Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 70: Bộ đồ đôi đầu tiên.

[……]
[Chị gái ba chấm cuối cùng cũng đến rồi, hu hu, nếu cậu không lên tiếng thì ai thay tôi nói lên nỗi lòng đây!]
[Giang Liễm Chu thật sự cầu xin cậu đừng thả thính nữa được không! Lần trước gọi điện cho Trì Bách lỡ lời, kết quả phải quỳ bàn giặt, chưa khóc đủ à!]
[Giang Liễm Chu: Khóc thì khóc, lần sau vẫn dám…]
[jlz à, cậu có thể nghe kỹ đề không? Tổ chương trình bảo cậu đọc nguyện vọng của ba người bạn, không phải đọc nguyện vọng của chính mình đâu… [cạn lời][cạn lời]]


[Mặc dù là vậy, nhưng tôi là con cún nhà quê, tôi thích xem! Xin hãy biểu diễn cho tôi xem, cảm ơn. Giang Liễm Chu, chỉ cần cậu chịu cho chúng tôi xem, tôi tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn vợ A Cửu nhà tôi đánh cậu đâu!]
[? Cô gái phía trước, cái gì mà “không trơ mắt nhìn”? Định can ngăn à?]
[Nghĩ gì vậy, tất nhiên là tôi sẽ nhắm mắt lại!]

Không hổ danh là người đàn ông có thể đứng trên đỉnh cao giới giải trí suốt bao năm, thiếu gia Giang không hề thay đổi sắc mặt, đọc hết mấy tấm thẻ nguyện vọng kia một cách điềm nhiên, rồi tiện tay nhét vào túi quần đồng phục, nghiêng đầu liếc ba người còn lại một cái.

Giọng lười biếng mà trơ tráo: “Nhìn gì?”

“……”
Nhìn cậu là thấy giống chó kiểu gì đấy.

Không dám trực tiếp va chạm với thiếu gia Giang, ba người Trì Bách lập tức đồng loạt quay đầu, ánh mắt chan chứa hy vọng dồn cả lên người Thịnh Dĩ.

Ăn ý đến mức thuần thục, dù đã vài năm không gặp, vẫn dễ dàng nhận ra, trước kia họ chính là như vậy.

Trong đầu họ có một khái niệm đơn giản mà kiên định: Chỉ có thiếu nữ mới có thể thu phục được ác long.

Thịnh Dĩ lại im lặng thêm một lúc, cô nhìn thoáng qua túi quần của Giang Liễm Chu, lại liếc nhìn ngón tay đang hơi run nhẹ của thiếu gia, dù mặt mày có tỏ ra thản nhiên rồi lại liếc sang ba người kia.

Sau đó, không nhịn được cong khóe môi, hơi ngước đuôi mắt lên cười, vươn tay ra nắm lấy tay Giang Liễm Chu.

Hai bàn tay đan chặt vào nhau, cô hơi xấu hổ, nhưng giọng nói vẫn tỏ ra bình tĩnh, quay sang ba người kia hỏi như đang tra khảo: “Không ngờ các cậu lại viết những nguyện vọng như vậy?”

Trì Bách & Phó Thừa Trạch & Cung Kỳ Thụy: “?”

Không, cậu hỏi tụi tôi làm gì! Tụi tôi còn dám nói gì nữa sao?! Sao tụi tôi có thể cản trở việc tốt của thiếu gia Giang cơ chứ! Chỉ cần cậu trực tiếp lấy mấy cái thẻ trong túi cậu ta ra mà xem đi! Chó như cậu ta chỉ có thể trị bằng cách này!

Giang Liễm Chu hơi sững người, cụp mi mắt xuống, nhìn thoáng qua bàn tay đang bị cô nắm lấy. Anh mím mím môi, cổ họng khẽ động đậy.

Cô gái kia hơi nghiêng đầu, hoàn toàn không có ý định thò tay vào túi lấy mấy tấm thẻ, thậm chí còn phối hợp với anh trách móc ba người Trì Bách: “Tôi thật sự không ngờ mấy cậu lại là loại người như vậy, quá đáng lắm rồi.”

