Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 69: Ôm nhau ngủ.

Chữ “ừm?” cuối cùng ấy, người khác nói ra có lẽ chỉ là một câu hỏi bình thường. Nhưng khi rơi vào miệng của Giang Liễm Chu, lại mang theo sự dịu dàng không thể diễn tả, phảng phất nét cưng chiều và ý cười nơi đáy mắt. Một âm tiết vô cùng đơn giản, vậy mà lại trở nên luyến lưu, khiến người ta xao xuyến.

Ai nghe thấy mà không lầm tưởng rằng anh đang dịu dàng chỉ với riêng mình?

Chỉ tiếc là vị đại thiếu gia ấy lại không hề tự thấy như vậy, vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt ở đuôi mắt, ánh mắt đen nhánh như mực, trong đó chỉ có mỗi hình bóng của Thịnh Dĩ.

Buổi sáng tháng Ba, ánh nắng lốm đốm chiếu rọi lên người anh, nửa sáng nửa tối, lại chỉ càng khiến anh thêm rực rỡ, chói mắt vô cùng.

Thịnh Dĩ khẽ hé môi, đột nhiên không thể nói nên lời.

Còn trong phòng livestream, khán giả thì sắp “nổ tung”:
[Trời ơi trời ơi trời ơi, ai vừa rồi uốn éo đến trẹo cả eo thế? Sao Giang Liễm Chu lại… chết tiệt!]
[Quá quyến rũ rồi đấy! Mẹ ơi tại sao thế? Cùng là kiểu hành động này mà người khác làm thì chỉ thấy sến súa, vậy mà Giang Liễm Chu làm lại khiến tôi phát điên!!! Một gương mặt thế này đúng là vô địch thiên hạ!]
[Một gương mặt thế này thật sự quá vô địch [già đời]. Đừng nói là Thịnh Dĩ bị đối xử thế, tôi chỉ là người xem thôi mà cũng thấy tim đập loạn lên rồi… Tôi đang ôm ngực phát cuồng đây này aaa!]
[Giang Liễm Chu, cậu có thể tiết chế chút không. Tôi còn mong được xem hai người mặc đồng phục rồi từ từ có một mối tình học trò trong sáng cơ mà, mới mở màn đã bảo người ta hôn mình là sao? Hối lộ công khai quá ha?]

[Cười chết mất hahahaha, từ lúc bị gọi dậy trang điểm sáng nay là mặt anh Chu đã không vui rồi, lúc bị xếp làm học sinh trực nhật hôm nay, mặt cứ như viết rõ mấy chữ “chương trình này có vấn đề”, vừa rồi còn lười biếng chẳng có hứng thú, thế mà Thịnh Dĩ vừa đến… trời ơi, vào vai nhanh hơn ai hết.]

Thịnh Dĩ cũng thật sự không ngờ Giang Liễm Chu lại mở đầu bằng câu nói đó, cô còn chưa hoàn hồn khỏi bộ đồng phục này, đang thầm nghĩ đúng là đẹp thật thì…

Cái tên họ Giang kia đã bắt đầu “phô diễn” cái dáng vẻ quyến rũ chết người ấy rồi. Chỉ là còn chưa kịp phản ứng, thầy giám thị đã khoanh tay đi tới.

Vị giám thị họ Vương, là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi. Thịnh Dĩ có hơi bất ngờ, dù sao giữ cùng một giám thị suốt từng ấy năm, trường Nhất Trung ở Cảnh Thành này cũng coi như có “tuổi đời” rồi…

Thầy Vương đen mặt, ưỡn bụng bước đến trước mặt họ: “Bạn học Giang! Hôm nay em là học sinh trực nhật, sao lại tự ý rời khỏi vị trí?”

Ông chỉ về phía cổng trường, “Vừa rồi có mấy bạn đi học muộn đã lén lút chạy vào, em không ghi tên và mã số học sinh của họ sao?”

Giang Liễm Chu: “…”

Thịnh Dĩ cúi đầu, cố nhịn, nhịn mãi mà không nổi, cuối cùng vẫn “phụt” bật cười.

