Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 86: Ngoại truyện 9 - Sống cùng nhau đúng không?
Thịnh Dĩ quả thật đã nhìn thấy hết, chỉ là khoảng cách lúc đó cũng không quá gần, chùm chìa khóa lại khá cồng kềnh, nên khi đứng từ xa, cô cũng chẳng nhìn rõ rốt cuộc Giang Liễm Chu đã đưa cho Trang Nghiêu cái gì. Nói chính xác thì, trong tầm mắt cô chỉ thấy Giang Liễm Chu nhét cho anh ấy một món gì đó, rồi hai người bàn bạc vài câu mà thôi.
Cộng thêm diễn xuất của Giang Liễm Chu lại quá đạt, nên khi ấy cô cũng tin rằng có lẽ anh thật sự làm rơi chìa khóa. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, cô đâu có ngốc!
Không nói đến chuyện khác, chỉ cần nhìn bộ dạng bất lực của Trang Nghiêu suốt dọc đường, rồi cả lúc tiễn cô lên nhà, cái vẻ khổ nhục kế rành rành trên mặt Giang Liễm Chu, đoán bừa cũng biết ngay đây lại là trò mờ ám gì đó của cậu thiếu gia này.
Chỉ là, nói sao nhỉ… Biết thì biết vậy, nhưng cô cũng hiểu quá rõ về anh.
Nếu lúc đó mình không gọi anh lại, thì Giang Liễm Chu chắc chắn sẽ thật sự đi đến phòng làm việc ngủ một đêm. Một ngày đã chạy ngược xuôi mệt nhoài, vậy mà còn định ngồi xe sang tận quận khác, ở cái phòng làm việc thì sao mà thoải mái bằng ngủ ở đây được?
Thịnh Dĩ quả thật có chút xót lòng, thành ra cái việc chìa khóa rơi thật hay giả cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cùng lắm chỉ là cô hơi bực bội trong lòng một chút, nhưng vốn dĩ Thịnh Dĩ không phải kiểu người thích so đo từng li từng tí, cô gần như đã tự thôi miên bản thân để quên đi chuyện đó.
Thậm chí còn nghĩ, Giang Liễm Chu bày mưu tính kế cũng chỉ để được ngủ lại nhà cô một đêm mà thôi, mà Thịnh Dĩ đâu phải kiểu người để ý những chuyện nhỏ nhặt ấy, thế là dứt khoát cho anh ghi luôn dấu vân tay vào khóa cửa.
Lẽ ra chuyện đến đây đã coi như xong, nào ngờ…Ai bảo Giang Liễm Chu được lợi rồi còn thích ra vẻ, thỉnh thoảng lại buông ra mấy câu trêu chọc ngả ngớn?
Nhìn bóng lưng anh sững lại trước cửa phòng tắm, Thịnh Dĩ cong môi cười mãn nguyện, tâm trạng cô bỗng trở nên thật kỳ diệu.
Có lẽ vì cú sốc này hơi quá mức, nên Giang Liễm Chu khẽ mím môi, có chút không tin nổi mà hỏi:
“Em… đều thấy cả rồi à?”
Hiếm khi được nhìn thấy dáng vẻ ngẩn ngơ của vị đại thiếu gia, Thịnh Dĩ hả hê vô cùng, gật đầu xác nhận.
Giang Liễm Chu: “……”
Song, sự thật chứng minh, Giang Liễm Chu vẫn là Giang Liễm Chu, cùng lắm cũng chỉ ngây người trong giây lát mà thôi.
Ở trước mặt Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu đã lật xe không biết bao nhiêu lần. Huống hồ, dù thế nào thì mục đích của anh cũng đã đạt được rồi.
Nghĩ đến đây, anh lập tức cảm thấy sĩ diện gì đó hoàn toàn chẳng quan trọng.
Hơn nữa! Anh chợt xoay chuyển ý nghĩ: Thịnh Dĩ rõ ràng biết thẻ phòng của anh không hề mất, chỉ là để ở chỗ Trang Nghiêu thôi, vậy mà vẫn đồng ý cho anh ngủ lại nhà cô một đêm.
Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là Thịnh Dĩ cực kỳ yêu anh chứ còn gì nữa!
Vừa nghĩ vậy, tâm trạng Giang Liễm Chu lập tức tốt hơn cả lúc trước.
Thịnh Dĩ: “?”