Trì Bách & Phó Thừa Trạch & Cung Kỳ Thụy: “…”
Nói thật là… không thể nói lý lẽ một chút được à.

Giang Liễm Chu không kiểm soát được mà siết chặt lấy bàn tay mềm mại mảnh mai trong tay mình, đầu ngón tay còn nhẹ nhàng v**t v* theo từng đốt tay cô. Anh hé miệng, nhưng người thiếu gia xưa nay miệng mồm lanh lợi, câu nào cũng trêu người như anh, giờ đây lại như thể chẳng thốt nên lời.

Anh bật cười khẽ, trong lòng chỉ thấy nhẹ bẫng như nắng xuân dịu dàng, thứ cảm xúc không thể gọi tên, mà chỉ biết rằng nó ngọt ngào đến mức khiến người ta muốn bật cười.

Nói sao nhỉ. thiếu niên Giang Liễm Chu từng kiêu ngạo, phóng khoáng năm nào, có lẽ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, chỉ vì một câu nói của ai đó mà cả thế giới cảm xúc của mình liền chao đảo như vậy. Vui buồn giận hờn, đều vì người đó mà trở nên trăm nghìn lần rõ nét hơn.

Thiên đường hay địa ngục, đều do cô định đoạt. Thịnh Dĩ nghiêng đầu, liếc thấy khóe mắt Giang Liễm Chu tràn đầy ý cười, cô cũng không nhịn được mà mỉm cười theo.

[Khá thật… Trước đây mỗi lần xem mấy tập trước tôi còn nghĩ, ngọt đến thế là cùng rồi chứ gì? Kẹo dù ngon cũng phải có giới hạn chứ? Nhưng xem tập hôm nay xong… Mẹ ơi, tôi ngày xưa đúng là còn quá non nớt, hu hu hu.]


[Ai hiểu được nỗi lòng tôi? Tôi là kiểu đọc ngôn tình mà nam nữ chính vừa đến với nhau là tôi drop truyện luôn đấy! Cứ tưởng họ thành đôi rồi thì tôi có thể yên tâm rút lui, ai ngờ bây giờ tôi lại muốn xem họ yêu nhau cả đời luôn!]
[Ngọt quá ngọt quá ngọt quá! Mỗi con phố, mỗi ngõ hẻm, mỗi câu chào đầu tiên mọi người dành cho nhau đều là: ngọt quá, ngọt quá!]
[Giang Liễm Chu rất vui, Thịnh Dĩ rất vui, tụi mình cũng rất vui, vậy thì xin hỏi, ai là người bị tổn thương?]

Còn ai nữa, Trì Bách, Phó Thừa Trạch và Cung Kỳ Thụy đồng loạt rơi vào im lặng.

Tiểu ngọt ngào Khổng Hoài Mộng sợ ba người kia lại xông vào đánh nhau, mà thật ra không phải sợ đánh nhau, mà là vì đang phát trực tiếp, nếu ẩu đả thì mất mặt chết mất. Cô ấy cực kỳ đúng lúc, cầm tấm thẻ nguyện vọng của mình, len lén chen vào giữa.

“Ba người mấy cậu đều được đọc rồi, bây giờ xem cái của tôi chứ?”

Bạn học Khổng Hoài Mộng rõ ràng đã rút ra được bài học đắt giá từ ba người Trì Bách, nên lần này không do dự, trực tiếp nhét tấm thẻ vào tay Thịnh Dĩ. Hiển nhiên, trong nhóm người bọn họ, Thịnh Dĩ là người có “uy quyền” cao nhất.

Thịnh Dĩ liếc nhìn thẻ.

[…]

Cô hơi khựng lại, thật sự không ngờ điều ước của Khổng Hoài Mộng lại là như vậy. Hiển nhiên, nội dung đó đã làm cả nhóm lập tức phấn khích.

“Được đấy, Hoài Mộng làm tốt lắm, tôi rất thích điều ước này. Tối nay đúng lúc luôn, dạo này nhớ cái máy chơi game của cậu ấy muốn phát điên rồi.”

Phó Thừa Trạch cũng gật đầu: “Chuẩn luôn, dạo gần đây cậu ta bận bù đầu, về nhà cũng chẳng được mấy lần, nói gì đến cho tụi mình chơi ké.”