Khổng Hoài Mộng vội kéo vạt áo đồng phục của Thịnh Dĩ, Thịnh Dĩ còn chưa phản ứng kịp thì đã nghe thầy Vương chuyển mục tiêu sang mình: “Và cả em nữa, bạn học Thịnh! Hôm nay lại đi học muộn à? Đừng tưởng là học sinh năng khiếu thì có thể lơ là môn văn hóa!”

Thịnh Dĩ: “…”

Ánh mắt thầy Vương đảo qua đảo lại giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, hơi đẩy gọng kính lên: “Được rồi, tôi cũng không mắng các em nữa. Lần sau chú ý cho tôi một chút.”

Nói xong, thầy đút tay sau lưng, chuẩn bị quay người rời đi.

Thịnh Dĩ còn chưa kịp thở phào thì thầy Vương lại quay đầu trở lại, giọng nghiêm khắc: “Đúng rồi, dạo này trường Nhất Trung đang nghiêm cấm chuyện yêu sớm đấy. Tôi biết hai em không yêu đương gì, nhưng cũng nên tránh gây hiểu lầm đi chứ. Con trai con gái gì mà đứng gần nhau thế?”

Giang Liễm Chu ban đầu còn tỏ vẻ như đang nghiêm túc nghe giám thị nói, đến đoạn này thì đại thiếu gia lập tức không vui nữa.

Anh bĩu môi một tiếng “chậc”, lười nhác hệt như học sinh cá biệt trong lớp, nghiêng người đáp lại như không coi ai ra gì: “Phải đứng gần một chút mới được ạ, sao thầy biết bọn em không yêu nhau ạ?”

Thầy Vương: “…”

[Hahahaha, Giang Liễm Chu: Không trực nhật thì thôi, bảo tôi không có bạn gái là không được đâu đấy!]
[Còn gì nữa, theo đuổi vất vả thế kia mà, có không quay chương trình cũng phải dằn lên phổi năm chữ “Tôi – có – bạn – gái – rồi” cho đã!]


[? Dằn lên phổi là gì?]
[Chị em ở trên quê mùa ghê… tức là “khắc vào khói, hít vào phổi” đó mà.]

Giang Liễm Chu bĩu môi đầy bất mãn: “Nếu lúc nãy thầy không đến không đúng lúc thế, có khi em đã dụ được bạn gái hôn em một cái rồi.”

Đại thiếu gia càng nói càng không vui, mặt gần như viết luôn dòng chữ: “Giá mà thầy đền bù được cho em!”

Thẳng thắn đến mức như kiểu cố tình ăn vạ vậy. Thịnh Dĩ liếc nhìn Giang Liễm Chu, im lặng hai giây. Dù biết thế này là phá hỏng không khí, nhưng lúc ấy cô thật sự không nhịn được muốn nói gì đó.

“Vậy anh muốn thầy Vương đền kiểu gì?”
“Để thầy Vương hôn anh một cái nhé?”

Giang Liễm Chu: “?”

Khổng Hoài Mộng bên cạnh đang nín thở xem kịch: “…Phụt.”

Thầy giám thị – người đã làm việc với học sinh suốt bao năm thật sự không hiểu nổi giới trẻ bây giờ rốt cuộc là bị làm sao nữa! Mở miệng ra là “hôn cái đi”, đóng miệng lại thì “bạn gái em”sao thế này hả trời!

Dù sao, câu nói của Thịnh Dĩ vừa rơi xuống, không khí lặng vài giây. Vài giây sau, thầy Vương quay người bỏ đi. Nhưng đúng vào lúc sắp đi khuất, “diễn viên tận tụy” Khổng Hoài Mộng lại gọi giật lại.

Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu đồng loạt quay đầu nhìn Khổng Hoài Mộng, nhưng cô ấy lại không nhìn hai người họ, mắt vẫn dán chặt vào thầy giám thị với ánh mắt đầy hy vọng, như thể đang phóng ra tia siêu năng lượng.

