta phải ngưỡng mộ. Không những tin được, anh còn tỏ vẻ như hiểu lầm lời cô, cố tình nhướn mày hỏi lại: “Sao? Em muốn dùng…”

Thịnh Dĩ lập tức vươn tay bịt miệng anh lại, ngăn không cho anh nói tiếp mấy lời “đại nghịch bất đạo” đó ra.

“…Em ngủ đây.” cô ngắt lời, giọng bình tĩnh đến đáng ngờ.

Giang Liễm Chu ánh mắt khẽ lóe lên ý cười, dịu dàng nói: “Ừ, ngoan nào, ngủ đi. Lần sau anh lại dùng… ưm…”

Câu chưa dứt đã bị bàn tay Thịnh Dĩ chặn chặt hơn nữa. Hai người quấn lấy nhau một trận như thế, đến lúc Thịnh Dĩ cũng thực sự rơi vào khung giờ sinh học phải nghỉ trưa. Cô ngáp nhẹ một cái, cảm giác có bàn tay ấm áp đang nhẹ vỗ l*n đ*nh đầu mình.

Như thể có ma lực gì đó, cơn buồn ngủ lập tức ập đến. Cô đứng dậy, bước đến chiếc giường trong phòng nghỉ, nằm xuống, cả người liền chìm vào tấm nệm mềm mại.

Giang Liễm Chu giúp cô đắp lại chăn, giọng trầm thấp nhẹ nhàng bên tai: “Ngủ ngoan, mơ đẹp nhé.”

Thịnh Dĩ vốn định phản bác lại, ai lại ngủ trưa mà còn mơ đẹp cơ chứ?
Nhưng rồi cô lại có cảm giác, như thể thật sự sắp bước vào một giấc mộng vậy.

Đến khi tỉnh dậy, trong phòng nghỉ đã không còn bóng dáng Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ biết, cái người tinh lực dồi dào như anh, vốn chẳng bao giờ có thói quen ngủ trưa.

Cô quờ lấy điện thoại, nhìn thoáng qua thời gian, mới giật mình nhận ra mình đã ngủ mất một tiếng rưỡi đồng hồ, bảo sao mà cảm thấy giấc ngủ này lại dễ chịu đến thế…

Cô lầm bầm hai câu, rồi mở WeChat nhắn cho Giang Liễm Chu một tin, hỏi anh đang ở đâu, chờ hai phút không thấy hồi âm, cô liền đi mang giày, đẩy cửa ra ngoài, vừa đi vừa định tiện thể tìm thử xem anh đang ở đâu.

Vận may cũng không tệ, vừa đi được vài bước, đã có một cô gái gọi với theo:

“A Cửu! À không, chị Thịnh Dĩ ơi!”

Thịnh Dĩ quay đầu lại, thấy cô gái kia chạy đến hai bước, vẻ mặt hí hửng: “Chị đang tìm anh Chu đúng không?”

Thịnh Dĩ khẽ gật đầu. Cô gái kia lập tức càng tỏ ra vui mừng, biểu cảm như thể đang hét lên trong lòng: Tôi biết mà! Couple tôi ship là dính nhau nhất vũ trụ!

Thịnh Dĩ: “…”

“Anh Chu đang ở văn phòng của sếp Hứa” cô gái nhỏ hớn hở nói “vào chưa lâu đâu, chị đừng để ý nha~”

Thịnh Dĩ: “?”
Vậy cô còn có thể “không để ý” được điều gì nữa chứ…

Dưới sự chỉ dẫn của cô gái kia, Thịnh Dĩ tìm đến trước cửa văn phòng của Hứa Quy Cố. Trùng hợp làm sao, cô vốn cũng đang định gặp Hứa Quy Cố, coi như một mũi tên trúng hai đích.

Vì Hứa Quy Cố thích sự yên tĩnh nên văn phòng của anh đặt ở tầng cao nhất, vừa thấy Thịnh Dĩ đi tới, thư ký lập tức bước nhanh ra đón, cúi giọng nói: “Anh Chu và Hứa Tổng đang ở bên trong ạ, họ đã dặn kỹ rồi, chị cứ vào thẳng là được.”