Cung Kỳ Thụy cũng ánh mắt đầy hoài niệm: “Không ngờ nhỉ, chẳng biết giờ trông nó thế nào nữa…”

Tổ chương trình trước đó đã nhắc kỹ rồi, họ đến trường trung học ở Cảnh Thành lần này chỉ để lấy bối cảnh quay bên ngoài, chứ không được vào trong trường ghi hình. Dù gì học sinh vẫn đang học, mấy vị khách mời cộng thêm ekip ào ào kéo vào sẽ chỉ làm ảnh hưởng đến việc học của người ta mà thôi.

Nói thì nói vậy, nhưng cũng đâu thể cứ đứng mãi ngoài cổng trường được, đúng không? Trong tình huống như hiện tại, điều ước của Khổng Hoài Mộng thực sự là một sắp xếp rất hợp lý. Nhưng nói cho cùng, có đi hay không vẫn phải xem ý của chủ nhà — Giang Liễm Chu.

Giang Liễm Chu nghiêng đầu, liếc nhìn Thịnh Dĩ đứng bên cạnh im lặng không nói gì, rồi cười khẽ như không có gì quan trọng: “Còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, để lần sau đi…”

“Đi thôi.” Thịnh Dĩ bỗng mở miệng, ngắt lời anh.

Giang Liễm Chu hơi khựng lại.

Thịnh Dĩ ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên, đôi mắt cong cong cười nhìn anh, còn nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay anh một cái: “Mọi người đều từng tới rồi, chỉ mình em chưa. Sao thế, trong nhà có gì không thể cho em thấy à?”

Dĩ nhiên Thịnh Dĩ hiểu ý anh. Người khác muốn đến nhà họ Giang vào lúc này và việc cô đến, là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Vì giờ đây, cô là bạn gái của Giang Liễm Chu.

Cho nên, ngay lập tức anh mới buột miệng nói “chưa sẵn sàng” nhưng thật ra, anh chỉ sợ người “chưa sẵn sàng” là cô.

Nhưng cô thì khác, cô thực sự đang trong một mối quan hệ, đã suy nghĩ rất lâu mới quyết định đến với Giang Liễm Chu. Cho dù không ngờ rằng sẽ gặp bố mẹ anh trong một chương trình ghi hình như thế này, nhưng có gì mà chưa chuẩn bị sẵn sàng chứ?

Bàn tay Giang Liễm Chu đang nắm lấy tay cô khẽ siết chặt thêm vài phần. Nhưng chỉ trong một giây, ngay giây sau đó, như sợ mình sẽ làm cô đau, anh liền nhanh chóng nới lỏng lực.

Trong lòng dâng lên một cảm xúc chua xót pha lẫn ấm áp đến khó tả, hồi lâu sau, thiếu gia Giang mới gượng gạo đáp một tiếng thật khẽ.

Mọi người vẫn đang nhìn anh, Giang Liễm Chu đành giả vờ làm ra vẻ không quan tâm, đáy mắt còn mang theo chút bất đắc dĩ: “Không phải có gì không thể cho thấy, chỉ là…”

Thịnh Dĩ nghiêng đầu, khó hiểu nhìn anh.

Thiếu gia Giang bật cười, nói: “Ba mẹ anh sớm đã muốn gặp em rồi. Tối qua nghe tin em đến Cảnh Thành, hôm nay đến công ty cũng không đi, cứ chờ em đến nhà đấy.”

Thịnh Dĩ: “…”

Nói xong, Giang Liễm Chu còn nhàn nhã gật đầu với Khổng Hoài Mộng một cái, bày ra vẻ cảm ơn: “Cảm ơn cậu nha, tôi còn đang đau đầu không biết phải lừa thế nào mới khiến A Cửu chịu gặp ba mẹ tôi nữa cơ.”

Khổng Hoài Mộng: “…”
Mọi người còn lại: “…”

Không hiểu sao lại thế này. Sao có người nói ra câu nào, câu nấy đều khiến người ta muốn đánh như vậy chứ, Giang Liễm Chu rốt cuộc làm cách nào để sống sót tới tận bây giờ?