Dưới sự công kích bằng ánh mắt ấy, thầy Vương dù không muốn, cũng buộc phải “nghĩ ra” điều gì đó.

“À.” Thầy khẽ ồ một tiếng, thò tay vào túi áo khoác lục lọi, cuối cùng móc ra một tấm thẻ nhiệm vụ, mặt sau in logo chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy.

“Đây.” Thầy Vương đưa cho Giang Liễm Chu “Là nhiệm vụ của các em.”

Nhận được thẻ nhiệm vụ thì cũng chẳng có gì lạ, nhưng Thịnh Dĩ thực sự không hiểu sao Khổng Hoài Mộng lại phấn khích đến vậy, còn nhắc nhở thầy Vương đưa thẻ nhiệm vụ nữa.

Vừa thấy kỳ quái, Thịnh Dĩ vừa rướn người liếc nhìn tấm thẻ trong tay Giang Liễm Chu, trong đầu cô tự động vang lên giọng phát thanh trong chương trình.

“Chào mừng hai vị khách mời đến với Nhất Trung ở Cảnh Thành! Ngoài hai vị khách mời, chương trình còn đặc biệt mời đến những người bạn cũ của hai bạn để cùng ôn lại kỷ niệm thời học sinh.
Tối qua, những người bạn cũ ấy đã cùng nhau xem buổi phỏng vấn của hai bạn. Sau khi xem xong, mỗi người đã đưa ra một điều ước hoặc yêu cầu. Nhiệm vụ của hai bạn là: hoàn thành những điều ước/yêu cầu đó trong thời gian ngắn nhất có thể.
Nhóm nào hoàn thành nhanh nhất sẽ giành hạng nhất trong buổi quay cuối cùng của Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy, và có cơ hội nhận được phần thưởng đặc biệt.
Bây giờ, xin mời bắt đầu thu thập nhiệm vụ của các bạn!”

Thịnh Dĩ: “…”

Được rồi, bảo sao Khổng Hoài Mộng lại vui như vậy, hóa ra là đang đứng đây canh bọn họ.

Không hiểu sao lại biến thành đèn thần Aladdin, Thịnh lão đại đúng là có chút khó chịu. Lúc này, ánh mắt tràn đầy mong chờ của Khổng Hoài Mộng gần như đã hóa thành thực thể, hai mắt to tròn chớp chớp nhìn Thịnh Dĩ đầy mong đợi.

Thấy Thịnh Dĩ không có phản ứng, cô ấy lại định chuyển sang chớp chớp mắt với Giang Liễm Chu.

Kết quả, đại gia kia khí thế vẫn giống như xưa, Khổng Hoài Mộng chỉ liếc thấy một cái đã lập tức ngoan ngoãn thu lại ánh nhìn, tiếp tục quay về nhìn Thịnh Dĩ, Thịnh Dĩ làm bộ không thấy.

Khổng Hoài Mộng giậm chân hai cái: “A Cửu à, cậu không thể như thế được. Dù sao hồi cấp ba mình cũng từng trốn tiết thể dục đi đưa cho cậu miếng băng vệ …”

Chữ “sinh” còn chưa kịp nói ra, Thịnh Dĩ đã nhanh chóng đưa tay bịt miệng cô ấy lại.

Bking vẫn bình tĩnh đến không thể tin được, xoay đầu sang hỏi Giang Liễm Chu: “Trừ Khổng Hoài Mộng ra, còn ai nữa không?”

Giang Liễm Chu khẽ cười khẩy: “Tối qua em nhắc đến ai?”

Thịnh Dĩ hồi tưởng lại một chút.

Giang Liễm Chu gật nhẹ đầu: “Vậy thì chắc là mấy người đó rồi.”

Giang Liễm Chu đoán không sai chút nào.

“Thầy giám thị, mau ra sau trường xem đi, có mấy nam sinh đi học muộn đang định trèo tường vào đó!” Thầy Vương còn chưa đi được mấy bước, đã bị một giáo viên mặc đồng phục chạy tới gọi với giọng vô cùng lo lắng.