Quả nhiên, Giang Liễm Chu có đôi khi hiểu cô đến mức khiến người ta không kịp phòng bị, Thịnh Dĩ nhẹ nhàng cảm ơn, bước chân cũng trở nên thong thả, đi về phía cửa.

Vừa rẽ qua hành lang, qua cánh cửa đang khép hờ, cô đã thấy Giang Liễm Chu và Hứa Quy Cố đang trò chuyện bên trong. Hứa Quy Cố ngồi quay lưng về phía cô, nên không nhìn rõ biểu cảm, còn Giang thiếu gia thì lại ngồi nhàn tản ở một chiếc ghế văn phòng bên cạnh, dáng dấp ung dung như thể nơi này là văn phòng riêng của anh vậy.

Thịnh Dĩ khẽ bật cười, định đưa tay đẩy cửa thì chợt nghe thấy Hứa Quy Cố mở lời.
Giọng anh vẫn giống hệt như khi cô từng nghe qua ghi âm giọng nói Giang Liễm Chu gửi trên WeChat, êm dịu, trầm ấm, và rất dễ chịu.

“Bác sĩ Châu nói sao rồi?” Anh hỏi “Tình hình hiện tại vẫn ổn chứ? Cậu thật sự vẫn có thể hát tiếp à?”

Giang Liễm Chu đáp bằng giọng lười nhác quen thuộc: “Không tin người khác thì thôi, chẳng lẽ cậu còn không tin tôi? Cổ họng này là của tôi, tôi rõ hơn ai hết.”

Hứa Quy Cố như trút được gánh nặng, khẽ thở ra.

“Không hổ là bác sĩ Châu. Đúng lúc anh ấy sắp sang thành phố Minh Tuyền để học nâng cao, tôi đã nhờ anh ấy tiện thể mỗi ngày kiểm tra cổ họng giúp cậu.”

Dừng một chút, Hứa Quy Cố lại nói tiếp: “Thuốc Đông y tuy có tác dụng chậm nhưng ít tác dụng phụ hơn nhiều. Hay là mình dời lịch concert lại một chút? Chẳng phải bác sĩ Châu cũng dặn cậu phải bảo vệ giọng trong giai đoạn này à?”

Giang Liễm Chu chỉ tùy tiện gật đầu.

“Hên là…” Hứa Quy Cố nhẹ giọng than thở “Cổ họng của cậu chưa đến mức bị tổn thương không thể hồi phục. Bác sĩ Châu nói ít nhất vẫn có thể hát thêm năm sáu năm nữa, đúng không?”

Giang Liễm Chu có vẻ cũng thoải mái hơn, khẽ “ừ” một tiếng, ngửa đầu dựa ra sau.

“May thật.” Anh nói.

“Lúc thấy cậu liều lĩnh lao đầu đi ghi hình show mới, lại còn đặt tên album là December, tôi thật sự đau đầu nghĩ nếu cậu bất ngờ tuyên bố giải nghệ ngay tại concert, bên studio chúng tôi biết đối phó kiểu gì.” Hứa Quy Cố có phần bất đắc dĩ, “Chắc nước mắt fan cậu đủ làm ngập cả phòng làm việc.”

Giang Liễm Chu bật tiếng “chậc” nhỏ: “Sao cậu dạo này nói chuyện cứ khoa trương thế?”

Hứa Quy Cố nhún vai, còn tranh thủ khoe khoang tình cảm một chút: “Tôi học theo bảo bối nhà tôi chứ ai.”

Giang Liễm Chu lập tức bày ra vẻ mặt: Cậu thật là hết thuốc chữa rồi.

Hứa Quy Cố cười khẽ, không để tâm, lại hỏi: “Vậy cậu hoãn chuyện giải nghệ rồi, định kéo dài đến bao giờ?”

“Hoãn lại à…” Giang Liễm Chu ngừng một lát, rồi chậm rãi đáp: “Đến khi tôi không còn hát nổi nữa.”

Hứa Quy Cố nhìn anh, Giang Liễm Chu cũng nhìn về phía cửa, như thể biết ai đang đứng đó. Anh khẽ thở dài một tiếng, nghe qua thì như than thở, nhưng thật ra lại nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

“Dù sao thì cũng có người từng nói, tôi sinh ra là để đứng trên sân khấu mà.”

 



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 83: Ngoại truyện 6 - Kể một câu chuyện.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...