—–

Thịnh Dĩ trước đây chưa từng nghĩ rằng, lần đầu tiên cô yêu đương, cũng là lần đầu đến nhà bạn trai ra mắt bố mẹ lại sẽ xảy ra trong một tình huống như thế này. Bị quay hình thì thôi cũng được đi, đằng này còn kéo theo cả đám bạn đi cùng.

Chương trình ghi hình từ sáng, mà bữa tối ở nhà họ Giang thì đến tận chiều tối mới ăn, nên cũng phải đợi đến lúc đó mới qua. Nhân dịp ghi hình chương trình, cả nhóm bọn họ lấy danh nghĩa “dẫn khán giả đi tham quan Cảnh Thành”, cùng nhau như trở về thời trung học, chạy khắp nơi vui chơi khắp các góc phố trong thành phố. Cuối cùng còn cùng nhau đi mua thật nhiều quà.

Quả thật là một trải nghiệm rất kỳ diệu.

Hồi còn học trung học, Thịnh Dĩ đã từng nghe qua vị thế của nhà họ Giang ở Cảnh Thành. Biệt thự nhà họ Giang tọa lạc gần núi Cảnh Sơn, cũng chính là khu biệt thự cao cấp đắt đỏ bậc nhất thành phố. Toàn bộ khu vực đều là những biệt thự đơn lập nằm cách xa nhau, mỗi căn đều mang một phong cách riêng biệt.

Biệt thự nhà họ Giang theo phong cách Trung Hoa cổ điển, mang dáng dấp của một khu nhà vườn truyền thống.

Chỉ cần đứng ngoài cổng nhìn sơ qua, Thịnh Dĩ đã không nhịn được mà âm thầm tán thưởng trong lòng. Thật sự rất đẹp, hòa quyện hoàn hảo với cảnh núi non phía sau, như thể tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới hiện đại náo nhiệt bên ngoài, yên tĩnh mà ấm áp.

Ánh hoàng hôn của buổi chiều xuân dịu dàng chiếu xuống sân vườn, cổng nhà không đóng, phóng tầm mắt vào trong là một khung cảnh tao nhã, thanh lịch mà đặc biệt.

Mọi người đều đang đi lấy quà trong cốp xe, Thịnh Dĩ thì đứng nguyên tại chỗ quan sát xung quanh.
Lúc ấy, Khổng Hoài Mộng đột nhiên ghé sát tai cô thì thầm: “Biệt thự nhà họ Giang ấy hả, năm đó mời một kiến trúc sư siêu nổi tiếng về thiết kế đấy. Người đó nổi tiếng đến mức độ mình không nhớ hết được thành tích luôn, nghe nói là kiểu người dù có tiền cũng chưa chắc mời được đâu.”

Thịnh Dĩ nghe vậy cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ cần nhìn sơ cũng biết đây không phải tác phẩm của người thiết kế bình thường. Cô lại quan sát thêm vài lượt, rồi khẽ khen: “Đẹp thật.”

Vừa đúng lúc, thiếu gia Giang và nhóm bạn đang xách mớ quà từ xe đi đến. Giang Liễm Chu nghe thấy câu khen ngắn gọn kia của Thịnh Dĩ, liền hờ hững nâng mắt, liếc nhìn nhà mình một cái, như có điều suy nghĩ: “Em thích kiểu thế này à.”

Thịnh Dĩ: “?”


Cô còn chưa kịp nói gì, thiếu gia Giang đã như hướng dẫn viên du lịch, gật gật đầu ra vẻ nghiêm túc, không quên nắm tay cô kéo đi: “Đi, anh dẫn em tham quan.”

Thịnh Dĩ: “…”

Chỉ là… Giang thiếu gia này, làm hướng dẫn viên có vẻ vẫn không ổn lắm. Có lẽ là nghe thấy tiếng động bên ngoài, người giúp việc trong nhà đã nhanh chóng vào thông báo.