Thầy Vương giật mình, lập tức quay người chạy vội ra sau trường. Và thế là trong lúc hỗn loạn ấy, Thịnh Dĩ đã bị Khổng Hoài Mộng kéo ra sau trường.

Thịnh Dĩ: “…”

NPC do tổ chương trình sắp đặt, trừ vị diễn viên họ Khổng ra thì mấy người còn lại trông có vẻ không quá tận tâm lắm.

Đã sắp xếp cho người ta đi trễ rồi trèo tường vào trường, ít nhất cũng nên để sẵn cho người ta tảng đá kê chân chứ? Thế mà thật sự bắt người ta trèo tay không?

Cô tận mắt nhìn Phó Thừa Trạch trèo tường một cách khoa trương, chân đạp lên như chẳng có tí sức lực, rõ ràng nhìn kiểu gì cũng không giống “đang cố gắng leo tường” mà giống như đang quay quảng cáo thời trang.

Thịnh Dĩ cũng không thể ngờ, vài năm sau khi tốt nghiệp, mình lại lần nữa bị thầy giám thị phạt đứng sau trường học, trong trạng thái “bị bắt quả tang”.

Cả một hàng đứng đó, tổ chương trình đúng là lợi hại, mời người cũng đúng là mời đến đủ bộ thật.

Nào là Phó Thừa Trạch, Trì Bách, thậm chí còn có cả Cung Kỳ Thụy. Bảo sao Bối Lôi lại bảo dạo này không thấy bóng dáng Cung Kỳ Thụy đâu…

Thầy giám thị – người đã hoàn thành hết các cảnh quay, rút lui trong yên lặng, để lại một nhóm người đứng im lặng không một tiếng động. Nói sao nhỉ, thông ngờ lần tái ngộ lại diễn ra trong hoàn cảnh như thế này.

Lâu quá không gặp, dù hồi đó mấy người họ thân thiết lắm, thì giờ phút này cũng khó tránh có phần ngượng ngùng.

Thịnh Dĩ vừa suy nghĩ xem nên bắt chuyện bằng đề tài gì thì thích hợp, vừa vô tình nghiêng đầu, liếc nhìn về phía Giang Liễm Chu.

Giang Liễm Chu đứng giữa hai người: bên trái là Thịnh Dĩ, bên phải là Phó Thừa Trạch.

Thịnh Dĩ vừa nghiêng đầu thì đúng lúc tận mắt chứng kiến, Giang đại gia đang uể oải tựa người vào tường, nhìn có vẻ không màng thế sự, nhưng thực ra anh giơ chân đá nhẹ một cú vào Phó Thừa Trạch bên cạnh.

Phó Thừa Trạch vốn còn đang đắm chìm trong cảm giác bối rối vì gặp lại bạn cũ, giờ đột nhiên bị đá một phát, cả người lập tức đơ ra.

Anh bối rối và phẫn uất ngẩng đầu lên, liền đối mặt với ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm của Giang Liễm Chu.

Phó Thừa Trạch: “?”
Giang đại gia hơi nhướng cằm về phía anh, rồi khẽ nghiêng đầu về phía Thịnh Dĩ.

Phó Thừa Trạch: “…”

Bạn thân nhiều năm, hiểu quá rõ bản tính chó má của nhau, dù Giang Liễm Chu không nói lời nào, Phó Thừa Trạch vẫn lập tức hiểu ra ý anh.

Vị đại gia này là sợ bạn gái ngại đấy. Trong lòng âm thầm mắng “Giang cẩu” vài câu, Phó Thừa Trạch đành cam chịu mở miệng bắt chuyện:


“A…”

Chữ “Cửu” còn chưa kịp nói ra, anh đã thấy Giang đại gia lơ đãng liếc mắt qua lần nữa.

Phó Thừa Trạch: “…”
Má nó.

“Thịnh Dĩ” Phó Thừa Trạch sửa lời, thấy rõ sắc mặt Giang Liễm Chu thoáng lộ vẻ hài lòng, trong lòng càng tức hơn “Lâu rồi không gặp.”