Rốt cuộc thì cô đang đắc ý cái gì vậy trời…
Chỉ thấy Giang Liễm Chu lười nhác gật đầu một cái, ngả người dựa vào tường, tay vẫn xách bộ đồ ngủ. “Em biết rõ là anh chẳng hề làm mất chìa khóa, vậy mà còn để anh ghi dấu vân tay. Chậc chậc chậc.”
Anh nhanh chóng đổi trắng thay đen, đổ ngược trách nhiệm: “Đại tiểu thư Thịnh à, tâm tư em rõ ràng quá đó nha~”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười hỏi: “Anh thật sự muốn ngủ ngoài đường lắm hả?”
Giang Liễm Chu: “……”
Đại thiếu gia rốt cuộc cũng ngoan ngoãn chui vào phòng tắm.
Chỉ là, ngay trước khi đóng cửa, anh vẫn không chịu chết tâm, thò đầu ra hỏi thêm một câu: “Em chắc chắn là không muốn cùng tắm à? Anh… không khóa cửa đâu đó~”
“……”
Đôi lúc Thịnh Dĩ thật sự rất muốn mở tung đầu anh ra xem, rốt cuộc bên trong chứa bao nhiêu là mớ rác rưởi thế này…
Cuối cùng cũng tiễn được anh vào phòng tắm, Thịnh Dĩ mới có được một khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi. Cô lại lật thêm một trang truyện, kỳ lạ thay, chẳng hiểu sao lại thấy chẳng còn hứng đọc nữa.
Căn hộ này của cô và căn hộ kia của Giang Liễm Chu giống hệt nhau, trên tầng hai có ba phòng ngủ, mỗi phòng đều có phòng tắm riêng, tầng một cũng có thêm một phòng tắm. Bình thường cô ít khi dùng phòng tắm dưới tầng một, chỉ những lúc vừa từ bên ngoài về, lười leo lên lầu mới dùng mà thôi.
So với phòng tắm trên lầu, cách âm của phòng tắm này không được tốt lắm, có lẽ cũng vì phòng khách quá mức yên tĩnh, nên…âm thanh trong phòng tắm nghe lại vô cùng rõ ràng.
Cô có thể nghe thấy từng lần Giang Liễm Chu mở hay tắt vòi sen. Lần dừng này kéo dài hơi lâu, Thịnh Dĩ đoán chắc là anh đang lấy dầu gội hay sữa tắm.
Trên sàn phòng tắm, hẳn lúc này đã phủ đầy bọt xà phòng rồi. Tiếng hoa sen, tiếng nước bắn lên sàn loang loáng, anh bắt đầu tắm thật rồi sao?
……
Thịnh Dĩ không biết mình đang nghĩ những thứ linh tinh gì, nhưng đúng là chẳng thể tập trung vào trang sách trước mắt. Không tập trung nổi… cũng coi như là tác hại đi kèm vậy, tối nay thôi, đi ngủ sớm một chút vậy.
Ý nghĩ rối bời, cho đến khi, âm thanh nước chảy lần nữa ngừng lại.
Cửa phòng tắm mở ra, Giang Liễm Chu mặc bộ đồ ngủ mà cô đã mua, đi đôi dép cũng do cô mua, một tay cầm khăn, vừa lau tóc vừa bước ra.
Vừa tắm xong, cả người anh còn phả hơi nóng, thân thể vương đầy sương ẩm. Gương mặt thản nhiên, vài giọt nước từ ngọn tóc đen rơi xuống, rồi bị hắn tiện tay lau đi bằng khăn.
Hình ảnh ấy, quá mức bình dị, quá mức đời thường. Như thể ngay giây tiếp theo, anh sẽ cúi xuống, hôn khẽ lên trán cô, cố ý dùng lọn tóc còn ướt chạm vào mặt cô, rồi khi cô sắp nổi giận thì bật cười thấp giọng xin lỗi, sau đó hỏi: “Vợ ơi, còn chưa ngủ à?”
Thật sự… khó mà nói rõ, rất mê người. Thịnh Dĩ khẽ cụp mắt, không nói một lời.
Giang Liễm Chu thong dong bước lại gần, cúi đầu xem cuốn sách trên tay cô, Thịnh Dĩ khẽ đẩy đầu anh ra, giọng điệu không lộ ra chút cảm xúc nào: “Đừng để nước dính vào sách của em”
Giang Liễm Chu hơi cúi người, hôn nhẹ lên trán cô, rồi hỏi: “Em còn chưa đi tắm à?”
Quá giống, quá trùng khớp với ảo tưởng ban nãy, Thịnh Dĩ thoáng ngẩn ra, rồi gật đầu, đặt sách xuống, mang dép bước về phía trước.