Họ còn chưa bước vào sân, thì đã thấy một người phụ nữ mặc váy dài màu tím nhạt, khoác thêm một chiếc cardigan nhẹ nhàng, uyển chuyển đi ra. Thịnh Dĩ chỉ liếc mắt một cái đã lờ mờ đoán được.

Quả nhiên, Giang Liễm Chu liền khẽ siết nhẹ đầu ngón tay cô. Hẳn là thấy cảm giác này quá tốt, anh lại bóp nhẹ thêm lần nữa.

Thịnh Dĩ còn chưa kịp lên tiếng kháng nghị, thì Giang Liễm Chu đã nghiêng đầu, ghé vào tai cô thì thầm: “Đó là mẹ anh.”

Dựa theo suy đoán, mẹ Giang hẳn đã khoảng hơn năm mươi tuổi rồi. Nhưng Thịnh Dĩ nói thật, dù không có chút “bộ lọc sắc đẹp” nào thì trông bà cũng không thể nào quá ba mươi lăm tuổi được. Thời gian đối với bà ấy quả thật rất dịu dàng, có lẽ là chăm sóc bản thân tốt, nên nhìn qua chỉ giống như một cô gái trưởng thành với thêm vài phần đằm thắm mà thôi.

Giang Liễm Chu đã đẹp trai như vậy rồi, chỉ cần đoán sơ cũng biết mẹ anh hẳn là một đại mỹ nhân. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy, Thịnh Dĩ vẫn bị mẹ Giang làm cho kinh diễm đến sững người.

Chỉ nhìn là biết ngay: đôi mắt hoa đào long lanh của Giang Liễm Chu chính là di truyền từ mẹ. giống hệt nhau, không sai một chút khí chất nào.

Vừa trông thấy Thịnh Dĩ, ánh mắt mẹ Giang lập tức sáng lên, bước chân cũng nhanh hơn mấy phần.

Thái độ thân thiện đến cực kỳ, hoàn toàn không giống như là lần đầu tiên gặp Thịnh Dĩ. Cả giọng nói cũng nhẹ nhàng dịu dàng hẳn đi: “Tiểu Cửu bảo bối, cô xem bao nhiêu video rồi, cuối cùng cũng gặp được con rồi.”

Vừa nói, ánh mắt bà dừng lại nơi tay Giang Liễm Chu đang nắm chặt tay Thịnh Dĩ, nụ cười nơi đáy mắt càng sâu thêm: “Xinh quá chừng, như này mà đi trên đường, người ta còn tưởng là học sinh cấp ba mất thôi. Chậc chậc, vừa rồi cô suýt nữa còn tưởng con trai nhà cô dụ dỗ trẻ vị thành niên đấy, tí nữa định đánh cho nó một trận.”

Giang Liễm Chu: “……”

[Hahaha cô thật lợi hại! Thích tính cách của cô quá! P/S: Là fan mẹ mà thật sự ghen tị vì cô có được đứa con trai thế này, hu hu.]
[Nhà đẹp quá trời quá đất [choáng váng][choáng váng], cảm ơn chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy, nhờ vậy mà người bình thường như tôi mới được thấy nhà người giàu thực sự là thế nào… Tối nay có chuyện mơ rồi.]
[Dì cũng không nói sai mà, lúc nãy anh Chu với Tiểu Cửu đi mua quà còn bị chủ tiệm lầm tưởng là học sinh cấp hai cấp ba bỏ học đi chơi yêu đương nữa kìa.]
[Tiểu Cửu buồn cười ghê, ban đầu đồng ý đến nhà họ Giang vui vẻ lắm, thế mà vừa đồng ý xong quay đầu thấy mình mặc đồng phục học sinh, gương mặt lập tức đầy hối hận.]

Đạo diễn Dương nhìn hình ảnh từ màn hình giám sát, rồi lại liếc sang phần bình luận, sau đó nghiêm túc quay sang hỏi phó đạo diễn: “Chương trình của chúng ta là show yêu đương tuổi học trò đúng không? Sao bây giờ thành chương trình tiền hôn nhân rồi vậy? Không tồi, không tồi.”