Thịnh Dĩ: “……”
Phó Thừa Trạch: “……”

Ngay cả Trì Bách cũng cạn lời, thật sự không biết Phó Thừa Trạch đã tìm cái quỷ gì làm chủ đề bắt chuyện nữa.

Phó Thừa Trạch khinh bỉ xong thì cũng không vui nổi, liếc mắt nhìn Trì Bách: tới cậu đó.

Trì Bách suy nghĩ một chút, tìm ra một chủ đề tự cho là khá thú vị: “Thịnh Dĩ, cậu với anh Chu bao giờ kết hôn thế?”

Thịnh Dĩ: “……”

[?]
[Thật sự yêu nhóm anh em của anh Chu quá đi, cảm ơn Trì Bách, chúng tôi sẽ nhớ điều này suốt đời!]
[Không hổ danh là Trì Bách! Tôi thích chủ đề này, thật thú vị, nào nào, Mộc Dĩ Thành Chu, thảo luận xem đám cưới định vào ngày nào nhé~]

Giang Liễm Chu khẽ “chậc” một tiếng, khẽ cuốn lấy một lọn tóc của Thịnh Dĩ, thỏa mãn nghịch chơi.
Kiểu như là: “chậc” thì cứ “chậc”, nhưng tổng thể mà nói, câu hỏi này cũng được đấy.

Thịnh Dĩ “vèo” một cái rút lại lọn tóc của mình từ tay Giang Liễm Chu, mặt không cảm xúc quay sang nhìn anh.

Rồi trả lời Trì Bách: “Tôi bây giờ chỉ là một nữ sinh trung học xinh xắn bình thường thôi, làm ơn đừng nhắc tới chuyện xa xôi thế.”

Trì Bách: “…”
Chỉ muốn nói là, việc Thịnh Dĩ có thể ở bên Giang Liễm Chu, thật sự là chuyện rất không thể lý giải theo logic thông thường.

Khổng Hoài Mộng “ồ” lên một tiếng, gật đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ, đôi mắt to tròn long lanh lấp lánh: “A Cửu, nếu như anh Chu kết hôn thật, cậu nghĩ trong ba người bọn họ thì ai sẽ làm phù rể chính đầu tiên?”

Thịnh Dĩ liếc cô ấy một cái: “Cô gái à, cậu đang đùa với lửa đấy.”

[Hahaha trời ơi, tổng tài A Cửu, tôi mê quá đi, tôi chính là đang đùa với lửa đó, A Cửu nhào lên tôi đi!]


[Người ở trên, chúc thượng lộ bình an, đây đã là tài khoản thứ mười tám của bạn rồi đấy.]
[Aaaa Mộc Dĩ Thành Chu yyds, chị ơi sao hôm nay chị chưa tới, em nhớ chị quá, không có chị, phòng livestream buồn quá trời!]
[Không ngờ hồi cấp ba bọn họ lại tương tác kiểu này. Thật ghen tị quá, hu hu, tôi cũng muốn được làm bạn học với Mộc Dĩ Thành Chu!]

Tuy lúc đầu có chút ngượng ngập, nhưng vì ngày trước ai cũng quá hiểu nhau, nên giờ chỉ cần vài câu tán gẫu liền khiến bầu không khí ngượng ngùng tan biến như mây khói. Mấy người liếc nhau một cái, rốt cuộc cũng không nhịn được mà bật cười.

Cách mấy năm gặp lại, chẳng ai ngờ rằng bọn họ lại có thể khoác lên người đồng phục trường Nhất Trung Cảnh Thành thêm lần nữa, trên ngực áo thậm chí còn gắn cả bảng tên.
Lớp 11 (7), Giang Liễm Chu.
Lớp 11 (7), Thịnh Dĩ.