“Bảo bối.” Từ phía sau vang lên giọng nói có chút bất lực của Giang Liễm Chu.
Thịnh Dĩ quay đầu lại, Giang Liễm Chu liền tiếp lời: “Em chẳng mang theo gì mà cũng định đi tắm sao?”
Thịnh Dĩ: “……”
Trong suốt lúc tắm, Thịnh Dĩ vẫn không ngừng tự hỏi, rốt cuộc tối nay mình làm sao vậy.
Gặp tình huống thế này, tất nhiên phải tìm bạn thân để cầu cứu, tắm xong, cô vừa sấy tóc vừa gõ chữ.
[A Cửu: Khi tớ bắt đầu chú ý đến quá trình một người khác phái tắm rửa, thì là vì sao nhỉ?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: ?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Tự nhiên hỏi cái gì kỳ cục vậy, cậu đang nghĩ đến ai sao?]
Chưa đợi Thịnh Dĩ trả lời, Bối Lôi đã tự mình thay cô giải đáp thắc mắc.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Còn vì sao nữa.]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Thì là… d*c v*ng không được thỏa mãn thôi chứ sao.]
Thịnh Dĩ: “……”
Bối Lôi với tư cách là một CP fan chính hiệu, lúc này đây tinh thần hóng hớt thể hiện ra vô cùng mãnh liệt. Thịnh Dĩ thậm chí còn cảm giác, nếu Bối Lôi đang ở cạnh mình, nhất định sẽ túm chặt lấy cánh tay cô, dí sát mặt vào, trừng mắt nhìn chằm chằm, bắt cô phải trả lời mới thôi.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Đừng vòng vo nữa, cậu đang sống cùng anh Chu đúng không?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Anh ấy đang tắm hả? Cậu đang nghĩ đến anh ấy à?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Sao hai người không tắm chung đi? Đừng bảo là cậu còn xấu hổ đấy nhé?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Anh ấy ngay cạnh cậu rồi, còn cái gì mà “d*c v*ng không thỏa mãn”? Cứ xông lên thôi, A Cửu của tớ!]
……
Thịnh Dĩ thật sự không hiểu nổi, Bối Lôi tại sao lại tự dưng hưng phấn đến thế…
Cô nhìn chằm chằm vào loạt tin nhắn hơi không hài hòa kia, thở ra một hơi dài, tắt màn hình, ném điện thoại sang một bên, im lặng thật lâu. Cô thật sự không rõ, rốt cuộc vài phút trước mình mang tâm trạng gì mà lại đi hỏi Bối Lôi một câu như thế…
Giang Liễm Chu nghe thấy tiếng máy sấy tóc ngừng lại, liền thong thả bước đến, dựa vào bức tường cạnh cửa phòng tắm, hướng vào trong nhìn. Chỉ vừa nghĩ đến cuộc trò chuyện ban nãy, Thịnh Dĩ đã hơi chột dạ một cách khó hiểu.
Điện thoại vẫn rung.
Giang Liễm Chu nhìn chiếc điện thoại đang để trên máy giặt, màn hình liên tục sáng lên với tin nhắn WeChat, lười biếng hỏi: “Của ai thế? Sao không xem?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô nhét điện thoại vào túi áo ngủ, né ánh mắt anh, đáp: “Không có ai cả.”
Giang Liễm Chu liền chăm chú nhìn cô vài giây, sau đó chậm rãi mở miệng: “Em có biết không? Phản ứng vừa rồi của em, đặc biệt giống như là…”
Anh cố ý kéo dài giọng, đợi đến khi Thịnh Dĩ quay sang nhìn mới tiếp lời: “…đặc biệt giống dáng vẻ của một kẻ ngoại tình.”
“?”
Thịnh Dĩ: “??”
Giang Liễm Chu ngừng lại một chút, rồi khẽ lắc đầu: “Nhưng lý do mà anh không nghĩ theo hướng đó, đơn giản chỉ vì em đã có anh rồi, chẳng còn ai xứng đáng để em phản bội nữa cả.”
Thịnh Dĩ: “???”
Anh khẽ mỉm cười với cô, còn không quên khoe công: “Thế nào, có phải anh rất tin tưởng em không?”
Thịnh Dĩ cảm thấy trên trán mình mọc ra cả một đám dấu chấm hỏi, chen chúc đến mức chẳng còn chỗ trống, có lẽ vì cô mãi chưa trả lời, sự hiếu kỳ của Bối Lôi bên kia cũng dần lắng xuống, điện thoại không còn rung liên tục nữa.