Phó đạo diễn: “……”
Gắng lên đạo diễn Dương! Đây là tập cuối rồi! Dù anh vì chủ đề “tình bạn học đường” mà cố tình để bọn họ mặc đồng phục, trở lại trường học quay chương trình mà cuối cùng không đạt được mục đích, anh cũng phải cố kiên trì tới cùng chứ!

Thịnh Dĩ xưa nay vốn rất được lòng người lớn, huống hồ mẹ Giang thực ra đã tò mò về cô từ vài năm trước. Lúc này vừa dẫn cả nhóm vào nhà, vừa liên tục hỏi han cô đủ điều, quan tâm đến mức khiến người ta không biết phải làm sao.

Đi vào sâu hơn trong nhà, đã có thể nghe được tiếng nước chảy róc rách. Tầm nhìn cũng từ từ mở rộng. Đi mãi tới phòng khách, Thịnh Dĩ quay đầu, khẽ quan sát vài lượt.

Ừm… món đồ trang trí kia nhà cô cũng có bộ sưu tập tương tự, hình như giá hàng triệu. Còn món kia từng thấy có người đem đấu giá, bán tận năm mươi triệu, hóa ra là của nhà họ Giang.

Cô chỉ lướt mắt một cái rồi nhanh chóng thu lại ánh nhìn, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa. Không hề để lộ ra chút nào dáng vẻ “bking” thường ngày, lúc này còn hơi ngại ngùng: “Không ngờ hôm nay lại được đến thăm cô, mà con lại mặc bộ đồ thế này, thực sự không phù hợp… Mong cô đừng để ý ạ.”

Mẹ Giang lại nhìn cô thêm vài lần, hoàn toàn không bận tâm, dịu dàng đáp: “Có gì đâu chứ, như vậy càng tốt, vừa hay thoả mãn được trí tò mò của cô.”

“Trí tò mò?” Thịnh Dĩ chưa kịp phản ứng lại.

Giang Liễm Chu căn bản còn chưa kịp ngăn lại, đã nghe thấy mẹ mình đem hết chuyện cũ đào ra bằng sạch.

“Chứ còn gì nữa, hồi nó học cấp ba, có lần cô đang xem một bộ phim, khen nữ chính mặc đồng phục trông vừa thuần khiết lại xinh xắn.” Mẹ Giang trí nhớ phải gọi là siêu phàm, vừa nói vừa cười “Vậy mà Chu Chu nó chỉ liếc một cái rồi hờ hững nói với cô: ‘Gì mà xinh với đẹp chứ, bạn cùng bàn của con mặc đồng phục mới gọi là thuần khiết thực sự ấy.’”

Giang Liễm Chu bất lực nhướng cặp mắt hoa đào lên, gọi: “Mẹ à.”

Mẹ Giang chẳng có ý định dừng lại, vẫn một mình tiếp tục kể: “A Cửu con không biết đâu, lúc đó cô tò mò muốn chết. Cái thằng con cô bình thường tự luyến đến vậy, làm gì có chuyện khen ai xinh đẹp? Từ dạo đó, cô cứ suốt ngày đòi nó đưa ảnh con cho cô xem.”

“Kết quả là nó cứ khăng khăng bảo ‘một thời gian nữa sẽ dẫn bạn ấy về nhà chơi’” mẹ Giang hậm hực nói tiếp, “ai mà ngờ cái ‘một thời gian nữa’ của nó lại kéo dài tới tận bây giờ cơ chứ?”

Cậu cả nhà họ Giang vốn ngăn chẳng nổi, giờ thì triệt để buông xuôi, không phục mà lắc đầu, lười biếng dựa cả người vào sofa.

Mẹ Giang lại ngắm nhìn Thịnh Dĩ thêm vài lần: “Con trai cô chẳng có gì tốt mấy, nhưng được cái mắt nhìn người thì chuẩn lắm. Nó nói con xinh là đúng thật, chẳng lừa cô tí nào.”

“Đúng quá còn gì.” Giang Liễm Chu coi như nằm bẹp luôn, thậm chí còn bắt đầu phụ họa theo lời mẹ, lơ đãng nói, “Bộ đồ đôi đầu tiên của con với cô ấy cơ mà, làm sao mà không xinh được.”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 70: Bộ đồ đôi đầu tiên.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...