Sau đó lại cùng nhau bị phạt đứng, nghe tiếng chuông vào học vang lên từ trong trường, còn có cả tiếng đọc bài trong giờ tự học buổi sáng, tiếng Hán Văn trộn lẫn với tiếng Anh Văn. Cứ như thật sự cùng nhau quay về cái thời ấy, học hành, thi cử, tốt nghiệp, mãi mãi ở bên nhau.

Khổng Hoài Mộng bỗng cảm thấy một nỗi buồn không rõ ràng dâng lên. Cô ấy quay mặt sang chỗ khác, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, cuối cùng chỉ có thể nghẹn giọng nói: “Mau lấy điều ước của tụi mình ra đi nào!”

Những người khác lập tức như bừng tỉnh, toàn bộ đều thoát khỏi bầu không khí không thể nói rõ ấy. Đây chính là một trong những lý do then chốt khiến bọn họ đồng ý tham gia ghi hình chương trình, có thể khiến hai đại thần Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cùng gật đầu giúp bọn họ hoàn thành nguyện vọng, chuyện này…hồi đó ai dám nghĩ tới chứ?

Tổ chương trình đúng là quá tốt! Vừa nghĩ như thế, ba NPC bên cạnh vừa nhanh chóng lôi thẻ nguyện vọng từ túi ra, tranh nhau đưa lên trước, sốt sắng như sợ chậm một giây sẽ mất cơ hội: “Nhìn của tôi nè!”

“Nguyện vọng của tôi ở đây!”

“Tôi trước!”

Thịnh Dĩ: “…”

[Tôi lại một lần nữa ghen tị đến phát khóc, trời ơi, đây là loại chuyện tốt cỡ nào vậy, tại sao tôi lại không thể để Mộc Dĩ Thành Chu thực hiện nguyện vọng cho mình chứ!]
[Chị em bên trên, cậu ước điều gì vậy?]
[Còn phải hỏi sao, tất nhiên là trước mặt tôi mà làm nhau thật mạnh! Làm một trăm lần!]
[…]

Giang Liễm Chu lười biếng hất mắt nhìn mấy người đang huyên náo, thờ ơ mở miệng: “Muốn đánh nhau thì đánh trong khuôn viên trường thôi, bạn gái tôi sợ ồn.”

“…”

Đại gia Giang nghiêng đầu, đưa tay ra: “Đưa đây, để tôi xem các cậu viết cái gì.”

Ba người kia vừa hồi hộp vừa hăng hái, rối rít đưa thẻ nguyện vọng của mình cho Giang Liễm Chu. Giang Liễm Chu “ừm” một tiếng, cúi đầu nhìn tấm thẻ đầu tiên, sau đó uể oải đọc: “Để Thịnh Dĩ hôn Giang Liễm Chu mười phút.”

Trì Bách: “…”

Giang Liễm Chu thản nhiên đặt tấm thẻ đầu tiên xuống cuối cùng, tiếp tục đọc tấm thứ hai.

“Bảo Thịnh Dĩ nói mười lần ‘Em thích anh lắm’ với Giang Liễm Chu.”

Phó Thừa Trạch: “…”

Giang Liễm Chu thở dài, khẽ lắc đầu, vẻ mặt như thể đang nói “Mấy cậu thế này là không được đâu”, rồi lại nhìn sang tấm thẻ thứ ba, tiếp tục đọc: “Bảo Thịnh Dĩ ôm Giang Liễm Chu ngủ suốt một đêm.”

Cung Kỳ Thụy: “…”

Giang Liễm Chu nghiêm nghị lên tiếng mắng họ: “Ba người các cậu rốt cuộc đầu óc đang nghĩ gì thế hả!”

Thịnh Dĩ liếc nhìn tấm thẻ nhiệm vụ bị Giang Liễm Chu siết chặt trong tay, một chữ cũng không thấy được, im lặng hai giây, định xem tiếp anh còn định nói gì nữa.

Quả nhiên.

Đại gia Giang lộ vẻ không vui ra mặt: “Làm nhiệm vụ thì được thôi, nhưng mấy cậu còn muốn nhìn thấy hả?”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 69: Ôm nhau ngủ.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...