Thịnh Dĩ âm thầm thở phào, cất máy sấy, cầm lấy điện thoại. Lúc này lại có tin nhắn WeChat gửi đến, nhưng lần này là của Khổng Hoài Mộng. Cô vừa mở khóa để nhấn vào, tin nhắn của Bối Lôi lại ập tới ngay lúc ấy.
Ngón tay hơi lệch một chút, màn hình vừa trượt mở, Thịnh Dĩ đã vô tình bấm phải tin nhắn kia của Bối Lôi, là một đoạn ghi âm, thì ra vừa rồi cô ấy im lặng không phải vì hết tò mò, mà là đang soạn giọng nói để gửi qua.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu nhìn rõ rành rành động tác của cô, lại thấy cô cứ chần chừ mãi không dám mở đoạn ghi âm, liền nhướng mày hỏi: “Sao thế?”
Chưa kịp để Thịnh Dĩ trả lời, anh đã gật gù như hiểu ra: “Không thể để anh nghe, đúng không?”
Câu này sao mà nghe chua chát lạ lùng.
Thịnh Dĩ lựa lời: “Chỉ là chuyện anh không quan tâm thôi.”
Giang Liễm Chu mỉm cười, nhìn cô một cái, Thịnh Dĩ im lặng vài giây, cắn răng, ấn mở đoạn ghi âm.
Giọng của Bối Lôi vang lên rõ mồn một trong khoảng không yên tĩnh: “A Cửu bảo bối, cậu chưa ngủ với Chu ca đấy à? Một cực phẩm thế kia để ngay bên cạnh, mà cậu chỉ biết nhìn thôi à, cậu giỏi thật đấy. Ôi dào, chẳng phải là tắm thôi sao, đừng ngại, cứ mạnh dạn đi. Chẳng lẽ cậu không dám? Hay là… không biết làm?”
Thịnh Dĩ lập tức chịu hết nổi, ngay giây sau đã ấn nút dừng.
Không gian vốn đã yên tĩnh, giờ càng tĩnh lặng đến mức cô thậm chí nhớ ra câu so sánh mình thường viết trong văn: “Tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi.”
“……”
Cô len lén liếc mắt nhìn vẻ mặt người đàn ông đối diện, anh chỉ hơi cong khóe môi, nụ cười mơ hồ mà chẳng rõ thật giả.
“Anh đừng…”
Hai chữ “hiểu lầm” còn chưa kịp thốt ra, Giang Liễm Chu đã khẽ gật đầu, giọng kéo dài đầy ẩn ý: “Không ngờ, sau lưng anh, Đại tiểu thư Thịnh lại nghĩ về anh như thế.”
Giang Liễm Chu vẫn là Giang Liễm Chu, ngày thường vốn đã đủ lắm trò, giờ hiếm hoi có dịp thế này, làm sao bỏ qua?
Anh bật cười khẽ, như vừa chợt ngộ ra điều gì: “Hóa ra, Cô bé quàng khăn đỏ thật sự rất thích chơi trò với chó sói đây mà?”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu tiến sát về phía cô hai bước, cúi đầu nhìn xuống, hơi thở nóng ấm của anh dần dần bao phủ lấy cô. Thịnh Dĩ như con mồi bất ngờ bị cuốn vào vòng săn bẫy, nhịp tim bỗng căng thẳng hẳn lên.
“Đừng sợ.” Giọng anh vang ngay trên đỉnh đầu cô, dịu dàng đến mức khiến người ta khó lòng chống cự, trong đó còn lẫn chút dỗ dành: “Khi em chưa đồng ý, anh sẽ chẳng bao giờ làm gì cả.”
Cả người Thịnh Dĩ đã bị dồn đến sát máy giặt, không còn đường lùi, mà Giang Liễm Chu thì vẫn áp sát thêm từng chút một. Người thợ săn quá mức ôn nhu, quá mức biết cách mê hoặc lòng người. Cô rõ ràng biết phía trước là cái bẫy được sắp đặt sẵn cho mình, nhưng lại chỉ có thể ngoan ngoãn, nghe lời mà bước vào.
Cánh tay anh vòng lấy eo cô, kéo cả người cô áp chặt vào lồng ngực rộng ấm áp. Đáng ra cô phải sợ hãi trước điều chưa biết, nhưng giọng nói của “thợ săn” lại như có ma lực, từng lời đều khơi gợi trái tim run rẩy.
Anh hỏi: “Muốn thử không?”
…
Thịnh Dĩ chuẩn bị cho Giang Liễm Chu một căn phòng, vẫn là sắc xanh xám trầm tĩnh mà anh luôn ưa thích, ngay cả ga giường cũng cùng màu xanh xám. Trên nền tối ấy, làn da trắng như tuyết của cô càng nổi bật, đẹp đến mức khiến người ta khó diễn tả thành lời. Trong khoảnh khắc nhìn thấy, ánh mắt anh lại càng thêm sâu thẳm.
Thịnh Dĩ thấy hơi lạnh, chưa kịp lo lắng, thân thể nóng rực hơn hẳn của anh đã phủ xuống. Anh vừa như dỗ dành, vừa như trêu chọc: “Cô bé quàng khăn đỏ muốn dùng tay… hay là dùng miệng?”
Thịnh Dĩ khẽ “ưm” một tiếng, không trả lời.
Vậy là, con sói chẳng hề hỏi thêm, tự mình đưa ra quyết định.
“Vậy thì cả hai nhé.”
Cô không còn chút cơ hội phản bác, những nụ hôn dồn dập đã phủ xuống từ khóe môi, rồi trượt dần xuống dưới. Những cảm giác hoàn toàn xa lạ cuốn lấy cô, đưa thẳng cả người lao vút l*n đ*nh điểm.
…
Quả thật, con sói không hề lừa dối Cô bé quàng khăn đỏ, anh đã dùng tay, lại dùng cả môi lưỡi.
k*ch th*ch lạ lẫm này quá mãnh liệt, Thịnh Dĩ muốn gọi tên anh, nhưng vừa mở miệng lại chỉ toàn hơi thở đứt quãng. Đầu óc choáng váng, cô quên mất mình phải nói gì, cuối cùng chỉ thốt ra được một tiếng run rẩy: “Anh… ơi…”
Khoảnh khắc ấy, đối với Giang Liễm Chu, còn kh*** c*m hơn cả lần ở trong xe hôm trước.
……
Sáng hôm sau tỉnh lại, mở mắt ra, Thịnh Dĩ nhìn lên trần nhà xa lạ, sững sờ mất năm giây mới kịp nhận ra mình đang ở đâu. Đây chính là căn phòng mà cô đã bày biện riêng cho Giang Liễm Chu. Cánh tay đại thiếu gia còn ngang nhiên vắt trên eo cô, ngay cả trong giấc ngủ, sự chiếm hữu cũng chẳng hề suy giảm.
Thịnh Dĩ cảm thấy hơi nặng, lại có chút nóng, cô cố gắng muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh, nhưng chỉ vừa khẽ nhúc nhích một chút, Giang Liễm Chu đã lập tức siết chặt, kéo cô trở về trong lồng ngực, công sức coi như đổ sông đổ biển.
“Thế nào? Đêm qua thì hưởng thụ lắm, sáng ra tỉnh lại đã vội chạy rồi à?” Giọng nói mang theo ý cười của Giang Liễm Chu vang lên sau lưng. Rõ ràng tối qua anh mới là người phục vụ, vậy mà lúc này nghe đi nghe lại, câu nào cũng toàn sự thỏa mãn.
“Đại tiểu thư Thịnh, em có biết cái này gọi là ‘ăn xong phủi tay’ không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô lặng im hai giây, rồi bật thốt: “Nói đi, bao nhiêu tiền?”
Câu vừa ra khỏi miệng, ngay chính cô cũng bị dọa sững người, giọng nói khàn đến mức vừa nghe đã biết tối qua thật sự quá mức rồi.
Giang Liễm Chu thì chẳng hề nể nang, bật cười trầm thấp: “Không cần đưa tiền đâu, giữ lại mà đi khám cổ họng đi, kim chủ đại nhân.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô giơ chân, đá mạnh một cái vào anh.
Nói thì nói thế, nhưng Giang Liễm Chu vẫn ngay lập tức liên lạc với bác sĩ Châu, bảo kê thêm ít thuốc.
[Bác sĩ Châu: Ai dùng vậy?]
[Ivan: Bạn gái tôi.]
[Bác sĩ Châu: Sao thế, bị nóng trong à?]
Thịnh Dĩ nghiêng đầu, liếc sang màn hình điện thoại anh, đúng lúc thấy đại thiếu gia gõ một hàng chữ, gửi đi.
[Ivan: Khàn đến mất tiếng.]
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
